Chương 82: Tôi thu thập thông tin cùng cậu bạn thân và cô thuộc hạ cũ
“Nhìn hai người diễn hài cũng thú vị đấy, nhưng chúng ta quay lại vấn đề chính được chưa?”
“Đội trưởng.”
“Oái!? Gì thế anh trai. Đồng đội của cô bé đây hả?”
Bị tôi bắt chuyện bất ngờ, gã thủy thủ giật nảy mình.
Chắc tại mải mê nói chuyện quá nên không nhận ra tôi đang đến gần. Tôi đâu có đi rón rén từ sau lưng đâu chứ.
“Ừ, xin lỗi vì đồng đội của tôi đã làm phiền anh nhé. Tôi là Youki, đây là Happiness, còn anh chàng cầm kiếm kia là Raven. Rất vui được gặp anh.”
Tiện thể tôi giới thiệu luôn hai người kia. Bình thường thì hai người đến trước phải giới thiệu người đến sau chứ, nhưng thôi bỏ qua mấy tiểu tiết đó đi.
“Chào.”
Raven viết chữ “Rất vui được gặp” với nét bút rồng bay phượng múa lên bảng rồi khẽ cúi đầu.
“A, ừ. Tôi là Masa. Đàn ông miền biển, thủy thủ chính hiệu đây!”
Kết thúc màn giới thiệu bằng cú gồng cơ bắp khoe chuột làm tôi nhớ đến ai đó quá.
Nhìn quanh thì thấy ở đây tỷ lệ cơ bắp cuồn cuộn cũng cao phết.
Muốn buông lời nhận xét rằng có khi làm thủy thủ hợp với gã thợ làm bánh kia hơn đấy... nhưng chính chủ không có ở đây nên thôi.
“Vậy, về chuyện nhiệm vụ thì...”
“Dám bơ màn khoe cơ bắp của tôi, anh bạn cũng được đấy.”
“Xin lỗi nhé, tôi có người quen cũng na ná vậy. Nên tôi bội thực cơ bắp rồi.”
Tôi bình tĩnh vừa bắt bẻ vừa lơ đẹp gã.
Nếu có Cecilia hay Duke ở đây thì chắc tôi cũng hùa theo đùa chút, nhưng hôm nay tôi phải nghiêm túc để làm chỗ dựa cho hai người kia.
“Khác thường.”
Happiness đứng bên cạnh lầm bầm gì đó nhưng tôi vờ như không nghe thấy.
Đúng là tôi của hiện tại có thể hơi tẻ nhạt, nhưng tất cả là vì hai người thôi.
Dù đồng đội có nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc thì tôi vẫn sẽ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ.
Nói thế nghe cứ như bình thường tôi làm việc không nghiêm túc ấy nhỉ.
“Ra vậy, ở vương đô cũng có người đàn ông sở hữu cơ bắp không thua kém gì tôi sao. Là đàn ông miền biển, tôi không thể thua được.”
Tôi trả lời nghiêm túc mà sao gã lại đáp lại bằng một câu đùa thế này.
Giờ mà tôi hùa theo thì câu chuyện sẽ đi vào ngõ cụt mất.
“Thì... có người quen như vậy đấy. Mà cơ bắp thì tốt rồi, nhưng tôi có chuyện muốn hỏi...”
“Ồ, anh bạn khen cơ bắp tốt à!? Trông mảnh khảnh hơn anh chàng kiếm sĩ kia mà nói được câu nghe lọt tai đấy!”
“...”
Tôi lặng lẽ gửi ánh mắt cầu cứu sang Raven.
Mấy kiểu người không chịu nghe người khác nói thế này thì chỉ cần Yuuga hay gã thợ làm bánh cơ bắp là quá đủ rồi.
Vừa mới tự nhủ phải làm chỗ dựa vững chắc mà giờ đã phải nhờ vả thì hơi mất mặt, nhưng đành nhờ Raven hỗ trợ vậy.
Raven – người giờ đây trong đầu chắc chỉ toàn cơ bắp – nắm chặt vai gã thủy thủ, và chìa ra tờ giấy viết chi chít chữ về nhiệm vụ.
“Oái, phải rồi. Thông tin, thông tin. Xin lỗi nhé, tôi lại lái sang chuyện khác mất rồi. Các anh chị nhận nhiệm vụ cũng là vì chúng tôi mà.”
