Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

[400-500] - Chương 454 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (4)

Chương 454 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (4)

Mặc kệ những lời bàn tán xung quanh, vị hiệp khách đeo song kiếm cười khẩy rồi nhẹ nhàng rút kiếm ra. 

Soạt, lưỡi kiếm sắc bén vẽ một vòng tròn lớn trong không trung, phát ra âm thanh trong trẻo.

 Ồ, rút kiếm trông cũng ngầu đấy chứ? A Thanh nhìn dáng vẻ đó mà thầm thán phục đôi chút.

『 Con chó động dục của Tây Hồ vẫn chứng nào tật nấy, đến đây rồi mà còn định giở trò gạ gẫm phụ nữ à? 』

『 Cái gì? Chó động dục? Mày dám... Mày biết tao là ai không... 』

Phá Vân Sắt tức giận quát lên, nhưng câu nói bị cắt ngang giữa chừng.

『 Là ai ư? Là con chó động dục chỉ biết dựa hơi bố mình mà làm càn chứ ai.

Ngươi nghĩ ở đất Tức Mặc này, cái ô dù của bố ngươi có che nổi cho ngươi không? 』

Phá Vân Sắt khựng lại, khí thế giảm đi hẳn. Tuy nhiên, cái miệng vẫn còn cứng lắm.

『 Dám sỉ nhục Thiết Huyết Môn sao? 』

『 Chó chỉ sủa trong sân nhà thôi.

Ra khỏi nhà thì chỉ có nước bị bắt làm thịt. Sao? Muốn thử kiếm không? 』

Phá Vân Sắt đảo mắt liên tục.

 Bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh là đặc điểm chung của Tà phái - và cả A Thanh.

Vị hiệp khách song kiếm tỏ ra quá cứng rắn khiến hắn chùn bước.

 Ở thành phố này đã có sẵn vài tay ma đầu khét tiếng rồi.

Mà kẻ này nghe đến tên Thiết Huyết Môn vẫn tỉnh bơ? Chứng tỏ ít nhất hắn cũng có chỗ dựa còn to hơn cả Thiết Huyết Môn.

『 Hừ, mất cả hứng. Đi thôi. Phui, xui xẻo thật. 』

Phá Vân Sắt nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi quay lưng bỏ đi với vẻ mặt khó chịu.

Mang tiếng là Thất Tuyệt nhưng lại kéo theo cả sáu tên đàn em như một đại gia đình, lũ lượt bỏ đi, để lại đám đông có phần thất vọng và vị hiệp khách song kiếm đứng trơ trọi một mình.

A Thanh lân la hỏi chuyện:

『 Ờ... Tên vừa rồi là ma đầu nổi tiếng à? 』

『 Ma đầu cái gì. Chỉ là loại công tử bột nhà giàu, cậy mặt mũi sáng sủa đi lừa tình con gái nhà lành, chơi chán rồi đá đít thôi.

 Cũng tại mấy cô nương kia dại dột, biết rõ hắn là loại người nào mà vẫn cứ đâm đầu vào, nghĩ rằng mình sẽ thay đổi được hắn. 』

Ở quê hương A Thanh, loại người này gọi là "quất ngựa truy phong".

『 Ra là thế. Ừm, cảm ơn đã giúp đỡ nhé? 』

『 Không có gì.

Ta nghe thấy cái tên quen quen nên ghé qua xem, ai ngờ gặp phải tên khốn nạn đang giở trò. Cô... tên là Ngôn Nhiên Anh thật à? 』

『 Đúng rồi. Sao thế? 』

『 Ừm. Chắc là trùng tên thôi. Vậy nhé. 』

Mắt A Thanh lóe lên. À há, biết Ngôn Nhiên Anh à?

 Là tay chân của Huyết Giáo chăng? Nhưng nhìn chỉ số Nghiệp Chướng thì lại màu xanh, chỉ số Thiện Nghiệp cũng cao nữa? Rất đáng ngờ.

A Thanh nhìn kỹ vị hiệp khách từ đầu đến chân. Song kiếm.

 Dù đội nón che mặt nhưng dáng người khá thấp. Ngực phẳng lì.

Nhưng vòng hông lại to khủng khiếp. Với quy mô hoành tráng ngang ngửa bờ vai thế kia, A Thanh chợt nhớ đến một người.

Trong lúc đó, vị hiệp khách song kiếm gật đầu chào rồi quay lưng định đi. A Thanh vội vàng giữ lại.

『 Khoan đã. Có duyên gặp gỡ, để tôi mời một ly trà tạ ơn được không? 』

『 Hả? Không cần đâu, ta làm việc nghĩa không mong báo đáp, đừng bận tâm. 』

『 Thôi mà, đừng ngại. Không uống trà thì uống rượu?

