Chương 447 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (8)
A Thanh nhìn gã đàn ông người đầy máu me, hỏi một câu rất có tâm và rất ngứa đòn:
「 Này huynh đài, cái đó là tiết canh lợn à?
Ăn mặc thế này mà cầm dao ra tiếp khách, bảo sao Lã Bá Sa bị Tào Tháo giết oan. 」
(Điển tích Lã Bá Sa mài dao mổ lợn đãi Tào Tháo, Tào Tháo đa nghi tưởng bị ám sát nên giết sạch cả nhà Lã Bá Sa.
Tào Tháo bị người Trung Nguyên chửi là Tào Tặc vì cái tính đa nghi tào lao và sự tàn độc.
Nhưng lạ cái là mấy tên man di mọi rợ ở phương Đông lại tôn sùng hắn làm anh hùng. Tại sao? Chắc tại cùng một giuộc thích chém giết, cướp bóc, lăng nhăng).
Gã đàn ông quát lớn:
『 Tiết canh lợn cái đầu mày! Mắt mày để trưng à? 』
A Thanh nhíu mày. Sao trên đời lại có những kẻ thích gây sự thế nhỉ? Hỏi tử tế thì trả lời tử tế không được à? Thế này thì dù có vô tội cũng xứng đáng ăn hai phát "Hạt nhân" vào mồm.
「 Thế rốt cuộc là tiết lợn hay tiết người? Tại sao lại vẽ hoa văn tiết người lên áo thế? Mốt mới à? 」
Gã đàn ông khựng lại. Người bình thường thấy đao kiếm phải sợ vãi mật chứ?
Sao hai người này - một già một trẻ, và cả đứa bé trong giỏ vẫn tỉnh bơ? Chẳng lẽ không phải dân thường?
Hắn nhìn kỹ lại cây gậy gỗ mục của Thiên Du Học.
Hóa ra là vỏ bọc, bên trong có vũ khí. Hắn đổi giọng từ bố đời sang dò xét:
『 Ta là Thi Sơn Huyết Đao , Ngưu Cảm. Các ngươi là ai? 』
「 Thi Sơn Huyết Đao? Nghe quen quen. Sư phụ biết không? 」
『 Ta chỉ biết Tà Huyết Đao thôi. Chắc tên này là hàng nhái. 』
「 À, hàng nhái. 」
『 Hừ. Mấy tên tép riu Nhất Lưu hay thích đặt biệt danh kêu kêu để lòe thiên hạ lắm. Trình còi mà tên nổ to. 』
Ngưu Cảm giật mình thon thót. Nhìn qua mà biết cảnh giới của hắn?
Chỉ có cao thủ Hóa Cảnh mới làm được điều đó. Chẳng lẽ lão già ăn mày này là...
「 Ơ? Nhất Lưu á? Nhất Lưu mà dám xưng là Thi Sơn Huyết Đao?
Ai đặt cho cái tên hổ báo thế? Tự sướng à? 」
A Thanh cười khẩy. Bị bóc mẽ, Ngưu Cảm toát mồ hôi hột.
Quy tắc giang hồ: Gặp kẻ mạnh thì phải cụp đuôi. (Giống A Thanh).
「 Thôi được rồi. Cái máu trên người là sao? Nói dối là ta tát vỡ mồm đấy. 」
『 Cái đó... 』
Ngưu Cảm đảo mắt liên tục.
Bất ngờ, hắn hét lên: "ĐẠI CA CỨU EM!!!" rồi quay đầu bỏ chạy thục mạng.
「 Ối mẹ ơi. 」
Chạy nhanh phết. Nhưng chọn sai đối thủ rồi cưng.
A Thanh dậm chân, bay người lên, tung một cú Song phi trứ danh.
Bốp! Ngưu Cảm bay như quả bóng, lăn lông lốc trên đất.
A Thanh tiếp đất Bịch, rút thanh Cự Kiếm - Nguyệt Quang Kiếm to tổ bố - ra kề cổ hắn.
