Chương 85: Tôi được cậu bạn thân và cô thuộc hạ cũ thuyết phục
Đã vài phút trôi qua kể từ khi tôi và Raven bắt đầu kiểm tra đống hàng hóa.
Dù định mở từng cái một để xem, nhưng tình hình có vẻ không cần thiết nữa.
“Dám giỡn mặt với ta sao.”
Raven có vẻ như đang cảm thấy bị coi thường, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Tôi cũng thấy bực mình trước cảnh tượng này.
Đúng là trong những cái thùng xếp chồng lên nhau có chứa hàng hóa bị mất cắp.
Nhưng chỉ có những thùng ở phía ngoài cùng thôi.
Còn những thùng phía trong hoàn toàn trống rỗng.
“Đây chỉ là ngụy trang hời hợt để khiến người ta nghĩ Shike-chan là kẻ trộm. Bình thường chẳng ai lại đi kiểm tra mấy cái thùng tít bên trong, ai cũng sẽ mở mấy cái dễ lấy trước.”
“Có khi cả thời điểm Nhân ngư xuất hiện cũng đã được chỉ định sẵn rồi.”
“Ừ.”
Vẻ mặt Raven có vẻ đăm chiêu hơn hẳn.
“Kết thúc.”
Có vẻ Happiness cũng đã hỏi xong chi tiết từ Shike-chan. Không biết đây là thời điểm tốt hay xấu đây.
Thấy Happiness nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của Raven, tôi ra hiệu bảo hãy để cậu ta yên. Happiness gật đầu hiểu ý.
“Báo cáo.”
Tôi nghe Happiness tổng hợp lại những thông tin vừa thu thập được.
Trong lúc nói chuyện, tôi cảm nhận rõ luồng sát khí tỏa ra từ Raven bên cạnh.
Cậu ta đã bực bội từ nãy đến giờ rồi.
Tôi cầu mong sẽ không có thêm thông tin nào chọc giận Raven nữa, nhưng có vẻ là không thể.
“Ra là vậy. Khi có người của Guild đến thị trấn, bọn đạo tặc sẽ tung tin đồn để dụ họ đến đây. Nhân ngư sẽ vô hiệu hóa các mạo hiểm giả, sau đó bọn đạo tặc sẽ đến thu dọn hiện trường. Chắc là định nhân lúc nạn nhân đang ngủ say để bịt miệng, hoặc bán cho các thương buôn nô lệ nước ngoài.”
“Cô ấy bảo chúng ta là những mạo hiểm giả đầu tiên đến đây đúng không?”
“Vâng.”
“Vậy thì tốt quá.”
Nếu có mạo hiểm giả khác đến trước chúng tôi, có lẽ mọi chuyện đã diễn ra đúng như Raven nói.
Nếu không có Happiness, ngay cả tôi và Raven cũng đã bị giọng hát của Shike-chan hạ gục rồi.
Mạo hiểm giả bình thường chắc chắn sẽ bị bắt.
“Thậm chí chúng còn tính toán cả thời điểm tấn công ngay sau khi kiểm tra hàng hóa. Nếu lúc đó tôi cứ thế chém Nhân ngư thì sự thật sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối.”
Có lẽ vì suýt chút nữa chính mình đã khiến vụ án đi vào ngõ cụt, Raven nghiến răng ken két vì tức giận.
“Không thể tha thứ được. Dù kế hoạch thành công hay thất bại, chúng cũng đã sắp đặt để đổ hết tội lỗi lên đầu Shike-chan rồi cao chạy xa bay.”
“Khó chịu.”
Cả tôi và Happiness đều thấy phẫn nộ, nhưng Raven thì phản ứng mạnh mẽ hơn cả.
Có vẻ như nhiều cảm xúc và suy nghĩ đang đan xen trong cậu ta.
“Youki, chúng ta vào đây cũng được một lúc rồi nhỉ.”
“Hửm, đúng rồi.”
Giao chiến và nói chuyện với Shike-chan, kiểm tra hàng hóa.
Rồi Happiness hỏi chuyện Shike-chan và tổng hợp lại, cũng tốn kha khá thời gian.
“Nếu câu chuyện Happiness vừa nghe được từ Nhân ngư là thật, thì chẳng phải đám người định đến 'thu dọn' chúng ta đang tới gần rồi sao?”
“Đ-Đúng là vậy...”
Tôi lén dùng khứu giác cường hóa để kiểm tra xem có ai vào hang động không.
Và tôi ngửi thấy mùi của năm người đang tiến lại gần.
“Đang tới?”
Dù có Raven ở đó nhưng Happiness vẫn quay sang hỏi tôi xác nhận.
Tôi đã bảo là giữ bí mật chuyện ma thuật cường hóa ngũ quan với người ngoài trừ Cecilia rồi mà... cái con bé này.
“Hỏi anh làm gì.”
“Chắc chắn chúng sẽ tới. Thấy chúng ta không bị hạ gục, kiểu gì chúng cũng sẽ viện cớ là 'lo lắng nên đến xem sao'.”
