Chương 90: Tôi nhờ thuộc hạ cũ tư vấn
Lửa cháy ngùn ngụt khắp nơi.
Nhà cửa, ruộng đồng và cả nhà thờ đều chìm trong biển lửa, chắc đây là một ngôi làng nào đó.
Giữa khung cảnh rực lửa ấy, tôi và Yuuga đang đối đầu với nhau.
“Cậu nhất định phải ngáng đường tôi sao?”
“Phải, tôi sẽ ngăn cản cậu bằng mọi giá.”
Yuuga chĩa Thánh kiếm về phía tôi.
Trang phục của tôi không phải Ma tộc mà là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, cái nhân cách mà lẽ ra tôi đã phong ấn rồi.
“Ta sẽ đi con đường mà ta muốn. Ta không nhận lệnh của bất cứ ai. Nếu ngươi định ngăn cản, ta sẽ phá vỡ mọi chướng ngại.”
“Tôi là Dũng giả. Tôi có nghĩa vụ dẫn dắt mọi người đi đúng đường. Vì thế, tôi tuyệt đối sẽ ngăn chặn cậu!”
Tôi cảm nhận được Yuuga đang dồn lực vào tay cầm Thánh kiếm.
Có vẻ hắn không đùa, hắn thực sự nghiêm túc.
Áp lực tỏa ra lớn hơn gấp nhiều lần so với lúc chiến đấu ở Ma Vương Thành.
Có lẽ đây là kẻ địch mạnh nhất tôi từng đối đầu.
Nhưng tôi sẽ không thua.
Không, tôi không được phép thua.
“Cậu làm đến mức này chỉ để cản trở... tình yêu của tôi sao?”
“Tình cảm của cậu đã méo mó rồi. Cậu không thể... mang lại hạnh phúc cho Cecilia!”
“Câm miệng! Ta sẽ không thua cái tình cảm méo mó của chính mình đâu!”
“Không phải chuyện thắng thua. Cậu không thể kiểm soát được nó bằng ý chí của bản thân đâu.”
“Hừ, ngươi nghĩ ta là ai? Ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ. Chút tình cảm cỏn con này, ta sẽ thống trị nó!”
Tôi dõng dạc tuyên bố và lao về phía Yuuga.
Yuuga rút Thánh kiếm ra khỏi vỏ, sẵn sàng nghênh chiến.
Và rồi, hai thanh kiếm giao nhau, trận chiến bắt đầu.
“ĐỒ NGỐC ÀAAAAA!!”
Tôi vừa hét lên vừa bật dậy khỏi giường.
Nhìn quanh thì đúng là căn phòng trọ tôi đang thuê.
Để chắc ăn, tôi tự nhéo má mình một cái.
“Ái... đau, không phải mơ, là thật rồi. May quá.”
Thở phào nhẹ nhõm vì thoát khỏi giấc mơ kỳ quái, tôi ngồi dậy.
“Hừm, tỉnh rồi à. Giấc mơ lần này thế nào? Ta vừa niệm phép xong là ngủ luôn nên không biết.”
“Trước hết, ta muốn nói là làm ơn dừng ngay cái trò cho ta xem mấy giấc mơ quái dị đó đi.”
Thỉnh thoảng ta cũng muốn thức dậy bình thường chứ.
Cứ phải hét lên “Oái” hay “Tại sao” rồi vừa dậy vừa tự bắt bẻ mệt mỏi lắm.
“Hừm, vậy sao. Thế để ta thử ma pháp bóng tối mới học xem sao.”
“Khoan, đừng có lấy ta ra làm vật thí nghiệm. Ma pháp bóng tối nghe đáng sợ bỏ xì.”
“Đừng khách sáo, nhóc con. Không đau đớn gì đâu. Ma pháp bóng tối trung cấp Illusion Eyes (Ảo ảnh nhãn), ai nhìn vào mắt ta sẽ lập tức chìm vào ảo giác...”
“Chờ chút. Để ta đi mua kính râm ngay bây giờ.”
Mấy cửa hàng chuyên bán đồ lạ chắc có bán.
Mua về ta sẽ dùng ma thuật thổ gắn chết vào mắt ngươi luôn.
“Ta nghĩ ảo giác sẽ chân thực và dễ chịu hơn giấc mơ đấy.”
“Dừng ngay cái phát ngôn nguy hiểm đó lại! Mà khoan, ngươi bảo mới học được ma pháp mới à? Nghe sai sai thế nào ấy.”
Một kẻ suốt ngày ru rú trong phòng trọ như Guy thì làm sao học được ma pháp mới?
Không chiến đấu với ma vật, ma pháp duy nhất sử dụng cũng chỉ là Nightmare Sleep lên tôi thôi mà.
“Nhờ ăn Ma khoáng thạch mà Teal mang đến, ma lực của ta đã tăng lên. Hơn nữa con bé còn mang cả sách ma pháp đến nữa, không đọc thì phí...”
“Ngươi hoàn toàn bị Teal-chan bao nuôi rồi còn gì.”
Hôm qua nghe trộm cuộc nói chuyện của hai người, không ngờ cô bé còn mang cả sách ma pháp đến.
