Chương 446 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (7)
Với sự "chăm sóc tận tình" của A Thanh, cái chân của tên Trương Phú Phạm vẫn đi lại được bình thường.
Nhưng nếu dùng sức mạnh quá như đánh nhau, chạy nhanh, đầu gối sẽ trật khớp Rắc và hắn sẽ ngã sấp mặt.
Vậy cuộc đời hắn sẽ ra sao? Sống bình thường như người thường?
Hay sống trong hận thù, dằn vặt vì không thể trả thù được?
Dù thế nào thì cũng rất đáng xem.
Nếu hắn cải tà quy chính, sống lương thiện -> Tốt cho xã hội.
Nếu hắn sống trong đau khổ -> Trả giá cho tội ác.
Một công đôi việc. Nhưng nhỡ hắn chạy về mách Đại ca Thái Long Kiếm Phái thì sao?
" Hu hu Đại ca ơi, có bọn hái thuốc đánh em què chân, anh trả thù cho em với! "
Lúc đó chắc sẽ phiền phức lắm.
Hừm. Biết thế giết quách cho xong.
Nhưng có Sư phụ ở đây, lại có cả trẻ con là Trường Minh, nên thôi. Chuyện đã qua thì cho qua.
「 Ưm. Thế giờ làm gì tiếp ạ? 」
『 Hừ. Con có vẻ bình thản nhỉ? 』
「 Vội vàng thì được cái gì đâu ạ? Dục tốc bất đạt - Khổng Tử.
Yển miêu trợ trưởng - Kéo mạ cho mau lớn, Mạnh Tử. Sư phụ biết mấy câu này chứ? 」
A Thanh trích dẫn danh ngôn như đúng rồi. Thiên Du Học hừ mũi:
『 Gớm. Mới học lóm được mấy câu Bách Gia Chư Tử đã mang ra lòe thiên hạ rồi.
Đúng là "Thùng rỗng kêu to". Mới biết tí chút đã ra vẻ ta đây hiểu biết. 』
Nhưng trong lòng Thiên Du Học lại thấy... dễ thương.
Giống như Phượng Hoàng nhìn Gà con tập gáy.
" Ái chà! Gà con biết gáy kìa! Giỏi quá cơ! Có muốn học lên Tiến sĩ không con? "
Ông không giấu được nụ cười hài lòng.
『 Ừ. Con nói cũng đúng. Vội vàng cũng chả để làm gì. Dù sao thì chúng ta cũng không có nhiều thời gian. 』
「 Vậy bắt đầu từ đâu ạ? Chẳng lẽ đi soi từng cái lá cây xem có bí kíp rơi không? 」
『 "Thần Thị Thần Mộ Hướng Chi". Mộ họ Thần ở Thần Thị chỉ hướng đi.
Ta nghĩ chúng ta nên tìm một cái Mộ bia, hoặc một cái Tháp, hoặc địa hình nhô cao giống thế. Nó phải ở vị trí đón nắng để tạo bóng đổ chỉ hướng, và ở trên cao.
Nên hãy tìm những chỗ cao trên sườn núi phía Bắc trước. 』
Nghe có lý phết. Cảm giác như đang chơi trò tìm kho báu thật sự.
A Thanh thấy hơi hồi hộp. "Ta sẽ tìm ra kho báu trước tất cả bọn mày!"
Tinh thần cạnh tranh nổi lên.
Nhưng...
Đứng dưới chân núi nhìn lên mới thấy: Nó rộng quá thể. Cây cối che khuất tầm nhìn.
Những đỉnh núi đá trơ trọi thì dễ thấy, nhưng chắc gì người ta đã giấu ở chỗ lộ liễu thế?
A Thanh căng mắt ra nhìn với thị lực siêu phàm, nhưng chỉ thấy toàn đá với cây.
「 A! Trường Minh! Nhìn cái này này! Đây là Mộc Thông.
Sách "Hoàng Đế Nội Kinh" bảo nó chữa được mọi bệnh Phong, lại tốt cho phụ nữ, giúp thông sữa, lợi sữa... Đặc biệt tốt cho bà bầu. 」
A Thanh với kiến thức Y nữ nửa mùa bắt đầu thuyết trình về cây cỏ.
