Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 84: Tôi nghe chuyện của Nhân ngư

Chương 84: Tôi nghe chuyện của Nhân ngư

“Tại sao lại bao che cho Nhân ngư?”

“Không được.”

Tạo chỗ đứng bằng đất xong, tôi chạy tới chỗ hai người họ thì thấy bầu không khí căng như dây đàn.

Raven vẫn đang chĩa kiếm vào đối thủ, còn Happiness thì dang rộng hai tay chắn trước mặt Nhân ngư để bảo vệ.

Nhân ngư có vẻ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác nhìn xung quanh.

Nếu là bây giờ, ả hoàn toàn có thể cất tiếng hát và vô hiệu hóa chúng tôi.

Nhưng ả lại không làm vậy, chứng tỏ ả không phải kẻ xấu hoàn toàn, có lẽ nên nghe ả giải thích thì hơn.

Nhưng trước hết phải ngăn hai người này lại đã.

“Này, Raven bỏ kiếm xuống đã!”

“Youki cũng đứng về phía Nhân ngư sao? Đối thủ là ma vật đấy.”

“Không phải thế. Nhưng Nhân ngư có vẻ không còn ý định tấn công nữa, cậu cứ tra kiếm vào bao trước đã được không?”

“Làm ơn.”

“............Được rồi.”

Nhờ sự thuyết phục của tôi và Happiness, Raven miễn cưỡng tra kiếm vào bao.

Ngay lập tức, Happiness ngồi phịch xuống đất.

Gương mặt vẫn vô cảm như mọi khi, nhưng nhìn kỹ thì tay con bé đang run rẩy.

“Không sao chứ?”

“Bình thường.”

“Thế mới là Happiness chứ.”

Có thể do chấn thương tâm lý từ hồi bị con người tấn công, hoặc do vừa lao vào can thiệp ở khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Không rõ lý do là gì, nhưng có vẻ tinh thần con bé bị ảnh hưởng đôi chút.

Dù bảo là bình thường nhưng tôi vẫn để nó nghỉ ngơi một lúc.

“...”

Còn Raven thì khoanh tay đầy khó chịu, nhìn đi hướng khác.

Happiness ngồi bệt xuống đất thế kia mà cậu ta chẳng thèm hỏi han câu nào.

Kiểu này khéo rạn nứt tình cảm thật chứ chẳng chơi.

Bất chợt tôi nhớ lại lời Duke.

Nếu cứ để bầu không khí gượng gạo này mà về Minerva, chắc chắn tôi sẽ bị Duke và Cecilia hợp lực giáo huấn cho một trận tơi bời.

“Thôi xong.”

Cứ tưởng mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp, sao lại thành ra thế này chứ.

Tôi đâu có làm gì thừa thãi đâu.

Ừ, tôi vô tội... chắc thế.

“À, ừm...”

“Hử, a, xin lỗi. Quên mất cô.”

Trong lúc tôi đang vắt óc tìm cách trốn tránh trách nhiệm thì Nhân ngư lên tiếng.

“C-Các người không giết tôi sao?”

“Thì... như cô thấy đấy, tình hình có chút thay đổi...”

“Hả?”

Tôi nhìn hai người kia rồi cười gượng, nhưng Nhân ngư không hiểu mối quan hệ của chúng tôi nên chỉ nghiêng đầu thắc mắc.

“Tóm lại là, một người bạn của tôi cảm thấy cô có ẩn tình gì đó. Nếu có chuyện gì thì cô cứ nói ra đi.”

“T-Tôi là ma vật đấy. Các người có tin lời của ma vật không?”

Thực ra ở đây chỉ có mỗi một con người thôi.

Tất nhiên tôi không thể nói toẹt ra điều đó được.

Nhưng nghe giọng điệu này thì đúng là có uẩn khúc gì đó thật.

“Tin hay không thì...”

“Tin.”

Tôi định bảo “nghe xong rồi tính”, thì Happiness bất ngờ xen vào.

“Th-Thật sao ạ!?”

“Thật.”

“Này này.”

Tôi liếc nhìn Raven xem thế nào.

Nhưng cậu ta hoàn toàn dửng dưng, coi như không liên quan đến mình.

“Vậy thì, tôi xin kể. Ờm...”

