Chương 79: Tôi thử hẹn gặp cậu bạn thân và cô thuộc hạ cũ
“Hà, cuối cùng ngày này cũng đến.”
Tôi đứng trước bến xe ngựa tuyến chung – địa điểm hẹn gặp – và lẩm bẩm kèm theo tiếng thở dài.
Xung quanh tấp nập người đi du lịch, người đi làm nhiệm vụ, người về quê thăm nhà.
Tôi thuộc nhóm đi làm nhiệm vụ, nhưng lần này không phải đi một mình.
Sau vụ bùng nổ Chuunibyou của tôi, thấy Raven có vẻ không được vui nên tôi đã rủ cậu ta đi làm nhiệm vụ chung để giải khuây.
Chỉ là... thực ra không chỉ có hai đứa. Tôi đã rủ thêm cả Happiness nữa.
Tôi có nói với Raven là có thể sẽ có thêm người, nhưng chưa nói rõ đó là Happiness.
Nếu nói trước là rủ Happiness, chắc chắn cậu ta sẽ căng thẳng đến mức từ chối hoặc làm gì đó kỳ quặc, nên tôi quyết định tạo bất ngờ.
Tôi cũng hy vọng qua chuyến đi này, khoảng cách giữa hai người họ sẽ được thu hẹp phần nào.
Thực ra kế hoạch ban đầu là nếu rủ được Happiness, tôi sẽ gọi thêm cả Cecilia và Duke để tạo không gian riêng cho hai người kia.
“Hả, Cecilia không đi được sao!?”
“Vâng, hôm đó em có việc quan trọng. Em cũng muốn đi chơi cùng Happiness-chan và Raven-san lắm chứ.”
“À, nếu bận thì đành chịu thôi. Lần sau anh sẽ rủ lại. Lần đó anh sẽ hỏi kỹ lịch trình của mọi người trước khi lên kế hoạch.”
“Em thực sự xin lỗi.”
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện ở dinh thự ngay sau khi rủ Raven và Happiness.
Cecilia có vẻ tiếc nuối thật sự, vừa xin lỗi vừa tỏ vẻ thất vọng.
Nhưng tôi còn thất vọng hơn cả Cecilia nữa cơ.
Tâm trạng tụt dốc không phanh, nhưng hôm sau tôi vẫn đi rủ Duke.
“Xin lỗi, nhưng em không đi được đâu ạ.”
“Đùa nhau à! Cecilia đã bận rồi, giờ đến cả chú mày cũng không đi được sao?”
“Em cũng muốn ủng hộ Raven và Happiness lắm chứ nhưng nếu Raven vắng mặt thì công việc ở đoàn kỵ sĩ sẽ bận rộn hơn nhiều.”
“Cố gắng thu xếp giải quyết công việc trước một ngày không được sao?”
“Không chỉ là công việc đâu ạ. Em được vào đoàn kỵ sĩ nhờ sự tiến cử của Raven. Vốn dĩ đã bị mọi người soi mói là được ưu ái rồi, giờ lại còn nghỉ phép cùng lúc với Đoàn trưởng thì vị thế của em sẽ càng khó khăn hơn.”
“R-Ra là vậy. Thế thì đúng là không được thật.”
“Đội trưởng tự lên kế hoạch thì phải có trách nhiệm chứ ạ. Nhắc trước là đừng có làm rạn nứt thêm mối quan hệ của hai người đó đấy nhé!”
“B-Biết rồi.”
Nhớ lại lời cảnh báo đanh thép của Duke là “đừng làm điều gì thừa thãi”, tôi lại thấy lo.
Tất nhiên tôi không có ý định làm gì dại dột.
Vấn đề nằm ở chỗ, cái tổ đội ba người mà thiếu đi hai chỗ dựa vững chắc là Cecilia và Duke.
“Mình hoàn toàn là kỳ đà cản mũi còn gì.”
Dù là người lên kế hoạch và tập hợp mọi người, nhưng thú thật là tôi muốn về nhà quách cho xong.
Giờ tôi mới thấm thía cái sự ngu ngốc của việc lên kế hoạch dựa trên sự trông cậy vào người khác.
“Hay là hủy kèo rồi về? Không được, làm thế Cecilia sẽ ghét, Duke sẽ mắng là vô trách nhiệm. Và trên hết là có lỗi với hai người kia.”