Raven đặt tay lên chuôi kiếm, chậm rãi bước về phía con đường mà chúng tôi đã đi vào, nơi bọn đạo tặc sẽ xuất hiện.
Bóng lưng cậu ta tỏa ra sát khí lạnh lẽo đến mức khiến tôi rùng mình.
Lần đầu tiên tôi thấy Raven như thế này.
Hồi chiến đấu ở Ma Vương Thành cậu ta cũng đâu có tỏa ra sát khí kinh khủng thế này.
“Nghiêm túc.”
“Ừ, có vẻ là vậy.”
Chắc không đến lượt chúng tôi ra tay đâu. Raven có vẻ đã chọn được vị trí phục kích, cậu ta đứng yên ngay giữa khoảng đất rộng.
“À, ờm. Liệu tôi và Misaki có được cứu không ạ?”
Giọng nói rụt rè của Shike-chan vang lên. Nhưng mà lạ nhỉ.
Lúc nãy chúng tôi nói chuyện ở vị trí khá xa hồ nước mà.
Quay lại nhìn, tôi thấy Shike-chan đang thò đầu ra từ sau tảng đá gần đó nhìn trộm.
“Ơ, làm sao mà...”
“A, Nhân ngư có thể biến đuôi cá thành chân đấy ạ. Dù không di chuyển được lâu và sẽ mất giọng hát.”
Thấy tôi ngơ ngác, Shike-chan giải thích.
Mất giọng hát nghĩa là hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.
“Thế thì cũng chẳng chạy trốn được.”
“Vâng, trên cạn thì Nhân ngư không có cách nào chiến đấu cả.”
“Ra vậy. Tiện thể cho hỏi, lúc biến hình thì... cái đó... quần áo thế nào... Ực!”
“Im lặng.”
Tôi ăn trọn một cú đấm vào bụng từ Happiness.
Thông điệp rõ ràng là “Đừng có hỏi mấy câu hạ đẳng”.
Bằng chứng là ánh mắt Happiness nhìn tôi như nhìn rác rưởi.
Shike-chan không nghe hết câu của tôi nên chỉ nghiêng đầu thắc mắc.
“M-Mà, Raven cũng đã đồng ý hợp tác cứu cô rồi. Yên tâm đi.”
Tôi chỉ tay về phía Raven đang đứng bất động giữa khoảng đất rộng.
Cô ấy vừa bị Raven chĩa kiếm vào suýt chém, chắc chắn là sợ lắm, tôi cứ tưởng sẽ bị ám ảnh chứ.
“Th-Thật sao ạ. P-Phải cảm ơn ngài ấy mới được...”
Có vẻ cô ấy không để bụng, Shike-chan định tiến về phía Raven.
Nhưng hiện tại Raven đang tỏa ra bầu không khí “cấm lại gần”.
Và nếu trí tưởng tượng hạ đẳng của tôi là đúng thì Shike-chan tuyệt đối không được bước ra khỏi tảng đá đó.
Happiness nhanh chóng chặn Shike-chan lại, còn tôi quay lưng đi, giả vờ như không thấy gì để mọi chuyện êm xuôi.
Trong khi chúng tôi đang có những màn tương tác “thư giãn” đó, Raven vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Tôi nghe thấy tiếng bọn đạo tặc nói chuyện rồi. Xin lỗi nhưng Youki và Happiness đừng can thiệp nhé, tôi muốn tự mình giải quyết chuyện này.”
Cậu ta chỉ quay đầu lại nhìn chúng tôi và cầu khẩn được chiến đấu một mình.
Là do vẫn để tâm chuyện lúc đầu nghi ngờ Shike-chan, hay là lý do khác đây?
“Chấp nhận.”
“Được rồi, bọn tôi sẽ đứng ngoài quan sát!”
“Cảm ơn.”
Nói lời cảm ơn xong, Raven rút kiếm ra khỏi vỏ.
Cậu ta không thủ thế mà hạ kiếm xuống, chỉ cầm hờ hững trên tay.
Chẳng bao lâu sau, bóng dáng bọn đạo tặc xuất hiện và bước vào khoảng đất rộng.
Thấy chúng tôi, bọn chúng thoáng giật mình, nhưng ngay lập tức chuyển sang vẻ mặt cười cợt giả tạo.
“N-Này, anh bạn kiếm sĩ vẫn bình an à. Bọn tôi lo lắng quá nên rủ nhau đến xem sa...”
Raven im lặng, chĩa mũi kiếm vào mặt gã đàn ông như để chặn lời.
“...”
“G-Gì thế anh bạn. Đùa kiểu gì...”
“Câm miệng.”
Cùng với giọng nói đầy nộ khí, chuôi kiếm của Raven đập mạnh vào chấn thủy của gã.
Gã ngã gục xuống đất, quằn quại trong đau đớn mà không thốt nên lời.
“C-Cái gì, mày làm cái quái gì thế!”
Thấy đồng bọn bị hạ, bốn tên còn lại rút vũ khí ra chĩa về phía Raven.
