Chương 88: Tôi hoàn thành nhiệm vụ cùng cậu bạn thân và cô thuộc hạ cũ
Happiness lần lượt giải thích lại quá trình của Misaki-chan.
Misaki-chan đã bị nhốt trong lồng sắt sâu trong hang, bị xiềng xích trói chặt.
Có vẻ như cô ấy chỉ được cho ăn chứ không hề được cho uống nước.
Gần đây, do kỵ sĩ bắt đầu tuần tra quanh khu vực này nên bọn đạo tặc quyết định bỏ trốn. Misaki-chan cũng bị lôi ra khỏi lồng và bị nhét vào thùng để vận chuyển.
“Chà~, bọn chúng đúng là ngốc thật. Vì không biết ta có thể biến hình nên chỉ trói tay qua loa. Thế là ta tính đánh cược một phen, đạp tung cái thùng này rồi chạy trốn.”
Misaki-chan cười khanh khách khiến chúng tôi ngẩn ngơ.
Hóa ra cái thùng rung bần bật là do cô nàng đang đá từ bên trong.
“Cũng liều thật đấy.”
“Thì đằng nào chẳng bị bán cho tên biến thái nào đó, thà đánh cược vào tia hy vọng mong manh còn hơn, đúng không?”
Misaki-chan nhếch mép cười.
Có khi chẳng cần chúng tôi đến cứu, cô nàng này cũng tự mình thoát ra được ấy chứ.
“Nhắc mới nhớ, lúc nãy Happiness bảo bọn anh không được lại gần là vì... Á!”
Tôi bị Happiness thụi một cú vào mạng sườn.
Ý là “đừng có nhắc đến chuyện đó” à?
Vừa mới gặp Misaki-chan thôi, nhưng tôi cảm giác cô nàng này là kiểu người có thể thản nhiên thốt ra mấy câu gây sốc lắm.
“Di chuyển.”
“Ừm, đúng là không có lý do gì để nán lại đây lâu. Nhưng mà, đống hàng hóa bị đánh cắp với lũ này thì tính sao đây... Hửm?”
Raven vỗ vai tôi. Quay lại, tôi thấy cậu ta giơ ra tờ giấy: ‘Cứ giao cho tôi, tôi sẽ gọi kỵ sĩ đến xử lý hết’.
“Giao hết cho cậu thật à? Kể cả việc giải trình?”
Raven gật đầu.
Có vẻ cậu ta định nhận hết việc dọn dẹp hậu quả.
Shike-chan chắc cũng đang lo lắng cho Misaki-chan, vả lại chúng tôi cũng muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Thôi thì cứ nghe theo cậu ta vậy.
“Này này, tôi thắc mắc nãy giờ rồi, sao anh không nói gì thế? Lúc đánh nhau anh nói nhiều lắm mà. Tôi nghe rõ mồn một từ trong thùng đấy. Giọng cao vút nên tôi cứ tưởng là một nam hai nữ cơ, nhưng giọng đó là của anh đúng không?”
Thấy Raven dùng bút đàm, Misaki-chan tò mò hỏi dồn dập không thương tiếc.
Đụng đúng vào chỗ hiểm nhất của Raven rồi.
Raven suy nghĩ một chút rồi viết lên giấy.
Không biết cậu ta định lấp liếm thế nào đây. Viết xong, cậu ta giơ tờ giấy ra.
Trên đó viết vỏn vẹn: ‘...’
“Im lặng thì cần gì phải viết ra giấy!”
“À, đúng ha.”
Raven vo tròn tờ giấy lại rồi cất vào túi cùng bút.
“Không cần?”
“Lúc nãy cậu ta nói chuyện bình thường với Nhân ngư trong hang mà. Có vẻ không có ác ý gì đâu.”
“Có vẻ là thế nào, có vẻ là sao!”
Misaki-chan gào lên phản đối, nhưng Raven lờ đi và nói tiếp.
“Tôi cũng đến lúc phải trưởng thành rồi...”
Quyết tâm lột xác à, để xem thế nào.
