Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

[400-500] - Chương 452 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (2)

Chương 452 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (2)

『 Dịch Dung Thuật thì có nhiều loại, nhưng quan trọng nhất không phải là thay đổi khuôn mặt. 』

「 Ủa? Thế là gì ạ? 」

『 Là thay đổi đặc điểm. Ấn tượng về con người thường được quyết định ngay cái nhìn đầu tiên.

Thực ra ta cũng chỉ học vẹt lại thôi, nhưng cái gã đó từng giả làm đạo sĩ lừa đảo kiêm thầy tướng số khá nổi tiếng, nên chắc lời lão nói cũng đáng tin. 』

"Gã đó" chính là Thần Thâu đời trước. 

Thực ra, quan hệ thầy trò của dòng dõi Thần Thâu thường tan nát sau khi kết thúc khóa huấn luyện "Nhu Lưu Nhuyễn Luyện", vòng xoáy của hận thù và oán giận không bao giờ dứt.

Vì thế, Thiên Du Học cảm thấy chuyến đi này với đệ tử thực sự rất vui vẻ và hài lòng.

Bị hành hạ dã man thế mà nó vẫn tíu tít gọi sư phụ, đúng là đệ tử ngoan.

(Tất nhiên, ở đây có sự hy sinh thầm lặng đầy máu và nước mắt của một linh hồn tà ác [ký sinh trùng], nhưng vì A Thanh không biết, cả thế giới không biết, nên hắn đúng là anh hùng thầm lặng).

『 Ồ. Đặc điểm. Đặc điểm là như nào ạ? 』

『 Là những bộ phận đập ngay vào mắt người ta ấy. Con vốn hay che mặt, nên chỉ cần bó chặt ngực lại, thế là thành dịch dung rồi. 』

Mặt A Thanh nhăn nhó.

「 Bó thế khó chịu lắm, lại còn dính dớp nữa. Phải chi được đeo ngực thật... 」

『 Ngược lại thì có. Ta chọn con làm đệ tử cũng vì đã nhắm đến cái đó đấy. 』

「 Ơ? Sư phụ? Người đã nhắm đến con theo kiểu đó... 」

『 Con điên này, đừng có nói mấy lời kinh tởm đó dù là đùa.

Thực ra, người có đặc điểm quá rõ ràng như con lại dễ dịch dung. Dịch dung thuật ăn nhất là ở mấy tên đẹp trai hoặc mấy cô đẹp gái.

Con lại nổi tiếng là mỹ nhân, nên chỉ cần giấu đi cái bộ ngực mà ai cũng biết đó, thì khuôn mặt chỉ cần xử lý qua loa là thành người hoàn toàn khác ngay. 』

Khi Thiên Du Học đánh giá A Thanh, ngoài khinh công bá đạo ra thì ông còn thấy nàng đúng là thiên tài dịch dung do trời ban.

Nhìn xem, nó không đổ một giọt mồ hôi mặt nào. Đắp đồ dịch dung lên mặt thì không lo bị rơi ra. Giá mà chiều cao bình thường một chút thì có thể giả cả chục thân phận mà không bị lộ, đúng là ngọc có vết.

『 Thực ra chẳng cần đắp thêm gì lên mặt đâu. Giấu ngực đi, đổi kiểu tóc, trang điểm khác đi là chẳng ai nhận ra rồi. Đeo thêm cái kính mắt này vào nữa. Hừm, thử xem nào. 』

Thế là A Thanh làm theo lời thầy. Vẽ lông mày thật đậm, tô môi đỏ chót và vẽ tràn viền môi cho dày lên.

「 Trường Minh à? Kiểu số ba mươi mốt. 」

『 Vâng. Số ba mươi mốt. 』

Hai chị em chia tóc làm đôi, tết lại rồi búi thành hai cục tròn vo hai bên đầu. Bọc thêm vải lụa, thắt nơ xinh xắn.

Đây là kiểu tóc "Búi củ tỏi" - Búi tóc Na Tra - mà các bậc phụ huynh Trung Nguyên cực chuộng cho con gái nhỏ: Mát mẻ, gọn gàng, đỡ phải chải chuốt nhiều mà tóc cũng không bị bẩn.

A Thanh đeo thêm cái kính tròn dùng để dịch dung của Thiên Du Học vào.

「 Trường Minh? Thấy sao? 」

『 Ái chà. Không nhận ra luôn. Và trông... có vẻ rất thông minh. 』

「 Không phải có vẻ, mà là thông minh thật đấy nhé.