Tức Mặc Lão Tửu kèm canh chả cá, à không, canh chả cá kèm Tức Mặc Lão Tửu thì sao? 』

Vị hiệp khách nhìn đống bát đĩa chả cá cao ngất ngưởng ở quầy hàng phía sau A Thanh.

『 ...Trời còn sáng trưng mà uống rượu gì. 』

『 Thì uống đến tối là vừa chứ sao? Nào, đừng từ chối, tôi muốn cảm ơn thật mà. 』

『 Xin lỗi nhưng tôi không có tâm trạng. 』

『 Ơ hay. Sao cứ làm giá mãi thế? 』

Vị hiệp khách nghiêng đầu, cảm thấy câu nói này nghe quen quen, rồi giật mình khi A Thanh ghé sát tai thì thầm:

「 Mộ Dung tiểu thư? Là Mộ Dung Chu Hy đúng không? 」

『 Ơ... Sao ngươi...? 』

『 Nào nào, đi thôi. Rượu? Trà? Hay đồ ăn vặt?

 Hôm nay tôi mời ân nhân ăn uống thỏa thích. Nào, đi thôi. 』

Vị hiệp khách ngơ ngác, chưa kịp phản ứng đã bị A Thanh khoác tay lôi xềnh xệch đi, không nỡ gạt ra.

 Người dân xung quanh nhìn theo với vẻ mặt kỳ lạ, cảm giác như cảnh tượng này vừa mới diễn ra lúc nãy khi tên công tử bột định lôi A Thanh đi.

Vào trong phòng riêng của quán trà, vị hiệp khách cởi nón ra, quả nhiên lộ ra dung nhan xinh đẹp của Kiếm Hoa.

『 Trời đất, không ngờ lại gặp nhau ở đây. Dạo này vẫn khỏe chứ? 』

Mộ Dung Chu Hy đang vận hết công suất não bộ để nhớ xem người tỏ ra thân thiết này là ai

. Và cả cậu thiếu niên bên cạnh đang nhìn mình với ánh mắt như rắn độc kia nữa, cô hoàn toàn không có ấn tượng gì.

 Nhưng kỹ năng xã giao được tôi luyện trong Long Phượng Chi Hội đâu phải để trưng.

『 À... Liễu tiểu thư? Phải không? Hay là... xin lỗi nếu tôi nhầm nhé. 』

Đó là cách nói khéo léo để bảo "Tôi không nhớ tên cô".

Nếu là người quen thì Mộ Dung Chu Hy đã nhận ra ngay rồi.

Chắc là cô nương của môn phái nhỏ nào đó từng gặp vài lần. Mấy cô nương môn phái nhỏ thường hay muốn lấy lòng các tiểu thư của Phượng Hoàng Hội mà.

Nên việc người ta tay bắt mặt mừng cũng không lạ, nhưng...

『 Gì thế? Quên nhanh vậy? Tôi là A Thanh đây, Tây Môn Thanh. 』

『 Hả? 』

『 À, đang cải trang. Thế nào? Giống thật không? Không nhận ra chứ gì? À mà đúng là không nhận ra thật. 』

『 Ơ? Nói mới nhớ... Nhưng mà... Tây Môn tiểu thư thì... chỗ này... 』

Mộ Dung Chu Hy đưa tay lên trước ngực mình, làm động tác mô tả một đường cong lớn.

『 À. Cái này cũng là cải trang. Đây, nhìn đi. 』

A Thanh vạch áo ra, để lộ lớp vải bó chặt.

Trần Trường Minh chọc chọc vào sườn A Thanh.

『 Ai đấy? 』

『 Đây là Trần Trường Minh, đệ tử đời thứ hai của Thần Nữ Môn, sư điệt của ta.

 Trường Minh à, chào hỏi đi. Đây là Kiếm Hoa của Ngũ Hoa Võ Lâm, Mộ Dung Chu Hy tiểu thư. Bạn ta. 』

『 Bạn? 』

Nghe thấy chữ "bạn", sát khí trên mặt Trường Minh tan biến.

『 Chào tỷ. Muội là Trần Trường Minh. Sư thúc tổ đang chăm sóc muội. 』

Mộ Dung Chu Hy chớp chớp mắt.

『 Tây Môn... tiểu thư? Là tiểu thư thật sao? 』

『 Bỏ chữ "Tiểu thư" đi. Nghe xa cách quá. 』

Nghe vậy, khuôn mặt Mộ Dung Chu Hy bừng sáng rạng rỡ.

 Bông hoa đang héo úa, nhợt nhạt bỗng nhiên nở rộ, tràn đầy sức sống khiến cả căn phòng như sáng bừng lên.