“Không, cũng chẳng đến mức đó đâu.”
“Giờ hàng hóa bị mất, chúng tôi bị coi là thủ phạm. Uy tín sụt giảm nghiêm trọng, nếu cứ đà này mà không tìm ra thủ phạm thì tất cả chúng tôi từ những người đàn ông miền biển chân chính sẽ biến thành lũ trộm cắp vặt mất.”
Vừa nãy còn hừng hực khí thế, giờ gã thủy thủ bỗng xụ mặt xuống, bao trùm xung quanh là bầu không khí ảm đạm.
Nghe Hội trưởng Guild Thương mại nói thì hiện tại toàn bộ thủy thủ đoàn đều đang bị nghi ngờ.
Có vẻ các thủy thủ cũng biết rõ điều đó.
“Bất an?”
“Cô bé lo lắng cho tôi sao? Cảm ơn nhé. Đàn ông miền biển mà nói ra thì hơi mất mặt, nhưng ai nấy trong lòng đều lo sốt vó cả đấy. Nhưng tôi không có trộm cắp, và đồng đội của tôi chắc chắn cũng không! Vì tin tưởng điều đó nên tất cả chúng tôi mới đang liều mạng làm việc như bây giờ đây.”
“Thuyết phục.”
Có vẻ các thủy thủ cũng có nhiều tâm sự.
Dù bị coi là kẻ trộm nhưng vẫn làm việc chăm chỉ sao. Cứ tưởng chỉ là mấy gã thích khoe cơ bắp, tôi phải thay đổi cách nhìn về họ thôi.
Hai người kia hình như cũng bị lời nói vừa rồi tác động, sắc mặt đã thay đổi.
Thế thì nghiêm túc ngay từ đầu đi chứ.
Mà nghĩ lại chuyện thường ngày của mình thì tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói họ.
“Xin lỗi nhé. Tôi lỡ nóng nảy quá. Đàn ông miền biển mà thế này thì không được rồi.”
“Phủ định.”
“Đúng như Happiness nói, tôi không nghĩ vậy đâu. Ai bị nghi oan mà chẳng hoang mang, chẳng nóng nảy chứ. Raven cũng nghĩ thế đúng không?”
Nghe tôi hỏi, Raven gật đầu mạnh mẽ.
“Các anh chị, cảm ơn nhiều nhé. Tôi có cảm giác các anh chị sẽ giải quyết được vụ rắc rối lần này. Cần cung cấp thông tin đúng không? Chuyện gì làm được bọn tôi sẽ làm hết mình.”
“Anh nói vậy giúp bọn tôi nhiều lắm. Vậy, chúng tôi bắt đầu hỏi thăm ngay được chứ?”
“Được thôi. Này anh em, nghỉ tay chút đã! Cứu tinh của chúng ta đến rồi đây!”
Nghe tiếng gọi của Masa, các thủy thủ khác dừng tay và tụ tập lại xem có chuyện gì.
Cơ mà gọi là cứu tinh thì hơi quá, chúng tôi đã làm được gì đâu.
“Này, cứu tinh là sao.”
“Nghe đây anh em! Những vị này là cứu tinh sẽ rửa sạch nỗi oan cho chúng ta. Là đàn ông miền biển, chúng ta sẽ hợp tác hết mình. Biết gì cứ khai hết ra, dù là chi tiết nhỏ nhất!”
“““““RÕ!!”””””
Giọng nói trầm đục của những người đàn ông miền biển vang vọng khắp bến cảng vốn đang có phần ảm đạm vì vụ trộm.
Tại sao lại thành ra thế này, tôi cũng chịu.
Giữa lễ hội của cánh đàn ông này, Happiness là bông hoa duy nhất, và con bé đang làm vẻ mặt khó ở.
Raven thì... vẫn bình thường như mọi khi.
Chắc ở đoàn kỵ sĩ quen với cảnh toàn đàn ông rồi.
“Youki.”
Đang suy nghĩ thì Raven thì thầm gọi tôi.
“Sao thế?”
“Tôi thấy mất tự tin quá.”
“Giờ này mà còn tuyên bố nhát gan á!? Yên tâm đi, ổn mà. Raven chỉ cần thể hiện ở đây là...”
“Tôi... hết giấy rồi.”
Raven cho tôi xem bên trong cái túi cậu ta đeo sau lưng.
