Chương 71: Trở lại biên giới (2)
'Cá đã cắn câu rồi!'
Lucion lập tức cảm nhận được cái cần câu trong tay mình đang run lên bần bật.
[Kẻ địch đã đánh tới nơi rồi mà sao trông con có vẻ phấn khích thế?]
Russell hỏi giọng đầy nghi hoặc.
Việc kẻ địch xuất hiện ở đây, chẳng phải điều đó chứng minh rằng thực sự có kẻ điên nào đó dám động vào cả hoàng thất lẫn biên giới hay sao?
Nhân tiện, từ xưa đến nay, người ta vẫn bảo chớ dại mà dây vào kẻ điên.
Thấy Ratta cứ tròn mắt nhìn mình chằm chằm, Lucion khẽ đưa tay xoa đầu nó như muốn che đi ánh nhìn ấy.
[Dốc lòng chuẩn bị kỹ lưỡng như thế mà khách quý lại không tới thì còn nghĩa lý gì nữa. Có lẽ cậu Lucion thấy vui vì điều đó đấy.]
Bethel bước ra khỏi xe ngựa, đưa mắt quan sát xung quanh.
[Quanh đây không có warlock.]
[Thay vào đó, đám pháp sư kia chuẩn bị rất chu toàn.]
Russell cũng theo sau Bethel ra ngoài, cảm nhận những làn sóng mana đang dao động trong không trung.
Tựa như chúng đã biết trước và mai phục ở nơi này, một ma pháp trận khổng lồ đang được dựng lên, lấy cỗ xe ngựa làm trung tâm.
[Ma pháp sắp hoàn tất rồi. …Đúng như lời cậu Lucion, nếu chúng ta không chuẩn bị từ trước thì e rằng đã xảy ra chuyện lớn rồi.]
Cảm nhận lớp mana dày đặc như một màng ngăn bao phủ, Bethel nắm chặt đôi bàn tay đang ngứa ngáy của mình.
[Chứ sao nữa. Phải xem Lucion là học trò của ai cơ chứ?]
Russell tự hào gật đầu.
Quả đúng như lời Bethel đã nói, nếu không nhờ cảnh báo của Lucion để chuẩn bị đối phó với các pháp sư từ sớm thì dù là đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia đi chăng nữa cũng sẽ phải chịu tổn thất nặng nề.
Thế nhưng, đội hộ tống hiện tại đã được bao bọc bởi một lớp khiên vững chãi hơn bất cứ thứ gì.
[Chúng tuyệt đối không thể phá vỡ lớp khiên này.]
Russell khẳng định chắc nịch.
“Đừng lo lắng. Các thợ săn đã bắt đầu hành động rồi.”
Carson bình thản lên tiếng để Lucion không rơi vào hoảng loạn.
Các pháp sư rất mạnh.
Nhưng thỉnh thoảng, sẽ có những kẻ say sưa trong sức mạnh của chính mình đến mức mất kiểm soát.
Người ta gọi đó là sự bạo tẩu của pháp sư.
Một khi pháp sư bắt đầu quá trình bạo tẩu, cơ hội dừng lại quá trình ấy không chỉ là năm mươi năm mươi. Vì vậy, những thợ săn đã ra đời để kết liễu những kẻ bạo tẩu đó, và giờ đây, họ đang vung kiếm để săn lùng đám pháp sư kia.
Trước khi xe ngựa khởi hành, các thợ săn đã được phái đi trước.
Lucion thầm nghĩ, có lẽ giờ này những thợ săn ấy đang ẩn mình đâu đó ngay sát bên cạnh các pháp sư.
“Em bị tập kích như vậy cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai nên em không thấy căng thẳng gì đâu. Chỉ là, cứ ngồi yên trong xe thế này làm em cảm thấy hơi áy náy.”
“Đội hộ tống này là dành cho em nên đừng nghĩ ngợi nhiều.”
“Vâng. Vậy em sẽ ngồi yên đợi cho đến khi lũ địch bị tiêu diệt sạch sẽ.”
