Chương 80: Tôi đi làm nhiệm vụ cùng cậu bạn thân và cô thuộc hạ cũ
“Nhưng mà... Happiness này. Em mua bộ trang bị này trông sành điệu phết nhỉ?”
Đồ tôi đang mặc chỉ là trang bị rẻ tiền, miễn sao bảo vệ được chỗ cần bảo vệ và không cản trở di chuyển là được.
Nhưng Happiness thì khác, bộ trang bị của con bé không chỉ có chức năng bảo vệ mà còn được thiết kế rất thời trang, trông chẳng khác gì trang phục thường ngày.
“...?”
Nghe tôi nói vậy, Happiness mới bắt đầu nhìn lại trang phục của mình rồi so sánh với tôi.
“Nhà quê.”
“Này, đứng lại đó cho anh!”
Vừa so sánh xong là cười khẩy một cái rồi buông lời cay đắng thế là sao.
Đúng là anh mày không để ý đến thời trang, lại còn mua đồ rẻ tiền nữa.
Nhưng Happiness vốn ít nói, nên mỗi lời thốt ra đều có sức nặng ngàn cân, thấm thía vô cùng.
“Sự thật.”
“Đừng có xát muối vào tim anh nữa! Bộ đồ này anh mua sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng về hiệu năng và túi tiền đấy.”
“Nghèo?”
“Anh có tiền đàng hoàng nhé! Dù trông có vẻ lông bông nhưng anh vẫn nhận nhiệm vụ Guild đều đặn đấy!”
Có thể mọi người nghĩ tôi chỉ toàn chơi bời, nhưng tôi vẫn làm việc nghiêm túc.
Không tiêu xài hoang phí nên tôi cũng có chút của để dành, chứ không đến nỗi nghèo.
Lần mua sắm lớn gần đây nhất chắc là hồi mua bộ đồ Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.
“Keo kiệt.”
“Gọi là tiết kiệm đi!”
Vì khuôn mặt con bé lúc nào cũng vô cảm nên đôi khi tôi không biết nó đang đùa hay nói thật.
Dù quen biết nhau cũng khá lâu rồi.
Nhưng mà, hôm nay có vẻ tâm trạng Happiness tốt hơn mọi ngày một chút.
Chỉ một chút thôi nhưng với tư cách người lên kế hoạch, thấy con bé vui là tôi cũng mừng.
Happiness xoay một vòng như muốn khoe bộ đồ với tôi.
Mấy cái này thì để dành lúc Raven quay lại mà làm chứ.
“Hửm!? Happiness, cái gì dắt ở hông em thế kia?”
“Vũ khí.”
Happiness nhanh tay rút ra hai chiếc quạt xếp từ thắt lưng.
Hồi ở Ma Vương Thành, con bé toàn đánh tay không nên tôi khá bất ngờ.
Bình thường nó chỉ dùng ma thuật và đôi cánh của mình thôi mà.
Nó phe phẩy chiếc quạt như muốn khoe với tôi.
“Trông quen quen nhỉ?”
Chiếc quạt của Happiness được trang trí bằng những chiếc lông vũ màu trắng pha chút hồng.
Quan sát khoảng năm giây, não bộ tôi đã đưa ra đáp án.
“Cái đó, là của em...”
Định nói “là lông vũ của em đúng không” thì bị Happiness bịt miệng.
“Tình huống.”
“À, xin lỗi.”
Chúng tôi đang ở bến xe ngựa công cộng.
Nếu tôi bô bô cái vụ lông vũ ra thì sẽ gây chú ý mất.
“Sơ suất.”
“Biết rồi mà. Thế cái quạt đó...”
“Cơ thể em.”
“Hiểu rồi, hiểu rồi. Anh sai rồi nên đừng nói cái câu đó kèm theo hành động ôm người nữa. Người ta hiểu lầm bây giờ.”
Vừa ôm lấy cơ thể mình vừa nói câu đó, người ngoài nhìn vào lại tưởng tôi là tên biến thái đang quấy rối con bé mất.
Nếu Raven quay lại đúng lúc này thì phiền phức to.
