Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 851

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 86: Tôi giúp bạn thân hạ quyết tâm

Chương 86: Tôi giúp bạn thân hạ quyết tâm

“Về rồi đây.”

Ba ngày kể từ khi Raven một mình hành động.

Vừa mới bật vô âm tín thì đột nhiên cậu ta xuất hiện tại quán trọ.

Có vẻ cậu ta đã điều tra không ngơi nghỉ, quầng thâm dưới mắt hiện rõ.

“Mừng cậu về. Này, ổn không đấy? Trông cậu lảo đảo lắm rồi kìa!”

“Dù đã moi được khá nhiều thông tin từ bọn chúng, nhưng tiếc là chúng cũng không biết vị trí chính xác của hang ổ. Tôi đã phải tự mình đi tìm.”

“Nếu gặp khó khăn như thế thì phải về bàn bạc với bọn tôi chứ.”

“Đã quyết định tự mình làm thì tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Đó là phong cách của tôi.”

Tinh thần trách nhiệm cao độ, quả không hổ danh Đoàn trưởng kỵ sĩ.

Nhưng lần này lẽ ra cậu ta nên thảo luận với chúng tôi.

Từ lúc Raven mất liên lạc, Happiness cứ thẫn thờ suốt.

Tôi đã cố gắng động viên con bé nhưng toàn phản tác dụng, vất vả vô cùng.

“Thôi được rồi, tìm ra hang ổ là tốt. Thế đám kia cậu xử lý thế nào?”

“Tôi đã giao cho đoàn kỵ sĩ đồn trú tại thị trấn này rồi.”

Raven đưa cho tôi xem tờ giấy ghi chú lúc đó.

Trên đó viết: ‘Giao cho các cậu. Đây là những nghi phạm quan trọng liên quan đến vụ án trong thị trấn.’

“Cậu bỏ qua hơi nhiều bước giải thích đấy. Các kỵ sĩ có nắm được tình hình không vậy?”

“Có chứ, họ vui vẻ nhận lời và bảo: ‘Cứ giao cho chúng tôi, Đoàn trưởng Raven!’ mà.”

“Thực sự không biết nên nói Raven có uy tín trong đoàn kỵ sĩ hay không nữa.”

“Cũng lâu rồi tôi mới đến vùng này. Nếu có thời gian tôi cũng muốn huấn luyện cho họ một chút, nhưng giờ tình thế cấp bách. Phải mau chóng đột kích vào hang ổ của chúng.”

“Không được.”

Happiness nắm chặt lấy bắp tay Raven.

Tôi cũng đồng ý với Happiness nên vội lên tiếng giải thích trước khi xảy ra tranh cãi.

“Tôi hiểu cậu đang vội, nhưng cậu cần nghỉ ngơi một chút đi. Nói thẳng ra là cậu nên đi ngủ ngay bây giờ.”

“Nhưng phải nhanh chóng đi cứu...”

“Giờ thì, ngủ đi nhé?”

Đây có vẻ là tuyệt chiêu mới mà Happiness học được gần đây.

Con bé ngước mắt lên nhìn, khẽ nghiêng đầu. Đòn tấn công này đánh trúng tim đen Raven, hiệu quả tức thì.

Raven đỏ bừng mặt, đảo mắt liên tục để tránh nhìn thẳng vào Happiness.

“Nhưng mà, nếu không nhanh lên...”

“Đi ngủ.”

Ánh mắt ngước lên nũng nịu ban nãy bỗng chuyển sang cái nhìn lạnh lẽo như tỏa ra hàn khí.

Vẻ mặt đỏ bừng của Raven lập tức đóng băng.

Raven liếc nhìn tôi cầu cứu.

Tôi không nói gì, chỉ lắc đầu.

“Được rồi, tôi sẽ chợp mắt một lát.”

Thấy Raven chịu thua, Happiness lập tức dẫn cậu ta đến giường và vén chăn ra.

Cảnh tượng này giống mẹ giục con đi ngủ hơn là cặp tình nhân.

Chắc là do quá mệt mỏi.

Vừa chui vào chăn là tiếng thở đều đều của Raven đã vang lên.

“Thật tình, dù có chuyện ở hang động thì cậu ta cũng không nên ép mình quá sức như thế chứ.”

“Ừm.”

Có lẽ vụ việc đó đã gây sốc lớn cho Raven.

Nhưng cứ đâm đầu vào mà không biết giới hạn của bản thân thì không ổn chút nào.

“Mà này Happiness, chiêu lúc nãy em học ở đâu thế?”

“Chiêu?”

“Đừng có giả vờ, em đã dùng đủ chiêu trò để bắt Raven đi ngủ còn gì.”

“Maid trưởng.”

Nghe đến tên Sophia-san, tôi gật gù hiểu ra.

Nhớ lại ánh mắt của Sophia-san lúc nổi giận.

Ánh nhìn sắc lẹm như muốn đóng băng cả cơ thể người đối diện.

“Nhưng khoan đã. Sophia-san đâu có hay làm nũng kiểu ngước mắt nhìn lên đâu? Happiness, cái đó em cũng học từ Sophia-san à?”

“Teal.”

Lần này là tên của Teal-chan.

Nếu là Teal-chan cuồng Guy đến mức Yandere thì biết mấy chiêu này cũng không lạ.

Cơ mà hai người, đừng có dạy mấy thứ kỳ quặc cho con bé chứ.

“Đừng có học linh tinh nhiều quá, mệt lắm đấy.”

Cho cả anh và đặc biệt là cho Raven.

“...Háo hức.”

“Này. Vừa rồi em lại nghĩ cái gì đen tối đúng không. Cái điệu cười nham hiểm đó em học từ ai vậy!?”