Lucion bỏ một chiếc bánh macaron mà Hume đã đưa trước khi lên xe vào miệng.
Cậu cũng không quên đút một chiếc vào cái miệng đang há sẵn của Ratta.
— Ratta thấy cái gì cũng ngon hết!
Lucion cũng chẳng có chút lo lắng nào cả, hệt như Ratta vậy.
Những gì đang xảy ra bên ngoài đều được Russell tường thuật lại, khiến Lucion có cảm giác như đang nghe radio, ung dung chờ đợi Luminos bị nghiền nát không thương tiếc.
Russell bay lên cao, từ trên nhìn xuống khu vực quanh chiếc xe đang dừng bánh.
[Hiện tại các hiệp sĩ đang duy trì đội hình bảo vệ xe ngựa. Kết giới cũng đang vận hành rất tốt.]
Tiếp đó, Russell hướng tầm mắt ra xa hơn.
[Tổng cộng có 20 pháp sư. 10 kẻ đang vận hành ma pháp trận khổng lồ, 4 kẻ chuẩn bị tự kích nổ, còn 6 kẻ thì... ừm, có vẻ đang cảnh giới xung quanh. Nhưng mà thế này thì chúng xong rồi.]
Russell nở một nụ cười giễu cợt.
Đúng như Carson đã nói, các thợ săn đang hành động và hầu hết đám pháp sư kia đều đã nằm trong tầm ngắm của họ.
Điều đó đủ để thể hiện sự tự tin của các thợ săn rằng họ có thể ra tay kết liễu chúng bất cứ lúc nào.
[Có vẻ thợ săn kết liễu chúng còn nhanh hơn cả tốc độ khi chúng thi triển ma pháp đấy.]
Russell nhếch môi đầy thú vị.
[Ngay từ đầu, khi chúng chọn khu rừng này làm địa điểm phục kích đã là một nước đi ngu xuẩn rồi. Chẳng có kẻ nào làm chủ khu rừng tốt hơn những thợ săn thầm lặng cả.]
Giọng của Bethel cũng pha chút mỉa mai.
Các pháp sư vốn không hợp với những nhiệm vụ bí mật.
Ma pháp thi triển càng lớn thì dao động mana tỏa ra xung quanh càng mạnh, rất dễ bị phát hiện.
[Thợ săn bắt đầu hành động rồi.]
Russell mỉm cười nói.
Khoảnh khắc pháp sư sơ hở nhất chính là khi họ đang tập trung niệm chú.
Đến cả Russell cũng hiểu rõ điều đó thì những thợ săn chuyên đối đầu với pháp sư lại càng tường tận hơn ai hết.
Các thợ săn xử lý những kẻ đang cảnh giới trước.
Họ đi theo cặp, một người bịt miệng, người kia dùng sợi chỉ thép mảnh siết cổ, kết liễu đối phương trong chớp mắt.
Một cách lặng lẽ và nhanh chóng.
Quả không hổ danh là thợ săn.
[Cả 6 kẻ cảnh giới đều đã chết.]
Nghe Russell báo cáo, Lucion cảm thấy chiếc bánh macaron tan chảy trong miệng dường như càng thêm ngọt ngào.
'Vậy là còn lại 14 tên.'
Lucion lắng nghe báo cáo của Russell giữa bầu không khí tĩnh lặng trong xe.
[Thêm 2 tên đang chuẩn bị thi triển ma pháp đã chết.]
[Lại một tên nữa.]
[Còn 5 tên.]
Cùng với sự sụt giảm số lượng pháp sư, Lucion cảm nhận được áp lực nặng nề đang bao trùm xung quanh dần tan biến.
[Ma pháp đã sụp đổ.]
Nghe Russell nói vậy, Lucion phải vất vả lắm mới nhịn được cười.
Điều tồi tệ nhất đối với một pháp sư cuối cùng đã xảy ra.
Khi ma pháp bị phá vỡ giữa chừng, một phần mana dùng để thi triển sẽ bị dội ngược lại, tấn công chính người sử dụng.
