Chương 450 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (11)
Lý do A Thanh phát hiện ra ngôi làng này là nhờ khói bếp. Nên nàng cứ đinh ninh là có cơm ăn ngay.
「 Cơm của tôi! 」
A Thanh đạp cửa xông vào.
Nhưng Thiên Du Học đang nằm vật vã trên sàn nhà, nhìn nàng với ánh mắt: "Con điên này lại lên cơn à?".
Cơm đâu? Hóa ra lúc nãy mấy tên cướp đang nấu cơm dở thì chạy ra đánh nhau.
Kết quả: Nồi cơm cháy đen thành than.
Bài học: Nấu cơm phải canh lửa.
『 Cháy hết rồi. Đang nấu lại. Con bé Trường Minh đang làm gì trong bếp thế? Nó đang gặt lúa hay đang đập lúa mà lâu thế? 』
A Thanh chạy vào bếp. Thấy Trần Trường Minh đang dậm chân bình bịch, mặt mày bí xị.
「 Cơm đâu em? 」
『 Chưa chín... 』
A Thanh mở vung nồi. Một nồi than - cơm cũ.
Một nồi... cháo? Hay hồ dán? Hay súp lỏng? Gạo trương phềnh lên, nước lõng bõng.
Đây là thể rắn hay thể lỏng? Một sự chuyển hóa vật chất kỳ diệu.
『 Em lỡ tay cho hơi nhiều nước... Ở nhà em toàn ăn cơm nát, với lại cái nồi này lạ quá... 』
Lý do của những người không biết nấu ăn: Tại cái nồi.
Trần Trường Minh là tiểu thư con nhà giàu Dương Gia, ốm yếu quanh năm, có bao giờ phải xuống bếp đâu.
Vào Thần Nữ Môn cũng được các sư tỷ cưng chiều, chỉ phải làm chân sai vặt chứ không phải nấu.
(Nồi cơm Thần Nữ Môn có vạch chia nước "Cơm nát - Cơm vừa - Cơm khô" - công nghệ cao).
「 Thôi được rồi. Cái này gọi là cháo cũng không xong. Nhưng vẫn ăn được. 」
A Thanh lục lọi trong bếp. Tìm thấy ít rau củ, cá khô, thịt muối. Xào lên cho thơm.
Đổ vào nồi "cháo hồ dán", thêm nước, đun sôi sùng sục. Đập cả rổ trứng gà vào. Nêm nước mắm cá.
「 Ngoáy đi em. Ngoáy nhiệt tình vào. Dùng hết sức bình sinh của Nhất Lưu cao thủ mà ngoáy! 」
『 Tuân lệnh! 』
Trường Minh dùng nội công ngoáy cháo Vù vù.
Kết quả: Một nồi Cháo Trứng Thập Cẩm thơm lừng ra lò.
「 Ái chà. Ngon phết. 」
Trường Minh nếm thử, mắt sáng rực.
『 Chị nấu ăn giỏi thế. Làm đầu bếp được đấy. 』
「 Một tuyệt thế cao thủ như chị mà đi làm đầu bếp thì phí phạm tài năng quá. 」
『 Hay là mình mở quán trọ đi? Em làm bà chủ thu tiền, chị làm đầu bếp, thuê thêm tiểu nhị. Mở ngay trước cổng Thần Nữ Môn ấy. 』
「 Nghe có mùi... bất ổn. 」
A Thanh nghĩ thầm. Mở quán trọ trước cổng môn phái?
Để các sư tỷ xuống ăn chùa à? Hay để dụ bọn Tà phái đến ăn rồi bỏ thuốc mê để luyện tay nghề y thuật?
Cũng vui phết nhỉ.
Ba thầy trò ngồi ăn cháo. Thiên Du Học chê ỏng chê eo:
『 Đây là cháo hay cơm nát thế? Nuốt vào rồi cũng ra đường hậu hết thôi, nhưng mà... 』
『 Sư phụ ăn đi. Chê thì nhịn. Hay con mang gạo sống với nước ra cho người ăn nhé?
Đằng nào vào bụng chả giống nhau? 』
『 Hừ. Già rồi răng yếu, không nhai được gạo sống. Mày trẻ khỏe, răng như sắt nguội, mày ăn đi. 』
Vừa ăn, A Thanh vừa lân la hỏi chuyện:
「 Sư phụ này. Có cần thiết phải lén lút đi tìm Hấp Tinh Ma Công rồi tiêu hủy không? 」
『 Ý con là sao? 』
「 Con thấy bọn tìm đến đây toàn là lũ cặn bã - như đám vừa rồi.