「 Chạy cái gì mà chạy? Ta hỏi tiết lợn hay tiết người, trả lời khó thế à? 」
『 Tiết... tiết lợn! 』
「 Thế sao phải chạy? Quân tử đi đường thẳng cơ mà?
Chạy trốn là hành vi của kẻ tiểu nhân. Nào. Trả lời thật lòng đi. Ta cầm kiếm đấy. 」
『 Cái đó... 』
Đang lúc gay cấn thì...
『 CÓ CHUYỆN GÌ ĐẤY!!! 』
Một tiếng gầm như sấm nổ. Một luồng khí thế mạnh mẽ lao tới. A Thanh giơ kiếm lên đỡ.
Keng!
Tia lửa bắn tung tóe.
Dù A Thanh có sức mạnh quái vật, nhưng trọng lượng cơ thể nhẹ hều nên bị lực đẩy lùi lại, chân cày xuống đất hai đường rãnh sâu hoắm.
Kẻ mới đến là một gã đàn ông vạm vỡ, nửa thân trên nhuộm đỏ lòm máu tươi (lần này chắc chắn là máu người).
Hắn cầm thanh đao to bản, sát khí đằng đằng.
A Thanh nheo mắt. Tên này mạnh hơn tên kia. Hóa Cảnh?
Chắc là "Đại Ca" trong truyền thuyết.
「 Nhìn cái giao diện là biết uy tín rồi. Khỏi cần hỏi tiết gì nữa nhé. 」
A Thanh lao lên tấn công. Thanh Cự Kiếm vẽ một đường cong tuyệt đẹp, mang theo sức mạnh phá núi.
Tên Đại Ca định đỡ đòn, nhưng cảm nhận được kình lực khủng khiếp nên vội vàng né sang một bên.
Rầm!
Bức tường đá phía sau hắn vỡ vụn, bụi mù mịt. Trong làn bụi, A Thanh lao ra như ma quỷ.
Tên Đại Ca trố mắt nhìn. A Thanh vung tay trái lên.
Vút!
Một nắm đất cát trộn đá dăm bay thẳng vào mặt hắn.
Chính xác là bay vào hai con mắt đang mở to hết cỡ vì kinh ngạc.
『 Á Á Á!!! MẮT TAO!!! 』
Đòn hiểm: Ném cát vào mắt. Đơn giản, hiệu quả, sát thương cao.
Tên Đại Ca đau đớn, vung đao chém loạn xạ tứ phía.
Vù vù vù!
Nhưng A Thanh đã nhảy ra xa tít, đứng khoanh tay xem kịch.
「 Hộc... hộc... Con chó đẻ! Đồ hèn hạ! 」
「 Hèn cái gì? Sinh Tử Quyết mà đòi quân tử à?
Thích quân tử thì về nhà mà chơi đồ hàng.
Sao ngươi không ném đất lại vào mặt ta? Có ai cấm đâu? 」
Tên Đại Ca cố mở mắt, nước mắt chảy ròng ròng vì bụi bẩn. Hắn gầm lên:
『 Mày biết tao là ai không?
Tao là Tiểu Đoạt Mệnh Đao - Ngô Sơn Thu! Bố tao là Đoạt Mệnh Đao - Ngô Đại An, Cao thủ Huyền Cảnh đấy!
Mày dám động vào tao là xác định chết cả nhà! 』
「 Đoạt Mệnh Đao? 」
A Thanh reo lên thích thú.
Nhờ ơn Sư phụ Tây Môn Tú Lâm dạy dỗ để tránh gây họa, A Thanh đã thuộc lòng danh sách "Những kẻ không nên dây vào".
Đoạt Mệnh Đao Ngô Đại An là một Đại Ma Đầu Huyền Cảnh khét tiếng.
Nhưng... Đại Ma Đầu mà nuôi dạy con cái kiểu gì thế này?
Để con đi làm cướp vặt ở cái làng khỉ ho cò gáy này à? Hay là bố nào con nấy, gen di truyền?
「 Khà khà. Giờ mày biết sợ chưa? Quỳ xuống xin lỗi còn kịp... Khoan! Ngươi biết ta là ai không? 」
Ngô Sơn Thu khựng lại.
