Chương 78: Ngoại truyện - Tôi thử xem White Day của mọi người
“Đột nhiên đưa em ra khỏi dinh thự như thế, lịch trình của em có sao không?”
“Vâng, hôm nay em cũng không có việc gì đặc biệt.”
“Thế thì tốt.”
Tôi vừa trò chuyện với Cecilia vừa hướng về quán trọ nơi Guy đang đợi.
Ngay trước khi ra khỏi dinh thự, tôi đã tranh thủ hỏi cô Sophia xem Teal-chan có ở đó không.
Đúng như dự đoán, cô ấy bảo Teal-chan đã ra ngoài, chắc chắn là đến chỗ Guy rồi.
“Không biết Guy định tặng gì nhỉ. Gã có ra ngoài... à không, có ra ngoài được đâu mà kiếm đồ.”
“Là Ngài Gargoyle mà, chắc Ngài ấy có tính toán riêng đấy ạ.”
“Hừm...”
Rốt cuộc dù có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng đoán ra được gì cho đến tận khi về đến quán trọ.
Dẫn theo Cecilia, tôi đi về phía phòng mình.
“Lạ nhỉ. Sao không nghe thấy tiếng nói chuyện?”
Tôi đã thử dùng thính giác cường hóa để nghe trộm một chút.
Bình thường là phải nghe thấy tiếng tán tỉnh nhau đến mức phát ngán rồi chứ.
“Hay là Teal-chan vẫn chưa đến ạ?”
“Chắc vậy. Tạm thời cứ vào xem sao.”
Tôi mở cửa bước vào phòng.
Trước mắt là cảnh tượng Teal-chan đang nằm ngủ trên giường, còn Guy thì đang ngồi bên cạnh.
“GUYYYYYY!”
“Oái!?”
Tôi chỉ thẳng mặt Guy và hét lớn với vẻ mặt đắc thắng.
Bị giật mình bởi tiếng hét bất ngờ, Guy giật nảy người. Gã nhìn tôi, rồi chẳng hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm.
Chắc gã thấy may mắn vì đó là chúng tôi chăng.
“Hừ... hóa ra là tên nhóc và cô nàng linh mục à. Tự nhiên mở cửa làm ta giật cả mình. Mà, là các ngươi thì ta cũng yên tâm. Nếu là người lạ không biết ta thì nguy to.”
“Ừ, đúng là nguy thật. Nhưng với ta thì có chuyện còn nguy hiểm hơn nhiều.”
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
“Đó là... NGƯƠI ĐẤY, CÁI ĐỒ LOLICON CHẾT TIỆT!!”
“Youki-san, bình tĩnh lại đi anh!”
Tôi định lao vào tẩn Guy một trận thì bị Cecilia ngăn lại, mất một lúc lâu mới dẹp yên được vụ lộn xộn.
Căn phòng bừa bộn, còn tôi thì lại bị Cecilia giáo huấn thêm một trận nữa.
Điều an ủi duy nhất là dù làm ầm ĩ thế nhưng không có ai khác kéo đến.
May mà điều tồi tệ nhất không xảy ra.
“Này, cô nàng linh mục. Tiện thể cô giáo huấn tên nhóc này đến chiều tối luôn được không. Ta thấy thế này vẫn còn nhẹ nhàng chán.”
“Cũng phải ạ. Dù em nghĩ Youki-san đã hối lỗi rồi, nhưng nếu Ngài Gargoyle đã nói vậy...”
“Tôi thực sự xin lỗi! Tôi sẽ không hiểu lầm nữa, không làm ầm ĩ nữa, cũng không gọi là lolicon nữa đâu, tha cho tôi đi mà!”
Tôi chuyển từ ngồi seiza sang dogeza ngay lập tức.
Xin đừng kéo dài bài giáo huấn nữa, làm ơn.
Có vẻ sự thành khẩn của tôi đã có tác dụng, bài giáo huấn kết thúc và tôi được giải phóng.
Ngồi seiza lâu quá nên chân tê rần, tôi chật vật mãi mới đứng dậy được.
“Ồn ào thế này mà Teal-chan vẫn ngủ say sưa nhỉ.”
Cô bé vẫn thở đều đều trên giường.
Gương mặt trông rất bình yên, chắc là đang mơ đẹp lắm.
