Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 505

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

WN - Chương 75: Tôi khám phá bí mật buổi hẹn hò

Chương 75: Tôi khám phá bí mật buổi hẹn hò

Ngày hôm sau buổi hẹn hò không kế hoạch. Vì vẫn còn thấy lấn cấn về buổi hẹn của Duke, nên tranh thủ giờ nghỉ trưa, tôi quyết định đột kích trụ sở Đoàn kỵ sĩ.

“Thế nên, tôi có chuyện muốn hỏi.”

“Thế nên là thế nào ạ? Mà thôi, em cũng đoán được nội dung rồi. Vào phòng em đã rồi nói.”

Duke hất hàm ra hiệu cho tôi đi theo.

Khi vào phòng, tôi định sẽ chất vấn hắn về vụ hẹn hò hôm qua.

Rõ ràng hắn bảo là đi hẹn hò, nhưng thực tế thì chắc chỉ là hai người rủ nhau đi tập luyện chứ gì.

Và tôi sẽ dõng dạc tuyên bố rằng: dù không có kế hoạch, nhưng tôi đã một mình làm nên buổi hẹn hò thành công rực rỡ!

Mang theo những ý nghĩ đen tối đó trong đầu, tôi bước vào phòng của Duke.

“Tạm thời Đội trưởng muốn hỏi gì cứ hỏi đi ạ. Dù em cũng đoán được kha khá rồi.”

Duke ngồi phịch xuống ghế sofa, tỏ vẻ thong dong.

Trước giờ, dù là cấp trên nhưng xét về độ trưởng thành thì tôi thua hắn xa nhưng cứ chờ đấy, hôm nay ta sẽ bẻ gãy cái sự tự tin đó của ngươi.

“Hôm nọ ta với ngươi đi ăn bánh ngọt đúng không?”

“Vâng, đúng ạ.”

“Sau đó, ta nhờ tư vấn chuyện hẹn hò nhưng ngươi lại bỏ về mà chẳng giúp gì cả.”

“À, vâng. Em cũng có việc riêng mà. Thế, buổi hẹn hò thế nào rồi ạ?”

Hắn hỏi với vẻ hơi tò mò.

Dù là ăn may, nhưng tôi tự tin là mình đã có một cái kết đẹp, nên ưỡn ngực báo cáo kết quả.

“Tất nhiên là đại thành công rồi. Thú thật là lúc đầu cũng lo lắm, nhưng đi đến đâu cũng thấy nụ cười của Cecilia là ta yên tâm rồi.”

Giờ nhớ lại, hôm đó Cecilia trông rất vui vẻ.

Bản thân tôi cũng thấy vui, nên có thể nói đó là một buổi hẹn hò thỏa mãn cả đôi bên.

Chính vì thế mà giờ tôi mới có thể ngồi đây khoe khoang như vậy.

Chẳng cần soi gương cũng biết mặt tôi lúc này đang cười toe toét.

“Thành công rồi ạ? Chà, tốt quá. Thế thì công sức em bỏ ra cũng bõ công.”

Hắn vỗ vai chúc mừng tôi nhưng hình như hắn vừa nói cái gì đó lạ lắm.

“Này, 'công sức em bỏ ra' nghĩa là sao?”

“À, chuyện đó ấy hả. Nói toẹt ra thì cái lộ trình hẹn hò của Đội trưởng là do em sắp đặt đấy ạ.”

“Hả?”

Không hiểu ý Duke, tôi thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.

“Thì Đội trưởng đã đi hẹn hò với Cecilia-san theo thứ tự: cửa hàng đồ cũ, tiệm hoa, rồi cô nhi viện đúng không?”

“Khoan đã, sao ngươi biết bọn ta đi những đâu? Lại còn đúng cả thứ tự nữa chứ!”

Cái đầu đang không bình tĩnh của tôi không thể nào xử lý kịp thông tin.

Nhưng Duke mặc kệ tôi đang ngơ ngác và tiếp tục câu chuyện.

“Thì em đã bảo là em dẫn dắt hai người đến đó mà.”