Với một ma pháp quy mô lớn thế này, chắc hẳn lũ đó nếu không chết thì cũng tàn phế suốt đời.
'Đúng là quyền lực là nhất.'
Chỉ với cái danh Thánh của cậu khiến biết bao hiệp sĩ vây quanh bảo vệ xe ngựa, rồi đến cả pháp sư kết giới lẫn pháp sư phòng ngự cũng phải ra tay.
Lucion vừa vuốt ve Ratta vừa nhìn sang Carson.
Gương mặt Carson vẫn còn vẻ căng thẳng.
Anh không hề lơ là cảnh giác, bởi bài học xương máu từ việc để Lucion bị bắt cóc sang nước địch năm xưa đã khắc sâu vào tâm trí anh rằng một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.
Lucion cũng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đột nhiên, các hiệp sĩ bắt đầu vội vã di chuyển.
[Có vẻ phe địch đã nhận ra đồng bọn bị giết rồi. Giờ chúng chỉ còn cách tự bạo thôi.]
Russell đáp xuống xe ngựa.
“Chính là lúc này! Triển khai phòng ngự!”
Ngay lúc đó, Heint hét lên khi cảm nhận được những khối mana khổng lồ đang lao tới từ bốn phương tám hướng.
Cách tốt nhất để đối phó với những kẻ đánh bom tự sát là nấp sau một bức tường kiên cố.
Chẳng phải đó là lý do họ mang theo pháp sư phòng ngự hay sao?
Các pháp sư phòng ngự đang ẩn mình giữa các hiệp sĩ ở bốn hướng đồng loạt triển khai màng chắn phòng ngự theo lệnh của Heint.
Ù ù ù.
Ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ phía các pháp sư phòng ngự.
Sự bàng hoàng hiện rõ trong mắt những pháp sư đang lao tới.
Chúng đã hoàn toàn thất bại.
Từ ma pháp trận cho đến cả đòn tự sát cuối cùng.
Thế nhưng, một khi mana đã sục sôi để chuẩn bị tự kích nổ thì không còn đường nào để quay lại nữa.
"Chết đi!"
Tên pháp sư gào lên đầy uất hận.
Oành!
Tiếng nổ vang rền khi chúng va chạm với màng chắn của pháp sư phòng ngự nhưng đó là tất cả những gì chúng làm được.
Lớp phòng ngự chỉ bị một vài vết xước nhỏ.
“Quả nhiên phòng thủ thì phải gọi tên pháp sư phòng ngự.”
Lucion thầm nghĩ. Cậu cũng đã cứu sống Peter, người đáng lẽ sẽ trở thành pháp sư phòng ngự tài năng nhất nếu còn sống và đưa anh ta vào tổ chức của mình.
'Có Peter rồi thì sau này mấy đòn tự sát như này cũng chẳng cần phải lo nữa.'
[Vẫn còn một tên còn sống.]
Russell chú ý đến nơi duy nhất không có tiếng nổ, nơi một pháp sư đang gồng mình kìm nén sự bạo tẩu của mana.
“Nghe cho kỹ đây, Thánh Lucion Cronia! Ngươi chính là biểu tượng của thế gian bất công này! Luminos chúng ta sẽ giết chết ngươi, giẫm đạp lên xác ngươi để hiên ngang thay đổi sự thối nát này!”
Tên pháp sư đó gào lên đến mức nổi cả gân trên cổ rồi nổ tung thành một tiếng "bùm".
Thịt nát và máu tươi bắn tung tóe khắp nơi nhưng không một giọt nào có thể chạm đến cỗ xe của Lucion.
Một chiến thắng hoàn hảo đến tuyệt đối.
Không ai có thể phủ nhận điều này.
Chỉ khi các thợ săn xách thủ cấp của đám pháp sư trở về xe, các pháp sư phòng ngự mới thu hồi pháp thuật, còn các hiệp sĩ bắt đầu lục soát xung quanh.
“Có phải em... đã nghe thấy gì không?”
Carson hỏi với vẻ mặt khó chịu.
"Anh nói gì cơ?"
