Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[400-500] - Chương 451 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (1)

Chương 451 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (1)

Những hạt mưa lất phất ban đầu đã biến thành những giọt nước to tướng, và đến khi bữa ăn kết thúc thì trời đã trút nước ào ào như thác đổ.

 Tiếng mưa rơi bên ngoài mái hiên, khi nghe từ nơi khô ráo, thường mang lại cảm giác an tâm, thư thái cho thần kinh con người.

Trần Trường Minh, sau cả ngày leo núi mệt mỏi cộng thêm cái bụng no căng, đã bị tiếng mưa ru ngủ và lăn quay ra ngáy khò khò.

A Thanh đứng dậy.

『 Đi đâu đấy? 』

「 Con đi đun ít nước. Sư phụ đợi chút nhé, con mang nước nóng lên cho. 」

『 Khụ. Mưa gió thế này, bày vẽ làm gì. Ta định lát nữa ra ngoài tắm mưa một cái là xong. 』

Miệng thì nói thế nhưng khóe môi Thiên Du Học lại giãn ra.

 Cả A Thanh và Thiên Du Học đều quen với việc ngủ bờ ngủ bụi.

Nhưng A Thanh thì chỉ thích ngâm mình trong nước nóng già, nếu không có thì nàng thà ở bẩn, vì nghĩ đằng nào mai cũng lại ngủ bụi tiếp, tắm làm gì cho phí công.

Ngược lại, Thiên Du Học dù đi bụi cũng rất chú trọng sự sạch sẽ.

A Thanh biết tính Sư phụ nên... biết sao được, đệ tử ngoan phải chiều thầy thôi.

「 Con cũng định ra tắm mưa đây. Cái áo tơi này dầm mưa một trận chắc bớt mùi hôi nhỉ? Hay trôi bớt bẩn? 」

『 Bớt cái khỉ mốc. Nó càng hôi hơn ấy chứ. 』

A Thanh mở cửa, tiếng mưa rơi ào ào ập vào phòng đầy sảng khoái.

Nàng chần chừ một chút rồi lao mình ra ngoài hiên.

 Không phải là tắm mưa nữa, mà là bị mưa quất vào người.

Mưa như roi quất. Đ

ứng dưới mưa thế này, lạ thay, nàng lại nhớ về thế giới cũ. Tại sao nhỉ? Tại bên đó ít khi được tắm mưa thế này chăng?

Chà, mát quá. Tự nhiên thèm Bánh xèo hành, Bánh xèo hải sản ghê.

 Chấm với nước tương pha ớt cay nồng thì... chẹp. Vừa mới ăn xong mà A Thanh đã lại nghĩ đến ăn.

A Thanh đi về phía giữa làng.

Ư ư ư...

「 Ái chà. Dai thật đấy. Dai như đỉa. 」

Ngạc nhiên chưa? Cả sáu tên đều còn sống!

Dưới góc nhìn của Y nữ A Thanh: Khả năng cứu sống bằng 0.

Nhưng dưới góc nhìn của Võ lâm nhân A Thanh: Đáng đời lũ súc sinh.

Hãy nhìn xem, đống xác dân làng oan uổng bị chất đống ở bãi đất trống kia... họ đang cười rất tươi kìa.

Miệng ngoác tận mang tai. Ủa? Khoan đã. Xác chết làm sao biết cười? A Thanh dụi mắt.

Nhưng nàng không nhìn nhầm.

Toàn bộ thi thể của dân làng bị tàn sát, tất cả đều quay đầu về phía đám ác nhân đang quằn quại như sâu bọ bên dưới.

Họ nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt với hốc mắt trống rỗng, một nụ cười hung tàn và hả hê.

Thậm chí có những cái đầu bị vặn gãy ở góc độ không tưởng cũng cố quay lại để cười. Chắc là chết một lần rồi, không chết thêm lần nữa được nên cứ xoay cổ thoải mái chăng?

Hự... hự...

Tiếng rên rỉ đau đớn xuyên qua lớp giẻ bịt miệng vẫn vang lên rõ mồn một giữa tiếng mưa ầm ĩ.

Da thịt bị cháy sém dính chặt vào vải áo, giờ lại bị mưa xối xả quất vào. Chắc là đau lắm.

Thà bị một đao chết quách còn sướng hơn.

「 Thế có ý nghĩa gì không nhỉ? Đằng nào chết xong chúng cũng bị hành hạ tiếp mà? Mọi người đang hớn hở chờ chúng nó xuống kìa. A! Xuống Âm phủ... 」

A Thanh búng tay cái tách.

「 Nghe bảo xuống Âm phủ thì những người vô tội bị mình giết sẽ cầm dao đứng chờ sẵn ở cổng.

Mấy tên có tội thì bị tống xuống địa ngục hết rồi, nên chỉ có người vô tội ra đón thôi. Kịch bản này được đấy chứ? Thế mới là Âm phủ chứ. 」

Tâm trạng tốt lên hẳn, A Thanh vừa ngâm nga hát vừa rời đi.