Nhìn này. Khổng Tử dạy rằng: "Tri chi giả bất như hiếu chi giả, hiếu chi giả bất như lạc chi giả" - Biết không bằng thích, thích không bằng vui. 」

Thực ra A Thanh kiếp trước cũng biết câu này. Chỉ là không ngờ đó là lời của Khổng Tử thôi.

『 Ái chà. Thông minh quá. Nói tiếp đi tỷ. 』

Thấy thầy bĩu môi nhìn mình như kiểu "lại làm màu", A Thanh tiếp tục:

「 Khổng Tử dạy rằng: "Vô hữu bất như kỷ giả" - Không kết bạn với kẻ không bằng mình.

Hừm? Thế này thì căng. Trường Minh ơi, theo lời Khổng Tử thì tỷ không được chơi với muội rồi. Muội kém tỷ về mọi mặt mà? 」

Bốp!

Thiên Du Học ném miếng mỡ lợn đang cầm trên tay vào mặt A Thanh. Trần Trường Minh nhìn A Thanh bị mỡ đập vào mặt với vẻ mặt hả hê.

『 Đồ dốt nát! Câu "Vô hữu bất như kỷ giả" không phải là bảo đừng chơi với kẻ kém hơn mình, mà là trên đời không có người bạn nào là kém hơn mình cả - ai cũng có cái để học.

 Khổng Tử dạy rằng ai gặp trên đường cũng là thầy, ngài sao có thể phân biệt người kém cỏi được? Ai dạy con cái cách hiểu cũ rích đó hả? 』

「 Á. Là Ngô Học Sĩ ở Vĩnh Xuyên dạy con ạ. 」

『 Thằng ranh con đấy! Cái thằng đứng thứ ba từ dưới lên thì biết cái gì? Chắc nó nghĩ trừ hai thằng bét bảng ra thì cả cái Hàn Lâm Viện là bạn nó chắc? Đúng là học hành lôm côm rồi đi nói nhảm. 』

A Thanh thấy oan ức. Ý của Khổng Tử thế nào thì chỉ có ông ấy biết.

 Chữ nghĩa Trung Nguyên lạc hậu, mỗi người hiểu một kiểu. Thiên Du Học chỉ đang nói theo cách giải thích ôn hòa nhất.

Có người giải thích chữ "Như" - Bằng - theo nghĩa khác, bảo là đừng thiên vị bạn bè. Có người lại bảo chữ "Không bằng" ở đây là nói về đức hạnh, tức là đừng chơi với kẻ xấu.

Nếu A Thanh biết nhiều hơn thì đã cãi lại là "làm gì có đáp án chuẩn", nhưng tiếc là nàng không biết. Nên cái luận điểm "A Thanh thông minh" coi như vô hiệu vì thiếu bằng chứng.

Dù sao thì, nhìn vào chiếc gương đồng được đóng đinh chặt vào tường của phòng Quý tân, A Thanh thốt lên:

「 Ái chà. Đây là... mình á? 」

Phản ứng khá đạt khiến Thiên Du Học mỉm cười hài lòng.

Thực ra A Thanh chỉ muốn nói câu đó cho vui mồm thôi. Bình thường nàng nhìn vào gương thấy đại mỹ nhân cũng thấy lạ lẫm rồi, giờ nhìn thấy một "mỹ nhân trí thức" lại càng lạ hơn.

Tuy nhiên, A Thanh thấy hơi hụt hẫng. Tưởng dịch dung thuật là phải hoành tráng lắm chứ. Tất nhiên, A Thanh có gì nói nấy:

「 Chỉ thế này thôi á? Không đắp cái gì lên mặt, hay làm mặt nạ giả trùm lên đầu à? 」

『 Con điên này. Càng đơn giản càng tốt.

 Dán đồ lên mặt được mấy canh giờ? Mặt con mà nhiều dầu thì chưa đến hai canh giờ là rụng lả tả.

Dùng keo xịn thì không bóc ra được, da dẻ bị bí hơi, sưng tấy, nổi mụn mủ, khổ sở lắm đấy con ạ. 』

(Mụn mủ ở đây là mụn trứng cá, mụn nhọt).

