Chương 453 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (3)
Trần Trường Minh đeo cặp ngực giả vào, ưỡn ngực đầy tự hào.
A Thanh nhìn mà cười tủm tỉm:
「 Có lý do để làm nó tinh xảo đấy chứ. 」
Khi đeo ngực giả để cải trang, người ta thường phải cố tình khoe ra một chút để đánh lừa thị giác.
Nếu không khoe, trông sẽ giống một bà cô béo ục ịch. Trường Minh ép ngực lại, tạo ra khe rãnh quyến rũ chết người.
Dù là hàng giả nhưng sự tự tin thì là hàng thật một trăm phần trăm.
A Thanh đưa tay ra... Bóp. Tự nhiên như ruồi. Trường Minh không giật mình vì là hàng giả, chỉ chớp mắt nhìn A Thanh.
「 Thấy sao? 」
「 Ưm... Cũng được. Nhưng hơi... giống bóng nước? Mềm quá mức quy định. Chắc tại biết là giả nên thấy thế. 」
Trường Minh cũng sờ sờ thử, nghiêng đầu.
Hơi lạ thật. Nhưng từ "màn hình phẳng" thành "màn hình cong" thế này là mãn nguyện lắm rồi.
Thiên Du Học tạt gáo nước lạnh:
『 Đã bảo rồi. Đỉnh cao của dịch dung thuật là đổi giới tính. Nhìn đây. 』
Một cặp "tỷ đệ" xuất hiện giữa chợ Tức Mặc.
Nhìn qua ai cũng bảo là chị em ruột.
Thực ra chỉ giống nhau mỗi cái lông mày sâu róm thôi. Nhưng thế là đủ.
A Thanh hóa thân thành một cô nương tri thức, sắc sảo như bà chủ tiệm cầm đồ.
Trần Trường Minh biến thành một Tiểu thiếu gia công tử bột.
Tóc tết đuôi sam, quấn khăn trắng, đeo băng trán.
Cằm được đắp thêm cho vuông vức, mũi thẳng tắp, trán cao.
Thêm một vết sẹo dài trên má cho ngầu.
Hết sạch vẻ nữ tính, giờ trông như một tên nhóc con nhà giàu khó tính. Mặt nó cứ sưng sỉa lên.
「 Sao mặt bí xị thế? 」
『 Không biết. 』
「 Tại không được đeo bông tai à? Hay là đi mua cái bông tai nào ngầu ngầu cho nam giới đeo nhé? 」
Trường Minh lắc đầu quầy quậy.
『 Đeo lúc giả trai thì sau này lộ mặt thật sẽ bị phát hiện vì lỗ tai.
Lỡ có ai tinh mắt nhìn thấy thì sao. Em không muốn gây nguy hiểm đâu. 』
「 Ái chà. Trường Minh khôn phết nhỉ... 」
Ý của Trường Minh là: "Sợ gây nguy hiểm cho tỷ".
Nhưng A Thanh lại hiểu là: "Con bé này nhát gan, sợ chết quá thể".
Đúng là ông nói gà bà nói vịt.
Thiên Du Học đã đi đâu đó để kiếm bản đồ chi tiết.
Ông dặn hai đứa đi dạo quanh chợ, tung tin đồn nhảm để đánh lạc hướng dư luận. A Thanh rất khoái vụ này.
A Thanh - với tên giả Ngôn Nhiên Anh - bước vào tiệm thuốc lớn nhất chợ.
『 Chào quý khách! Quý khách cần gì ạ? 』
Chủ tiệm thuốc đon đả chạy ra. Khách sang trọng thế này - quần áo đẹp, đeo kính "hàng hiệu" - không tiếp thì phí.
(Thực ra kính là hàng nhái làm bằng thủy tinh thường, nhưng thời này kính là đồ hiếm nên ai cũng tưởng là bảo vật).
「 Tôi muốn xem sâm. 」
『 A! Sâm thì chúng tôi có nhiều loại lắm. Sâm Cao Ly mới về, hàng tuyển... 』
「 Không. Tôi cần Sâm tươi. Loại vừa đào ở núi Lao Sơn lên ấy, còn dính đất càng tốt. 」
『 Ối giời ơi. Khách quan đùa hay thật thế? Bây giờ ai dám vào núi Lao Sơn mà đào sâm? Cấm cửa hết rồi. Sâm tươi tuyệt chủng rồi ạ. 』
「 Thế Phục Linh? Thương Truật? Cũng không có à? 」
『 Dạ... Hàng khô thì có, hàng tươi thì chịu. 』
「 Chậc. Chán thế. Nghe đồn sâm Lao Sơn tốt lắm nên tôi lặn lội từ Nam Ninh lên đây... 」
Trường Minh trong vai em trai bồi thêm một câu với giọng trầm ồm ồm giả tạo:
『 Như Ninh tỷ tỷ! Đừng lo. Tức Mặc đâu chỉ có mỗi tiệm này. Đi chỗ khác xem sao. 』
A Thanh suýt phì cười. Giọng ồm ồm như vịt đực vỡ giọng. Lại còn cố tình nhấn mạnh tên "Như Ninh" nữa chứ. Diễn sâu quá em ơi.
Hai chị em đi khắp chợ, vừa đi vừa ăn vặt. Xiên nướng, kẹo hồ lô, bánh bao... Và... CHẢ CÁ!