Không dông dài nữa, để lại Raven cùng đám đạo tặc bị trói, chúng tôi quay lại hang động nơi Shike-chan đang đợi.
“Shike ơiii. Biết cậu ở đó rồi, ra đây mauuuu. Không ra là tớ nhét rong biển vào cái vỏ sò che ngực cậu đấy nhé.”
“Đe dọa kiểu gì thế hả!?”
Vừa đến nơi là đã nhìn dáo dác rồi hét lên câu đó.
Chỉ cần thấy Misaki-chan là Shike-chan sẽ tự ra thôi mà.
Vừa dứt lời, Shike-chan đã trồi lên mặt nước.
“Oaaaaa, Misaki, tớ lo cho cậu lắm đóooo!”
Vừa thấy bạn, Shike-chan đã òa khóc nức nở và lao tới ôm chầm lấy Misaki-chan.
“Rồi rồi, tớ đâu có dễ chết vì mấy tên tép riu đó đâu.”
“Nh-Nhưng mà, nếu Misaki có chuyện gì thì tớ biết làm sao!”
“Này, có chuyện gì là sao, vận may và sức mạnh của tớ cậu biết rõ nhất mà. Dù lần này cũng hơi căng thật. Thôi nào, hít thở sâu vào, hít thở sâu vào.”
Được Misaki-chan xoa đầu, Shike-chan dần bình tĩnh lại và nín khóc.
“Phù... A, x-xin lỗi. Ờm, cảm ơn mọi người đã cứu Misaki.”
Màn tái ngộ cảm động kết thúc, cô ấy mới nhận ra chúng tôi.
Cô ấy cúi đầu lia lịa, vừa xin lỗi vừa cảm ơn rối rít.
“Đã hứa rồi mà. À, nhớ cảm ơn cả người đang ở lại dọn dẹp hiện trường nữa nhé.”
“Vâng, tất nhiên rồi ạ. Vị kỵ sĩ đó và cả mọi người, nói không ngoa thì chính là ân nhân cứu mạng của chúng tôi.”
“Nói quá.”
Happiness lạnh lùng nhận xét.
Nếu chúng tôi không đến thì không biết số phận hai người họ sẽ ra sao.
Nhưng bảo là cứu mạng thì cũng hơi quá thật.
“Thôi bỏ qua chuyện ân nhân đi, tớ cũng biết ơn lắm. Thế nên, đặc cách hát tặng một bài lúc tiễn mọi người về nhé.”
“Khoan đã, định làm gì bọn tôi đấy.”
Đã trải nghiệm giọng hát của Shike-chan một lần rồi, tôi xin kiếu cái cảm giác buồn ngủ kỳ quái đó.
“Hả, nói gì vậy...”
“Misaki, lúc đầu tớ đã giao chiến với họ nên lúc đó...”
“Giao chiến á? A! Nhớ rồi, cô bé kia có nói vụ đó.”
Misaki-chan gật gù hiểu ra.
Hóa ra lúc chúng tôi quay lưng đi, hai người họ đã trao đổi hết thông tin rồi à.
Nhìn Happiness gật đầu thì chắc là thật rồi.
“Hèn chi nghe bảo hát là mọi người lại sợ. Hiểu rồi. Này anh bạn, lúc đánh nhau, nghe giọng Shike hát là anh thấy buồn ngủ đúng không?”
“Ừ, dù bịt tai nhưng âm thanh cứ chui tọt vào não, cảm giác khó tả lắm.”
Đó là cảm nhận chân thực nhất của tôi lúc đó.
Nếu Happiness không hát át đi thì nguy to rồi.
“Yên tâm đi. Nhân ngư có nhiều loại bài hát lắm. Khi nào anh chàng kiếm sĩ giấy kia đến, bọn tôi sẽ hát tặng một bài tuyệt đỉnh.”
Tự tin ghê. Chính chủ đã nói vậy thì chắc là đáng mong đợi đấy.
Cơ mà, kiếm sĩ giấy... nghe đúng phết.