Đứng một mình vắt óc suy nghĩ mà chẳng ra cao kiến gì, thời gian cứ thế trôi đi một cách vô tình.
Đột nhiên, có ai đó vỗ vai tôi.
Quay lại, tôi thấy Raven đang đứng đó, không phải trong bộ giáp Đoàn trưởng kỵ sĩ thường ngày mà là trang phục mạo hiểm giả.
“Cậu đợi lâu chưa?”
“A, không, không, ôi cũng mới tới thôi.”
Làm sao dám nói là tôi đã đứng đây ba mươi phút rồi để suy nghĩ xem nên làm thế nào được.
“Sao thế? Mồ hôi cậu chảy ròng ròng kìa?”
“À ừm... hôm nay trời nóng quá nhỉ. Tại thế đấy, ừ.”
Hóa ra tôi đang toát mồ hôi lạnh đầm đìa. Mải suy nghĩ quá nên không nhận ra.
“Vậy sao? Tôi thấy hôm nay mát mẻ mà.”
“T-Thì tại bình thường cậu toàn mặc giáp kín mít còn gì. Hôm nay ăn mặc nhẹ nhàng thế này nên thấy mát là phải rồi.”
“Chắc là vậy. Dạo này không có ngày nghỉ nên lúc nào cũng mặc giáp, chắc quen rồi.”
Có vẻ tôi đã đánh lạc hướng thành công, nhưng vẫn chưa thể lơ là được.
Đã đâm lao thì phải theo lao thôi.
Lát nữa Happiness đến thì cứ giả vờ như là bất ngờ thành công rồi lấp liếm cho qua chuyện.
“Thế à. Hôm nay và ngày mai cứ thư giãn đi, cậu vui là tôi cũng thấy bõ công lên kế hoạch rồi. Dù là đi làm nhiệm vụ Guild nhưng cứ tận hưởng nhé.”
“Ừ, tôi biết rồi. Cảm ơn nhé, Youki. Vậy để tôi đi làm thủ tục với người đánh xe...”
“Khoan, chờ đã!”
Tôi vội vàng giữ tay Raven lại khi cậu ta đang cầm giấy bút định đi đăng ký.
Happiness chưa đến, chưa thể làm thủ tục được.
“Sao thế? Không làm nhanh là hết chỗ đấy?”
“T-Thực ra là thành viên tham gia nhiệm vụ vẫn chưa đến đủ.”
“Gì cơ?”
Lông mày Raven khẽ nhướng lên, sắc mặt hơi tái đi.
“Này này, đừng có lộ rõ vẻ bất an thế chứ. Người đến cũng là người quen của Raven mà.”
“Vậy sao, thế thì tốt. Là Cecilia à? Hình như Duke không xin nghỉ phép mà. Ngoài ra người quen chung giữa tôi và Youki là...?”
Cậu ta lầm bầm suy đoán xem là ai, nhưng lạ thay cái tên Happiness lại không hề xuất hiện.
Chẳng lẽ cậu ta quên mất việc tôi và Duke đã hợp sức giúp cậu ta tiếp cận Happiness rồi sao?
Hay cậu ta nghĩ rằng dù có mời thì Happiness cũng không đời nào đến, hoặc là tôi không mời?
Thấy cái tên Happiness hoàn toàn vắng bóng trong suy nghĩ của Raven, tôi bắt đầu thấy lo lắng.
Cứ để thế này mà Happiness xuất hiện thì Raven sẽ sốc mất.
Có lẽ nên nói trước cho cậu ta biết thì hơn... không chỉ vì Raven mà còn vì chính tôi nữa.
Thế nhưng, tôi nhận ra quyết định đó đã quá muộn khi cảm thấy vạt áo sau lưng bị kéo.
Raven đang đứng trước mặt tôi, tay chống cằm suy tư xem người đến là ai.
Vậy thì người đang kéo áo tôi lúc này chỉ có thể là...
“Đã tới.”
“Quả nhiên là em rồi.”
Quay lại, tôi thấy Happiness với vẻ mặt vô cảm như mọi khi, vừa kéo áo tôi vừa giơ tay chào kiểu quân đội.
Người cần đợi đã đến rồi mà Raven vẫn chưa nhận ra, có vẻ cậu ta đang chìm đắm quá sâu vào thế giới riêng của mình.
“Đến muộn?”
“Không, đúng giờ mà. Anh và Raven cũng vừa mới tới thôi.”
“Vậy à.”