 Ánh mắt của Trần Trường Minh lại trở nên sắc lẹm.

Mặc kệ ánh mắt đó, Mộ Dung Chu Hy rón rén di chuyển từ phía đối diện sang ngồi cạnh A Thanh, rồi tựa đầu vào vai, ôm lấy cánh tay nàng.

『 He he... Thật tốt quá. Cô vẫn khỏe chứ? 』

『 Tôi thì lúc nào chả khỏe. Mộ Dung tiểu thư thì sao? Đỡ hơn chưa? Ngủ ngon không? 』

『 Nhờ ơn cô, tôi ổn hơn nhiều rồi. À không, ừm... thực ra vẫn chưa ngủ sâu được lắm...

Nếu Tây Môn tiểu thư không phiền... thì... tối nay... 』

Mắt Trần Trường Minh sắc như dao cau. Nhưng A Thanh không quan tâm lắm.

『 Đỡ hơn là tốt rồi. Thế cô đến đây làm gì? Cũng đi tìm Hấp Tinh Ma Công à? 』

Mộ Dung Chu Hy mở to mắt ngạc nhiên. T

ất nhiên, ánh mắt Trần Trường Minh vẫn găm chặt vào cô.

『 Hấp Tinh Ma Công? Sát Trung Sát? Thứ ma công hung ác đó sao lại...? 』

『 Ơ? Thế cô không biết à? 』

『 Tôi... tôi chỉ đi hóng gió thôi. Muốn tìm nơi không có người quen, để... Thực ra đôi khi tôi muốn ở một mình. Tôi ổn mà, chỉ là tâm trạng hơi... nên tìm chỗ gần gần... 』

『 Không sao. Ổn cả mà. 』

A Thanh thương cảm vuốt ve lưng Mộ Dung Chu Hy.

 Hự, Mộ Dung Chu Hy giật mình thon thót.

 A Thanh nghĩ mình làm cô ấy đau, nhưng thực ra là do cô đang dựa hờ vào người A Thanh, giờ được A Thanh vỗ về nên cô dựa hẳn vào, sức nặng dồn lên khiến cô hơi bất ngờ.

『 Ừm. Tôi cứ tưởng mình muốn ở một mình, nhưng hóa ra gặp người quen lại tốt hơn. Không ngờ lại gặp Tây Môn tiểu thư... Nhìn thấy cô tôi thấy yên tâm lắm. Thích thật... 』

Vẻ mặt Mộ Dung Chu Hy ngây thơ như trẻ con.

Thực ra, Mộ Dung Chu Hy trước đây luôn đau khổ. Chuyện ngực phẳng với người khác có thể là chuyện nhỏ, nhưng với cô là vết thương lòng sâu sắc.

 Vì thế cô luôn xù lông nhím lên, đanh đá chửi bới những đứa con gái ngực to.

Nhưng sau biến cố lớn bị bắt cóc, và được người nào đó là A Thanh cứu giúp, cô đã ngộ ra nhiều điều.

 Ai cũng có nỗi đau riêng, dù lớn hay nhỏ thì với người đó cũng là nỗi đau.

Cô thấy xấu hổ vì trước đây luôn bắt người khác phải chịu đựng sự đanh đá của mình, và muốn trở thành người có thể an ủi người khác. Và cô đã làm thế.

Kỳ lạ thay, khi cô thay đổi, mọi người bắt đầu vây quanh cô.

Ở bên mọi người giúp cô vơi đi nỗi đau và mỉm cười trở lại. 

Nhưng thỉnh thoảng, vết thương cũ vẫn nhói đau.

Cảm giác muốn được ai đó thấu hiểu nỗi đau của mình trỗi dậy, nên cô bỏ đi hóng gió một mình, và rồi...

『 He he... 』

Gặp được người hiểu mình nhất. Mộ Dung Chu Hy dụi má vào cánh tay A Thanh.

Vừa dụi vừa lén nhìn xem A Thanh có khó chịu không.

 A Thanh hơi lo lắng. Có ổn không thế nhỉ? Cách nói chuyện, hành động cứ như trẻ con ấy. Chắc vẫn còn sang chấn tâm lý nặng lắm.

A Thanh không biết rằng danh tiếng của Mộ Dung Chu Hy đã thay đổi hoàn toàn, trở thành một "Đại tỷ" dịu dàng, trưởng thành trong mắt mọi người.

Dù là "Đại tỷ" thì cũng có lúc muốn làm nũng với người mình tin tưởng chứ.

Nhưng A Thanh không biết, và Mộ Dung Chu Hy cũng đời nào tự nhận mình đã "trưởng thành".