“Bằng cách nào!?”

Cửa hàng đồ cũ, tiệm hoa, cô nhi viện, tất cả đều là tình cờ thấy gần đó nên mới vào thôi mà.

Người muốn vào là Cecilia, còn cô nhi viện là do gặp viện trưởng và lũ trẻ nên mới đến.

Nếu viện trưởng không đưa lũ trẻ ra ngoài thì làm sao mà gặp được... rõ ràng chỉ là trùng hợp thôi.

“Em đã vắt óc suy nghĩ ra một kế hoạch dựa trên tính cách của Đội trưởng và Cecilia-san đấy ạ.”

“Thế nên ta mới bảo là nói cái kế hoạch đó ra xem nào!”

“Nóng vội thế. Được rồi, để em giải thích theo trình tự. Bắt đầu từ lúc em và Đội trưởng chia tay nhau nhé.”

“Ngươi bỏ về mà chẳng thèm tư vấn gì chứ gì.”

Không cần nghe cũng nhớ.

Lúc đó tôi đã lo sốt vó thế nào.

“Thật tình. Sau khi chia tay, em đã chạy đôn chạy đáo vì Đội trưởng, thế mà ngài nỡ lòng nào nói vậy. Ngài có biết em vất vả thế nào không hả!?”

Có vẻ lời nói của tôi đã chạm tự ái của hắn, Duke hơi to tiếng.

“Tự nhiên nổi khùng lên làm gì. Ta có biết đâu.”

Bị Duke mắng ngược lại khiến tôi hơi chùn bước. Bình thường thì tôi sẽ cãi lại, nhưng nghe từ “vì Đội trưởng”, tôi lại thấy chột dạ và im bặt.

“Nghe này! Sau khi chia tay, việc đầu tiên em làm là đi lùng sục khắp nơi để tìm những địa điểm hẹn hò mà Cecilia-san có thể sẽ thích. Sau đó, dựa trên thông tin thu thập được, em đã triển khai một kế hoạch.”

“Kế hoạch gì?”

“Kế hoạch cố tình để Đội trưởng bám đuôi và dẫn dụ hai người đến các điểm hẹn hò.”

“Cái gì.”

Tôi vừa ngạc nhiên vừa hoang mang tột độ.

Cứ tưởng là tình cờ, hóa ra tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của Duke sao?

“Không, nhưng kế hoạch của ngươi đầy lỗ hổng còn gì?”

Lỡ tôi không bám đuôi, hay Cecilia không muốn vào quán thì sao? Rất nhiều yếu tố bất định.

Dù kết quả là thành công nhưng tôi vẫn không phục.

“Đúng là có phần đánh cược. Nhưng như em đã nói, xét đến tính cách của hai người, em tin là những điểm mấu chốt sẽ không thất bại đâu. Với kiểu của Đội trưởng, trong tình thế bí bách mà thấy em đang hẹn hò, chắc chắn sẽ nảy ra ý định bám theo để tham khảo thôi. Dễ đoán mà.”

“Gì, ngươi nghĩ ta đơn giản và chỉ biết dựa dẫm vào người khác thế à?”

“Thì thực tế ngài đã bám đuôi bọn em còn gì. Hết đường chối cãi nhé.”

Lời Duke nói đúng quá làm tôi không cãi được. Lúc đó đúng là tôi đang rất cuống.

Chẳng lẽ hắn tính toán được cả điều đó sao?

Thằng nhóc cựu thuộc hạ này đáng sợ thật.

Nghĩ lại thì chúng tôi quen biết nhau bao năm rồi, việc hắn đọc vị được hành động của tôi cũng không lạ lắm.

Vậy thì thử hỏi sang hướng khác xem.

“Thế còn cái vụ 'xét đến tính cách của Cecilia' là sao? Lúc nãy nói mà chưa thấy giải thích.”