Có vẻ như tên pháp sư đó đã hét lên cái gì đó nhưng vì thính giác không nhạy bén như Carson nên Lucion thực sự chẳng nghe thấy gì cả.
Thay vào đó, cậu chỉ nhìn thấy những sợi chỉ đỏ chết tiệt xuất hiện cùng lời trăng trối của hắn.
Nhưng chuyện sợi chỉ đỏ xuất hiện cũng là lẽ đương nhiên.
Trong nguyên tác, tổ chức Luminos cùng hội cùng thuyền với Bàn tay Hư Vô và bản thân cậu vốn dĩ cũng là một tên trùm tầm trung mà.
“Không có gì đâu, đừng bận tâm.”
Carson lảng đi.
[Lũ pháp sư Luminos đó vừa tuyên chiến rằng sẽ lấy đầu con đấy. Thật là xấc xược.]
Russell nghiến răng thuật lại cho cậu.
Bethel giật mình kinh ngạc.
Việc trở thành mục tiêu của một ai đó luôn gây một áp lực tâm lý nặng nề vì điều đó đồng nghĩa với việc cậu phải luôn cẩn trọng suốt đời.
[Chuyện này... liệu có ổn không?]
Bethel lo lắng hỏi.
[Thà biết trước còn hơn là làm một kẻ ngốc không biết gì cả.]
Lucion khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Russell.
'...Vậy là giờ mình, Luminos và Heint đã dây dưa với nhau rồi.'
Đây là điều Lucion đã lường trước từ khi quyết định mượn tay đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia.
Tuy nhiên, dù đã đoán trước được mọi chuyện nhưng cảm giác cũng chẳng mấy dễ chịu gì.
Trong tiểu thuyết, Luminos vốn dĩ đã có liên hệ mật thiết với cả Lucion và Heint.
'Nhưng mà, lũ đó cũng sắp tàn đời rồi.'
Lucion lại vuốt ve Ratta.
Dù nguyên nhân có là gì đi nữa, Luminos đã dám động đến Hoàng gia và cả cậu.
Cơn thịnh nộ của Hoàng đế là điều chúng không thể trốn thoát.
Đằng nào thì đám pháp sư của Luminos cũng cứng đầu như tre đá nên cậu chẳng có ý định thu phục chúng làm gì.
'Mình chỉ cần vô tình tuồn thông tin ra rồi để Hoàng đế một tay san phẳng căn cứ của chúng là hoàn hảo.'
Nụ cười hiện trên môi Lucion khi cỗ xe vốn đang dừng lại bắt đầu lăn bánh.
Với những kẻ phản diện, nếu có thể cảm hóa để chúng quay đầu là bờ thì cậu sẽ giúp.
Còn nếu không thể thu phục thì cứ như lúc này, tập hợp sức mạnh đang có và nghiền nát chúng và thế là xong.
* * *
Sau khi Luminos bị dẹp tan, chặng đường còn lại về biên giới diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Ngoại trừ sự xóc nảy của xe ngựa thì thời tiết rất đẹp để đánh một giấc. Hơn nữa, vì đợt tấn công vừa rồi của Luminos không có ai bị thương chứ đừng nói là thiệt mạng nên không khí trong đoàn vô cùng phấn chấn.
Heint không ngớt lời ca ngợi công lao lớn nhất thuộc về Lucion, khiến Russell được đà phổng mũi, còn Lucion thì giả vờ như không nghe thấy gì cả.
— Nhưng mà, Lucion ơi.
Ratta chớp mắt nhìn lên Lucion.
Đôi mắt của Lucion giờ đã hơi lờ đờ vì buồn ngủ.
— Linh hồn của pháp sư có gì khác không? Ratta tò mò quá đi.
Cho đến bây giờ, trong số những linh hồn mà Ratta từng gặp, chỉ có Russell và Bethel là đặc biệt.
'Đúng thế nhỉ. Linh hồn pháp sư thì có gì khác không nhỉ? Mình nghe nói ngoại trừ những vong linh đặc biệt như Hiệp sĩ Tử thần (Death Knight) hay một vài loại khác, thì linh hồn bình thường không thể giữ được năng lực khi còn sống.'