Teal-chan định đào tạo Guy thành cái gì vậy?
“Này, đừng nói thế. Nghe như thể ta chỉ biết ăn không ngồi rồi trong phòng, còn Teal phải bán mạng làm việc để nuôi ta vậy!?”
“Thì thực tế là thế còn gì.”
Rắc! Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng nứt vỡ trên cơ thể Guy.
Sốc quá hay sao mà mặt gã cứng đờ lại như tượng đá.
À quên, gã vốn là tượng đá mà.
“Vụ Illusion Eyes để sau tính nhé. Nếu muốn trả ơn thì cho Teal-chan xem ảo giác hạnh phúc đi. Kiểu như hai người nắm tay nhau đi mua sắm trên phố ấy.”
Thấy bức tượng biết đi giờ đã biến thành bức tượng bất động, tôi quyết định rời khỏi phòng.
Ở lại cũng chẳng có việc gì làm với lại cảm giác hơi khó xử.
“Vậy, ta đi đây. Xin lỗi nhé.”
Tôi cúi chào Guy đang hóa đá rồi bước ra ngoài.
Không thể cứ lo cho Guy mãi được.
Tôi cũng có nỗi khổ tâm riêng.
“...Và rồi, kết cục là vẫn gọi tôi ra à?”
“Ngoài cậu ra tôi chẳng biết nhờ ai tư vấn cả, làm ơn đi mà.”
Tôi và Duke đang ngồi ở khu vực quán cà phê của tiệm bánh quen thuộc.
Có chuyện phiền não cần tư vấn thì người đầu tiên tôi nghĩ đến là Duke, nên tôi đã gọi hắn ra.
“Đội trưởng nên kết bạn thêm với những người có thể bàn bạc nghiêm túc đi ạ...”
“Ta cũng có kết bạn thêm từ khi đến đây mà. Một kiếm sĩ mắc bệnh mặc cảm, một nhân viên Guild lười biếng. Rồi cả gã thợ làm bánh cơ bắp nữa...”
“Ngưu tầm ngưu mã tầm mã đấy ạ.”
“Ngươi cũng nằm trong số đó đấy nhé?”
“Một kẻ đầu lìa khỏi cổ như tôi thì vốn đã nằm ngoài quy chuẩn thông thường rồi.”
Cũng đúng, tôi đành bỏ qua chuyện bạn bè ít ỏi của mình.
Phải nhanh chóng vào vấn đề chính, không thì lại tốn thời gian vô ích.
“Thế này, ta có hai chuyện muốn nhờ tư vấn.”
“Thật á? Mà, tôi cũng đoán được nội dung rồi.”
Duke thông minh và quen với việc tư vấn nên có vẻ đã lờ mờ đoán ra.
Thật sự là tôi sắp không ngẩng mặt lên nổi trước hắn rồi.
Nên vui vì có một thuộc hạ ưu tú... à không, cựu thuộc hạ chứ.
“Vậy thì vào chuyện nhanh nhé. Thứ nhất là về Raven và Happiness.”
“Hai người đó tốt nhất là nên tạm thời giữ khoảng cách. Theo lời Đội trưởng kể thì chắc chắn họ đã tiến được một bước quan trọng nào đó rồi.”
Lúc đó do ăn cú đấm của Happiness nên tôi không chứng kiến được chuyện gì đã xảy ra.
Hôn nhau hay ôm nhau?
Hôn má hay hôn môi?
“Ư ư... Tò mò quá. Hai người đó đã làm gì vậy?”
“Hỏi hay suy đoán đều là vô duyên đấy ạ. Happiness đấm Đội trưởng là vì không muốn bị biết còn gì.”
Bị Duke nhắc nhở là đừng có soi mói chuyện người khác.
Dù tò mò nhưng tôi cũng không định gặng hỏi dai dẳng.
Đặt mình vào vị trí đó thì tôi cũng chẳng muốn bị hỏi.
“Ta biết rồi. Vậy là giờ không nên làm gì cả sao?”
“Sau này chắc hai người họ sẽ tự thu hẹp khoảng cách thôi. Bánh xe đã quay rồi thì không dừng lại được đâu ạ.”
“Với hai người đó thì ta sợ không có lực đẩy bên ngoài là nó dừng ngay đấy.”
“Làm thế là bao đồng đấy ạ. Hỗ trợ thì được, chứ ép buộc họ đến với nhau là không được đâu.”
“Đã có cơ hội rồi, đẩy nhanh tiến độ một chút cũng tốt mà?”
Tôi nghĩ hai người đó đến với nhau cũng là chuyện bình thường. Đẩy thêm một cái nhẹ chắc không sao đâu nhỉ... không được à?
“Đội trưởng, ép buộc khi tình cảm chưa được sắp xếp ổn thỏa là vô nghĩa. Với tính cách của hai người đó, chắc chắn sẽ trở nên ngượng ngùng và ít gặp nhau hơn cho xem.”
“Thật sao... Sẽ thành ra thế à.”
“Raven và Happiness đều thuộc tuýp người thu mình mà. Chắc chắn sẽ rơi vào thế chờ đợi và rồi không gặp nhau nữa.”
