Con trai út của Bá tước là một Warlock

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Con trai út nhà Bá tước là một Warlock - Chương 69: Bắt chuột nào! (3)

Chương 69: Bắt chuột nào! (3)

[Ý hay đấy. Có thể lúc còn sống hắn rất kín miệng nhưng một khi đã chết rồi thì chỉ cần dùng đến bóng tối là tự khắc hắn sẽ nói ra hết.]

Russell lập tức nhìn thấu mưu tính của Lucion.

Con người một khi chết đi thì sớm muộn gì cũng sẽ hóa thành hồn ma.

Có những người được lên thiên đường ngay lập tức nhưng phần lớn đều nán lại cho đến khi nhận ra sự thật rằng mình đã chết.

Đó chính là thời khắc thích hợp nhất để tra khảo.

“Anh ơi, em xin lỗi nhưng em có thể xuống xe ở đây được không? Em muốn nhìn mặt tên Roberio đó một lần. Với lại em nghĩ dù có đi theo anh đến đó em cũng chẳng giúp được gì.”

Lucion xin phép Carson.

Lúc này, hang ổ mà lũ Chuột thường dùng hẳn đã trống không nhưng dù Carson đã lên xe ngựa anh vẫn lộ rõ vẻ không muốn ghé qua đó.

Carson không nói gì vì đó là thỉnh cầu của tiểu thư Tella nhưng nét mặt của anh đã tố cáo tất cả.

“Như vậy cũng tốt.”

Carson đồng ý ngay không hề do dự. 

'Chẳng phải anh đồng ý hơi nhanh rồi sao?'

Lucion cảm thấy hơi kỳ lạ.

Cốc cốc.

Carson không chần chừ, gõ nhẹ vào thành xe ra hiệu cho người đánh xe dừng lại.

Sắc mặt anh dịu đi trông thấy.

“Anh sẽ để xe ngựa ở đây. Đừng cố nhìn vào mặt Roberio lâu quá cũng đừng lén rẽ sang đường khác. Xong việc thì lập tức quay về dinh thự.”

Trong giọng nói ấy là sự lo lắng không che giấu.

Khi còn ở Cronia, Lucion từng có thói quen chạy trốn nhiều lần nên Carson không thể không dặn dò thêm lần nữa.

“Không được đi đường vòng. Phải quay về dinh thự luôn.”

“Vâng. Em sẽ quay về dinh thự ngay.”

Những lời dặn dò liên tiếp khiến Lucion thấy hơi khó chịu trong lòng nhưng cậu không có gì để phản bác.

Quả thật trước đây cậu đã lẻn đi nhiều lần chẳng khác gì thằn lằn đứt đuôi vậy.

“Xin lỗi anh, vì em đã nhờ anh mà…”

"Không sao."

Carson ngắt lời cậu.

“Chuyện không có gì to tát đến mức em phải nghĩ nhiều đâu. Đừng bận tâm.”

Carson bước xuống xe và Lucion cũng theo đó đi xuống.

“Anh sẽ để lại một hiệp sĩ từng hộ tống em trước đây.”

“Vâng, em hiểu.”

Lucion quay đầu lại, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của vị hiệp sĩ ấy.

[‘Lần này xin cậu đừng bỏ đi nữa’, ánh mắt anh ta đang nói vậy đấy.]

Như Russell đã nhận ra, Lucion cũng đọc được lời cầu khẩn trong ánh mắt anh ta.

— Vậy là lần này chúng ta cũng giống lần trước, lén bỏ rơi ông chú kỵ sĩ đó rồi đi ăn xiên gà ngon lành sao? Ratta không thể quên được hương vị ấy.

Tiếng Ratta liếm môi vang lên khe khẽ. 

[Hôm nay thì chắc là không.]

Russell liếc nhìn Lucion, giọng đầy ẩn ý.

Chắc không đến mức lại trốn đi nữa đâu nhỉ.

“Anh đi trước.”

Carson định dặn dò thêm nhưng nhận ra ánh mắt xung quanh đang dồn về phía mình, liền dẫn các hiệp sĩ rời đi trước.

Chỉ còn lại Hume, xe ngựa và hiệp sĩ.

Hume chút không do dự, bước thẳng đến bên Lucion.

Rõ ràng trước khi lên xe, cậu đã nói sẽ ghé qua hang ổ của bọn Chuột.

“Cậu chủ, giờ chúng ta đi đâu đây?”

