Con trai út của Bá tước là một Warlock

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

(Đang ra)

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

purapura

Dù ban đầu Minato còn bối rối trước diễn biến chóng vánh này, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu nhận ra rằng chương mới trong cuộc đời mình có lẽ cũng không tệ chút nào — và dần dần, cậu bắt đầu cảm nhận đ

1 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

436 11758

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 18

Con trai út nhà Bá tước là một Warlock - Chương 67: Bắt Chuột Nào!

Chương 67: Bắt Chuột Nào!

Bóng tối của Lucion bắt đầu chuyển động.

Khác hẳn như khi chính cậu điều khiển, lần này không hề có tiếng rên rỉ hay run rẩy nào.

'Rốt cuộc là khác nhau ở điểm nào?'

Lucion dõi theo từng cử động của Russell.

Người điều khiển bóng tối là thầy nhưng Lucion lại nhìn thấy rất rõ cách thầy khống chế và dẫn dắt nó.

'…Mềm mại.' 

Phương thức của Russell tựa như vẽ ra những đường chỉ dẫn, giống hệt một tấm bản đồ dẫn đường cho bóng tối.

Giữa vô vàn bóng tối, trong tích tắc thầy có thể phân biệt đâu là những kẻ nghe lệnh, đâu là những kẻ chống đối, rồi buộc những bóng tối tuân lệnh phải kéo theo cả phần còn lại.

'...Đến lượt mình thì tụi mi lại không chịu nghe lời như vậy. Đúng là lũ xấu xa.'

Lucion mím môi.

[Trước tiên, hãy để bóng tối chảy vào đầu đối phương. Chỉ cần vào được đầu là được, đi theo hướng nào cũng không quan trọng.]

Mặc dù bóng tối đã tràn vào đầu gã đàn ông, trông hắn vẫn chẳng có gì thay đổi.

Hắn chỉ tiếp tục vẻ sợ hãi và hoảng loạn như ban nãy.

Chợt—

Lucion giật mình.

Ngay khoảnh khắc bóng tối xâm nhập vào não bộ đối phương, một cảm giác tê buốt như dòng điện chạy dọc khắp cơ thể cậu.

[Giờ con có thể buông tay. Bóng tối đã vào trong người hắn rồi.]

Lucion lập tức rút tay về.

“Cảm giác vừa rồi là gì vậy thầy?”

[Con người ai cũng có sức mạnh tinh thần. Khi bóng tối xâm nhập vào đầu, lớp phòng hộ tinh thần sẽ tự động kích hoạt. Muốn xuyên qua nó thì…] 

Bóng tối trong đầu gã đàn ông bắt đầu dựng lên những mũi nhọn sắc bén, từng lớp một, rồi đâm thẳng vào não bộ.

'..!'

Lucion không khỏi kinh ngạc trước việc bóng tối nhanh chóng, tự nhiên thay đổi hình dạng như vậy.

Tựa như có một bàn tay vô hình đang trực tiếp nặn nên nó vậy.

[Nhìn đi. Trong con ngươi của gã, hẳn con sẽ thấy được ngọn lửa bóng tối đang bừng lên.]

Russell chỉ vào mắt gã đàn ông.

Gã vẫn co rúm người, ánh mắt hỗn loạn dường như chỉ biết cầu nguyện cho địa ngục này mau chấm dứt.

Khi ánh mắt gã vô tình chạm vào Lucion, đúng như lời Russell, trong con ngươi ấy bùng lên một ngọn lửa đen kịt.

[Nhìn bên ngoài thì giống như chưa hề bị ảnh hưởng nhưng đây chính là trạng thái trúng phải huyễn hoặc.]

— Mắt Ratta cũng thấy nè. Lạ lắm. Cứ như Ratta trở nên rất ghê gớm vậy đó.

Ratta cười khúc khích vì cảm giác kỳ lạ ấy.

“Nhìn gã không giống như đang bị yểm bùa.”

Lucion nói.

“Đúng vậy. Tôi cũng không nhìn ra có gì khác. Thật sự là đã trúng phép sao?”

Ngay cả Hume cũng phải hỏi lại.

[Thế nên mới nói huyễn hoặc rất khó bị phát hiện. Chính bản thân đối phương cũng không tự nhận ra. Nhưng phần khó nhất đã qua rồi. Từ đây trở đi thì đơn giản rồi.]

“Chỉ cần con ra lệnh thôi sao?”

[Đúng. Nhưng với trạng thái hiện tại, con bị giới hạn khá nhiều. Ví dụ như giơ tay, mở cửa, mang đồ tới… nhiều lắm cũng chỉ được ba động tác, thường thì một hoặc hai là giới hạn.]

