Chương 448 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (9)
Con người thường suy nghĩ theo lối mòn.
Nên ý tưởng "không biết thì hỏi" của Thiên Du Học thực ra chả có gì cao siêu.
Đám giang hồ ít học - như nhóm Ngô Sơn Thu - cũng nghĩ ra được.
Chúng đến làng này để hỏi đường.
Nhưng dân làng ở đây sống khép kín như trong pháo đài, lại ghét người lạ. Chắc là họ đã từ chối, hoặc tỏ thái độ không hợp tác. Thế là... BÙM.
Cả làng bị tàn sát.
Chỉ vì một lý do lãng xẹt: "Tao hỏi mà mày không trả lời à? Khinh bố mày à? Chết đi!"
Lại sẵn tiện cướp bóc, hãm hiếp, thỏa mãn thú tính. Đúng là thời đại rác rưởi.
A Thanh nhìn Ngô Sơn Thu đang giãy giụa dưới đất.
Nàng nhẹ nhàng vung thanh Nguyệt Quang Kiếm. Vút! Cổ chân còn lại của hắn bị cắt đứt lìa. Ngọt xớt.
Ư ư ư!
Ngô Sơn Thu gào lên đau đớn qua lớp giẻ bịt mồm.
A Thanh dùng mũi kiếm hất cái bàn chân bị cắt văng ra xa, rơi bịch vào đống xác dân làng đang chất đống ở góc sân. Nó nằm đó, hòa lẫn vào đám thi thể, trông rất tự nhiên.
Như thể nó vốn thuộc về nơi đó.
Thiên Du Học thở dài:
『 Con làm gì thế? 』
「 Con thấy hắn định bỏ chạy. 」
『 Chạy cái gì? Một chân bị nát bét do Thiên Ma Chỉ, một chân bị cắt cụt, lại còn bị trói gô. Nó mà chạy được thì ta gọi nó là sư phụ. 』
A Thanh nhún vai. Ừ thì ngứa tay thôi.
Nhìn đống xác dân làng, A Thanh thấy lòng nặng trĩu.
Không phải vì nàng quá thương cảm - dù sao cũng là người lạ, mà vì sự phi lý của cái ác.
Chỉ vì một thông tin cỏn con mà giết cả làng? Giết xong chất đống để phi tang? Đúng là lũ súc vật.
Thiên Du Học biết tính đệ tử.
Nó đang điên tiết.
Ông không muốn nó chìm đắm vào sát lục quá nhiều, sợ ảnh hưởng tâm tính.
『 Này. Đằng kia có cái bếp còn đỏ lửa. Con với con bé Trường Minh đi nấu cơm đi. Ta đói rồi. Để lũ này cho ta xử lý. 』
Đây là cách ông đuổi khéo. Nhưng A Thanh đâu có ngu.
「 Ơ? Trường Minh ơi? Nghe thấy chưa? Sư phụ bảo em đi nấu cơm kìa. 」
『 Em á? Em có phải đệ tử của ông ấy đâu. 』
『 Láo nào. Dám cãi lời trưởng bối à? Về Thần Nữ Môn ta mách Sư phụ phạt em bây giờ. 』
A Thanh dọa nạt.
Nhưng Trường Minh thừa biết: Về Thần Nữ Môn thì A Thanh là "Em út quyền lực" được cưng chiều nhất, nhưng cũng là đứa hay bị ăn đòn nhất. Còn lâu mới phạt được ai.
「 Thôi được rồi. Mưa to rồi kìa. Sư phụ vào nhà trú mưa đi. Để con dọn dẹp nốt chỗ này. Nhanh thôi. Trường Minh, đi nấu cơm đi. 」
Thiên Du Học nhìn trời, rồi nhìn A Thanh. Ánh mắt con bé... không ổn. Tuy miệng cười, nhưng mắt nó tối sầm lại, đục ngầu sát khí. Ông thở dài.
『 Đừng làm quá. Giết người không làm con vui hơn đâu. Chỉ làm tâm hồn con thêm rách nát thôi. 』
「 He he. Con biết rồi. Sư phụ vào đi, ướt hết bây giờ. 」
A Thanh đẩy ông thầy vào nhà. Rồi quay lại nhìn bốn tên cướp đang nằm la liệt - cụt tay cụt chân, què quặt. Nụ cười trên môi tắt ngấm.
A Thanh bắt đầu công việc "dọn dẹp". Với nàng, "dọn dẹp" nghĩa là bẻ gãy hết chân tay để chúng không thể cựa quậy.
Xong xuôi, nàng tháo giẻ bịt mồm cho Ngô Sơn Thu.