“Hừm, nhưng chắc hôm nay cậu ấy không đến được đâu. Hàng hóa bị trộm, vận chuyển tù nhân. Lại còn phải báo cáo với Hội trưởng Guild Thương mại nữa. Mà bọn tôi lại đùn đẩy hết cho Raven rồi, một mình cậu ấy chắc vất vả lắm, phải đi giúp thôi.”
“Đùn đẩy, không tốt.”
“Hê, vậy thì bọn tôi sẽ đợi ở vịnh biển này. Ngày mai mọi người đến được chứ?”
“Được không đấy? Chẳng phải hai người muốn về nhà ngay sao. Ở lại đây lâu nguy hiểm lắm.”
Lỡ còn tàn dư đạo tặc thì sao, tin tưởng bọn tôi quá mức rồi đấy.
“Đừng coi thường Nhân ngư khi ở dưới nước nhé. Ở đây không sợ bão, có biến thì lặn xuống trốn là xong.”
“Misaki, vịnh này không thông ra biển đâu, không có chỗ trốn đâu.”
“Hả, thật á. Mà, nếu thông ra biển thì bọn chúng đã chẳng giam cậu ở đây rồi. Vậy thì, hạn chót là ngày mai nhé. Mai không đến là bọn tôi tự đi bộ về đấy.”
Thế còn nguy hiểm hơn nhưng nói nữa cũng bằng thừa nên tôi đành thôi.
Hẹn ngày mai gặp lại, chúng tôi rời khỏi hang động.
Quay lại hang ổ đạo tặc để hợp nhóm với Raven.
Đến nơi, thấy Raven đang chỉ huy các kỵ sĩ vận chuyển hàng hóa và tù nhân.
“Hửm, có chuyện gì à?”
Lại gần thì thấy có vẻ đang ồn ào.
Có vẻ đám đạo tặc tỉnh dậy đang làm loạn.
“Tên này cũng đồng lõa với bọn tao! Trong cái thùng đó có Nhân ngư. Chắc chắn hắn đã giấu con Nhân ngư đi trong lúc bọn tao vắng mặt! Cả hắn, cả hai đứa đồng bọn nữa. Chắc chắn con Nhân ngư ở vịnh biển cũng... Bọn mày định đổ hết tội lỗi lên đầu bọn tao để nẫng tay trên chứ gììììììì!”
Tên thủ lĩnh đạo tặc gào lên như muốn tố cáo với các kỵ sĩ.
Các kỵ sĩ bất ngờ trước tình huống này, nhìn chằm chằm vào Raven.
Raven không biết phải trả lời sao, cắn chặt môi dưới.
Tên thủ lĩnh đạo tặc nhếch mép cười.
Định kéo người khác chết chùm à.
“Khốn kiếp, dám nói bậy bạ! Này, bọn ta là...”
“Urrraaa!”
Tôi định xen vào thì bị một người khác cắt ngang. Người đó đấm thẳng vào mặt tên thủ lĩnh đạo tặc đang cười đắc ý.
“Thật tình, đừng có nói nhảm nữa. Lừa được mấy ông kỵ sĩ chứ không lừa được bọn tôi đâu. Đúng không anh em!”
“Osu!”, những giọng nói trầm đục vang lên từ khắp nơi.
Cảm giác này quen quen. Chẳng phải là đám thủy thủ tôi gặp lúc thu thập thông tin ở cảng sao.
“Này, ừm... Masa... đúng không?”
“Hử, a. Là anh bạn và cô bé lúc nãy đây mà!”
“Không, đừng có 'a'. Sao các anh lại ở đây?”
“À thì. Thấy mấy ông kỵ sĩ ồn ào quá. Nghe lỏm được là tìm thấy hàng hóa rồi. Thế là anh em tôi đứng ngồi không yên, chạy đến giúp một tay chuyển hàng đấy.”
“R-Ra là vậy.”
Thấy Masa cười ha hả, tôi chỉ biết cười trừ.
Happiness chẳng hiểu sao lại nói “Nice” rồi vỗ vai Masa.