Ánh mắt Hume lấp lánh, trông như đang mong chờ điều gì đó, có lẽ là ghé cửa hàng hay làm một việc thú vị nào đó.

“Đi xem mặt Bá tước Roberio.”

"Đã bắt được hắn rồi sao?"

“Có vẻ vậy. Hắn bị bắt nhanh hơn ta nghĩ.”

Trong giọng của Lucion không hề có chút cảm xúc nào.

“Cậu chủ.”

Hiệp sĩ lên tiếng trước.

"Nói đi.” 

“Hôm nay tôi có thể theo sát cậu hơn một chút được không?”

Có lẽ vì sự việc lần trước, hiệp sĩ quyết tâm không để mất dấu cậu chủ bằng bất cứ giá nào.

Lần này Lucion cũng chẳng có ý định trốn đi, hơn nữa dù có chuyện gì, Russell vẫn có thể thay cậu hỏi nên cậu gật đầu đồng ý.

"Được."

"Cảm ơn cậu!"

Hiệp sĩ vui mừng, tiến lên hai bước rồi lại chần chừ, lùi về nửa bước.

Lucion kéo thấp mũ trùm, bước về phía nơi vang lên những lời chửi rủa cay nghiệt kia.

“Chuyện hai mươi lăm năm trước còn chưa nguôi! Đồ khốn nạn đáng nguyền rủa! Không có chỗ dung thân hay sao mà lại bám vào lũ warlock chó má kia?!”

Một người đàn ông vừa chửi vừa ném đá về phía những cái đầu treo lủng lẳng giữa quảng trường trung tâm.

Bốp.

Lộp bộp!

Ông ta không phải là người duy nhất đang ném đá.

Phần lớn đám đông tụ tập ở quảng trường đều tuôn ra lời chửi rủa, ném đá và xúc phạm những thi thể chỉ còn lại cái đầu kia.

“Kẻ nào bao che cho warlock, chết rồi cũng phải xuống địa ngục!”

“Nghĩ đến chuyện ngươi được Thần Ánh Sáng thương xót thôi cũng đủ buồn nôn rồi! Đồ chó chết!”

[Dừng lại! Mọi người, dừng lại!]

Giữa những lời nguyền độc địa đó, xen lẫn cả tiếng khóc lóc, hoảng loạn.

Lucion hơi cúi đầu xuống.

Nếu cậu vô tình nhìn thẳng vào mắt người khác mà không có lý do, việc cậu có thể nhìn thấy hồn ma sẽ lập tức bị bại lộ.

[Kia rồi. Ở chính giữa. Con có nghe thấy giọng hắn không?]

Theo hướng Russell chỉ, Lucion nhìn vào cái đầu đã bị đập nát đến mức không còn nhận ra hình dạng, cố tìm ra Roberio.

Linh hồn của Roberio đang giơ tay về phía đám đông, quờ quạng như muốn ngăn cản điều gì đó.

Nhưng bàn tay của hắn chỉ vô vọng xuyên qua thân thể người sống.

Mỗi lần như vậy, gương mặt hắn lại biến dạng.

Dù hắn có vươn tay bao nhiêu lần, dù có gọi bao nhiêu tiếng vẫn không một ai đáp lại.

[Không thể nào… Không thể nào… Ta đã chết ư?]

Roberio siết chặt nắm đấm.

Dù có phủ nhận bao nhiêu lần nhưng sự thật ấy vẫn không ngừng bủa vây hắn, khiến hắn đau đớn đến mức túm chặt tóc mình.

[Không thể nào! Họ nói rằng Thần Ánh Sáng sẽ dẫn lối cho ta sau khi chết đi mà!]

[Đó chỉ là chuyện nhảm nhí mà thôi. Chết rồi thì ai cũng sẽ thành linh hồn. Sau đó chỉ có một lựa chọn bước vào vòng luân hồi sinh tử hoặc không.]

Nghe Russell nói vậy, Lucion không nhịn được cười, vội che miệng lại.

Quả thực, đó là điều mà đa số mọi người tin tưởng.

Rằng sau khi chết, Thần Ánh Sáng sẽ dẫn dắt họ đến một thế giới không còn đau khổ hay buồn thương.

Lucion cũng từng tin như vậy.

'Nào, bây giờ, chúng ta hãy chờ xem.'

Lucion kiên nhẫn chờ Roberio, nay đã là hồn ma rời khỏi nơi này.

Khi con người đối diện với sự thật không thể chấp nhận, trốn tránh thường là phản ứng đầu tiên.