“K-Khoan đã, giới thiệu trước đã. Tôi là Youki, rất vui được gặp!”

Bầu không khí căng thẳng quá nên tôi cố tỏ ra vui vẻ (Youki) để giới thiệu tên mình (Youki).

Nếu tôi nói ra suy nghĩ trong đầu lúc này chắc không khí sẽ đóng băng luôn mất.

“Điên à?”

“Bình thường nhé, đồ ngốc! Cô bé vô lễ này là Happiness, còn anh chàng đang quay mặt đi kia là Raven.”

Ngay cả khi tôi đùa giỡn với Happiness như mọi khi, Raven vẫn không phản ứng.

Bệnh nặng lắm rồi đây, không hiểu Raven đang nghĩ gì nữa.

“Ờm, tôi tên là Shike.”

“Shike-chan à, hiểu rồi. Vậy Shike-chan, em có ẩn tình gì mà Happiness nhà anh cảm nhận được không?”

Vừa hỏi tôi vừa xoa đầu Happiness.

Ngay lập tức, bàn tay tôi bị hất ra một cách phũ phàng.

Có vẻ tôi làm con bé khó chịu rồi.

Mà thôi, bình thường tôi toàn bị nó trêu, nên cũng chẳng cần xin lỗi làm gì.

“V-Vâng. Tôi bị đe dọa ép phải hát...”

“Hả?”

Bỏ qua quá trình dẫn đến kết cục này, cô ấy đi thẳng vào vấn đề hiện tại luôn.

“Chi tiết.”

“A! Nói thế thì ai mà hiểu được. Xin lỗi.”

“Không sao, cứ bình tĩnh mà kể.”

“Vâng. Một ngày nọ, tôi đang bơi cùng bạn là Misaki ở biển. Đột nhiên một cơn bão ập đến, khi tỉnh lại tôi thấy mình bị trói tay, bịt mắt và nhét giẻ vào miệng.”

“Chắc là bị bão đánh dạt vào bờ, xui xẻo bị phát hiện rồi bị bắt chứ gì.”

“Đã hiểu.”

“Trong lúc vùng vẫy, tôi nghe thấy tiếng nói: ‘Nếu muốn giữ mạng cho bạn mình thì hãy nghe lời tao’.”

“Nghĩa là cô bạn Nhân ngư kia cũng bị bắt à.”

“Tôi sợ Misaki bị giết nên đã gật đầu lia lịa. Thế là họ khiêng tôi đến đây... rồi bắt tôi hát ở bến cảng để ru ngủ những người trên tàu theo chỉ thị.”

“Hừm.”

Câu chuyện của Shike-chan đến đây là hết.

Tôi nghĩ Shike-chan đang nói thật.

Nhưng không thể khẳng định chắc chắn được.

Cũng có khả năng cô ấy nói dối để giữ mạng sống.

Muốn hỏi ý kiến hai người kia xem sao.

“Youki, lại đây chút.”

Raven nãy giờ im lặng bỗng gọi riêng tôi ra.

Chúng tôi đi ra xa để hai người kia không nghe thấy.

“Gì thế?”

“Youki có tin lời con Nhân ngư đó không?”

“Tôi thì...”

Định hỏi ý kiến cậu ta thì lại bị hỏi ngược lại.

Thấy tôi im lặng, Raven nói lên suy nghĩ của mình.

“Xin lỗi nhưng tôi không thể tin được. Trên đường hành trình tôi đã gặp không biết bao nhiêu ma vật dùng chiêu bài tương tự rồi.”

“Quả nhiên là vậy.”

Quan điểm của Raven vẫn không thay đổi. Dù Cecilia đã dẫn dắt tôi...

Nhưng định kiến về ma vật của Raven không dễ gì xóa bỏ được.

Đang không biết phải làm sao thì Happiness đi tới.

Rõ ràng Raven đã kéo tôi ra xa để không bị nghe thấy rồi mà.

“Tin tưởng, không được sao?”

Happiness nhìn thẳng vào mắt Raven và hỏi.

Bị áp đảo bởi ánh mắt nghiêm túc đó, Raven lảng tránh.

“Xin lỗi, nhưng tôi không thể tin lời ma vật được.”

“Vậy thì, tin cô ấy, tin em... được không?”

Happiness nắm lấy hai tay Raven, ngước mắt lên cầu khẩn.