Hay là mình cứ đi nghênh ngang, gặp tên nào láo nháo thì giết quách đi cho rảnh nợ? 」
Thiên Du Học thở dài.
『 Ta hiểu ý con. Nhìn lũ súc sinh vừa nãy ta cũng muốn giết lắm.
Nhưng giết thế nào cho xuể? Giết hết? Hay chỉ giết những tên cực ác? Tiêu chuẩn ở đâu? 』
「 Nhưng nếu không giết ngay thì chúng nó sẽ gây họa.
Như lũ vừa rồi, nếu chúng ta đến sớm hơn thì dân làng đã không chết.
Chờ chúng nó làm việc ác rồi mới giết thì muộn quá.
Chi bằng giết nhầm hơn bỏ sót? Lũ nào mò đến đây tìm Ma công thì chín mươi chín phần trăm là không ra gì rồi. 」
『 Không hẳn. Lòng tham con người là vô đáy.
Nhiều kẻ bình thường, thậm chí là người tốt, cũng bị ma lực của "Thần Công" quyến rũ.
Họ nghĩ: "Mình chỉ học để mạnh lên làm việc tốt thôi", "Mình sẽ kiểm soát được nó".
Giống như con bạc ấy.
Ai vào sòng bạc cũng nghĩ mình sẽ thắng, mình sẽ đổi đời.
Cuối cùng thì sao? Thân bại danh liệt. Hấp Tinh Ma Công cũng thế
. Nó biến người thường thành quỷ dữ.
Vậy nên, ta mới phải Tiêu Hủy Nó trước khi nó hủy hoại con người. 』
Thiên Du Học nói rất nghiêm túc.
Đây là tư tưởng của Thần Thâu : Trộm không phải vì tham, mà vì bảo vệ thế giới khỏi lòng tham.
A Thanh gật gù. Có lý. Không thể giết hết mọi người chỉ vì họ có lòng tham được.
「 Nhưng mà... Sư phụ ơi.
Nếu mình cứ lén lút tìm, lỡ có tên nào may mắn vớ được bí kíp trước mình thì sao?
Hay là có tên Ma đầu nào đó - đã ác sẵn rồi - tìm thấy nó?
Lúc đó thì hỏng bét. 」
『 Ưm... 』
「 Chi bằng mình cứ công khai đi tìm.
Gặp tên nào tép riu thì đuổi đi. Gặp tên nào Đại Ma Đầu - đã có tiếng tăm - thì... xử đẹp luôn.
Thế có phải an toàn hơn không? Vừa loại bỏ đối thủ cạnh tranh nguy hiểm, vừa đỡ lo bí kíp rơi vào tay kẻ xấu. 」
Thiên Du Học khuấy bát cháo, trầm ngâm.
Con bé nói đúng.
Ông đã quá ngây thơ hoặc tự tin thái quá khi nghĩ mình có thể âm thầm tìm ra kho báu giữa hàng vạn kẻ thù.
Đây là canh bạc lớn.
Nếu để lọt lưới, hậu quả khôn lường.
Ông lẩm bẩm:
"Ngã bất nhập địa ngục, thùy nhập địa ngục?" (Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Địa Tạng Vương Bồ Tát).
A Thanh nghe câu này thì cười tủm tỉm.
Đây là khẩu hiệu của Thiếu Lâm Tự và Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh.
Nguyên nghĩa là: "Ta hy sinh thân mình vào địa ngục để cứu độ chúng sinh".
Nhưng qua mồm các nhà sư Thiếu Lâm - thích đánh nhau - thì thành: "Ta sẽ tiễn chúng mày xuống địa ngục, rồi ta xuống sau để... đánh tiếp!"
Hoặc: "Giết ác nhân là hành hiệp trượng nghĩa, dù có bị đày xuống địa ngục ta cũng cam lòng - nhưng trước hết phải giết mày đã".
Thiên Du Học cũng đang có suy nghĩ tương tự.
Thần Thâu hay Thánh Tăng thì cũng là con người. Thấy cái ác lộng hành mà không diệt trừ thì tu hành cái nỗi gì?
A Thanh mỉm cười ranh mãnh. Nàng đã thành công trong việc "thao túng tâm lý" ông thầy.
Kỹ năng Đàm phán:
Đưa ra đề xuất cực đoan (Giết hết!).
Khi đối phương phản đối, đưa ra giải pháp "nhẹ nhàng" hơn (Chỉ giết Ma đầu thôi).
-> Đối phương sẽ dễ dàng chấp nhận giải pháp thứ hai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