“Ta đã nghe hết từ Nhân ngư rồi. Chuẩn bị tinh thần đi.”
“Con Nhân ngư đó hỏng việc rồi sao. Mà thôi kệ, chuẩn bị tinh thần à, được lắm! Đàn ông con trai mà giọng như đàn bà, tụi bay, lên!”
Theo lệnh của tên cầm đầu, bọn đạo tặc đồng loạt lao vào Raven.
Nhưng Raven dùng kiếm gạt phăng tất cả vũ khí của chúng.
Có lẽ không muốn lấy mạng, cậu ta dùng chuôi kiếm đánh ngất từng tên một giống như tên đầu tiên.
Tên cầm đầu sau khi bị đánh rơi vũ khí thì bị Raven gạt chân ngã sóng soài.
“C-Chờ đã. Nhầm rồi. Bọn tao bị con Nhân ngư ở đây điều khiển...”
Đến nước này mà còn viện cớ cùn thế thì chịu thật.
Có vẻ lời bào chữa đó càng chọc tức Raven, cậu ta đâm mạnh thanh kiếm xuống ngay sát mặt gã đàn ông.
“Hiiiii!”
“Câm miệng ngay.”
Gã đàn ông sợ mất mật, sùi bọt mép rồi ngất xỉu.
Xác nhận tất cả đã bất tỉnh, Raven tra kiếm vào bao.
“Vất vả rồi.”
“Good job.”
Tôi và Happiness vỗ vai Raven sau khi cậu ta hoàn thành công việc.
Happiness học đâu ra cái từ đó thế, muốn hỏi lắm nhưng tôi kìm lại để giữ bầu không khí.
“Cảm ơn. Nhưng chưa xong đâu. Tôi còn cả núi điều muốn hỏi bọn này. Nhất định phải bắt chúng khai ra hang ổ.”
Dù đã tra kiếm nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi.
Hắc khí vẫn tỏa ra ngùn ngụt từ người Raven.
“Bình tĩnh.”
Happiness nắm chặt lấy tay Raven.
Tôi thoáng nghi ngờ liệu có trấn an được không. Nhưng với một chàng trai đang tuổi xuân phơi phới như Raven thì liều thuốc này cực mạnh.
“T-Tôi biết rồi...”
Không muốn để lộ khuôn mặt đỏ bừng, cậu ta quay đi chỗ khác.
Nhưng cái tay thì vẫn nắm chặt không buông, đúng chất Raven.
“Nào, phần thưởng cho Raven thế là đủ rồi, giờ đánh thức bọn này dậy để tra hỏi thôi.”
Hai người cứ việc tình tứ, tôi không cấm.
Thậm chí còn khuyến khích vì đúng như kế hoạch ban đầu mà.
“K-Khoan đã Youki! Việc tra hỏi và tìm hang ổ, cậu để tôi lo được không?”
“Vẫn còn dằn vặt à. Shike-chan cũng bảo muốn cảm ơn cậu mà, đừng có ôm hết vào mình thế chứ.”
“Dù vậy... tôi vẫn chưa thể tha thứ cho bản thân. Nên là, làm ơn đi.”
“Được, thôi.”
Trong lúc tôi đang phân vân thì Happiness đã tự ý đồng ý.
“Này, tự tiện thế...”
Định phản đối thì tôi bắt gặp ánh mắt của Happiness.
Con bé vốn vô cảm nay lại để lộ cảm xúc ra mặt.
Trông như sắp khóc, nhưng ánh mắt lại chứa đựng ý chí kiên định.
Bị nhìn như thế mà từ chối thì thế nào cũng bị Duke và Seek mắng cho xem.
“Hiểu rồi. Nhờ cậu đấy, Raven.”
“Xin lỗi vì đã ích kỷ. Đã nói là tự làm thì tôi nhất định sẽ moi được thông tin từ bọn chúng. Cả địa điểm hang ổ nữa. Vậy nhé, chào.”
Raven dùng dây thừng trói gô cả đám đạo tặc lại, rồi kéo lê năm tên đi về phía cửa hang.
Định hành động một mình thật à.
Chắc khi nào có thông tin cậu ta sẽ quay lại nhà trọ.
“Đội trưởng.”
“Hửm, gì thế?”
“Cảm ơn.”
“Không biết là cảm ơn vụ gì, nhưng mà đừng bận tâm.”
Tôi xoa đầu Happiness.
Và lại bị con bé hất tay ra một cách phũ phàng y như lúc nãy.
“Cái này và cái kia, khác nhau.”
“Nghiêm khắc thật đấy, nhưng thế mới là Happiness chứ.”
Raven thì không nói, nhưng Happiness cũng đã trở lại phong độ đỉnh cao rồi.
Lúc đầu còn lo lắng, nhưng mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp.
Giờ chỉ còn việc giải cứu bạn của Shike-chan nữa là xong.
Tạm biệt Shike-chan, tôi và Happiness quay về nhà trọ để đợi tin từ Raven.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