“Có phải là vì bóng tối của con còn yếu không?”

[Không. Là vì đối tượng là con người chứ không phải là hồn ma. Bóng tối lưu lại trong đầu người sẽ tan đi rất nhanh. Càng nhiều động tác thì thời gian duy trì càng ngắn, khả năng bị phát hiện càng cao.]

Russell nhìn ngọn lửa trong mắt gã đàn ông đang dần lụi tàn, rồi chuyển sang bước tiếp theo của lời nguyền.

[Giờ thì con đã đủ điều kiện để sử dụng lời nguyền rồi.]

"Muốn dùng lời nguyền thì phải làm những việc này sao?"

Giọng Lucion thoáng bối rối. Mặt nạ của cậu chuyển sang màu tím.

[Đúng. Đổi lại khi bóng tối đã xâm nhập vào đầu đối phương, con mới có thể thi triển lời nguyền. Đây là cái giá căn bản nhất, không cần hi sinh gì khác.]

“Vậy với trình độ hiện tại, con có thể gieo được lời nguyền ở mức độ nào?”

[Chỉ cỡ như cứ hễ thấy đá là vấp ngã, thấy ánh sáng là kêu to như gà… kiểu xui xẻo nho nhỏ ấy. Hơn nữa thì cái giá còn chưa đủ.]

“Nhưng như vậy cũng không tệ như con nghĩ.”

[Đúng vậy. Nhưng đừng xem thường nó. Nếu những chuyện đó lặp đi lặp lại mỗi ngày thì con nghĩ sao?]

Mặt nạ của Lucion chuyển sang màu vàng.

“Chắc là thê thảm lắm.”

[Đổi lại, lời nguyền này không tồn tại lâu. Dài nhất là một tháng, ngắn thì hai tuần. Nhưng thế cũng đủ dùng rồi.]

Lucion nhìn gã đàn ông đang bị huyễn hoặc điều khiển.

'Tạm thời để dành lời nguyền cho tên khác vậy.'

Mục tiêu của cậu là tên thủ lĩnh của bọn chuột.

“Hãy mang về thứ mà chủ nhân ngươi trân quý nhất.”

Theo mệnh lệnh ấy, bóng tối trong đầu gã tràn ra như một tấm màn bao phủ tâm trí.

Gã gật đầu rồi đứng dậy.

Không có ánh mắt vô hồn, không có vẻ cứng đờ tất cả trông tự nhiên như thường lệ.

'Đây chính là huyễn hoặc.' 

Lucion cảm thấy mình đã học được một ma pháp không tồi.

“Ratta.”

- Dạ?

“Liên lạc với hồn ma số 15, bảo nó đứng sẵn tại nơi ở của thủ lĩnh nơi này. Chúng ta sẽ đến đó trong nháy mắt.”

— Được rồi! Ratta sẽ nói liền.

Hang động khá phức tạp, nếu đội trinh sát không quay lại, phe địch tất nhiên sẽ cử thêm người. 

Lucion không định phí sức trong một cuộc chiến tiêu hao vô ích. Cậu sẽ dùng dịch chuyển qua bóng, đánh thẳng vào thủ lĩnh của chúng.

“Đợi gã trở lại, chúng ta sẽ lập tức đến chỗ thủ lĩnh. Ngoại trừ thủ lĩnh ra, cứ đánh gục tất cả hết đi.” 

“Vâng. Tôi cũng đã tự tin hơn với nắm đấm của mình rồi.”

Hume mỉm cười.

Không lâu sau, gã đàn ông khập khiễng quay về.

Trên người gã lấm tấm máu, hẳn đã vừa giao chiến với ai đó.

Thứ gã đưa cho Lucion là một xấp tài liệu.

Sau khi nhận lấy tài liệu, Lucion vẫn không quên xác nhận ngọn lửa bóng tối trong mắt gã chưa tắt hẳn.

'Phải tắt hoàn toàn thì phép này mới kết thúc.'

Vì kẻ đánh cắp tài liệu cần phải còn sống, Lucion định tha cho gã.

“Hãy đi chữa trị cho mình đi.”

Theo mệnh lệnh của Lucion, gã vừa quay lưng đi thì chợt khựng lại.

“X-xin tha mạng!”

Ký ức như bị đứt đoạn, gã lại co rúm người, run rẩy không thôi.

'...Ồ, thì ra là thế.'

Lucion đã xác nhận được điều gì sẽ xảy ra khi huyễn hoặc kết thúc, bình thản nói.

"Đi đi."

“C-cảm ơn! Cảm ơn ngài!”

Gã đàn ông lao nhanh đi không ngoảnh đầu lại.

Giờ gã đã hết giá trị lợi dụng.