“À, chuyện đó hả. Cecilia-san biết đọc bầu không khí hơn Đội trưởng nhiều. Nếu Đội trưởng định nhập hội hẹn hò đôi, chắc chắn cô ấy sẽ ngăn lại. Hơn nữa, nếu thấy bọn em, cô ấy sẽ nghĩ là không nên làm phiền và tìm một cửa hàng nào đó gần đấy để vào tránh mặt thôi.”

“Ngươi là thánh nhân phương nào vậy hả!”

Đúng là hôm đó, dù nhìn thấy nhóm Duke, Cecilia đã tế nhị không tiếp cận mà nhìn quanh quất rồi tìm thấy tiệm hoa.

Càng nghe càng thấy Duke đáng sợ, nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Việc gặp viện trưởng và lũ trẻ trên đường bám đuôi cũng không phải tình cờ.

Duke đã nắm được thông tin về hoạt động từ thiện của Cecilia và tìm ra cô nhi viện mà cô ấy dự định đến.

“Nếu không có cô nhi viện nào đi ra ngoài thì ngươi định làm thế nào?”

“Lúc đó thì em sẽ khéo léo tác động để họ ra ngoài thôi.”

“Này, thế thì hơi quá đà rồi đấy...”

“Đùa thôi ạ.”

Tiếng cười phát ra từ trong mũ giáp.

Có gì đáng cười đâu?

Tôi không hiểu nổi khiếu hài hước của Duke.

Hay là hắn đang cười để lấp liếm?

Nếu là Duke thì hoàn toàn có thể.

Quan trọng hơn, việc hắn làm thật đáng sợ.

Không ngờ toàn bộ buổi hẹn hò của tôi và Cecilia đều đã được tính toán kỹ lưỡng.

“Nhưng mà Duke này. Ngươi làm thế không thấy có lỗi với Irene-san sao? Dẫn người ta đi tiệm thuốc với võ đường chỉ để điều hướng cho ta à?”

Dù là vì tôi, nhưng lợi dụng người khác thế này thì không hay chút nào.

Irene-san chắc cũng muốn tận hưởng buổi hẹn hò thực sự với Duke và có những nơi muốn đi chứ.

“Ngài nói gì vậy Đội trưởng. Ngài nghĩ em cố tình dẫn Irene đến những chỗ không phù hợp để hẹn hò chỉ vì ngài sao? Em đâu có làm chuyện đó!”

“Th-Thế tại sao lại đi đến mấy chỗ chẳng giống hẹn hò tẹo nào thế hả? Chẳng phải là vào đại quán nào đó để khớp với lộ trình của ta và Cecilia sao?”

Duke hôm nay nhiệt huyết lạ thường.

Dù phản bác nhưng giọng điệu có vẻ hơi đuối.

Thấy tôi như vậy, hoặc có thể do phản ứng của tôi, hắn thở dài.

“Irene là Elf nên rất am hiểu về dược liệu, lại còn có sở thích điều chế thuốc nữa. Em cũng có chút kiến thức nhờ Seek, nên bọn em vào đó bàn luận về công hiệu của thuốc men.”

“Giống hệt lúc ta nghe Cecilia nói chuyện ở tiệm hoa...”

Xét về khía cạnh lắng nghe sở thích của đối phương thì chẳng khác gì nhau cả.

Chỉ khác là thuốc hay hoa thôi.

“Còn ở Võ đường Kiếm thuật Albert là do có trận đấu giao hữu giữa các võ đường, nên bọn em vào xem.”

“Ra vậy.”

Giống như đi xem thể thao ở kiếp trước nhỉ.

Cũng không sai nếu coi là một địa điểm hẹn hò.

“Cuối cùng là hai đứa thi bắn cung cưỡi ngựa (Yabusame) xem ai điểm cao hơn.”

“Cảm giác như chơi game ấy nhỉ.”

Tóm tắt lại buổi hẹn hò của Duke theo phong cách kiếp trước thì là:

Đi đến cửa hàng phù hợp với sở thích của đối phương, đi xem thể thao, rồi ghé vào trung tâm trò chơi trước khi về.

Cái này tính là hẹn hò bình thường được rồi.

“Nhìn mặt ngài là biết ngài phục rồi.”

“Thì, ừ.”