“Vậy giờ chỉ còn cách mặc kệ thôi sao?”
“Đúng vậy ạ. Tạm thời cứ để xem thế nào, nếu ai có ý định hành động thì mình tư vấn cho là được.”
Nghe vậy thì có vẻ sẽ tốn kha khá thời gian đây.
Nhưng đúng là cần thời gian để sắp xếp tình cảm thật.
“Được rồi, chuyện của Raven và Happiness tạm thời quan sát đã. Giờ sang chuyện thứ hai... Là chuyện của ta.”
“Vâng, em biết ngay mà. Chuyện của Đội trưởng đúng không.”
“Ừ. Raven và Happiness có vẻ đã tiến triển, còn ta thì vẫn dậm chân tại chỗ. Cứ thế này có ổn không, hôm qua ta trằn trọc mãi không ngủ được.”
Cảm giác ghen tị với Raven thật khó chịu.
Vừa muốn tư vấn chuyện tình cảm của họ, lại vừa cảm thấy mâu thuẫn trong lòng.
“Đội trưởng cần phải tìm hiểu về đối phương, về Cecilia-san trước đã.”
“Về Cecilia sao? Ý ngươi là bảo ta đi làm stalker (kẻ bám đuôi) à?”
“Ngài ngốc à. Làm thế là em sẽ bắt ngài với tư cách kỵ sĩ đấy nhé.”
“Thế ý ngươi là sao?”
Tìm hiểu về Cecilia không phải là bám đuôi thì là gì?
“Hôm bám đuôi hẹn hò em đã nói rồi mà. Phải tìm hiểu kỹ hơn về Cecilia-san.”
“Hình như có nói thật.”
Tôi nhớ là đã quyết định tìm hiểu mà không biến thành stalker.
Nhưng rốt cuộc vẫn chưa làm gì cả.
“Hà... thế nên Đội trưởng mới hỏng bét đấy. Em đã khuyên rồi mà ngài có làm đâu.”
“Hự, xin lỗi.”
“Đừng có bảo là đang phiền não khi chưa làm gì cả. Ít nhất hãy thực hiện lời khuyên của em đi đã, nếu không được thì hẵng quay lại đây.”
“Thực sự xin lỗi.”
Lần này tôi sai hoàn toàn nên chỉ biết cúi đầu tạ lỗi.
Bỏ ngoài tai lời khuyên rồi lại mặt dày đến nhờ tư vấn, đúng là coi thường người ta quá đáng.
Duke giận là phải.
“Đội trưởng cần phải biết. Về Cecilia-san.”
“Nghe có vẻ ẩn ý nhỉ.”
“Thì thực tế là vậy mà. Đội trưởng có biết Cecilia-san thích gì, ghét gì không? Có giỏi hay dở cái gì không? Bình thường cô ấy làm gì?”
Bị hỏi dồn dập khiến tôi lúng túng.
Nhưng trả lời được hết thì thành stalker mất rồi còn gì.
“Tất nhiên là không biết hết được. Nhưng biết hết mấy cái đó không thấy ghê sao?”
“Cũng có thể, nhưng nắm bắt ở mức độ nào đó là cần thiết. Hơn nữa, thích Cecilia-san mà lại không quan tâm đến cô ấy thì mâu thuẫn quá còn gì.”
“Sao lại mâu thuẫn! Ta làm gì có chuyện không quan tâm đến Cecilia chứ!”
Tôi lỡ to tiếng.
Làm gì có chuyện không quan tâm đến người mình thích.
“Chính là nó đấy, Đội trưởng. Ngài thiếu sự tham lam. Đừng sợ, cứ tìm hiểu về Cecilia-san đi.”
Hóa ra Duke khiêu khích để khơi dậy dục vọng bên trong tôi sao.
“Hiểu rồi. Biết về người mình thích là quan trọng nhỉ.”
Được rồi, làm thôi. Đây không phải là bám đuôi, mà là điều tra.
Để xóa tan sự bứt rứt này, chút rủi ro cũng đáng.
Tôi sẽ bắt đầu điều tra về Cecilia để làm sâu sắc thêm mối quan hệ.
“Được, hành động ngay thôi. Cảm ơn Duke đã chỉ đường dẫn lối. Hẹn gặp lại!”
“Em xin nói thêm là đây chỉ là ý kiến cá nhân của em thôi, đúng sai chưa biết đâu nhé.”
Bỏ ngoài tai câu nói của Duke, tôi đứng dậy rời khỏi quán.
“À, anh Youki, tiền nước...”
“A, xin lỗi.”
Bị Amy-san gọi lại, tôi vội vàng thanh toán.
Dù hơi mất mặt nhưng lần này tôi thề sẽ làm được.
“Amy-san, anh sẽ cố gắng.”
“Hả, a, vâng. Ờm... em hiểu rồi, anh cố lên nhé.”
“Ừ. Cảm ơn vì bữa ăn.”
“Hẹn gặp lại quý khách... ạ?”
Được Amy-san tiễn bằng cái nghiêng đầu khó hiểu, lần này tôi thực sự bước ra khỏi quán.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