Ở thế giới này, chả cá là đặc sản của Hồ Bắc - quê Thần Nữ Môn, món ăn quý tộc có lịch sử ba nghìn năm.
Làm từ cá sông, thịt lợn, trứng, bột... hấp lên.
Ngon và sang chảnh.
Nhưng chả cá ở chợ Tức Mặc này lại mang hương vị "bình dân" của quê hương A Thanh.
A Thanh xúc động.
「 Chủ quán! Cho tôi hai mươi bát - chỉ lấy cái, không lấy nước. 」
【 Dạ? Hai... hai mươi ạ? 】
「 Ừ. Hai mươi. Nhanh lên. 」
Chủ quán sướng rơn. Hai chị em ngồi xuống ăn.
A Thanh bắt đầu màn Mukbang - Vừa ăn vừa biểu diễn.
Ăn thùng uống vại là đặc sản của A Thanh.
Nhưng ở Trung Nguyên thời này, việc một mỹ nữ dù hóa trang hơi dị ngồi ăn như hạm đội là chuyện hiếm có khó tìm. Người đi đường xúm lại xem.
【 Ái chà! Cô kia ăn khỏe thế! 】
【 Mồm to thế kia chắc... khụ khụ... 】
【 Hai mươi bát rồi đấy! Kinh khủng! 】
Trường Minh mặt đỏ bừng vì xấu hổ kéo áo A Thanh:
『 Đi thôi tỷ. Người ta nhìn kìa. 』
A Thanh mặc kệ.
Ăn là chân ái.
Nàng nuốt chửng bát thứ hai mươi. Cả chợ vỗ tay rầm rầm.
A Thanh đứng dậy, giơ hai tay lên trời như vận động viên vô địch:
『 Tôi! Chính là Ngôn Nhiên Anh!
Biệt danh: NHỤC THỰC CUỒNG NỮ - Cô gái cuồng thịt! Mọi món ăn trên đời đều sẽ bị tôi tiêu diệt! 』
Đám đông: "Hả? Cuồng thịt? Chả cá là cá mà?"
A Thanh: "Cá cũng là thịt! Đừng cãi!"
「 Chủ quán! Cho thêm mười bát nữa! 」
Đám đông ồ lên kinh ngạc. Hóa ra đây là chiêu trò để nổi tiếng - bán tên tuổi - của A Thanh.
Tin đồn về "Ngôn Nhiên Anh - Nhục Thực Cuồng Nữ" sẽ lan nhanh khắp Tức Mặc.
Mục tiêu đánh lạc hướng đã hoàn thành theo cách kỳ quặc nhất.
Đang ăn dở bát thứ hai mươi lăm thì có biến.
『 Này cô em. Cô là Ngôn Nhiên Anh hả?
Ăn ba cái đồ rẻ tiền này làm gì cho bẩn mồm? Đi với anh, anh mời cô em tiệc rượu Tức Mặc Lão Tửu xịn sò. 』
Một gã đàn ông bảnh bao nhưng nhìn mặt là biết đểu cáng xuất hiện cùng đám đàn em. Hắn thấy gái đẹp dù có dị tật mũi vẹo là sán lại ngay.
Đúng là "Ong bướm rập rờn". A Thanh nhìn hắn. Mặt hoa da phấn, chắc là tay chơi sát gái.
「 Cảm ơn ý tốt. Nhưng tôi no rồi. 」
『 Ấy ấy. Như Ninh nương tử. Đừng làm giá thế chứ. 』
A Thanh nhướn mày. Nương tử? Mới gặp lần đầu mà gọi thân mật thế?
Muốn chết à? Ở quê A Thanh, "Nương tử" dùng cho người yêu hoặc vợ chồng. Gọi bừa bãi thế này là quấy rối tình dục.
「 Chúng ta quen nhau à? Tôi không nhớ là có quen anh. 」
『 Ơ kìa. Biết tên biết mặt là quen rồi. Ta là Tây Hồ Thất Tuyệt - Đại ca Phá Vân Sắt. Giờ thì quen chưa? 』
A Thanh lắng tai nghe ngóng.
Dân chúng xì xào: "Tây Hồ Thất Khuyển ", "Phát Tình Phá Sắt - Phá Vân Sắt dâm dục"...
À, ra là bọn giang hồ "nghệ sĩ" tự phong.
「 Không muốn quen. Tránh ra cho tôi đi. 」
『 Ơ hay. Sao chảnh thế? Uống một ly thôi mà? Đi nào. 』
Hắn đưa tay định nắm cổ tay A Thanh.
A Thanh cười thầm. Ngon.
Mày động thủ trước nhé. Bà mày sẽ bẻ gãy tay mày. A Thanh chuẩn bị ra đòn thì...
『 DỪNG TAY! 』
Tất cả quay lại nhìn.
Một hiệp khách bịt mặt xuất hiện.
Sau lưng đeo hai thanh kiếm chéo nhau - Song kiếm. Dáng vẻ oai phong lẫm liệt. Phá Vân Sắt giật mình, buông tay A Thanh ra, đặt tay lên chuôi kiếm.
A Thanh nghiêng đầu.
Ủa? Cái dáng đứng này... Cái giọng nói này... Sao quen thế nhỉ?
Hình như đã gặp ở đâu rồi?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