“Ta đã dùng ma thuật cho con bé ngủ mà, còn lâu mới dậy.”
“Hả, chính Guy dùng ma thuật để ru ngủ sao?”
“Quả nhiên là...”
Suýt nữa thì tôi buột miệng nói “định giở trò đồi bại chứ gì”, nhưng kịp thời ngậm miệng lại.
Lỡ mồm cái là lại bị giáo huấn tiếp, rồi chẳng nói chuyện được gì nữa.
“Hừ... gì thế?”
“Không, không có gì. Ngươi ru ngủ chắc là có lý do nhỉ.”
“Tất nhiên. Đây là quà đáp lễ White Day theo cách của ta dành cho Teal.”
““Hả!?””
Tôi và Cecilia đồng thanh thốt lên.
Ru ngủ mà là quà tặng sao, nghĩa là thế nào?
“Hiện tại, ta đang cho Teal thấy một giấc mơ.”
“À, Nightmare Sleep hả. Sở trường của Guy mà lị.”
Tôi vẫn chưa quên vụ bị Guy dùng Nightmare Sleep cho xem giấc mơ quá khích đâu nhé.
Nhận thấy ánh mắt đầy oán niệm của tôi, Guy quay sang Cecilia và tiếp tục giải thích.
“V-Và thế là, ta có thể thao túng giấc mơ của đối phương ở một mức độ nào đó.”
“Làm được chuyện đó sao ạ!? Vậy hiện tại Ngài đang cho Teal-chan mơ thấy gì?”
“Chắc lại là mơ thấy Teal-chan và Guy đi hẹn hò chứ gì.”
Đó là điều Teal-chan muốn nhất mà.
Nhưng Guy lắc đầu phủ nhận.
“Ta đang cho con bé mơ thấy bà của mình. Mơ thấy ta làm cái quái gì chứ. Người còn sống thì gặp lúc nào chẳng được, nhưng người đã khuất thì đâu dễ gì gặp lại.”
“Ra là vậy.”
“Nhưng mà, có thể dễ dàng cho đối phương thấy giấc mơ mình muốn sao ạ?”
Thắc mắc của Cecilia rất hợp lý nhưng vì tôi đã từng bị cho thấy rồi nên đành phải thừa nhận là có thể.
“Tất nhiên là cần chuẩn bị trước. Lúc Teal mới đến, ta đã nói chuyện về bà của con bé một lúc. Khơi gợi ký ức về bà xong, ta chỉ cần điều chỉnh để con bé mơ thấy người mà mình đang nhớ nhung là được.”
“Này, khoan đã. Hồi làm cho ta ngươi có chuẩn bị gì đâu?”
“Đủ thấy đầu óc tên nhóc nhà ngươi đơn giản đến mức nào. Toàn là dục vọng thôi.”
Guy cười ha hả, còn Cecilia không hiểu chuyện gì nên chỉ nghiêng đầu thắc mắc.
Mối thù bị sỉ nhục này ta có nên trả không nhỉ.
“Hồi tưởng quá khứ cũng tốt, nhưng trân trọng hiện tại cũng quan trọng lắm đấy nhé?”
“Ơ, v-vâng, đúng vậy ạ.”
“Ư, ừm.”
Thấy tôi nói một câu đàng hoàng, cả hai người họ đều có vẻ bối rối.
Cecilia thì không nói, đến Guy cũng đồng tình kìa.
“Thế nên là, anh nghĩ Teal-chan cũng muốn nhận quà từ chính Guy đấy. Nên là... cố gắng hẹn hò đi nhé.”
“Cái gì?”
Tôi giơ ngón tay cái lên một cách nhẹ nhàng.
Guy há hốc mồm kinh ngạc, còn Cecilia thì có vẻ muốn phản bác.
“Youki-san, đúng là nghĩ cho Teal-chan thì ý tưởng đó hay thật, nhưng thực tế thì hơi...”
“Cecilia, đừng nghĩ là không thể. Anh muốn biến điều ước của Teal-chan thành hiện thực!”
Trước sự nhiệt huyết của tôi, Cecilia chùn bước.
Một nửa là để trả đũa Guy, nhưng một nửa cũng là thật lòng muốn giúp Teal-chan.
Chắc chắn Teal-chan đang khao khát được hẹn hò với Guy.