Chỗ lẽ ra phải chứa đầy giấy giờ trống trơn.
Chỉ toàn là những cục giấy vo tròn đã viết kín chữ.
“Tạm thời tôi và Happiness sẽ cố gắng đi hỏi thăm, cậu đợi ở đây được không? Xong rồi về nhà trọ tổng hợp thông tin sau.”
“Xin lỗi.”
Cậu ta cúi đầu xin lỗi rối rít.
Ừm, đành chịu thôi, biết sao được.
Nhưng đúng như Duke nói, không nói chuyện được trước đám đông thì bất tiện thật.
Có thể là bất khả kháng, nhưng vì tương lai của Raven, có lẽ nên tìm cách luyện tập gì đó.
Mà, mục đích lần này là để hai người họ xích lại gần nhau hơn.
Không chỉ vì buổi hẹn hò của hai người, mà còn vì các thủy thủ nữa, phải nhanh chóng giải quyết nhiệm vụ này thôi.
Để Raven – người đã mất phương tiện giao tiếp – đứng đợi gần đó, tôi và Happiness bắt đầu đi thu thập thông tin.
Bị hỏi anh chàng kiếm sĩ đâu rồi, tôi không thể nói là “hết giấy nên không nói chuyện được”, đành bịa chuyện:
“À~, chắc do không quen khí hậu vùng này nên cậu ấy thấy không khỏe, đang nghỉ ngơi đằng kia.”
“Thật á!? Anh chàng kiếm sĩ trông đô con thế mà yếu nhỉ. Tôi nhìn lầm rồi.”
Thế là Raven bị gắn mác kiếm sĩ yếu ớt một cách oan uổng.
“Ha ha ha. Việc hỏi thăm cứ để tôi và Happiness lo, mọi người đừng bận tâm.”
“Vậy à, tiếc nhỉ, tôi còn chưa kịp nói chuyện với anh chàng kiếm sĩ đó mấy. Muốn nói chuyện thêm chút nữa cơ.”
Cậu ta có phát ra tiếng nào đâu mà bảo nói chuyện.
Ngay cả lúc Raven giơ bảng “Bình tĩnh” đầy tâm huyết khi cãi nhau với Happiness, gã này cũng chẳng thèm để ý.
Có vẻ gã không hề nhận thức được là mình đang giao tiếp qua chữ viết.
Sau đó, công cuộc hỏi thăm kết thúc với tỷ lệ tôi 7 phần, Happiness 3 phần.
Khi chúng tôi bảo về nhà trọ để tổng hợp thông tin, các thủy thủ tiễn đưa nồng nhiệt.
Raven vì không tham gia hỏi thăm nên trông có vẻ hơi lạc lõng.
Happiness thì vừa vẫy tay vừa giữ vẻ mặt vô cảm.
Mỗi lần con bé vẫy tay là lại có tiếng reo hò vang lên, cái quái gì thế nhỉ?
Chẳng lẽ Happiness có tố chất làm idol?
Không biết hỏi chính chủ thì nó sẽ trả lời sao đây.
Chắc lý do hợp lý nhất là vì nó là bông hoa duy nhất giữa rừng gươm.
“Và thế là, chúng ta tạm thời quay lại nhà trọ.”
“Hoàng hôn.”
“Không ngờ việc thu thập thông tin ở bến cảng lại tốn thời gian đến tận lúc mặt trời lặn.”
Do đến Frimale vào giờ đó nên cũng đành chịu thôi.
Nhưng nghĩ đến thời gian tự do cho hai người họ, tôi muốn bắt tay vào hành động ngay ngày mai.
“Thực sự xin lỗi.”
“Đã bảo đừng xin lỗi rồi mà! Raven đang tổng hợp thông tin bọn tôi thu thập được còn gì.”
“Không cần thiết.”
“Đấy, Happiness cũng bảo thế. Raven cứ làm những gì Raven có thể làm là được rồi!”
“Vậy sao? Không, nhưng mà này. Tôi vẫn thấy không phục.”
Miệng thì nói thế nhưng tay cậu ta vẫn không ngừng viết, tổng hợp lại thông tin chúng tôi cung cấp lên giấy.
Tiếng bút sột soạt vang lên với tốc độ kinh hoàng khiến tôi và Happiness há hốc mồm.