Masa đang cười lớn nên không để ý.
“Kh-Khốn kiếp, tao chưa nói xong...”
“URRRAAAAAAA!”
Ngay khi tên thủ lĩnh định mở miệng, Masa ghé sát mặt vào và gầm lên một tiếng kinh thiên động địa át cả tiếng nói của hắn.
Tên thủ lĩnh trợn tròn mắt rồi cứng đờ người luôn.
Này này, làm thế có ổn không đấy.
“Thật tình, cái thằng khốn nạn. Dám đổ tội cho ân nhân của bọn tao à.”
“Ờm, thế này có ổn không?”
“Anh bạn, đàn ông miền biển không bao giờ quên ơn đâu. Nhờ các anh chị mà hàng hóa gần như đã được thu hồi. Thế là bọn tôi được giải oan rồi. Tất cả là nhờ các anh chị cả đấy, cảm ơn nhé.”
Hắn nắm lấy tay tôi lắc lấy lắc để.
Chắc do xúc động nên không kiểm soát được lực.
Tay tôi đang bị lắc lên xuống với tốc độ chóng mặt.
“Này, được rồi, buông tay ra, buông tay ra đi!”
“Chạy trốn.”
“A, Happiness. Đứng lại đó!”
Nhận thấy mình sắp là nạn nhân tiếp theo.
Happiness nhân lúc Masa đang nhòe lệ không thấy đường đã bỏ mặc tôi mà chạy trốn.
“Cảm ơn anh bạn nhiều lắm nhaaa!”
“Biết rồi mà, buông tay ra điiii!”
Sau khi trải qua cảm giác như sắp trật khớp vai, tôi giúp chuyển hàng và áp giải tù nhân.
Ban đầu các kỵ sĩ còn bối rối nhưng thấy thái độ của đám thủy thủ thì cũng tin rằng lời tên đạo tặc là bịa đặt, họ tiếp tục công việc dưới sự chỉ huy của Raven.
“Hự.”
“A, nguy hiểm quá. Để tôi cầm cho.”
“......Hự.”
“Cô bé, để rơi thì nguy hiểm lắm. Cứ để anh đây lo.”
Happiness cứ cầm cái gì lên là lại bị kỵ sĩ hoặc thủy thủ gần đó giành lấy.
Con bé nhìn quanh quất, thở dài rồi ngồi thụp xuống một góc.
Chắc buồn vì không có việc gì làm.
Để mặc thì tội nghiệp, hay bảo con bé về nhà trọ trước nhỉ.
Chất xong đồ lên xe, tôi định lại gần Happiness thì thấy có người đến trước rồi.
Raven đang nói gì đó với Happiness.
Lại gần thì kỳ quá nên tôi dùng thính giác cường hóa để nghe lén.
“Happiness, bây giờ em rảnh không?”
“Ừm. Gì thế?”
“Anh đang lập danh sách hàng hóa bị mất trộm. Em cũng thấy một số thùng hàng ở vịnh biển bị rỗng rồi đúng không? Bọn đạo tặc khai là chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng để chắc chắn thì... Công việc không cần dùng sức đâu, em giúp anh phối hợp với các thủy thủ nhé?”
“Làm!”
“A... cảm ơn em, vậy em ra chỗ các thủy thủ đang đứng trước đống hàng kia nhé.”
“Rõ.”
Nhìn từ xa nhưng tôi thấy mắt Happiness sáng lấp lánh.
Cứ thế, Happiness chạy về phía đống hàng với vẻ mặt tràn đầy khí thế.
“Không biết là tình cờ hay cố ý nhưng làm tốt lắm, Raven.”
Lẩm bẩm một mình, tôi quay lại công việc chuyển hàng.
Ngày hôm đó đúng như dự đoán, kết thúc bằng việc chuyển hàng, áp giải tù nhân và báo cáo.
Và ngày hôm sau, đúng như lời hứa, chúng tôi đến vịnh biển.
“Này, bọn tôi đến rồi đây!”