Chào hỏi tôi xong, Happiness tiến đến trước mặt Raven và vỗ nhẹ vào ngực cậu ta.
“Chào.”
Nhờ cú vỗ ngực đó, Raven sực tỉnh khỏi thế giới riêng và nhận ra sự hiện diện của Happiness. Sắc mặt vừa tái mét lúc nãy giờ chuyển sang đỏ bừng trong nháy mắt.
Raven dễ lộ cảm xúc ra mặt thật đấy.
Nhớ lại hồi đầu gặp nhau ở Ma Vương Thành, tôi cứ tưởng cậu ta là kiểu kiếm sĩ lạnh lùng, ít nói cơ.
Đang hoài niệm quá khứ thì cánh tay tôi bị túm chặt và lôi đi.
Thủ phạm tất nhiên là Raven.
Kéo tôi ra một chỗ cách xa Happiness một chút, cậu ta mới buông tay.
“Tại sao Happiness lại ở đây?”
Lần đầu tiên tôi thấy giọng Raven trầm xuống mức thấp nhất có thể.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy khá bình thản, có lẽ vì tôi tin rằng Raven sẽ hiểu cho tôi.
“Happiness cứ làm việc quần quật ở dinh thự suốt, chẳng đi đâu cả. Lần này đi xa một chút, tiện thể rủ em ấy đi cùng cho vui... nhỉ?”
“Đây không phải đi chơi đâu.”
“Ư... L-Lúc nãy cậu vừa bảo muốn thư giãn còn gì. Đúng là nhiệm vụ, là công việc nghiêm túc. Không phải đi chơi. Nhưng Happiness mạnh hơn cậu nghĩ nhiều đấy, yên tâm đi.”
Không thể nói toẹt ra là “Đừng có coi thường cựu thuộc hạ của anh mày”, nhưng đại ý là vậy.
Tuy không bằng Duke, nhưng Happiness cũng rất đáng gờm.
Phong cách chiến đấu của Happiness là kết hợp ma thuật và đôi cánh (lông vũ) của mình, hồi ở Ma Vương Thành con bé luyện tập chăm chỉ lắm. Giờ dù không còn lông vũ do bị tôi vặt sạch, nhưng chỉ riêng ma thuật thôi cũng đủ mạnh rồi.
“Vậy à. Dù sao Youki cũng quen biết Happiness lâu hơn tôi. Xin lỗi nhé, tôi không biết thực lực của cô ấy.”
Lần này thì lại ủ rũ.
Hết lo lắng, giận dỗi rồi lại ủ rũ, bận rộn cảm xúc ghê.
“Thì từ giờ tìm hiểu dần là được mà. Chuyến đi này là cơ hội tốt để biết thêm nhiều điều đấy.”
“Liệu tôi có làm được không?”
“Mạnh mẽ lên nào! Chỗ này phải trả lời là ‘Ừ, đúng vậy’ như mọi khi chứ?”
“Hì... đúng vậy.”
Có vẻ nỗ lực bắt chước điệu bộ của cậu ta để làm dịu bầu không khí đã thành công, Raven khẽ mỉm cười.
Raven bình thường đã trở lại, tạm thời ổn rồi.
Dù tôi có linh cảm là lên xe ngựa cậu ta sẽ lại hoảng loạn tiếp, nhưng lúc đó tôi sẽ hỗ trợ sau. Nói chuyện xong, chúng tôi quay lại chỗ Happiness.
“Đợi lâu.”
“Xin lỗi nhé. Anh với Raven đang tranh luận xem có nên chia tiền xe ngựa không ấy mà.”
Không thể nói thật là bị tra hỏi lý do tại sao lại dẫn Happiness theo, nên tôi bịa ra một lý do vớ vẩn.
“Đâu có nói chuyện đó.”
“Em, trả tiền?”
“Tiền của Happiness thì Raven sẽ trả giúp đấy.”
“Em cũng trả.”
“Không, để tôi trả luôn cả phần của Youki cho, cứ giao cho tôi. Tôi đi nói chuyện với người đánh xe đây!”
Lần này thì Raven chạy một mạch đến chỗ người đánh xe để đặt chỗ thật.
Tất nhiên là tay vẫn lăm lăm giấy bút.
Không biết lúc đi mua sắm một mình thì cậu ta làm thế nào nhỉ?
Mà thôi, nhờ màn tấu hài vừa rồi mà tôi đã lấp liếm qua chuyện, may quá.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