[Khoan đã, Lucion.]

Russell ngăn Lucion lại.

[Warlock…!]

Bethel lên tiếng.

Bàn tay nắm chặt chuôi kiếm của cô run lên.

Cơn phẫn nộ không thể kìm nén đang dâng trào.

Tách.

Russell búng tay, bóng tối dao động xung quanh Bethel liền lắng xuống.

[Nhịn đi, Bethel. Cô nói sẽ trả ơn cho Lucion mà.]

[Tôi sẽ cố… cố hết sức…]

Bethel run rẩy để lại những lời ấy, rồi rời đi.

Nếu cô ấy ở lại đây, cô có thể sẽ không kìm được mà vung kiếm tấn công tên warlock kia.

[Đừng để lộ. Tên đó sắp đi qua con. Là một kẻ khá mạnh đấy.]

Russell khẽ cảnh báo. Lucion không hề rời mắt.

Một kẻ khoác áo choàng trùm kín đầu đi ngang qua ngay trước mặt cậu.

'...Mùi kim loại.'

Lucion giữ vẻ bình thản, ngửi thấy mùi sắt thép nồng nặc từ trên người kẻ đó.

Đúng lúc đó, người bị nghi là warlock dừng lại.

Kẻ đó quay đầu nhìn thẳng về phía Lucion.

Lucion cảm nhận rõ rệt ánh nhìn trần trụi ấy rõ ràng đang hướng về phía mình.

- Hop.

Ratta giật mình.

— Người đó đang nhìn Lucion kìa. Tại sao vậy?

Thình thịch.

Tim Lucion đập thình thịch.

Đúng lúc ấy, Hume lên tiếng.

“Ngài có việc gì với cậu chủ của tôi không?”

Theo giọng Hume, hiệp sĩ tiến lên, lộ rõ địch ý với người phụ nữ kia.

“Không, xin lỗi.”

Cô ta lắc đầu rồi rời đi.

Lucion chỉ kịp thấy nụ cười thoáng qua trên môi cô ta.

[Không sao. Con vẫn chưa bị phát hiện đâu.]

Russell trấn an cậu.

[Nhưng việc warlock xuất hiện ở đây chỉ có hai khả năng.]

Đôi mắt Russell khép hờ.

"Hoặc là cô ta đến đây để loại bỏ Roberio, hoặc là đến để lôi kéo hắn."

Lucion hiểu điều Russell muốn nói.

Nhưng dù tên warlock kia định làm gì, cậu cũng chỉ có thể đứng nhìn.

Cậu có quá nhiều thứ để mất.

'...Chết tiệt.'

Lucion lặng lẽ lùi lại.

[Có vẻ như cô ta đến để xử lý Roberio.]

Russell tạm thời làm “đôi mắt” cho Lucion.

'Là Bàn Tay Hư Vô sao…?'

Nghe vậy, Lucion siết chặt vạt áo choàng.

Xem ra bá tước Roberio biết nhiều hơn dự đoán.

'Tiếc thật. Suýt nữa thì bắt được rồi.'

Lucion nhíu mày, lặng lẽ nghe tiếng hét thảm thiết của Roberio.

[Áaaa!]

- Hop!

Ratta lại giật mình.

'Dám dùng ma thuật đen ở đây luôn sao? Ngay giữa quảng trường trung tâm?'

Lucion cũng kinh ngạc nhưng vẫn cố siết chặt môi.

[Không cần ngạc nhiên như vậy đâu. Sau này con cũng có thể làm như vậy. Chỉ cần kiểm soát bóng tối cho tốt thì phần lớn sẽ không nhận ra con đang thi triển ma pháp đâu.]

Russell hé lộ một góc tương lai của cậu.

Hiện tại Lucion còn chưa bước vững bước đầu tiên nên chỉ nghe mà không dám nghĩ.

[Nhưng không phải hoàn toàn không để lộ dấu vết. Để che đi sự bất thường, tốt nhất con nên mượn hình thức của aura. Aura thường dùng để cường hóa cơ thể hoặc vũ khí nên sẽ không bị nghi ngờ.]

Russell tiếp tục theo dõi Roberio và tên warlock kia.

“Cậu chủ? Cậu không khỏe sao?”

Thấy Lucion đứng im, hiệp sĩ đành lên tiếng hỏi.

“Không, ta chỉ hơi chóng mặt một chút thôi.”

Lucion lắc đầu.

“Cậu ổn chứ? Xin lau mồ hôi trước đã.”