Rõ ràng là nụ cười của một tiểu ác ma.

“Bí mật.”

“Chết tiệt. Kẻ nào đã tiêm nhiễm mấy thứ kỳ quặc vào đầu Happiness nhà tôi thế hả!”

Trong khi Raven đang ngủ ở phòng bên cạnh, chúng tôi vẫn ồn ào như mọi khi.

Nhưng tôi biết, trong lúc nói chuyện, Happiness đã nhiều lần nhìn về phía phòng Raven đang ngủ và nhìn ra cửa sổ.

Con bé lo lắng cho Raven đang kiệt sức, và cả người bạn của Shike-chan vẫn đang bị bắt giữ.

Tôi cũng không yên lòng, nhưng hai người hoảng loạn cũng chẳng giải quyết được gì.

Cho đến khi Raven tỉnh dậy và có thể hành động, tôi sẽ tiếp tục đóng vai gã hề để trấn an Happiness.

“Xin lỗi, hình như tôi ngủ hơi lâu. Hửm, sao bụng nặng thế nhỉ?”

“A~, cuối cùng cũng dậy rồi à. Raven, cậu ngủ tròn một ngày rồi đấy. Tôi cứ tưởng cậu dậy sớm hơn nên ngồi đợi, ai dè ngủ quên mất.”

“Cái gì!?”

Suốt thời gian qua tôi đã ngồi tấu hài với Happiness để giết thời gian, nhưng không ngờ Raven ngủ say đến thế.

Cơn buồn ngủ ập đến nên tôi đã ngủ gục trên ghế.

Lúc tôi ngủ thì Happiness vẫn còn thức.

Nhưng khi vừa tỉnh dậy lúc nãy, tôi thấy con bé đang quỳ gối tựa vào người Raven mà ngủ ngon lành.

“Oápppp. Tốt quá rồi Raven. Công sức chạy đôn chạy đáo mấy đêm liền không uổng phí đâu.”

“Ư, Ha-Happiness dậy đi.”

Raven không trả lời tôi mà cố tỏ ra bình tĩnh lay gọi Happiness.

Gương mặt đang ngủ bình yên của Happiness khẽ nhăn lại.

Đang ngủ ngon mà bị đánh thức thì ai mà chẳng khó chịu.

“Đang ngủ.”

“Đừng có nói mớ trả lời tôi. Dậy thật đi mà.”

Thấy Happiness không dậy, Raven bắt đầu cuống.

Giọng nói tràn đầy sự tuyệt vọng.

Cái kiểu lay nhẹ hều thế kia thì đời nào Happiness dậy được.

“Cứ để thế một lúc nữa cũng được mà.”

“Không được!”

Kết cục, Raven không dám làm mạnh tay nên đành phải đợi Happiness tự dậy.

Cứ coi như là phần thưởng đi, chắc cũng không đến nỗi tệ đâu.

“Thật tình... mà thôi, cũng được. Youki, nói chuyện với tôi một chút được không?”

“Trong tình cảnh này à. Thôi thì ngoài nói chuyện ra cũng chẳng biết làm gì, được thôi.”

“Cảm ơn. Thực ra tôi vẫn đang phân vân. Về việc cứu ma vật.”

“Đã có bằng chứng Shike-chan bị đe dọa rồi mà. Giờ này còn phân vân cái gì nữa.”

Chẳng phải vì đã thông suốt nên cậu mới chạy đôn chạy đáo suốt ba ngày ba đêm sao.

Nói thế Happiness nghe thấy lại buồn đấy.

“Trước giờ tôi toàn tiêu diệt ma vật. Youki cũng thế đúng không?”

“À, ừ, thì cũng...”

Tôi là Ma tộc nên vị trí hơi phức tạp chút.

“Đã hứa rồi thì tôi sẽ cứu. Nhưng sau khi cứu xong, không có gì đảm bảo là lũ Nhân ngư đó sẽ không làm điều ác.”

“Vẫn còn lo chuyện đó sao.”

“Chuyện đó!? Đây là vấn đề quan trọng đấy. Giọng hát của Nhân ngư rất mạnh. Dù chỉ giới hạn trên mặt nước, nhưng nếu bị tấn công thì thiệt hại sẽ...”

“A~, hiểu rồi, hiểu rồi. Bình tĩnh, hít thở sâu vào.”

Tôi nắm lấy vai Raven trấn an.

Chắc do chưa hết mệt, hoặc do Happiness đang nằm trên bụng nên đầu óc cậu ta chưa được thông suốt.

Đợi Raven bình tĩnh lại, tôi tiếp tục.

“Quên lời tôi nói trong hang động rồi sao?”

“Ư...”

Chính tôi cũng thấy xấu hổ khi nhớ lại câu thoại sến súa không hợp với mình chút nào. Raven có vẻ cũng nhớ ra.

“Lúc đó đã quyết tâm rồi thì giờ đừng có lung lay nữa. Happiness sẽ ghét cậu đấy.”

“Hự... Youki nói đúng. Tôi đã quyết định rồi. Sẽ không do dự nữa.”

Thấy Raven đã kiên định trở lại, tôi yên tâm hẳn.

Giờ chỉ còn chờ Happiness dậy nhưng con bé này đang giả vờ ngủ.

Khóe miệng nó đang nhếch lên kìa.

Nó nghe hết cuộc trò chuyện của chúng tôi rồi.

Raven vì đang chìm đắm trong cảm xúc sau khi hạ quyết tâm nên không nhận ra Happiness đang giả vờ.

Thực lòng tôi muốn nhanh chóng đi giải cứu bạn của Shike-chan.

Nhưng vì hai người họ, tôi sẽ đợi thêm một chút nữa vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!