『 Gì thế? Trông dị hợm quá. 』
『 Đây là hoa của nó. Còn cái bọc như kén tằm này là quả. Ngon lắm đấy. Ăn thử không? 』
『 Ừ. Ăn. 』
A Thanh bóc quả ra, đưa cho con bé. Trường Minh cắn một miếng.
Phụt. Mặt nó biến sắc. Ọe... Phù... Phù... Nó nhổ toẹt ra đất.
A Thanh cười hô hố.
『 Ọe... Đắng quá... Không hết đắng được... 』
『 Ha ha! Nếu ngon thì người ta đã gọi là Hoa quả rồi, ai gọi là Thuốc? Thuốc đắng dã tật mà lỵ. 』
『 Tỷ toàn trêu em. 』
『 Nào súc miệng đi. Sư phụ ăn thử không? Hơi chát tí nhưng cũng được. 』
A Thanh chìa ra một nắm quả dại đủ loại.
『 Này! Bảo đóng giả hái thuốc chứ có bảo đi hái thuốc thật đâu? Sao con cứ chúi mũi xuống đất tìm cỏ thế? Bảo tìm Mộ bia cơ mà? 』
Thiên Du Học càu nhàu.
「 Nhưng mà... 」
A Thanh nhìn lên những đỉnh núi đá nhấp nhô.
Ở Trung Nguyên, cái núi đá nào chả nhọn hoắt như bia mộ?
Chẳng lẽ chỉ từng cái một: " Cái kia phải không? Hay cái kia? " thì đến mùa quýt cũng không xong.
Thông tin quá nhiều cũng tệ hại như không có thông tin.
「 Thế Hấp Tinh Ma Công nó không nằm hơ hớ ra đấy cho mình lấy à? Chẳng lẽ bị ai lấy mất rồi? 」
『 Hừm. Đây là việc làm vì đại nghĩa, gian nan là đương nhiên. Coi như tích đức đi. 』
Ba thầy trò lang thang cả ngày trời, ăn cơm nắm, leo núi.
Trời bắt đầu tối sầm lại dù mới giờ Thân - khoảng ba đến năm giờ chiều. Mây đen kéo đến ùn ùn, sấm chớp ầm ầm. Sắp mưa to rồi.
『 Hôm nay thế thôi. Về. Mới đi được tí tẹo mà gặp mưa bão thì khổ lắm. Về nghỉ ngơi, mai tính tiếp. 』
Kế hoạch cắm trại trong rừng bị hủy bỏ (may quá).
Mới đi được một đoạn bìa rừng mà đã thấy oải rồi. Phải về hỏi thăm dân địa phương - Tiều phu, thợ săn - xem địa hình thế nào đã.
『 Hừm. 』
A Thanh bĩu môi. Thiên Du Học cáu:
『 Cái mặt sưng sỉa gì đấy? 』
「 Con tưởng Sư phụ là Thợ săn kho báu chuyên nghiệp, có kế hoạch tác chiến ghê gớm lắm. Hóa ra cũng... tùy cơ ứng biến thế này thôi à? 」
『 Hừ. Con tưởng gặp được Tàng Bảo Đồ dễ lắm à?
Cả đời người may ra gặp được một lần. Ta thế này là chuyên nghiệp lắm rồi đấy. Sao? Thích ngủ rừng dầm mưa à? 』
「 He he. Không ạ. A! Mưa rơi rồi! Chạy thôi Sư phụ! Trường Minh, chui vào giỏ đi em. Em bé tí teo thế này chắc chui vừa đấy. 」
『 Sao phải chui vào giỏ? 』
「 Để tỷ chạy cho nhanh. Chân em ngắn, chạy không kịp đâu. Về nhanh còn tắm rửa ăn tối. 」
『 Chân em không ngắn! Mọi người bảo chân em dài so với tỷ lệ cơ thể đấy! 』
『 Tỷ lệ cái gì. Tuyệt đối là ngắn. Chân chim sẻ có dài mấy thì vẫn ngắn hơn chân cò. Hiểu chưa? 』
Trần Trường Minh tức xì khói. Hôm nay đi chơi chả vui gì cả.
Bị tỷ trêu suốt. A Thanh thấy con bé xụ mặt thì lại thấy thương, vừa đấm vừa xoa.
「 Đi cả ngày mệt rồi đúng không? Tỷ với Sư phụ quen đi rừng rồi không sao, chứ em yếu, đừng cố quá. 」
『 ...Ưm. 』
Giọng nói dịu dàng hiếm hoi làm tan chảy trái tim con bé. Đồ ăn gian! Dùng giọng ngọt ngào thế này thì ai mà giận được.
