Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 76: Ngoại truyện - Tôi thử làm kẹo

Chương 76: Ngoại truyện - Tôi thử làm kẹo

“Được rồi, hoàn thành!”

Kết thúc công việc, tôi quệt mồ hôi trên trán.

Trước mắt tôi là một bông hoa được làm từ kẹo thủ công (amezaiku).

Sau bao ngày trăn trở xem nên đáp lễ White Day cho Cecilia thế nào, cuối cùng tôi đã chọn làm thứ này.

Hồi Valentine tôi đã được nhận bánh kem và bánh quy tự làm rất kỳ công.

Thế nên đáp lễ bằng một món quà cũng được đầu tư công sức tương xứng là điều phải đạo.

Tất nhiên, tôi đã dồn hết tâm ý và lòng biết ơn vào đó.

Với một kẻ chưa từng làm bánh kẹo như tôi thì đây quả là một thử thách liều lĩnh, vì thế nên...

“Ừm. Em thấy ổn rồi đấy ạ. Em đảm bảo luôn.”

Tôi đã phải năn nỉ Amy-san, cô thợ làm bánh ở quán quen, dạy cho mình cách làm.

“Cảm ơn em nhiều lắm, nhờ có Amy-san mà anh mới làm được ra hình ra dáng thế này.”

“Em chỉ dạy những bước cơ bản thôi, phần còn lại là do Youki-san tự nỗ lực mà.”

Dù Amy-san nói vậy, nhưng để làm được đến mức này tôi đã phải vật lộn khổ sở vô cùng.

Mỗi lần thất bại lại được Amy-san tận tình chỉ bảo, cuối cùng mới ra được thành phẩm ưng ý.

“Thực sự cảm ơn em. Xin lỗi vì đã làm phiền em suốt một tuần qua, cứ phải ở lại sau giờ đóng cửa để dạy anh, rồi còn phải kèm anh tập luyện nữa...”

“Không sao đâu ạ, Youki-san là khách quen mà. Với lại được dạy người khác cũng là trải nghiệm tốt cho em. Anh học nhanh hơn anh trai em nhiều nên em thấy vui lắm.”

“Ha ha ha. Nhắc mới nhớ, chàng thợ làm bánh cơ bắp... à nhầm, Andrei-san vẫn còn đang làm việc à?”

“Có vẻ là vậy ạ.”

Trái ngược với chúng tôi vừa dọn dẹp bếp vừa trò chuyện vui vẻ, chàng thợ làm bánh cơ bắp vẫn đang im lặng miệt mài với tác phẩm kẹo của mình.

Nhìn từ phía sau, tôi cảm nhận được một luồng khí thế phi phàm tỏa ra từ anh ta.

Trước giờ cứ tưởng anh ta chỉ là nhân vật tấu hài, không ngờ khi đứng trong bếp lại thay đổi ấn tượng đến thế.

Không biết anh ta sẽ làm ra tác phẩm thế nào, nhưng chắc chắn sẽ là một kiệt tác vượt xa trình độ “gà mờ mới nhú” của tôi.

“Đúng là dân chuyên nghiệp có khác. Trông uy nghiêm thật đấy.”

“Anh trai em cũng mới làm thợ bánh chưa lâu đâu ạ. Đây cũng là lần đầu anh ấy làm kẹo thủ công, em dạy anh ấy song song với Youki-san đấy chứ.”

“Hừm, xong rồi!”

Trong lúc chúng tôi vừa dọn dẹp vừa quan sát, có vẻ anh ta đã hoàn thành tác phẩm.

Tôi vội chạy lại xem mức độ hoàn thiện.

“Cái này là...”

Chỉ cần nhìn qua là biết ngay. Độ hoàn thiện ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với tôi.

Dù mới vào nghề nhưng quả không hổ danh là thợ làm bánh chuyên nghiệp.

Vật mẫu được tái hiện một cách chân thực và sống động đến kinh ngạc.