Tôi đứng hình trước cảnh tượng đó.

Happiness đâu phải kiểu nhân vật biết làm nũng ngước mắt nhìn người khác đâu.

Hơn nữa, cách nói chuyện đó rõ ràng là đang cố quá sức.

Không phải là con bé không nói được câu dài, nhưng tinh thần hiện tại của nó không ổn định lắm.

Tôi hoàn toàn là người ngoài cuộc, nhưng tôi muốn biết câu trả lời của Raven.

“Tôi...”

Nắm tay đang siết chặt của cậu ta run lên, chỉ cần thêm một chút nữa thôi.

Không phải chỗ để tôi xen vào, để Happiness chốt hạ vậy.

“Đồng ý?”

Happiness nghiêng đầu với vẻ mặt vô cảm thường ngày.

Do không chịu nổi căng thẳng hay là có tính toán gì đây?

Cuối cùng thì Happiness thật sự cũng đã lộ diện.

“Hiểu rồi. Kết luận Nhân ngư là thủ phạm ngay bây giờ có lẽ là hơi vội vàng. Chúng ta hãy điều tra thêm xem sao.”

Cuối cùng Raven cũng chịu nhượng bộ.

Happiness dường như... thoáng nở nụ cười vui vẻ?

Mà thôi, vậy là vết nứt giữa hai người đã được hàn gắn, chúng tôi có thể bắt đầu điều tra rồi.

“Ủa, sao hai người nhìn tôi chằm chằm thế?”

“Tôi và Happiness đã quyết định tiếp tục điều tra... nhưng chợt nhận ra là chưa hỏi ý kiến Youki.”

“Sao đây?”

Hai người đã quyết rồi thì tôi phản đối làm gì cho mệt.

“Tất nhiên rồi, tôi cũng sẽ điều tra dựa trên giả thuyết là lời Shike-chan nói là sự thật.”

“Vậy à.”

“Tuyệt vời.”

Happiness giơ ngón tay cái lên với tôi.

Sự lúng túng ban nãy biến đâu mất tiêu rồi.

Con bé đã hoàn toàn hồi phục.

“Được rồi, bắt đầu điều tra thôi. Happiness hỏi kỹ thêm thông tin từ Shike-chan đi. Có thể sẽ có manh mối dẫn đến thủ phạm. Tôi và Raven sẽ kiểm tra đống hàng hóa kia.”

“Biết rồi.”

“Rõ.”

“Được, hành động thôi.”

Phân chia công việc xong, chúng tôi bắt đầu hành động. Happiness đến chỗ Shike-chan, còn tôi và Raven đi về phía những thùng hàng.

“Youki.”

“Gì thế. Chẳng lẽ Raven muốn đi cùng Happiness để hỏi chuyện Shike-chan à?”

Vì số lượng thùng hàng khá nhiều nên tôi mới phân chia như vậy.

Đã làm hòa rồi thì đáng lẽ nên để hai người họ đi cùng nhau mới phải.

Đến phút chót mà vẫn không tinh tế, đó có lẽ là tật xấu của tôi.

“Không phải, không phải chuyện đó. Tôi chỉ đang tự hỏi liệu hành động mình sắp làm có đúng đắn hay không thôi.”

“Lại chuyện đó à. Câu trả lời đơn giản lắm.”

“Hả?”

Để lấy khí thế, tôi vỗ mạnh vào lưng Raven rồi chạy về phía đống thùng hàng.

“Hãy tin vào bản thân mình – người đã tin tưởng Happiness!”

Ngoảnh lại, tôi thấy Raven đứng yên tại chỗ như đang suy ngẫm điều gì đó.

Nhưng chỉ vài giây sau.

Cậu ta bắt đầu chạy theo tôi, với một vẻ mặt trông rất tươi tỉnh.

Bình thường tôi chẳng bao giờ nói mấy câu sến súa thế đâu. Nhưng Happiness đã cố gắng đến thế rồi, tôi cũng phải hỗ trợ hết mình chứ.

Vì Happiness, và vì cả Raven nữa.

Còn kế hoạch hẹn hò, và cả vì cô nàng Nhân ngư kia nữa, phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ thôi.

Tôi xốc lại tinh thần và bắt đầu công cuộc điều tra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!