“Rõ.”
“Sao hôm nay ngoan ngoãn thế? Bình thường là em vặn lại anh rồi mà.”
“Hiểu lầm.”
“À, không muốn bị hiểu lầm chứ gì.”
Happiness gật đầu.
Hôm nay con bé thật thà đột xuất làm tôi hơi khớp.
Bình thường nó toàn tìm cách trêu chọc tôi cơ mà.
“Về rồi đây. Tôi đã nói chuyện với người đánh xe rồi. Hôm nay ít khách nên đặt chỗ dễ dàng lắm.”
“Mừng cậu về. Thế thì tốt quá.”
Trong lúc tôi và Happiness đang đùa giỡn thì Raven quay lại.
Đúng là dễ dàng thật.
Lượng giấy cậu ta dùng ít hơn hẳn mọi khi.
“Sắp xuất phát rồi. Lên xe xí chỗ trước đi?”
“Ừ, đi thôi. Ba người mà ngồi tách ra thì chán lắm.”
“Đồng ý.”
Chúng tôi nhanh chóng lên xe ngựa. Vì lên sớm nên tha hồ chọn chỗ.
Theo quan điểm cá nhân tôi, được ngồi cạnh người mình thích là tình huống tuyệt vời nhất.
Chắc chắn Raven cũng mong muốn điều đó.
Tôi đã nghĩ vậy ngay khi bước chân lên xe, thế nhưng...
“Raven.”
Chẳng hiểu sao Raven lại ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
Tôi gửi cho cậu ta một ánh mắt đầy ẩn ý: “Chỗ của cậu không phải ở đây”.
Đã thế còn ngồi chéo góc với Happiness nữa chứ.
Happiness thì thản nhiên đặt hành lý xuống ghế bên cạnh mình. Thôi xong, hỏng bét.
Raven lấy giấy bút ra, viết loay hoay gì đó.
Là tin nhắn cho tôi, trên giấy vỏn vẹn hai chữ: “Xin lỗi”.
“Không, tại tôi lo chuyện bao đồng quá thôi.”
Chẳng bao lâu sau xe ngựa xuất phát.
Raven vì có người lạ nên không nói chuyện được, Happiness thì lấy hành lý làm gối lăn ra ngủ. Khởi đầu tệ hại hết chỗ nói.
Tôi chỉ tay vào Happiness đang ngủ say, thì thầm với Raven: “Nếu cậu ngồi cạnh đó thì biết đâu em ấy đã dựa vào vai cậu ngủ rồi”.
Raven đỏ mặt tía tai, rồi ôm đầu hối hận vì đã không ngồi cạnh Happiness.
Cứ thế, với khởi đầu chẳng mấy suôn sẻ, chúng tôi đã đến đích: thành phố cảng Frimale.
“Happiness, dậy đi!”
“Chào.”
“Đến nơi rồi, xuống thôi. Nào, cầm lấy hành lý đi, cả Raven nữa.”
Tôi cầm hành lý của mình xuống xe trước, theo sau là Raven đang xách cả hành lý của mình lẫn của Happiness.
Hóa ra cậu ta xách hộ con bé.
Hành động chuộc lỗi cho việc không ngồi cạnh lúc nãy sao.
Có vẻ Raven cũng bắt đầu chủ động hơn rồi đấy.
Xuống xe, việc đầu tiên là tìm nhà trọ để làm căn cứ.
Lần đầu đến đây nên không biết đường xá thế nào, đành phải hỏi người dân địa phương.
Happiness ít nói nên không truyền đạt được ý, Raven thì dùng bút đàm nên tốn thời gian, kết quả là một mình tôi phải đi hỏi đường.
“Hai người cần phải cải thiện kỹ năng giao tiếp đi nhé.”
“Xin lỗi.”
“Kiểm điểm.”
“Happiness, tự nhiên nói với người lạ mỗi chữ 'Trọ' là không được đâu. Thế thì ai mà hiểu. Còn Raven, đừng lãng phí giấy, nếu viết cùng một câu thì giữ lại tờ giấy đó mà dùng lần sau chứ.”