Hume tinh ý đưa một chiếc khăn tay ra.

'Xử lý tốt đấy.'

Lucion nhận khăn, khẽ mỉm cười.

— Ơ! Hồn ma đó chạy mất rồi!

Ratta kêu lên.

Quả thật, trong lúc cậu đang lau mồ hôi, một hồn ma bán trong suốt lọt vào tầm mắt cậu.

[Tên warlock chết tiệt!]

Roberio gào lên.

[Sao ngươi dám đánh lén ta? Ta không thể cứ thế mà tan biến được! Không thể!]

Roberio trở nên hoảng loạn.

Từ khi chạm phải thứ gì đó đen kịt kia, hắn cảm nhận rõ cơ thể mình đang tan rã.

Cảm giác này không giống cái chết mà là một nỗi sợ vô danh như thể mọi thứ sắp kết thúc hoàn toàn.

[Nếu ở đây có warlock, hãy nghe ta! Ta đã bị lợi dụng rồi chết thảm như thế này!]

Roberio không muốn biến mất như vậy.

[ Đừng bao giờ gia nhập Bàn Tay Hư Vô! Ở đó điên loạn lắm! Chúng đang tạo ra một lời nguyền rồi phát tán khắp trung tâm, chưa đủ chúng còn đang thu thập xác chết ở khắp nơi! Nếu ngươi là con người hẳn ngươi hiểu điều đó có nghĩa là gì, đúng không?]

'...Thu thập xác chết?'

Lucion bình thản nhận cốc nước Hume đưa tới.

Có quá nhiều điều có thể suy đoán.

Dịch bệnh, lời nguyền, người chết sống lại, chiến tranh,…

Bởi vì Bàn Tay Hư Vô vốn đã gây ra rất nhiều tội ác.

[Thủ lĩnh của bọn khốn đó hiện đang ở Vương quốc Neubra!]

'…!' 

Lucion uống nước chậm một nhịp.

'...Điên thật. Tên này đúng là một mỏ vàng.'

Bây giờ, Roberio đang tiết lộ cho họ tổng bộ của Bàn Tay Hư Vô nằm tại Vương quốc Neubra.

Vương quốc Neubra.

Vương quốc lớn thứ hai sau Đế quốc và là kẻ thù truyền kiếp của biên giới.

[Vết sẹo hình chữ thập.]

Vết sẹo hình chữ thập mà Orion từng nhắc đến, nay lại được thốt ra từ miệng Roberio.

[Kẻ có vết sẹo hình chữ thập trên mu bàn tay, móng út sơn đen. Chính hắn mới là thủ lĩnh của Bàn Tay Hư Vô. Ta chỉ là con rối… Aaaa!]

Cuối cùng, warlock đã bắt kịp Roberio đang bỏ chạy.

[Hắn ta đã lên trời rồi.]

Russell báo tin về kết cục của Roberio.

Vậy là xong.

Đối với Lucion, cái chết lần thứ hai của Roberio lại có ích hơn cậu tưởng.

“Ta xem đủ rồi. Quay lại xe thôi.”

Lucion đưa cốc nước lại cho Hume, rồi xoay người rời đi.

* * *

“Vậy thì, tôi mong chờ ngày chúng ta gặp lại nhau.”

Quản gia của dinh thự cúi chào Carson và Lucion.

Lucion đã trở thành Thánh, nhận được phước lành từ Thần Thú, có hiệp sĩ tử thần Bethel và cả lũ chuột vốn dĩ phải là phản diện.

“Ừ. Mọi người đã vất vả rồi.”

Carson mỉm cười với quản gia và các người hầu.

Với một người vốn ít nói như anh thì đó đã là lời khen tốt nhất.

"Cảm ơn mọi người."

Lucion cũng bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với họ, rồi theo Carson bước ra ngoài.

Choang!

Theo lệnh của Hoàng đế, các Hiệp sĩ Hoàng gia đã đến dinh thự.

Lucion cảm thấy có chút khó chịu nhưng vẫn cố kìm nén cảm xúc đó.

'Được rồi. Tiếp theo là Luminos, đúng không?'

Luminos, tổ chức phản diện của các pháp sư.

Hôm nay, cậu đã chuẩn bị sẵn một cái bẫy để chúng tự tay đưa ra lựa chọn tồi tệ nhất.

Hiệp sĩ Hoàng gia và Hiệp sĩ Cronia.

Không thể có sự chuẩn bị nào hoàn hảo hơn thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!