 Nàng đi vào mấy căn nhà trống, thó vài cái nồi. Nhà này hai cái, nhà kia hai cái... Nhà này chưa rửa bát, bỏ qua.

 Thực ra nhà nàng đang ở cũng có nồi, nhưng nàng lười rửa, tiện thể đi kiểm tra đám "cơm cuộn nướng dở" nên kiếm nồi sạch luôn.

Mang nồi nước sôi vào cho Sư phụ xong thì trời đã tối hẳn. Mưa vẫn như trút nước, xung quanh tối đen như mực, không nhìn thấy gì.

「 Thôi Sư phụ nghỉ ngơi đi ạ. Con sang phòng bên ngủ với Trường Minh, sáng mai con sang thỉnh an. 」

Không phải là nam nữ thụ thụ bất thân gì, chỉ là đưa nước nóng rồi thì để ông già tắm rửa cho thoải mái.

「 Ừ. Mai tạnh mưa là mình về Tức Mặc ngay, đừng có thức khuya, ngủ sớm đi. 」

「 À quên. Sư phụ có Xà phòng hương táo không? 」

『 Hừ. Ta có bao giờ đi đâu mà thiếu xà phòng? Đứa ở bẩn là con chứ không phải ta. 』

「 Con định ra sân tắm mưa luôn. 」

『 Nay giở chứng sạch sẽ à? Nhưng mà... sợ ta nhìn trộm hay sao mà... Hả? Khoan. Con bảo tắm mưa? Ở ngoài sân? 』

「 Mưa to thế kia mà. Tạo bọt xong xả cái là sạch bong. 」

『 Con điên à? Con gái con đứa gan to bằng trời. Dù trời tối nhưng sao dám... 』

「 Xời. Tối om như hũ nút, ai mà thấy được. Mưa to thế này ai mà mò ra đường. 」

『 Chậc... Ta cạn lời. Là con phóng khoáng quá hay là... ừm... không biết dùng từ gì nữa. Dù sao thì cũng là nam nữ bất tương thân ... 』

Nếu Tây Môn Tú Lâm mà nghe thấy câu này chắc bà sẽ đau đầu lắm.

 Đàn ông cởi truồng tắm mưa thì được, phụ nữ thì không à? Ừ thì... đương nhiên là không rồi. Nhưng mà... Con đệ tử hư hỏng này...

Kết quả chắc chắn là một cú "Cốc đầu hạt nhân" vào đầu. Tiếc là bà ấy không ở đây.

Thiên Du Học cũng chả muốn tranh luận mấy chuyện nhạy cảm này với đệ tử.

A Thanh từng đi lính ở kiếp trước, tắm nước mưa là chuyện thường.

Nàng nghĩ: Ai thấy đâu mà lo? Nước mưa Trung Nguyên thời này sạch bong, không có axit, tắm còn sạch hơn nước giếng ấy chứ.

Thế là, một cảnh tượng kỳ diệu đã diễn ra nhưng không ai hay biết: Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân tương lai đang tắm gội, tạo bọt xà phòng trắng xóa giữa màn mưa đêm.

 Một tuyệt cảnh nhân gian đã trôi qua trong bóng tối và tiếng mưa, không một ai có diễm phúc chiêm ngưỡng.

Sáng sớm hôm sau.

A Thanh tỉnh dậy. Nằm nghĩ lại, nàng thấy nên dọn dẹp mấy cái xác cháy đen kia đi.

 Để trẻ con là Trường Minh và người già là Sư phụ nhìn thấy thì hơi mất mỹ quan.

Mưa rơi cả đêm vẫn chưa tạnh, trời tối om nhưng mặt trời chắc đã lên đến lưng chừng núi rồi. Với thị lực siêu phàm, A Thanh lờ mờ nhìn thấy mọi vật.

Khoác áo tơi ra sân.

 Mấy cái "cơm cuộn cháy" giờ đã thành "cơm cuộn ướt nhẹp", chết cứng trong bùn.

 Ừm.

Nếu còn sống thì tốt, nhưng chắc mưa lạnh quá nên đi sớm rồi.

A Thanh túm lấy cổ chân chúng, vung tay ném vèo qua tường rào bằng tre. Vứt ra ngoài đồng là xong, cần gì chôn cất. Chỉ cần khuất mắt là được.

Nhìn lại đống xác dân làng. A Thanh nghiêng đầu.

Ủa?

Hôm qua cười tươi lắm mà? Sao giờ lại quay về vẻ mặt đau đớn bình thường rồi?

Hay là thấy kẻ thù chết rồi, mãn nguyện rồi nên "cài đặt lại" cơ mặt?

Hơi tiếc.

Giá mà cười thêm tí nữa để gọi Sư phụ với Trường Minh ra xem: "Nhìn này, họ cũng hả hê lắm đấy."

 Nhưng thôi, người chết là người chết.