Tác phẩm toát lên vẻ đẹp mỹ miều, và chính tác giả cũng có vẻ rất hài lòng.

“Anh hai, anh làm cái gì thế ạ?”

Thấy phản ứng của tôi và vẻ mặt tự hào của Andrei-san, Amy-san cũng tò mò chạy lại xem.

“Thế nào, sư phụ và cũng là em gái yêu quý của anh. Một khối cơ bắp... đẹp tuyệt vời đúng không!!”

Thứ nằm trên bàn làm việc là một cánh tay cuồn cuộn cơ bắp được làm từ kẹo.

Khoảnh khắc cánh tay gập lại và cơ bắp tay nổi lên... được tái hiện hoàn hảo như thể thời gian đang ngưng đọng vậy.

“Anh hai.”

Amy-san dường như cạn lời, cứ há hốc mồm đứng ngẩn ra đó.

Không biết là đang giận hay đang ngán ngẩm nữa, chắc là cả hai.

Anh ta thường bảo với tôi là nếu làm được món nào ngon thì sẽ đem bán. Cái này... bày ra quán liệu có ai mua không nhỉ?

Kỹ thuật thì hoàn hảo nhưng cái vẻ đẹp vô nghĩa này làm tôi thấy ức chế quá.

“Hừm. Thấy Amy im lặng nghĩa là em đã công nhận rồi đúng không.”

Chàng thợ làm bánh cơ bắp khoanh tay gật gù tự biên tự diễn.

Nhìn kỹ em gái mình đi ông tướng, con bé chỉ đang cạn lời vì ngán ngẩm thôi.

Thế nhưng, phớt lờ thái độ của Amy-san, anh ta bắt đầu gói ghém tác phẩm kẹo của mình một cách thành thạo.

Và rồi, anh ta đưa món quà đã gói xong cho Amy-san vẫn còn đang đứng hình.

“Xin lỗi vì đã luôn làm phiền em. Đây là quà cảm ơn. Nhận lấy nhé, em gái yêu quý của anh.”

Không ngờ đó lại là quà tặng cho Amy-san.

Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mãn nguyện như đã hoàn thành sứ mệnh.

Chỉ có điều, Amy-san vẫn chưa hết bàng hoàng trước hành động bất ngờ của ông anh.

“Anh hai.”

Giờ phút này, tôi đang đứng giữa tâm bão của tình anh em cảm động.

Hóa ra anh ta không chỉ làm trò đùa... à không, nhầm rồi.

Tôi nhìn biểu cảm của hai người.

Người anh, Andrei-san, trông cực kỳ thỏa mãn.

Chắc anh ta nghĩ màn bất ngờ này thành công rực rỡ rồi.

Vấn đề là cô em gái Amy-san... ừm, trông thì có vẻ đang cười, nhưng nhìn kỹ thì khóe miệng đang giật giật kìa.

Cũng phải thôi.

Cái thứ vừa nhìn đã thấy ngán ngẩm đó lại là quà tặng cho mình cơ mà.

Mà nếu đã là quà cảm ơn vì sự giúp đỡ bấy lâu nay thì làm ơn tặng cái gì tử tế hơn chút đi.

“Ông anh này kiên định thật sự.”

Bỏ mặc gã thợ làm bánh cơ bắp đang hớn hở vì tặng được quà cho em gái, tôi lầm bầm với giọng nửa phần ngán ngẩm.

“Mà nói là đúng chất anh hai thì cũng đúng thật.”

Amy-san cười khổ nhìn khối kẹo cơ bắp trên tay.

Tái hiện chân thực quá mức khiến người ta chần chừ không dám ăn, theo nghĩa đen về ngoại hình.

Cơ mà, nhận được món quà thế này mà cô bé vẫn bình tĩnh lại được ngay, nể thật.

“Em chấp nhận nó dễ dàng thế sao?”