Một kẻ bị thồn cơm chó vào họng bao nhiêu lâu nay như tôi dám khẳng định điều đó.
“Khoan khoan khoan đã! Đừng có tự tiện quyết định thay ta và Teal chứ.”
“Chậc. Có sao đ...”
Đang định lấn át Cecilia để kéo cô ấy về phe mình thì lại bị phá đám vào phút chót.
Định cãi lại Guy thì tôi nghe thấy tiếng nói mớ của Teal-chan.
“Bà ơi...”
Vừa nói cô bé vừa trở mình.
Guy nhếch mép cười đắc ý như muốn nói “Thấy chưa”.
Nhưng ngay sau đó, cô bé lại trở mình và nói tiếp, không phải gọi bà mà là:
“Vệ thần đại nhân ơi~”
Dù đang ngủ say nhưng cô bé vẫn nở nụ cười y hệt lúc nói chuyện với Guy.
Tôi cười nham nhở, lấy khuỷu tay huých vào người Guy.
“Được yêu quá ha~. Chốt kèo hẹn hò rồi nhé.”
“Ta sẽ niệm lại ma thuật. Nên là... CÚT RA NGOÀI NGAY!!”
Có vẻ tôi đùa hơi quá trớn nên bị tống cổ ra khỏi phòng cùng với Cecilia.
“Bị đuổi ra ngoài mất rồi.”
“Đây là phòng anh thuê mà?”
“Lúc nãy thì đành chịu thôi ạ. Chắc một lúc nữa mới được vào, chúng ta về dinh thự nhé.”
“Xin lỗi em, đã cất công đến đây rồi mà.”
Mang theo cảm giác áy náy, tôi cùng Cecilia quay về dinh thự.
Trên đường đi, lại thấy một hàng dài người xếp hàng ở quảng trường... toàn là con gái.
Ngửi thấy mùi rắc rối, tôi lờ đi và đi thẳng về dinh thự.
Vừa bước qua cổng dinh thự, tôi chợt nhớ ra và hỏi Cecilia.
“Nhắc mới nhớ, Sophia-san đã nhận được quà đáp lễ White Day chưa em?”
“Em chưa nghe nói gì cả. Chắc là chưa nhận được đâu ạ.”
Người tặng quà cho Sophia-san thì chỉ có thể là ông chồng Clayman.
Hôm Valentine gã đã dõng dạc tuyên bố mấy câu sến súa ở Guild rồi ăn sô-cô-la ngon lành cơ mà.
Dù có lười biếng đến đâu thì Clayman chắc chắn sẽ không quên đáp lễ đâu... chắc vậy.
“Gã này có tiền án rồi mà.”
Clayman từng gây ra vụ quên kỷ niệm ngày cưới vì mải chọn quà, khiến Sophia-san nổi giận và tẩn cho một trận.
Không ở bên nhau, lại còn không có quà thì đúng là tồi tệ thật.
“Em không nghĩ Clayman-san là người xấu đến thế đâu ạ. Tạm thời chúng ta cứ đến chỗ cô Sophia xem sao.”
Cecilia chỉ biết Clayman qua những lần làm nhiệm vụ chung nên ấn tượng không quá tệ.
Đúng là gã không xấu.
Chỉ là quá lười biếng thôi.
Được Cecilia dẫn đường, chúng tôi đến căn phòng nơi Sophia-san đang ở.
Gõ cửa xin phép rồi bước vào.
“Oa...”
“Tuyệt thật...”
Vừa bước vào phòng, đập vào mắt chúng tôi là sáu cái xô đựng đầy ắp bánh quy.
Sophia-san đang ăn từng cái một như một cái máy.
“Tiểu thư Cecilia, mừng người đã về. Tôi sẽ đi chuẩn bị bữa trưa ngay đây ạ.”
“Khoan đã, đống bánh quy khổng lồ này là sao vậy ạ?”
“Là quà đáp lễ White Day từ chồng tôi đấy ạ.”
Sophia-san vừa nói vừa thở dài thườn thượt.
Ánh mắt nhìn đống bánh quy đầy ngán ngẩm.
Cái gã Clayman này, tưởng cứ lấy số lượng bù chất lượng là được sao.
Gã không nghĩ xem Sophia-san có ăn hết nổi không à.
“Tên Clayman đó nghĩ cái quái gì vậy?”
Tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
“Chắc là do anh ấy không quen nấu nướng đấy ạ. Dù chồng tôi là thiên tài nhưng nấu ăn thì lại là chuyện khác. Chắc làm mãi không xong nên anh ấy đã nhờ cả Thức thần giúp sức.”
“Gã ngốc thật sự.”
Thế là làm ra cả đống bánh quy, rồi tiện tay gói hết lại tặng luôn sao.
Cecilia nghe xong cũng chỉ biết cười khổ.
Vừa nói chuyện Sophia-san vừa ăn bánh, nhưng nhìn kỹ thì có vẻ cô ấy đang lựa chọn?
“Thực sự... đúng là chồng tôi.”
Sophia-san cầm một chiếc bánh lên và khẽ mỉm cười.
Chẳng lẽ cô ấy đang chọn ra những chiếc bánh do chính tay Clayman làm trong đống bánh khổng lồ kia sao.
“Này Cecilia. Anh thấy tình yêu vợ chồng vĩ đại thật đấy.”
“Youki-san, tự nhiên anh nói gì lạ vậy.”
Cecilia có vẻ không nhận ra việc Sophia-san đang chọn bánh.
“Em không nhận ra cũng không sao. Sophia-san, xin lỗi đã làm phiền nhé.”
“Vâng, tiểu thư, nếu có việc gì xin hãy gọi tôi ngay ạ.”
“A, vâng. Vậy xin phép cô Sophia.”
Tôi cảm giác như mình vừa được chứng kiến sự vĩ đại của Sophia-san thêm lần nữa.
Chưa biết đi đâu tiếp, tôi và Cecilia đi dạo quanh dinh thự.
“Nhắc mới nhớ, Valentine Seek được dì Seria tặng sô-cô-la đúng không. Thằng nhóc có đáp lễ gì không?”
Dù là trẻ con nhưng đáp lễ là phép lịch sự tối thiểu.
Nếu không có tiền thì làm đồ thủ công cũng được mà.
“Hình như em ấy tặng một loại trà thảo mộc pha chế riêng có tác dụng giảm đau vai và làm đẹp da đấy ạ.”
“Ừm, quên mất thằng nhóc đó không phải trẻ con bình thường.”
Tự tay làm ra món quà tâm lý đến thế cơ à.
“Mẹ em vui lắm. Dì ấy uống thử ngay và khen ngon, làm Seek-kun cũng vui lây.”
“Vậy à. Seek cũng hòa nhập tốt rồi, chắc không cần lo lắng nữa đâu nhỉ.”
Mọi người đều có một ngày White Day tốt đẹp, thật may quá.
Tôi cứ lo sẽ có ai đó lâm vào cảnh ngộ như tôi hồi Valentine, nhưng có vẻ ổn cả.
Duke thì không cần lo, còn Raven thì...
“A!”
“Có chuyện gì vậy anh?”
“Nhắc mới nhớ, lúc nãy Mikana có bảo là nhờ đoàn kỵ sĩ bảo vệ sự kiện White Day của Yuuga đúng không.”
“Vâng, hình như là thế.”
Nếu vậy thì với quy mô sự kiện và mối quan hệ với Dũng giả, Đoàn trưởng Raven chắc chắn phải có mặt.
Với cái hàng người dài dằng dặc đó thì không biết bao giờ sự kiện mới kết thúc đây.
Nghĩa là Raven sẽ đến chỗ Happiness rất muộn... mà sự kiện chắc vẫn chưa bắt đầu đâu nhỉ.
“Cecilia, chúng ta đưa Happiness đến chỗ Raven đi.”
“Ơ, nghĩa là sao ạ?”
“Bây giờ vẫn còn kịp đấy!”
“Nhưng lý do là gì chứ~”
Cùng Cecilia chạy đi tìm, tôi tóm được Happiness đang làm việc và giải thích sự tình cho cô Sophia.
Tôi năn nỉ xin cho Happiness nghỉ trưa dài hơn một chút để thành toàn chuyện tình cảm, kết quả là bị ăn một cú chặt vào gáy từ phía sau.
Nhờ Cecilia giúp sức thuyết phục mãi mới được đồng ý.
Điều kiện là phải hoàn thành phần việc dọn dẹp trong ngày hôm nay.
“Giải thích.”
“Không có thời gian đâu! Mau đi thay đồ đi. Đi ngay bây giờ.”