『 Này Trường Minh, sao em cũng dụi thế? Đừng có dụi, rụng mất cái sẹo bây giờ. 』

『 Hứ. 』

Hai bên trái phải đều có người dụi má vào tay. Thôi kệ, ai cũng có quyền làm nũng mà. A Thanh hỏi tiếp:

『 Thế cô biết Ngôn Nhiên Anh à? 』

『 Biết chứ. Kẻ phản bội, tay sai của Huyết Giáo mà. 』

Và trước khi phản bội, ả ta là Tuần Sát Sứ của Võ Lâm Minh, lại là người của Tấn Châu Ngôn Gia - Thập Đại Thế Gia. Nên đám hậu duệ của Cửu Phái Nhất Bang, Thập Đại Thế Gia ai mà chẳng biết.

『 Ối mẹ ơi. 』

A Thanh nhận ra sơ hở chết người khi mạo danh Ngôn Nhiên Anh.

 Dùng tên để gây thù chuốc oán thì tốt, nhưng quên mất là ả ta quá nổi tiếng bên phe Chính phái.

Lần sau phải tiết chế lại. Chỉ dùng khi cần thiết thôi.

『 Nhưng mà... Cô bảo Hấp Tinh Ma Công?

À. Có tin đồn Thần Gia Bí Bảo được giấu ở núi Lao Sơn. Và bí bảo đó chính là Hấp Tinh Ma Công ư? 』

『 Ừ. 』

『 Thảo nào thành phố đầy rẫy võ lâm nhân sĩ. Phải báo cho Võ Lâm Minh ngay! 』

『 Muộn rồi. Bây giờ báo tin thì đoàn điều tra của Minh chủ phải mất ít nhất hai tháng mới đến nơi.

Hai tháng nữa thì núi Lao Sơn bị đào trọc lóc rồi. 』

『 Vậy... Tây Môn tiểu thư ở đây là để tìm và tiêu hủy nó sao? 』

『 Ừ. Tìm rồi đốt quách đi cho xong. Càng bí mật càng tốt. Nên mới phải cải trang thế này. 』

Mộ Dung Chu Hy gật đầu kiên quyết.

Về đến khách sạn, ba người nằm dài ra giường. Đến tối mịt, Thiên Du Học mới đẩy cửa bước vào.

『 Phù... Mệt chết đi được. 』

『 A, Sư phụ về rồi ạ? 』

A Thanh bật dậy. Cú bật dậy mạnh mẽ hất văng hai "cục nợ" đang bám dính lấy nàng lăn quay ra giường.

Cơ bụng cứng như thép nguội của A Thanh dư sức hất bay hai đứa nhóc.

『 Hửm? Ai đây? Cô nương này là...? 』

『 Đây là Mộ Dung Chu Hy của Mộ Dung Thế Gia.

Cô ấy muốn giúp chúng ta tìm và tiêu hủy Hấp Tinh Ma Công. À, Mộ Dung tiểu thư. Đây là Sư phụ thứ hai của tôi... Ờ... 』

『 Gọi là Thiên Học Sĩ là được. 』

Sau màn chào hỏi xã giao, Thiên Du Học trải tấm bản đồ ra bàn.

『 Đây là Cự Phong - đỉnh cao nhất.

Thường thì bia đá hay được đặt ở những đỉnh cao nhất, nên đây là địa điểm khả nghi. Hoặc chỗ này, phong cảnh hữu tình, tầm nhìn bao quát... 』

Ông chỉ tay xuống phía dưới.

『 Chỗ này có tảng đá vuông vức gọi là Tự Nhiên Bia. Lộ liễu quá nên chắc không phải đâu. Nếu ở đây thì chắc bị lấy mất từ đời nào rồi. 』

Thiên Du Học tiếp tục chỉ trỏ.

『 Chỗ này, chỗ này, và chỗ này... có mấy cái hang động lớn. Trên đường lên Cự Phong chúng ta sẽ ghé qua kiểm tra. 』

Có bản đồ trong tay, kế hoạch trở nên rõ ràng hơn hẳn.

A Thanh thầm nghĩ: Có bản đồ xịn thế này sao không kiếm sớm hơn? Mà khoan, kiếm ở đâu ra thế?

A Thanh nhìn vào góc bản đồ. Một con dấu đỏ chót: Đô Chỉ Huy Ấn.

À. Ra là Sư phụ vừa đột nhập vào Phủ Đô Chỉ Huy Sứ Ty - Cơ quan quân sự cao nhất tỉnh - để trộm bản đồ.

 Đô Chỉ Huy Sứ là quan võ chỉ huy sáu đến tám vạn quân đấy.

A Thanh lén lút gấp mép bản đồ lại để che con dấu đi trước mắt Mộ Dung Chu Hy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!