「 Nào. Chui vào thử xem. Ái chà! Vừa khít luôn! Em thấy thoải mái không? 」
『 Ừm. Cũng êm. 』
「 Hơi xóc tí nhé. Chịu khó. Á! Mưa to rồi! Chạy lẹ Sư phụ ơi! 』
Thiên Du Học và A Thanh (đeo Trường Minh trong giỏ) phi thân như bay.
Tốc độ của Thần Thâu và Siêu Tuyệt Đỉnh - giỏi chạy trốn - không phải dạng vừa.
A Thanh vốn không biết đường, cứ chạy theo lưng Sư phụ. Vèo một cái đã ra khỏi rừng.
Trước mặt là cánh đồng lúa xanh rì rào trong gió bão.
Cảm giác chạy trên bờ ruộng giữa cơn giông bão thật sảng khoái, mát lạnh.
Xa xa có khói bếp bay lên. Đói bụng quá.
Nhưng đây là vùng hẻo lánh, dân làng thường rất cảnh giác với người lạ.
Lại còn là một cái " Làng Pháo Đà i" - Tường cao hào sâu - nữa chứ.
Chắc khó xin ăn lắm đây. Cùng lắm là mua được mấy con gà luộc. Hơi chán.
Đến cổng làng. Cánh cổng gỗ to đùng đóng kín mít.
A Thanh định thả Trường Minh xuống, nhưng nghe thấy tiếng thở đều đều Zzz... sau lưng.
Con bé ngủ gật rồi. A Thanh cười mỉm, cứ để nó ngủ.
Thiên Du Học tiến lên gọi cửa:
『 E hèm! Có ai không? Làm ơn mở cửa! 』
Sột soạt.
Tiếng động làm Trường Minh tỉnh giấc.
『 Ưm? Đến nơi rồi à? 』
『 Chưa. Mới đến cái làng thôi. Nhìn quen không? 』
Cảm giác lưng chạm lưng qua lớp tre đan. Trường Minh cựa quậy quay người lại.
『 A. 』
Nhớ lại hồi xưa, lúc bị bọn sát thủ truy sát, hai chị em cũng từng trốn vào một ngôi làng hẻo lánh thế này.
Lúc đó A Thanh giả làm ma quỷ dọa dân làng để xin ăn.
Cơm nguội ngắt nhưng ngon tuyệt.
『 Hồi đó cơm ngon nhỉ? 』
『 Ừ. Giờ vẫn nhớ mãi. 』
『 Mới đó mà mấy năm rồi. Nhanh thật. Giờ tỷ giàu nứt đố đổ vách rồi, chả thiếu gì. Chỉ có mỗi em là vẫn... lùn tịt như xưa. 』
A Thanh đang hồi tưởng quá khứ tươi đẹp và cà khịa chiều cao thì...
『 Ai đấy? Hái thuốc à? 』
Một cái đầu thò lên từ trên tường thành.
Một gã đàn ông mặt mày bặm trợn. Nhưng điều đáng chú ý là: Chỉ số Nghiệp Chướng - Ác nghiệp - trên đầu hắn đỏ lòm! A Thanh nghiêng đầu.
Thiên Du Học giả giọng gian manh:
『 Bẩm đại ca, chúng tôi lỡ đường gặp mưa, xin tá túc qua đêm ạ. 』
『 Giỏ nặng thế kia chắc hái được nhiều thuốc nhỉ? Vừa hay, vào đi. 』
Gì thế? Dễ dãi vậy sao? Bình thường dân làng phải hỏi han kỹ lắm mới cho vào chứ?
Thái độ tên này cứ đểu đểu thế nào ấy. A Thanh ngứa mắt. Có nên sút cho nó một phát "Hạt nhân" để dạy dỗ về thái độ phục vụ khách hàng không?
Két...
Cánh cổng mở toang. Và rồi...
Một gã đàn ông cởi trần trùng trục, người dính đầy Máu tươi vừa mới phun ra xuất hiện.
Hắn cầm thanh đao sáng loáng, chĩa thẳng vào mặt thầy trò A Thanh.
『 Đang cần tìm mấy tên đi rừng thạo đường, thì chúng mày tự dẫn xác đến ! 』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