Không cãi lại được nên tôi thấy hơi ức, nhưng đúng là hẹn hò thật thì đành chịu.

“Thế thì tốt. Vậy nhân dịp này em muốn nói với ngài một điều.”

“Điều gì?”

“Đúng vậy. Để Đội trưởng sau này không còn gặp khó khăn trong việc chọn địa điểm hẹn hò, em sẽ cho ngài một lời khuyên.”

“Cũng phải, cứ nhờ vả Duke mãi thì không hay.”

Cứ dựa dẫm vào Duke mãi thì chẳng ra dáng người lớn chút nào.

Vả lại, nếu thành công nhờ làm theo lời Duke 100% thì tôi cũng chẳng thấy vui.

Tôi muốn tự mình làm cho mối tình với Cecilia đơm hoa kết trái.

“Ngài hiểu được điều đó là tốt, quả không hổ danh Đội trưởng. Vậy điều em muốn nói là: Đội trưởng nên tìm hiểu kỹ hơn về Cecilia-san.”

“Về Cecilia á? Chuyện đó không cần ngươi nhắc ta cũng đang cố gắng hiểu mà.”

Từ lúc yêu từ cái nhìn đầu tiên, rồi gặp lại ở Minerva, đi hẹn hò, làm nhiệm vụ chung, thậm chí đến cả nhà cô ấy rồi còn gì.

“Ngây thơ quá. Chắc Đội trưởng nghĩ cứ đưa con gái đến những chỗ họ thích là xong chuyện đúng không? Thế là không được đâu ạ.”

“Hự... T-Tại sao?”

Bị nói trúng tim đen nên tôi hơi nao núng.

Nhưng tôi không hiểu ý Duke.

Chẳng phải cứ đi đến những địa điểm hẹn hò cơ bản là ổn sao?

“Không phải là những nơi con gái thích, mà phải là những nơi Cecilia-san thích mới được ạ.”

“A!”

“Thế nên em mới để ngài bám đuôi buổi hẹn với Irene. Trăm nghe không bằng một thấy mà. Đội trưởng thấy Irene có vẻ chán không?”

“Không, cô ấy trông rất vui.”

Trong lòng thầm bắt bẻ, nhưng nhớ lại hôm bám đuôi Duke và Irene.

Mỗi khi đến những địa điểm Duke dẫn tới, biểu cảm của Irene thay đổi liên tục rất sinh động.

Và cuối cùng, hình ảnh cô ấy nở nụ cười chân thật đi bên cạnh Duke đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi.

“Mà, em cũng không dám nhận buổi hẹn của mình là hoàn hảo đâu. Những gì vừa nói cũng chỉ là ý kiến cá nhân thôi. Nhưng em nghĩ việc tìm hiểu kỹ hơn về Cecilia-san là không sai đâu ạ.”

“Về Cecilia sao...”

Thử thu thập thông tin xem sao, miễn là không biến thành kẻ bám đuôi.

Biết đâu sẽ có ích cho những lần hẹn hò sau này.

“Xong rồi, chuyện đến đây là hết. Phần còn lại Đội trưởng tự cố gắng nhé. Em hết giờ nghỉ trưa rồi, phải đi làm đây.”

“Ừ, ta biết rồi. Cảm ơn nhé Duke, giúp ta nhiều lắm. Hẹn gặp lại.”

Tôi chào tạm biệt Duke rồi quay về quán trọ.

Vừa về đến nơi, tôi mặc kệ ánh mắt của Guy mà lao thẳng lên giường.

“Mình cần phải chín chắn hơn chút nữa mới được.”

Buổi hẹn hò thành công hoàn toàn là nhờ Duke.

Lần sau, không phải là không kế hoạch, cũng không phải bám đuôi, mà chính tôi sẽ là người lên kế hoạch.

Để làm được điều đó, tôi sẽ phải nỗ lực rất nhiều.

Coi như hôm nay tôi đã học được sự thâm thúy của tình yêu.

Chắc còn lâu tôi mới ngẩng mặt lên được trước mặt Duke đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!