Lucion khẽ liếc nhìn Russell.
[Họ chỉ là có nhiều kiến thức trong đầu hơn thôi. Ngoại trừ một số ít trường hợp ngoại lệ, họ không thể dùng được sức mạnh ma pháp như khi còn sống. Nếu không thì loạn hết cả à.]
— Vậy Russell là một trong số ít những ngoại lệ đó sao?
[Chứ còn gì nữa. Ta là ai cơ chứ?]
— Thiên tài warlock! Thiên tài warlock sư bạc mệnh!
Ratta hồn nhiên reo lên.
[Đúng thế!]
— Nhưng mà bạc mệnh là gì?
[Là không may mắn, là bất hạnh…]
Đột nhiên, mặt Russell nhăn như khỉ ăn ớt.
— Sao thế? Thầy đau ở đâu à?
[Không có gì. Chỉ là vì ta trở thành linh hồn khi còn quá trẻ thôi.]
'Sao trông thầy lại bối rối thế nhỉ?'
Lucion đã bắt gặp một tia hoảng hốt trong mắt Russell khi anh nhăn mặt.
Tuy nhiên, cơn buồn ngủ sau khi căng thẳng được giải tỏa đã ập tới khiến Lucion dần khép mắt lại.
Bữa trưa muộn được giải quyết tại ngôi làng có cổng dịch chuyển.
Đó chính là nơi mà lần trước tên warlock sa ngã kia xuất hiện, cũng là nơi cậu gặp Heint lần đầu.
— Nhăm nhăm.
Ratta vui vẻ đánh chén chỗ thịt, cái đuôi vẫy tít mù còn Hume thì điềm tĩnh chăm sóc Lucion.
“Em không thấy ngon sao?”
Carson hỏi.
“Không ạ. Chỉ là gió thổi mát quá nên em ngồi thẫn thờ chút thôi.”
Làn gió lùa qua cửa sổ vẫn còn vương vấn hơi thở của mùa xuân sắp tới.
“Phán đoán của em rất tốt. Nhờ em mà rất nhiều người đã được cứu.”
Carson cuối cùng cũng thốt ra lời khen ngợi mà anh đã giữ trong lòng bấy lâu.
“Đó không hẳn là phán đoán của em mà là nhờ anh đã tin tưởng lắng nghe em. Tất cả là nhờ anh cả đấy.”
Lucion khiêm tốn nhường công lao cho Carson.
Đó là sự thật. Nhờ có Carson mà họ mới có thể chuẩn bị sẵn sàng để chặn đứng Luminos trước khi khởi hành.
“Lucion.”
Carson gọi cậu bằng giọng điệu nặng trĩu.
“Dù em có muốn hay không, thì từ giờ gánh nặng trên vai em sẽ ngày càng lớn. Mỗi lời em nói ra đều sẽ tạo nên sóng gió và mọi hành động của em sau này đều sẽ bị thế gian theo dõi.”
Lucion nhìn chăm chú vào miếng thịt đã được cắt sẵn rồi đặt nĩa xuống.
“Sự tồn tại duy nhất trên thế gian này. Sự quan tâm, lòng đố kỵ và cả sự thù địch mà sự tồn tại ấy phải gánh chịu sẽ lớn hơn nhiều so với những gì em tưởng tượng đấy.”
“Vâng. Điều đó em cũng đã hiểu rồi.”
Thấy câu trả lời của Lucion, Carson không nói thêm về vấn đề đó nữa.
Thay vào đó, anh đưa ra một câu hỏi khác.
“Lucion, sau này em muốn trở thành người như thế nào?”
Lucion, người từng bị xiềng xích của quá khứ giam cầm không thể tiến bước, giờ đây đã tự mình chặt đứt quá khứ ấy để đứng ở vị trí này.
Có lẽ giờ đây, anh đã có thể hỏi cậu về tương lai thay vì quá khứ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