「 Thế còn mặt nạ da người? 」

『 Trùm cái gì lên mặt thì có tự nhiên được không? Tất nhiên là có loại xịn, nhưng đắt lắm, có tiền cũng chưa chắc mua được. Quan trọng là cảm giác đeo nó tởm lắm. Trời lạnh thì còn ấm áp, chứ trời nóng thế này mồ hôi đọng bên trong, chảy xuống cằm lùng bùng như cái túi nước, kinh dị lắm. 』

「 Chính là cái đó! Cái cảm giác đó! Lúc con bó ngực cũng y hệt thế. Bây giờ Sư phụ hiểu nỗi khổ của con chưa? Thịt chạm thịt dính dớp trơn tuột, nâng ngực lên thì mồ hôi chảy ròng ròng xuống dưới... 」

『 Con ranh này, nói với thầy mà ăn nói thế à? Kể chuyện tế nhị gì thế? 』

「 Sư phụ phải có ngực mới hiểu được. 」

『 Hừ. Ta làm gì có cơ hội mà có ngực? 』

Cái đó thì chưa biết được đâu nhé.

 Có ai biết trước mình sẽ mọc ngực đâu.

Đùng một cái cuộc đời thay đổi luôn. Sờ của mình mãi cũng chán, chẳng có cảm giác gì.

 Hừm, đúng là phải sờ của người khác mới không chán, sờ cả đời cũng được.

Hừm.

Ánh mắt âm hiểm của A Thanh liếc xuống ngực Trần Trường Minh, rồi đuôi lông mày cụp xuống đầy thất vọng.

Tiếc ghê... Giá mà mang Hỷ Tỷ theo... Tên Viêm Huy Vinh đó bảo Hỷ Tỷ chưa thạo võ công nên giữ lại dạy Càn Khôn Đại Quyền gì đó.

A Thanh đã tìm thử trên mạng hệ thống mà không thấy tên võ công đó.

 Hỏi lại thì hắn bảo là Thần công chưa hoàn thiện. Thôi cũng được. Chưa hoàn thiện mà giúp Hỷ Tỷ lên Siêu Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ thì cũng ghê gớm đấy. Mỗi tội mình không học được.

Hỷ Tỷ... Muốn bóp Hỷ Tỷ quá. Trường Minh thì... Trường Minh vẫn là em bé.

Sao mãi vẫn là em bé thế nhỉ? Lạ thật? Định làm em bé đến bao giờ?

Thấy ánh mắt của A Thanh nhìn mình đầy vẻ thương hại và tiếc nuối, Trần Trường Minh nổi gân xanh trên trán.

『 Cái ánh mắt đó là ý gì hả? 』

『 Thôi thôi, tập trung vào.

Giấu đi đặc điểm cũ, tạo ra đặc điểm mới, dù người quen cũng không nhận ra. A Thanh, con đắp thêm tí bột làm cho sống mũi vẹo sang trái đi. 』

Thiên Du Học truyền dạy bí kỹ nhào nặn của Thần Thâu, đắp lên sống mũi cao vút của A Thanh một lớp bột, tạo hình cái mũi vẹo.

Trần Trường Minh có cơ hội học lỏm tuyệt kỹ nhưng lại tỏ vẻ không quan tâm. Nó cứ dính chặt vào sườn A Thanh để hưởng "ké" hơi lạnh từ Hàn Tâm Công, mặt mũi chán chường.

A Thanh nhìn lại vào gương. Chỉ cần cái mũi vẹo đi một chút, ấn tượng thay đổi hẳn. \

Người ta nhìn vào sẽ tiếc nuối: "Ôi, cô gái này xinh thế mà mũi bị hỏng, tiếc quá" -> Và đó chính là điểm người ta nhớ.

「 Thế còn Trường Minh? 」

『 Phải tạo đặc điểm cho nó. Con trai nhìn con gái thì nhìn vào đâu đầu tiên? 』

『 Ngực ạ. 』

『 Ừ. Hỏi mà trả lời trúng phóc thế? 』

『 Sư phụ tưởng con không biết à? Đến con che mặt rồi còn chả thèm nhìn chỗ khác nữa là. Dù cũng hiểu được phần nào. 』

『 Đàn ông sinh ra đã thế rồi, đừng có khó chịu quá.

 Tóm lại, khi phụ nữ sử dụng dịch dung thuật, hoặc là ngực to quá thì bó lại như con, hoặc là phẳng lì không có gì thì độn lên là hiệu quả nhất. 』

Mắt Trần Trường Minh sắc lẹm như lưỡi rìu. Thiên Du Học chỉ cười khẩy Hừ.

Và thế là, bài giảng tiếp theo: Cách chế tạo ngực giả - Nghĩa Nhũ - y như thật.

Đây đúng là nắng hạn gặp mưa rào, là nước mát giữa sa mạc đối với A Thanh đang thiếu đồ chơi. Mặt A Thanh tươi rói hẳn lên.