『 Mày... Mày cũng có bố làm to à? 』
「 Không. Ý ta là: Ngươi cóc biết ta là ai, thì bố ngươi biết trả thù ai?
Ta giết ngươi ở đây, chôn xác phi tang. Bố ngươi có là Thánh cũng chả biết ai làm. Đúng không? 」
『 Ơ? 』
Ngô Sơn Thu ngớ người. Logic này... hợp lý quá thể. Hắn nhìn quanh. Đàn em Ngưu Cảm đã bị A Thanh đánh què. Còn ông già kia - Thiên Du Học - đang đứng tủm tỉm cười (Hóa Cảnh).
Hắn đang mù dở đánh với một đứa con gái quái vật và một ông già Hóa Cảnh? Hết hy vọng.
『 Từ từ! Con mụ hèn hạ! Dám làm không dám chịu à? Xưng tên ra đi! Có giỏi thì xưng tên rồi đánh một trận công bằng! 』
「 Bị điên à? Xưng tên để ngươi về mách bố à? Ngu gì. 」
『 Không phải! Đó là danh dự võ lâm! 』
「 Danh dự cái chó gì. Ta giết ngươi bịt đầu mối là an toàn nhất. 」
『 Khoan! Cho ta suy nghĩ chút! 』
A Thanh phì cười. Tên này tấu hài thật. Đang đánh nhau sinh tử mà xin "dừng hình" để suy nghĩ.
『 Ta phải suy nghĩ xem... Nếu ngươi xưng tên thì ta có nên chạy trốn không... Hay là xin tha mạng... 』
「 Gì cơ? Xin tha mạng á? 」
『 Từ từ! Đang nghĩ! 』
Sau một hồi lầm bầm tính toán, Ngô Sơn Thu ngẩng đầu lên, dõng dạc tuyên bố:
『 Được rồi! Ngươi hãy xưng tên đi! Rồi dùng toàn lực giết ta xem nào! Ta chấp nhận thách đấu! 』
「 Ha. Tại sao ta phải làm thế? 」
『 Mày sợ à? 』
「 ... 」
A Thanh cạn lời. Tên này khích tướng kiểu trẻ trâu nhưng lại hiệu quả phết. Nàng gật đầu:
「 Thôi được rồi. Nể tình ngươi tấu hài vui đấy. Để ta cho ngươi xem mặt trước khi chết. Đừng có sốc nhé. 」
A Thanh đưa tay lên định tháo mạng che mặt. Ngay khoảnh khắc đó...
『 CHẾT ĐI!!! 』
Ngô Sơn Thu dậm chân, lao tới chém một nhát toàn lực.
Hắn giả vờ nói chuyện để câu giờ cho mắt đỡ đau, rồi thừa cơ đánh lén. Khá lắm!
Nhưng...
Từ đầu ngón tay trỏ của A Thanh, một tia sáng đen ngòm bắn ra. Thiên Ma Chỉ? Không. Là Thiên Ma Bạo Huyết Chỉ - Tia chết chóc của Ma giáo!
Bùm!
Tia sáng đen bắn trúng mu bàn chân Ngô Sơn Thu. Thịt nát xương tan. Đúng nghĩa đen: Thịt nổ tung, trơ xương trắng hếu.
『 Á Á Á!!! 』
Ngô Sơn Thu ngã lăn ra đất, ôm chân gào thét.
「 Mày nghĩ tao ngu à? Cái trò câu giờ rẻ tiền đấy ai chả biết.
Tao giả vờ mắc bẫy để xem mày diễn trò thôi. Muốn đánh lén thì phải im mồm mà đánh, ai lại hét "Chết đi" để báo hiệu? Ngu thì chết chứ bệnh tật gì. 」
A Thanh cười khẩy. Nàng giơ ngón tay trái lên, xòe năm ngón ra trước mặt hắn.
「 Nãy tao mới bắn một ngón thôi đấy.
Giờ tao bắn cả năm ngón nhé?
Mày có tự tin né được hết không? 」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