“Anh em mà lị. Sống với nhau bao nhiêu năm rồi, nếu cứ mỗi lần anh ấy làm trò mà em lại ngạc nhiên thì cái quán này sập tiệm mất.”

“Cũng đúng ha.”

Hai chúng tôi cùng cười xòa, vừa trò chuyện vừa dọn dẹp nốt. Sau đó tôi cảm ơn và trở về quán trọ.

Tất nhiên là không quên mang theo bông hoa kẹo của mình.

Về đến phòng, tôi cất hộp kẹo đã gói cẩn thận vào tủ và thở phào nhẹ nhõm.

Hồi Valentine, dù cuối cùng được Cecilia cứu rỗi, nhưng quá trình trước đó tôi đã phải nếm trải cảm giác hư vô cùng cực.

Bị thồn cơm chó vào họng, suýt chút nữa là khóc ra máu.

Tôi không muốn trải qua cảm giác đó nữa, và cũng không muốn ai phải chịu đựng nó.

Thế nên, tôi sẽ...

“Sáng sớm mai mình sẽ đi tặng quà cho Cecilia ngay lập tức!”

Tôi nắm chặt tay trên giường để lấy khí thế.

Sẽ chọn giờ nào không làm phiền người ta, nhưng cố gắng đi sớm nhất có thể.

Sáng sớm ra đã được nhìn thấy gương mặt vui mừng và bất ngờ của Cecilia... ôi, nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích không ngủ được rồi.

Đang lăn lộn trên giường vì tim đập thình thịch, bỗng một giọng nói ngái ngủ vang lên từ góc phòng.

“Hừm... ồn ào cái gì thế?”

“A, xin lỗi. Ta đánh thức ngươi à.”

Chắc tại tôi hét lên để lấy khí thế to quá nên làm Guy tỉnh giấc.

“Không có chuyện gì xảy ra chứ?”

“Không, ta chỉ đang phấn khích chút thôi. Ngươi đang ngủ ngon mà bị ta phá đám, xin lỗi nhé.”

“Hừ, ta ngủ lại ngay được ấy mà, không sao. Dạo này thấy ngươi về muộn suốt, xong việc rồi à?”

“Ừ, xong rồi. Mà này, ngươi đã chuẩn bị gì chưa?”

“Chuẩn bị cái gì?”

“Chẳng lẽ ngươi không biết?”

Trông gã không giống đang giả vờ, có vẻ không biết thật.

Với tính cách của Teal-chan thì chắc cô bé sẽ bảo chẳng cần quà cáp gì đâu, chỉ cần được ở bên Guy là đủ rồi nhưng mà thế thì tội nghiệp quá.

Tôi giải thích qua một lượt về ngày White Day ngày mai cho Guy nghe.

“Cái gì... Ta chưa từng nghe đến sự kiện đó bao giờ. Tháng trước Teal đưa cho ta cái thứ gọi là sô-cô-la mà chẳng nói gì cả. Ta hoàn toàn không chuẩn bị gì hết!?”

“A—, thế thì không được rồi. Đã nhận quà thì phải đáp lễ chứ.”

“Nhưng ta làm gì có tiền, cũng đâu có ra ngoài được! Phải làm sao bây giờ?”

Hiếm khi thấy Guy hoảng loạn thế này.

Bình thường chỉ biết ngủ, nhưng gã cũng là kẻ trọng nghĩa khí.

Chắc gã không tha thứ được cho sự thiếu sót của bản thân.

Mà, cũng một phần do đối phương là Teal-chan nữa.

“Không nhất thiết phải là vật chất đâu. Cứ tặng món quà nào trong khả năng của ngươi là được mà.”

“Hừm...”

Sau câu nói của tôi, Guy im lặng hẳn, chẳng biết là ngủ rồi hay đang trầm ngâm suy nghĩ.

Tôi đã đưa ra lời khuyên tốt nhất có thể rồi, giờ thì chui vào chăn ngủ để chuẩn bị cho ngày mai thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!