Vừa nhắc nhở hai người họ, tôi vừa tự nhủ bản thân mình mới là kẻ cần bị nhắc nhở nhất. Tìm được nhà trọ rồi, nói nhiều cũng mất hay, tôi nhanh chóng thuê phòng.
Tất nhiên là hai phòng, Happiness một phòng riêng, tôi và Raven chung một phòng.
Đến tôi cũng không dám bảo Raven ngủ chung với Happiness.
Vào phòng, đặt hành lý xuống, tôi ngồi lên giường nghỉ ngơi chút.
“Này, hỏi cho biết thôi nhé. Cậu có muốn chung phòng với Happiness không?”
“Câu hỏi đó tôi không thể trả lời được.”
“Câu hỏi lựa chọn Có/Không mà. Mà thôi, tôi biết cậu sẽ nói thế.”
Nếu bị hỏi có muốn chung phòng với Cecilia không, chắc tôi cũng chẳng trả lời được.
Chưa đến mức quan hệ đó... dù muốn tiến tới nhưng... xấu hổ chết đi được.
Tôi cũng thế này nên hiểu cảm giác của Raven lắm.
“Cất đồ xong rồi, giờ nói chuyện nhiệm vụ đi. Tôi và Happiness hoàn toàn chưa biết gì cả.”
“A, ừ nhỉ. Quên béng mất. Vậy cậu sang gọi Happiness qua đây đi, tôi sẽ giải thích.”
“Một mình tôi á?”
“Này này này này. Đi được mà!”
Thấy cậu ta lộ vẻ bất an, tôi giật mình.
Cả Happiness nữa, hai người này bình thường ít biểu lộ cảm xúc, sao hôm nay lại dễ đọc vị thế nhỉ.
“Ừ... Được rồi, tôi đi đây.”
“Chỉ là sang phòng bên cạnh gọi đồng đội thôi mà làm như đi đánh trận không bằng.”
Chính mình bảo cậu ta đi mà giờ tôi lại thấy lo lo.
Không có Cecilia và Duke ở đây để hãm phanh, lỡ có chuyện gì thì chỉ có mình tôi xoay sở.
Phải cẩn thận không lại tự đào hố chôn mình.
“Kế hoạch sơ sài quá. Liệu nhiệm vụ lần này có ổn không đây.”
Giờ tôi mới hối hận, biết thế nhận đại cái nhiệm vụ tiêu diệt ma vật đơn giản cho xong.
Vì muốn hai người họ thân thiết hơn, tôi đã cố chọn địa điểm nào đó khiến Happiness phấn khích.
Theo logic (khó hiểu) của tôi thì đến nơi chưa từng đi hoặc thấy những thứ chưa từng thấy sẽ khiến người ta hưng phấn.
Và vì Happiness chưa từng thấy biển nên tôi chọn thành phố cảng, rồi lại nghĩ đã đến cảng thì phải nhận nhiệm vụ đặc biệt một chút.
Kết quả là tôi đã chọn một nhiệm vụ không chỉ đơn giản là đánh quái rồi về.
“Nghĩ kỹ lại thì nhận nhiệm vụ xong sớm, rồi dành thời gian còn lại cho họ hẹn hò có khi lại tốt hơn.”
Tạo ra khoảng thời gian tự do để họ có những kỷ niệm đẹp thì tuyệt vời nhất.
Tuyệt đối không để nhiệm vụ kéo dài hết cả kỳ nghỉ. Thất bại nhiệm vụ thì càng không thể chấp nhận được.
Mục tiêu là tạo ra những kỷ niệm ngọt ngào cho hai người họ.
Không đời nào tôi để nó biến thành ký ức đắng cay đâu.
Dù lo lắng vì thiếu người hỗ trợ, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức.
“Phải cố gắng không để bị hớ. Và nhớ là đừng làm kỳ đà cản mũi.”
Tôi sẽ chứng minh rằng mình cũng có thể kiến tạo những pha bóng đẹp mắt như Duke.
Phải, tôi tự nhủ với lòng mình như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