“Đi đâu?”
“Đến chỗ Raven. Cecilia, phiền em cho mượn xe ngựa được không?”
“Cứ giao cho em. Em đi chuẩn bị ngay đây.”
“Em là không khí à?”
Bắt Happiness thay đồ trong khi con bé chưa hiểu chuyện gì, chúng tôi lên xe ngựa do Cecilia chuẩn bị và lao đến hội trường sự kiện.
Đến nơi, biển người mênh mông, vất vả lắm mới tìm thấy người quen.
“Này, Duke.”
“A, Đội trưởng đấy à. Có chuyện gì thế, ở cái chốn này chỉ tổ bực mình thêm thôi.”
“Ý ngươi là sao. Vì có Yuuga hay vì ta là gã tẻ nhạt mà thôi giờ không phải lúc nói chuyện đó.”
Không rảnh để diễn hài.
Tôi nhanh chóng giải thích tình hình cho Duke.
“À, ra là vậy. Thế thì may quá. Lúc nãy em đưa quà đáp lễ White Day cho Irene, ngài ấy nhìn với ánh mắt ghen tị kinh khủng, rồi lầm bầm buồn bã: ‘Duke sướng thật, được đáp lễ rồi’.”
“Quả nhiên là vậy sao.”
Không chỉ Happiness mà cả Raven nữa. Raven còn nặng hơn ấy chứ.
Mang Happiness đến đây là quyết định sáng suốt rồi. Nghe Duke kể thì Raven đang trong tình trạng mất hồn, lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao mà xử lý được.
Sự kiện có mặt “máy tạo rắc rối” Yuuga thì Raven càng phải tỉnh táo mới được.
“Nhưng có Happiness đến thì chắc ổn rồi ạ.”
“Ừ, chắc vậy.”
“Youki-san.”
Cecilia trong bộ dạng cải trang chạy tới.
Rõ ràng tôi bảo cô ấy đợi cùng Happiness mà, sao giờ lại không thấy Happiness đâu.
“Cecilia, Happiness đâu rồi?”
“Thực ra trong lúc đợi anh, bọn em gặp Raven-san đang kiểm tra an ninh lần cuối.”
“Thật ạ, may quá~”
Duke thở phào nhẹ nhõm, quay lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
“Nhưng mà, có chút vấn đề phát sinh. Mọi người lại đây được không ạ?”
“Ừ, được thôi.”
Duke cũng tò mò không biết chuyện gì nên đi theo Cecilia cùng tôi.
Cuối cùng, chúng tôi đến một con hẻm vắng người.
Phía trước là một góc khuất, thò đầu ra nhìn thì thấy Raven và Happiness đang ở đó.
“Đừng bảo là lần này đến lượt Raven không đưa được quà đấy nhé?”
Hồi Valentine thì Happiness không đưa được quà nên cả hai cứ đứng nhìn nhau mãi.
Lần đó Duke cũng có mặt nên hắn lo lắng tình trạng cũ lặp lại.
“Không, Raven-san đã đưa quà ngay khi thấy Happiness-chan đến rồi.”
“Thế thì còn vấn đề gì nữa?”
Tôi nhìn lại lần nữa. Nhìn qua thì tưởng họ đang nhìn nhau đắm đuối... nhưng nhìn kỹ thì Raven đang nhìn chằm chằm vào hộp quà mình vừa đưa, còn Happiness thì cứ nhìn hộp quà rồi lại nhìn Raven.
“Có vẻ như Raven-san đang đợi Happiness-chan mở quà, còn Happiness-chan thì không biết phải làm sao.”
“Ngây thơ vừa vừa phái phải thôi chứ!!”
Không chịu nổi nữa, tôi định lao ra mở quà hộ thì bị Duke và Cecilia giữ lại.
Kết quả là tôi bị Cecilia giáo huấn lần hai trong ngày.
Raven hết giờ nghỉ nên cũng chẳng kịp xem phản ứng của Happiness.
Hiệu năng của “máy tạo rắc rối” vẫn phát huy tác dụng, đám con gái ùa tới khiến đoàn kỵ sĩ vất vả trấn áp, sự kiện cuối cùng cũng kết thúc trong hỗn loạn.
Được ở bên Cecilia nên coi như White Day của tôi cũng kết thúc tốt đẹp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