“Rental, nhớ lấy cái này.”

Lucion đưa xấp tài liệu cho Hume.

Anh nên nhớ những thông tin quan trọng này.

“Vâng. Tôi sẽ nhớ và chép lại sau.”

"Ừ." 

Lucion nhìn sang Ratta.

Nó đang lẩm bẩm “tút… tút…” như quay số điện thoại, rồi đột nhiên dựng tai lên.

— Có người liên lạc cho Ratta rồi!

“Ngươi đã nhớ hết chưa?”

Lucion hỏi Hume trước khi dùng dịch chuyển qua bóng.

“Vâng. Tôi đã ghi nhớ toàn bộ. Cậu cứ yên tâm.”

Hume lại đưa tài liệu về cho cậu.

Russell liếc qua xấp tài liệu trong tay Lucion, khóe môi cong lên như đang cố nhịn cười.

Có lẽ thầy cũng đã đoán được học trò của mình định dùng loại lời nguyền tàn nhẫn nào rồi.

“Vậy thì lên đường thôi, Ratta.”

Mặt nạ của Lucion chuyển sang màu vàng rực rỡ. 

* * *

Cạch.

Ngay khi cảnh vật xung quanh thay đổi, Hume lập tức đảo mắt quan sát.

Chỉ có một tên ở đây.

Những tên khác cách khá xa có lẽ đang ở phía sau căn phòng.

Ánh mắt của hắn chạm vào Hume.

Ngay lập tức, đồng tử của hắn giãn lớn, mắt run lên vì kinh hãi.

Đó là cảm giác sợ hãi.

Hắn run rẩy mở miệng định hét lên.

Hume không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.

Anh vung chân đá thẳng vào bụng hắn.

“…Khụ.” 

Hắn đau đến mức không thở nổi, chỉ bật ra một âm thanh nhỏ.

Hume đã hiểu rất rõ qua trận chiến vừa rồi.

Đau đớn được gây ra theo cách nào sẽ tạo nên những tiếng hét khác nhau.

Hume siết chặt cổ hắn để hắn không thể phát ra tiếng động rồi áp giải hắn tới trước mặt Lucion.

"Là tên này sao?"

“Đúng.”

Sợi chỉ đỏ kết nối với hắn đã xác thực tất cả.

Lucion đặt tay lên đầu hắn.

Cậu cố ý chọn một chỗ tóc ngắn.

Với trình độ hiện tại của Lucion, cậu chưa thể tùy ý thay đổi hình dạng của bóng tối như có thể trực tiếp dùng tay để định hình.

Giống như phải dùng bàn tay thứ hai để tạo hình vậy, phải vừa định vị nó, vừa điều khiển từng ngón tay mới có thể tạo hình cho bóng tối.

'Vì con vẫn chưa thể làm giống thầy được.'

Nhưng không phải là không có cách.

Lucion xoắn vặn bóng tối.

[Khá lắm. Con biết ứng biến rồi đó.]

Russell khẽ cong môi. 

Việc cậu không rập khuôn bắt chước thầy mà tìm ra cách riêng của mình khiến thầy vô cùng hài lòng.

“Vốn dĩ ngài Hamel làm việc gì cũng giỏi mà.”

Hume nở nụ cười ngây thơ, hoàn toàn không hợp với bối cảnh hiện tại chút nào.

Lucion liếm nhẹ môi.

Lần thử nghiệm đầu tiên này khiến cậu vừa hồi hộp vừa hưng phấn.

Cậu xoắn, xoắn nữa, cho đến khi bóng tối nhọn hoắt như mũi khoan rồi đâm thẳng vào lớp phòng hộ tinh thần của đối phương. 

Xẹt!

Vào lúc đó, bàn tay của Lucion run lên như bị điện giật nhưng cậu vẫn tập trung khống chế bóng tối.

— Ratta đang giữ nó lại. Lucion đừng lo.

Ratta dựng tai lên.

[Quả thật sức mạnh tinh thần của con rất khá đấy.]

Russell hài lòng với trạng thái tập trung của Lucion.

Phụt.

Lucion không quan tâm đến bàn tay của mình, tiếp tục đẩy bóng tối xuyên qua lớp phòng hộ tinh thần.

Vù! 

Cuối cùng, bóng tối xuyên thủng lớp phòng hộ, chạm vào não bộ đối phương. Ngọn lửa đen bùng lên trong mắt hắn.

“…Ồ, ghê thật.”

Máu mũi Lucion chảy xuống.

Vù.

Đầu cậu đau nhức dữ dội vì hành động can thiệp vào tinh thần người khác cũng đồng thời gây tổn hại đến chính mình.