「 Nào. Có gì trăn trối không? 」
『 Tha... tha mạng! Ta có tiền! Rất nhiều tiền! Trong ngân phiếu có năm mươi lượng vàng! Ta sẽ đưa thêm hàng trăm lượng nữa! 』
「 Nhìn ta giống ăn mày lắm à? Ta giàu nứt vách. 」
『 Thế... Thế bí kíp võ công? Đoạt Mệnh Đao! Tuyệt kỹ Huyền Cảnh của cha ta! Ta sẽ dạy cho ngươi! 』
「 Ta cũng có đầy bí kíp.
Nhiều đến nỗi lúc đánh nhau toàn quên không biết dùng chiêu nào.
Đêm về nằm nghĩ lại: "Ối mẹ ơi, lúc nãy dùng chiêu kia thì thắng nhanh rồi" mà tức anh ách. 」
A Thanh vừa nói vừa làm việc.
Nàng đi gom mấy cái chăn bông cũ nát trong nhà ra.
Rồi lần lượt túm lấy từng tên đàn em của Ngô Sơn Thu, cuộn tròn chúng lại trong chăn như cuốn nem.
Sau đó dùng dây thừng buộc chặt lại.
Mấy tên kia bị gãy xương, bị cuộn chặt đau thấu trời, rên rỉ ư ử.
A Thanh vả cho mỗi tên một cái: "Im mồm! Đang làm việc!".
『 Tại sao? Tại sao ngươi lại làm thế này? Ngươi có thù oán gì với ta? Hay với cha ta? 』
「 Không. Ngươi đánh ta trước mà? Lại còn giết dân làng nữa. 」
『 Ta xin lỗi! Lúc đó ta nóng nảy quá! Còn lũ dân đen kia thì... kệ xác chúng nó chứ! Chẳng lẽ... đây là quê hương của ngươi? 』
「 Không. Lần đầu tiên đến đây. 」
『 Thế thì tại sao!!! 』
Ngô Sơn Thu gào lên uất ức.
Hắn không hiểu.
Tại sao một con điên lạ hoắc lại quan tâm đến mạng sống của mấy thằng nông dân quèn? Tại sao nó lại tàn độc với hắn như thế?
A Thanh cũng tự hỏi. Tại sao?
Có lẽ vì sự khác biệt văn hóa.
A Thanh đến từ một thế giới văn minh, nơi mạng người là vô giá.
Còn ở đây, mạng người rẻ hơn cỏ rác.
Giết người vì một cái nhìn đểu, vì một lời nói, vì lợi ích nhỏ nhoi... là chuyện thường ngày. Đó là sự man rợ của thời đại này.
A Thanh không thể thay đổi thế giới, nhưng nàng có thể "thay đổi" - xóa sổ - những kẻ man rợ này.
「 Thôi, bớt hỏi đi. Bí kíp Đoạt Mệnh Đao đâu? Đưa đây. Ta chỉ nhận hàng trước thôi. 」
『 Ta không mang theo người. Nó ở trong đầu ta. Nếu ngươi tha cho ta, ta sẽ đọc... 』
「 Ta không ngu. Ngươi chết, cha ngươi tìm đến trả thù thì sao? Huống chi ta học võ công của hắn, hắn nhìn phát biết ngay là ta giết con hắn. Rắc rối lắm. 」
『 Thế... 』
「 Đọc khẩu quyết đi. Ta cuộn xong ba cái nem này mà ngươi chưa đọc xong thì xác định xuống lỗ nhé. 」
A Thanh trải cái chăn tiếp theo ra. Ngô Sơn Thu hoảng hốt. Hắn bắt đầu đọc liến thoắng:
『 ...Đao khí tung hoành, đoạt mệnh ngàn dặm... Xong rồi! Hết rồi! 』
A Thanh lắng nghe, hệ thống trong đầu phân tích.
Đoạt Mệnh Đao: Màu Đỏ - Cấp cao.
Đoạt Mệnh Tinh Tâm Pháp: Màu Vàng - Huyền thoại, Cực phẩm.
「 Ái chà. Tâm pháp màu vàng cơ à? Hèn gì lên được Huyền Cảnh. Nội công ngon đấy. 」
『 Ngươi nói cái gì thế? 』
「 Không có gì. Biết nhiều chết sớm. Mà thôi, đằng nào ngươi chả chết. 」
A Thanh trải cái chăn cuối cùng ra cho Ngô Sơn Thu.
『 Khoan! Ta đọc xong rồi mà! Ngươi đã hứa... 』
「 Ta hứa cái gì? Ta có bảo là tha cho ngươi đâu? Với lại ta nghe một lần sao thuộc được? Ngươi có thuộc ngay được không? 」
『 ... 』
「 Nào. Ngoan ngoãn nằm vào đây.
A... Tự nhiên thèm Kimbap - Cơm cuộn rong biển quá.
Về nhà phải bảo đầu bếp làm mới được.
À quên, Trung Nguyên làm gì có lá rong biển... 」
Ứ ứ!
A Thanh nhét giẻ vào mồm hắn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