Tôi hét lớn, mặt nước rung chuyển và Misaki-chan cùng Shike-chan nhảy lên.
“Chào, mới hôm qua nhỉ.”
“Ch-Chào buổi sáng.”
“Đúng lời hứa, bọn tôi đến trong ngày hôm nay rồi nhé... dù không có nhiều thời gian đâu.”
Hôm qua việc vận chuyển hàng ở hang ổ đạo tặc đã xong, nhưng vẫn còn đống hàng ở đây nữa.
“Hừm, không sao đâu. Bọn tôi cũng muốn về sớm mà.”
“Này, Misaki. Thất lễ quá đấy.”
“Đùa thôi, đùa thôi. Vậy thì, không có nhiều thời gian nên bắt đầu luôn nhé. Tựa đề là: Bài hát cảm ơn vì đã cứu mạng.”
“Đặt tên kiểu gì thế!”
Mặc kệ tôi bắt bẻ, Misaki-chan cười nham nhở, còn Shike-chan cúi đầu xin lỗi.
Hai người họ vừa bơi vừa bắt đầu cất tiếng hát.
Khác với lúc chiến đấu, lần này tôi chỉ đơn thuần là say sưa lắng nghe.
Giai điệu tuyệt vời rót vào tai.
Nhìn sang Raven, cậu ta cũng đang đắm chìm trong tiếng hát của hai nàng Nhân ngư y như tôi.
Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Khi tôi nhận ra thì màn song ca của Nhân ngư đã kết thúc, hai người họ quay trở lại vị trí ban đầu.
“Thế nào, cảm động chưa. Đừng có coi thường Nhân ngư nhé.”
“Mi-Misaki nói quá rồi! M-Mọi người thấy sao ạ?”
“Không, thật sự là... không diễn tả nổi bằng lời.”
“A...”
Cả tôi và Raven đều như người mất hồn.
Đây chính là sức mạnh tiếng hát của Nhân ngư sao.
“Hừm.”
Chỉ có Happiness là đang gầm gừ, sao thế nhỉ?
“Hử, cô bé sao lại nhăn nhó thế kia, có chuyện gì à?”
“C-Có gì làm em phật ý sao ạ?”
Shike-chan bắt đầu cuống quýt tưởng lỗi tại mình.
Bài hát đó thì làm gì có chỗ nào để chê chứ.
“.........Không thua.”
Tôi và Raven đồng thanh “Hả?”, Happiness bắt đầu cất tiếng hát.
Con bé phô diễn giọng hát tuyệt vời không thua kém gì Shike-chan và Misaki-chan.
Hóa ra là nổi máu cạnh tranh à.
“Hú hú, được đấy.”
“Awa wa, chuyện gì thế này.”
Misaki-chan huýt sáo tán thưởng, còn Shike-chan thì vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Người bối rối nhất chắc là Raven đang đứng bên cạnh.
“Được rồi, lên thôi Shike, hiệp hai! Đây là bài hát ‘Phải lên thôi’.”
“Hả, ể ể ể ể!?”
Chưa kịp hiểu gì thì Shike-chan đã bị kéo xuống nước. Misaki-chan hăng hái hát, Shike-chan dù bối rối cũng bắt đầu hòa giọng.
Happiness cũng không chịu thua, tiếp tục hát. Tình hình trở nên hỗn loạn.
Nhưng mà cảm giác được chữa lành cực độ nên thôi kệ đi.
“Raven, ổn không đấy, còn tỉnh táo không?”
“À, ổn, tôi ổn, yên tâm đi.”
Miệng thì nói thế nhưng mắt cậu ta dán chặt vào một điểm.
Điểm đó là... thôi bỏ đi. Nhận thấy suy nghĩ lúc này là vô nghĩa, tôi nhắm mắt lại và đắm chìm trong tiếng hát của ba người.
Hát xong, Happiness cũng thỏa mãn, chúng tôi đưa hai người họ ra biển.
Đến bãi biển, xác nhận xung quanh không có ai, cánh đàn ông chúng tôi quay lưng lại và lùi ra xa.