「 Ái chà! Thật á? Giống thật không ạ? 」

『 Con nhìn là biết ngay. 』

「 Làm luôn đi Sư phụ. 」

Thấy phản ứng của A Thanh, Thiên Du Học cười khúc khích.

 Nghe đồn đây là một trong những chiêu bài dụ dỗ đệ tử của Thần Thâu, quả nhiên hiệu nghiệm.

A Thanh chăm chú quan sát, lắng nghe và thực hành quy trình chế tạo ngực giả cực kỳ bài bản.

 Cuối cùng, nhìn thành phẩm, nàng phải cố nhịn để không thốt lên ngàn tiếng cảm thán.

Ái chà, cái gì thế này. Là ngực thật luôn á? Kích thước, hình dáng, trọng lượng đều hoàn hảo, chỉ có xúc giác hơi dính dính, và ở trung tâm chỉ là một hạt đậu cứng ngắc.

Nhưng chợt nảy sinh một ý nghĩ. Lạ nhỉ?

Không phải Sư phụ bảo ta là nữ Thần Thâu đầu tiên sao?

Thế tại sao lại có cái bí kíp làm ngực giả công phu thế này?

Ngực giả ở Trung Nguyên cùng lắm là mấy cục bông khâu lại thôi chứ, cái này là công nghệ vượt thời đại rồi còn gì?

A Thanh thắc mắc là hỏi luôn.

「 Cái này cũng là bí truyền của môn phái ạ? Tại sao lại có bí kíp này? Dùng vào việc gì mà phải bỏ công sức làm tinh xảo thế này ạ? 」

Vì có mặt Trần Trường Minh nên nàng không gọi là Thần Thâu mà gọi là "Môn phái".

『 Hả? À thì làm ngực tất nhiên phải... Khụ. Khụ khụ. 』

Thiên Du Học định trả lời kiểu "đương nhiên phải làm cho kỹ", nhưng rồi khựng lại. Con bé này tuy tính cách như đàn ông nhưng dù sao vẫn là phụ nữ.

Thiên Du Học nhớ lại Thần Thâu đời trước.

- Này thằng đệ tử thông minh, đầu to mà võ công dốt nát kia. Mau luyện Vô Ảnh Thần Thủ lên Tứ Thành đi, sư phụ dạy cho cái này đỉnh lắm.

- Cái gì thế ạ?

- Cách làm ngực phụ nữ.

- Ái chà, đỉnh thật. Sư phụ dạy con ngay đi! Đệ tử xin rửa tai lắng nghe.

『 Khụ khụ... Cái đó... Khi dịch dung thì cách tốt nhất là giấu giới tính.

Nữ nhân đeo mạng che mặt không ai nghi ngờ, nên nếu đeo cái ngực giả này vào thì người ta sẽ nghĩ là nữ chứ không phải nam, đúng không? 』

「 Nói thế chứ cái này giống thật quá mức rồi? Ái chà, y như thật luôn. Trường Minh nhỉ? 」

『 Ừ. Sờ hơi lạ tí nhưng mặc áo vào thì... A. Giống hệt thật rồi. 』

「 Xúc giác thì phủ thêm lớp phấn là ổn mà? Trường Minh ơi, đại thắng. Đại thắng tiệc lớn. 」

『 Ừ. Thật đấy. 』

Thiên Du Học toát mồ hôi hột.

 Nói trắng ra thì đây là kết quả của sự ám ảnh và cải tiến không ngừng nghỉ của các đời Thần Thâu đối với ngực giả. Nhưng Thiên Du Học thấy mình bị đánh đồng thì hơi oan.

Bản tính ông không mê gái lắm, hoàn cảnh đưa đẩy nên ông thích đi du lịch hơn là gái gú.

 Hơn nữa gia thế ông tốt, gái tự theo đầy, ông không thiếu thốn đến mức đó.

Ông chỉ làm vài cái chơi chơi hồi trẻ thôi chứ không có nghịch ngợm gì nhiều.

Tất nhiên, hồi xưa hầu hạ Sư phụ, ông thường xuyên thấy Sư phụ đắp cái này lên người nằm ngủ.

Thỉnh thoảng Sư phụ bóp mạnh quá làm nó vỡ tung tóe, ông lại phải đi thay chăn ga.

Theo Thiên Du Học thấy, Sư phụ ông làm đạo sĩ không phải để tu tiên mà để lấy cớ che giấu việc ế vợ thì đúng hơn.

Dù sao thì, Thiên Du Học cảm thấy một nỗi oan ức và bức bối vô cùng tận.

Rõ ràng không phải thế mà không chối được!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!