Chắc đây là kỹ năng viết nhanh được tôi luyện qua công việc ở đoàn kỵ sĩ và việc dùng bút đàm hàng ngày.
Dù đang nói chuyện với chúng tôi, dù đang buồn bã hay vui vẻ, tay cậu ta vẫn di chuyển với tốc độ không đổi.
“Thán phục.”
“Cái gì cơ?”
“Thì, Raven có những việc chỉ Raven mới làm được mà. Happiness bảo là việc Raven làm được thật tuyệt vời đấy.”
“Thế nên là cái gì...”
“Mà tóm lại là tổng hợp xong chưa?”
Cứ tiếp tục thế này thì lại thành cuộc tranh luận vô bổ mất, nên tôi cắt ngang và chuyển chủ đề.
Ít nhất cũng phải xác định mục tiêu cho ngày mai để còn hành động.
“Xong rồi. Kết quả tổng hợp cho thấy thông tin của hai người gần như trùng khớp.”
“Vất vả rồi.”
Happiness vừa nói lời cảm ơn vừa đưa tách trà cho Raven. Chắc con bé đã mượn bếp của nhà trọ để pha sẵn vào ấm.
“A, cảm ơn em.”
Nhận lấy mà còn ngượng ngùng thế kia thì con đường phía trước còn dài lắm Raven ạ.
Tôi thì nhận từ Cecilia một cách bình thường nhé.
Tất nhiên là không quên cảm ơn đàng hoàng.
“Mà này, của anh đâu?”
“Tự phục vụ.”
Cái cốc rỗng được đặt cái cạch xuống bàn trước mặt tôi. Cạnh đó là cái ấm trà đầy ắp.
“Ý em là anh tự rót lấy à, Happiness-san?”
“Chính xác.”
“Chính xác cái con khỉ. Đã mang đến tận đây rồi thì rót luôn cho anh đi chứ.”
Chỉ cần nghiêng cái ấm là xong mà.
Tại sao chuẩn bị đến thế rồi mà đoạn cuối lại bắt tự làm.
“Tâm trạng?”
Đừng có nghiêng đầu làm nũng, không có tác dụng với anh đâu.
Làm bộ dạng dễ thương với khuôn mặt vô cảm đó có thể là phạm quy đấy, nhưng chúng ta quen nhau lâu rồi mà.
Bên cạnh là chàng kiếm sĩ nhút nhát đang đỏ mặt cúi đầu kia kìa.
“Mà thôi, trong lúc cãi nhau thì anh cũng tự rót xong rồi, chẳng buồn nói nữa.”
“Kết thúc.”
Màn đối đáp giữa tôi và Happiness hạ màn.
Vẫn là những màn trêu chọc như mọi khi.
Vừa nhâm nhi trà, tôi vừa nghĩ thầm giá mà Raven cũng có thể trò chuyện với Happiness như thế này thì tốt biết mấy.
Không bằng Cecilia nhưng trà Happiness pha cũng ngon phết.
Có bí quyết gì không nhỉ?
Hôm nào hỏi thử xem sao.
“Tôi nói tiếp được chưa?”
Raven, mặt vẫn còn hơi đỏ, lên tiếng. Phải rồi, không có thời gian diễn hài.
Phải nhanh chóng quyết định mục tiêu và kế hoạch cho ngày mai.
“Xin lỗi, cậu nói đi.”
“Từ thông tin hai người thu thập được, tôi đã suy luận ra kết quả. Tôi nghĩ vụ án này có liên quan đến ma vật.”
“Ma vật?”
“Phải. Tổng hợp lời khai của các thủy thủ thì tất cả đều nghe thấy một giọng hát tuyệt đẹp, và sau đó thì mất hết ký ức.”
Đúng là tôi cũng nghe vài thủy thủ nói như vậy.
Giọng hát tuyệt đẹp giữa biển khơi, nghe như truyện cổ tích kiếp trước vậy.
“Chẳng lẽ là Nhân ngư (Mermaid) sao, làm gì có chuyện đó ha.”
“Quả không hổ danh Youki. Tôi cũng nghĩ giả thuyết đó là chính xác.”
“Hả, thật á!?”
Tôi không biết là thế giới này có Nhân ngư đấy.
Thấm thía rằng thế giới Fantasy cái gì cũng có thể xảy ra, tôi đờ mặt ra nhìn hai người họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