 Chết đã khổ rồi, ai lại đi trách cái xác không biết cười. A Thanh chắp tay lầm rầm vài câu vãng sanh quyết.

Vào bếp chuẩn bị bữa sáng cùng Trường Minh - đứa đã ngủ say như chết từ chập tối qua.

 Thực ra là Trường Minh lăng xăng chạy đi chạy lại, chả làm được tích sự gì, một mình A Thanh cân tất.

 Nhưng đó là đặc quyền của em út.

 Chỉ cần lượn lờ xung quanh, tỏ vẻ "em muốn giúp lắm nhưng em không biết làm", thế là được cưng chiều.

Thiên Du Học nhìn mâm cơm sáng.

『 Sao y hệt bữa tối qua thế? À không, còn nghèo nàn hơn. Tối qua còn có cháo trứng, nay lại ăn cơm nát à? 』

Bữa ăn Trung Nguyên chia làm "Món ăn" - Thức ăn và "Cơm" - Tinh bột.

 Cơm trắng thì ngang hàng với cháo trắng. Muốn so với cháo trứng tối qua thì ít nhất phải là Cơm rang trứng.

「 Sáng ra ăn cháo làm gì cho yếu người. Phải ăn cơm mới có sức. 」

「 Cái gì? Cơm với sức lực thì liên quan gì nhau? 」

Người Trung Nguyên không hiểu nổi logic này.

Nhưng với A Thanh - người Hàn - thì đây là chân lý. Cháo là để ăn lúc ốm hoặc ăn lẩu xong tráng miệng.

「 Món này là hổ lốn hôm qua hâm lại à? 」

Đó là giới hạn của "Đầu bếp tay ngang".

 Giống như mấy bà nội trợ chuyên nấu "Canh thập cẩm vét tủ lạnh". A Thanh chỉ biết nêm nếm gia vị cho vừa miệng thôi, chứ kỹ thuật nấu nướng thì chịu.

「 Ngoài kia có chuồng gà đấy. Sao không bắt vài con hầm canh? 」

A Thanh cười hề hề:

「 Con không biết làm gà. 」

『 Hả? Tại sao? 』

「 Ơ... Bình thường phải biết ạ? 」

Thiên Du Học ngớ người.

 Ừ nhỉ, nó là cao thủ võ lâm, tiểu thư, đại gia, biết làm gà mới là lạ.

『 Khụ. Ta thấy con đi rừng thành thạo, ăn nấm ăn rau nhoay nhoáy, tưởng con biết săn bắn làm thịt chứ. 』

「 Săn thì được, nhưng chế biến thì chịu.

Nướng lên toàn bị cháy ngoài sống trong, tanh rình. Nên con toàn ăn lương khô. 」

『 Không biết cắt tiết, vặt lông, bỏ nội tạng thì chả tanh.

Trời ạ. Sao không nói sớm

. Hôm nay về Tức Mặc ta sẽ dạy con. 』

「 Ơ? Sư phụ biết làm gà ạ? 」

『 Hồi trẻ có học lóm được chút đỉnh. 』

「 Thế dạy luôn bây giờ đi! Trong bếp có bột năng kìa, làm gà tẩm bột chiên giòn ngon lắm! 」

「 ...Đang vội về Tức Mặc, hơi đâu mà làm gà? Về thành phố rồi ra quán mà ăn. 」

「 Nhưng mà học được kỹ năng xử lý "Gà vô chủ" thì vẫn tốt hơn chứ. 」

A Thanh học hỏi rất nhiệt tình (với chuyện ăn uống).

Nếu nàng chăm học võ thế này thì chắc lên Hóa Cảnh lâu rồi.

Thế là, một buổi thực hành "Sát thủ diệt gà" diễn ra chóng vánh.

 A Thanh học được cách cắt tiết, vặt lông, mổ bụng.

"Tuyệt vời. Giờ thì chim chóc nào gặp bà là xác định lên đĩa." Lũ chim trong thiên hạ bỗng rùng mình ớn lạnh.

Quay lại huyện Tức Mặc. Tại sao không đi tìm kho báu ngay mà phải quay lại?

『 Muốn làm loạn trong núi thì phải giấu cái mặt đi. Con định để cả thiên hạ nhớ mặt rồi truy sát à? 』

「 Ồ. Thế làm thế nào? 」

『 Phải thay đổi nhân diện. Nhân tiện ta dạy con vài chiêu luôn. Không khó đâu. Thay đổi ấn tượng con người dễ ợt ấy mà. 』

Thế là họ đi chợ mua sắm: Bột năng, keo da trâu, hồ dán. Kim chỉ, sáp ong, mật ong (Mật ong để làm gì?). Gân, màng mỡ, ruột non, các loại bột ngũ cốc...

Một danh sách mua sắm kỳ quái, chả biết để nấu ăn hay làm gì.

 Về phòng trọ rồi bắt đầu khóa học:

Thần Thâu Dịch Dung Thuật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!