[Ma pháp tinh thần vốn là vậy rồi. Đau đầu là việc không tránh được đâu.]

"Bây giờ, xin thầy dạy con lời nguyền đi."

Lucion nghiến răng chịu đau nói.

Cậu biết để dùng được lời nguyền phải niệm một câu thần chú cố định, thứ mà mọi warlock đều dùng.

Lucion biết câu thần chú này vì nó được viết trong tiểu thuyết.

[Lời nguyền là loại ma pháp được định hình sẵn. Warlock nào cũng phải niệm cùng một câu thần chú nếu muốn dùng nó. Lặp lại theo thầy.]

Lucion chờ Russell nói tiếp.

[Ta là một kẻ hầu được bóng tối che chở.]

“Ta là một kẻ hầu được bóng tối che chở.”

[Nguyện hiến dâng thỉnh cầu nhỏ nhoi này, mong được sử dụng một phần sức mạnh của Người.]

“Nguyện hiến dâng thỉnh cầu nhỏ nhoi này, mong được sử dụng một phần sức mạnh của Người.”

[Ta xin dâng lên đây vật tế này.]

“…Ta xin dâng lên đây vật tế này.”

Ngay khoảnh khắc vừa đọc xong câu thần chú cuối cùng, Lucion cảm thấy một cơn rùng mình khó hiểu. 

Cùng lúc đó, một cơn lạnh buốt dữ dội như lần đầu chạm vào bóng tối lại tràn về, khiến răng cậu va vào nhau.

Đứa trẻ đáng yêu kia… ngươi mong cầu điều gì?

Một giọng nói thì thầm bên tai cậu.

Đó là bóng tối.

Nhưng đó không phải là bóng tối của cậu.

Đáng tiếc thay, ngươi cũng không phải là ngoại lệ. Ta chỉ có thể ban cho đúng bằng cái giá mà ngươi sẽ dâng lên. 

Đó không phải là một giọng nói duy nhất mà là sự kết hợp của vô số giọng hòa làm một.

Nào, hãy nói đi.

Bóng tối như đang vuốt ve khuôn mặt cậu.

Cảm giác không tệ chút nào. 

Ngược lại, cậu thậm chí còn cảm thấy thoải mái như đang nằm trong chăn ấm.

'Tôi mong hắn sẽ tự tay hủy hoại thứ mà hắn trân quý nhất.'

Được thôi… được thôi… Ta sẽ cho ngươi toại nguyện. Bao nhiêu cũng được.

Xẹt.

Bóng tối đang cắm rễ trong đầu hắn bỗng hóa thành những con chữ.

Tự tay phá hủy thứ ngươi trân quý nhất.

Con chữ biến thành ấn ký.

Ấn ký trở thành lời nguyền.

Dưới mắt trái của hắn xuất hiện một ngôi sao đen.

[Lời nguyền đã có hiệu lực.]

Russell nói.

“Thả hắn ra.”

Theo lệnh của Lucion, Hume thả hắn ra.

“Khụ… khụ!”

Hắn ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa.

Lucion lại gần, vung vẩy xấp tài liệu trước mặt hắn.

“Ta muốn ngươi vâng lời ta. Nếu đồng ý, hãy gật đầu.”

“Đồ khốn! Ta mà….”

Xoẹt.

Lucion xé một tờ tài liệu, ném về phía hắn.

Trong chớp mắt, ngôi sao đen dưới mắt hắn rung lên.

Roẹt roẹt!

Hắn lập tức giật lấy tờ giấy rồi tự tay xé nát nó.

[Đúng rồi, thầy biết ngay mà.]

Russell khẽ gật đầu.

Không nên dành lòng nhân từ cho kẻ địch.

Bởi chính sự nhân từ đó, sớm muộn cũng sẽ biến thành lưỡi dao đâm ngược vào mình.

“…?”

Khi nhận ra thứ mình vừa xé chính là thông tin mà hắn đã liều mạng thu thập được, hắn cảm thấy sự tuyệt vọng như thủy triều dâng lên.

Hắn chưa kịp hiểu vì sao mình lại làm thế thì tiếng hét đã bật ra.

“Suỵt.”

Nhưng bóng tối lập tức bịt miệng hắn lại.

Đôi mắt hắn mở to.

Đó là một warlock.

Một warlock..!

“Ta đã nói rồi, ta muốn ngươi phục tùng ta.”

Lucion lại khẽ lay xấp tài liệu trước mặt hắn.

"Ngươi biết đây là gì chứ? À… chính tay ngươi vừa xé rồi nên càng rõ hơn mà."

Mặt nạ của Lucion chuyển sang màu vàng, một màu vàng đầy vẻ tinh quái.