Tôi không muốn bị Happiness thụi vào mạng sườn nữa đâu.
“Phù, vậy là xong nhiệm vụ rồi.”
“Ừ, đúng vậy. Có phải chỉ mình tôi thấy nó dài đằng đẵng không nhỉ?”
“Không, không phải tưởng tượng đâu.”
Rõ ràng là đã lên lịch trình kín mít để kết thúc sớm mà.
Nhắc mới nhớ, tại sao tôi lại muốn kết thúc nhiệm vụ sớm nhỉ?
“Á á á á á á!”
“Gì thế, tự nhiên hét lên.”
“Raven, bao giờ chúng ta về?”
“Ngày mai.”
“Chết tiệt!”
Chúng tôi ôm đầu gục ngã.
Kế hoạch hẹn hò làm thân cho Happiness và Raven của tôi coi như phá sản.
Chiều nay phải dọn dẹp hiện trường, với tính cách của hai người họ thì chắc chắn không thể bỏ dở được, mà mai thì phải về rồi nên không có thời gian. Thôi xong.
“Qua nhiệm vụ lần này, tầm nhìn của tôi đã được mở rộng hơn. Tôi thấm thía rằng những gì mình nghĩ không phải lúc nào cũng là sự thật. Từ giờ tôi phải rèn luyện không chỉ kiếm thuật mà cả khả năng phán đoán tình huống nữa.”
Raven bắt đầu kiểm điểm lại nhiệm vụ lần này, giờ tính sao đây.
Mà này, chúng tôi phải quay lưng lại đến bao giờ?
Nghe loáng thoáng có tiếng nói chuyện.
Thử dùng thính giác cường hóa nghe lén xem sao.
Thôi, nghe trộm chuyện con gái là phạm pháp đấy, bỏ đi.
Đứng đợi một lúc thì Happiness quay lại.
Có vẻ đã đến giờ chia tay.
“Happiness, lúc nãy mấy đứa nói chuyện gì thế?”
“Bí mật.”
“Biết ngay mà.”
May mà không nghe lén.
Nếu nghe thì chắc không chỉ bị thụi vào mạng sườn đâu.
Ra đến bãi biển, hai nàng Nhân ngư đang nổi trên mặt nước.
Cảm giác chia ly ùa về khiến lòng tôi chùng xuống.
“Quả nhiên biển là nhất. Tuyệt vời ông mặt trời. Biển cả muôn năm!”
“Misaki, lần cuối rồi, nghiêm túc chút đi...”
Cảm giác buồn bã bay biến sạch sành sanh.
Misaki-chan tự do quá mức quy định.
Chắc Shike-chan thường ngày cũng khổ sở lắm đây. Xin lỗi Shike-chan rối rít xong, hai người họ quay về phía chúng tôi.
“Nói lại lần nữa nhé. Cảm ơn mọi người nhiều lắm. Thú thật là lúc bị con người bắt, tôi tưởng đời mình xong rồi. Không ngờ lại được về biển... về nhà, cảm ơn nhé.”
“Em cũng vậy. Em cứ nghĩ sẽ không bao giờ được gặp lại Misaki nữa, sớm muộn gì cũng bị con người giết chết, em tuyệt vọng lắm. Không ngờ lại được cùng Misaki về nhà. Thực sự cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.”
Hai người lần lượt nói lời cảm ơn và cúi đầu thật sâu.
Bài hát lúc nãy là đủ để trả ơn rồi mà.
“Không có gì, bọn anh cũng được nghe hát mà. Đoạn cuối còn bắt Happiness hát cùng nữa, cảm ơn nhé.”
“Xin lỗi vì lúc đầu đã nghi ngờ. Hẹn gặp lại. Bài hát hay lắm, cảm ơn.”
“Ưm, bye bye.”
Chào hỏi xong xuôi, giờ là lúc chia tay.
Cùng tiễn hai người họ nào.
“A, anh kiếm sĩ giấy ơi, cho em nhờ chút được không ạ?”
“Tôi á?”
Shike-chan vẫy tay gọi Raven.
Kiếm sĩ giấy... chắc là Misaki-chan dạy rồi.
Dù hơi bối rối với cái biệt danh đó nhưng Raven vẫn tiến lại gần Shike-chan.
“Anh cúi xuống chút được không ạ? Em không với tới.”
“Rốt cuộc là định làm g... Hả!?”
Ngay khoảnh khắc Raven cúi xuống, Shike-chan táo bạo ôm lấy mặt cậu ta và hôn lên má phải.
Raven cứng đờ như tượng đá trong tư thế cúi người, Shike-chan đỏ mặt thẹn thùng rồi bơi ra xa.
“Nishishi, chào nhé. Hẹn gặp lại!”
“T-Tạm biệt!”
Hai nàng Nhân ngư biến mất về phía bên kia đại dương.
Chẳng bao lâu sau, họ lặn xuống và hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Trên bãi biển chỉ còn lại tôi đang bình tĩnh phân tích tình hình.
Raven đứng dậy, sờ lên má phải nơi vừa được hôn, mặt ngẩn tơ tưởng.
Và một Happiness với vẻ mặt cực kỳ khó ở.
Giờ nên bắt chuyện với ai và nói gì đây?
Bất ngờ thay, người hành động đầu tiên lại là Happiness.
Tưởng con bé sẽ đi đến chỗ Raven, ai dè nó lại đứng ngay trước mặt tôi.
Tại sao lại đứng trước mặt tôi?
“Trước tiên. Xin lỗi.”
“Em nói gì... Gự hự!?”
Vừa cúi chào kiểu hầu gái chuẩn chỉnh để xin lỗi xong, giây tiếp theo con bé tung ngay một cú đấm thẳng mặt tôi không thương tiếc.
Cú đấm trúng đích hoàn hảo khiến cổ tôi ngoẹo đi gần 90 độ, rồi tôi ngã sấp mặt xuống bãi cát phía sau một cách thảm hại.
Dính đòn ngay cằm nên đầu óc quay cuồng, không suy nghĩ được gì.
Chỉ kịp nghĩ trong đầu: “Happiness, em đùa anh đấy à”.
Nhổ đống cát trong miệng ra, tôi lắc đầu đứng dậy.
Nào, quay lại xem giải thích thế nào... nhưng mà.
Ở đó là một Happiness đang quay mặt đi với đôi má đỏ ửng, và một Raven mặt còn đỏ hơn lúc nãy gấp bội.
“Hả, khoan, ơ, cái gì cươơơơơơ!?”
Sau đó thì... nói sao nhỉ.
Công việc còn lại đã hoàn thành êm đẹp, nhưng Raven thì cứ ngẩn ngơ suốt, đến mức bị Masa nhắc nhở, rồi từ Masa đến cả đám thủy thủ và kỵ sĩ đều xúm lại lo lắng.
Happiness thì cố tỏ ra bình thường nhưng cứ bồn chồn không yên.
Trên chuyến xe ngựa về, dù tôi có pha trò hay làm gì thì cũng vô ích.
Thôi thì, thời gian sẽ giải quyết tất cả...
“Đội trưởng, rốt cuộc ngài đã làm cái trò gì vậy hả!?”
“Không biết, ta không biết gì hết.”
“Không biết là sao được. Từ lúc đi chuyến du lịch do Đội trưởng lên kế hoạch về, Raven cứ hay nhìn lên trời với vẻ mặt xa xăm. Công việc thì vẫn làm bình thường... nhưng hễ nhắc đến tên Happiness là người cứng đờ lại nghĩa là sao hả!? Hỏi Happiness về chuyến đi thì con bé chạy mất dép. Đội trưởng!”
“Đã bảo là ta thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra mààààà!”
Tôi đã bỏ lỡ cảnh quan trọng nhất. À không, nói đúng hơn là bị cưỡng ép dời tầm nhìn đi chỗ khác.
Lúc đó chuyện gì đã xảy ra, chỉ có Happiness và Raven mới biết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
