Chương 72: Tôi trở thành khách quen
“Youki-san, anh đến sớm thế? Anh đã phải đợi em lâu chưa ạ?”
“À không, không lâu đâu. Anh cũng mới tới thôi.”
Nghe vậy, Cecilia an tâm ngồi xuống ghế.
Nghĩ lại thì chính miệng tôi lại thốt ra câu đó được cũng tài.
Sau khi Duke bỏ về, tôi đã ngồi đây vò đầu bứt tai mãi mà không biết hôm nay phải làm gì.
Tức là tính ra tôi đã ngồi lì ở quán này từ sáng đến giờ.
Thôi thì giải thích ra cũng mất hay, cứ ỉm đi vậy.
Tôi là khách quen của quán này nên cô bé bán hàng cũng biết mặt.
Hồi nãy tôi đã hỏi ý kiến em ấy xem có được ngồi lâu không, và em ấy vui vẻ đồng ý ngay.
Nhớ lại hôm nọ em ấy còn đi phát bánh tạ lỗi vì ông anh trai nữa, đúng là em gái đảm đang khác hẳn ông anh. Mà tôi lấy tư cách gì để phán xét người ta chứ.
“Đây là tiệm bánh mà hôm nọ anh mua làm quà cho em đúng không ạ? Nhiều bánh ngon được bày biện đẹp mắt quá, làm em không biết chọn cái nào luôn.”
“Ha ha. Hồi lần đầu đến đây anh cũng nghĩ y hệt. Cơ mà với anh thì nhìn cái bánh nào cũng thấy hoài niệm cả.”
Hồi ở Ma Vương Thành làm gì có bánh ngọt cơ chứ.
Từ lúc chuyển sinh sang thế giới này, tôi đã quên béng mất hương vị của bánh ngọt, cho đến khi tình cờ ghé vào quán này và xúc động đến mức suýt khóc.
Ở Minerva cũng có nhiều tiệm bánh khác.
Nhưng bánh ở đây hợp khẩu vị tôi nhất.
Vốn dĩ tôi cũng không phải người sành ăn gì cho cam, nhưng chẳng hiểu sao lại mê mẩn chỗ này và trở thành khách quen luôn.
“Hoài niệm sao? Chẳng lẽ là chuyện kiếp trước của anh ạ?”
“Đúng rồi. Ở thế giới cũ của anh cũng có bánh ngọt. À, trước tiên cứ gọi món đã. Ngồi không mãi cũng kỳ.”
“A, vâng ạ.”
Sau một hồi đắn đo trước tủ kính trưng bày, tôi chọn bánh sô-cô-la, còn Cecilia chọn bánh mâm xôi.
Gọi thêm hai tách trà, chúng tôi quay lại bàn. Vừa nhâm nhi chiếc bánh thứ hai trong ngày, tôi vừa vắt óc suy nghĩ kế hoạch cho ngày hôm nay.
Ngoài việc ngồi tán gẫu rồi về, còn lựa chọn nào khác không nhỉ?
Đi ăn ở quán khác, hay đi xem đồ trang sức. Chết tiệt, chỉ nghĩ được đến thế thôi sao.
Làm thế nào để có một buổi hẹn hò trọn vẹn đây.
“Youki-san, có chuyện gì sao anh?”
“Oái!”
Giật mình nhận ra gương mặt Cecilia đang ở ngay trước mắt, tôi ngửa người ra sau theo phản xạ.
Mải suy nghĩ quá nên không để ý.
“Xin lỗi vì làm anh giật mình. Thấy anh cứ cầm thìa mà mắt nhìn xa xăm, em tưởng anh thấy không khỏe.”
“À, không phải đâu. Xin lỗi em. Tại anh đang nghĩ vẫn vơ chút thôi.”
Dù chưa có kế hoạch gì nhưng để đối phương lo lắng là không được rồi, phải kiểm điểm lại thôi.
Vừa trò chuyện vừa suy nghĩ nhưng vẫn chưa chốt được địa điểm tiếp theo.
Thời gian cứ thế trôi đi, bỗng nhiên có tiếng reo hò của khách hàng vang lên.
Chuyện gì thế nhỉ? Tôi nhìn theo hướng mọi người đang nhìn.
“Ờm, người đó là...”
“Trời ạ, lại chui ra nữa rồi.”
Đó là gã cơ bắp cuồn cuộn mặc tạp dề trắng xếp nếp diềm đăng ten.
Cô em gái bán hàng đang cố gắng đẩy ông anh trở lại bếp.
Chắc là có việc gì nên mới ra ngoài chăng?
Mà sao khách hàng lại reo hò nhỉ?
“Youki-san, người đó có phải là người làm bánh của quán này?”
“Hình như vậy. Anh cũng mới biết gần đây thôi.”
Gã tạo dáng khoe cơ bắp khiến khách hàng thích thú, trong khi cô em gái thì tuyệt vọng cầu xin anh mình quay vào bếp.
Sau đó, người anh bắt đầu giải thích gì đó.
Không biết họ nói gì, nhưng cô em gái có vẻ miễn cưỡng đồng ý và quay lại quầy, còn người anh bắt đầu đi phát bánh cho khách.
Có vẻ đó không phải món khách gọi, mà là bánh được phát miễn phí cho tất cả mọi người đang ngồi trong quán, tất nhiên là cả chúng tôi nữa.
“Đây là tác phẩm mới nhất của tôi. Xin mời quý khách nếm thử. Hoàn toàn miễn phí ạ.”
“A, cảm ơn anh.”
Cecilia bối rối cúi đầu cảm ơn, tôi cũng cúi theo.
Phát xong bánh mới, chàng thợ làm bánh cơ bắp nở nụ cười tỏa nắng khoe hàm răng trắng bóc rồi quay trở lại bếp.
“Vừa rồi là sao vậy anh?”
“Hình như là cho khách ăn thử bánh mới. A, cái này ngon thật đấy.”
Cecilia ăn thử một miếng và thốt lên cảm nhận. Những vị khách khác cũng có vẻ rất hài lòng.
Ngon đến thế sao? Bán tín bán nghi, tôi đưa miếng bánh vào miệng.
“Khốn thật, ngon quá đi mất, chết tiệt.”
“Sao anh lại tỏ vẻ cay cú thế?”
Thấy tôi vừa ăn từng miếng bánh vừa lộ vẻ uất ức, Cecilia không khỏi thắc mắc.
Cũng chẳng có quy định nào cấm người cơ bắp làm bánh cả, và tôi cũng không có định kiến gì.
Nhưng mà, cảm giác cứ... không phục thế nào ấy.
Rốt cuộc đống cơ bắp đó dùng để làm gì chứ?
Biết là suy nghĩ thế này cũng sai sai.
Ăn đồ ngon thì tự nhiên phải cười chứ, đằng này tôi cứ nghiêng đầu thắc mắc mãi, khiến Cecilia lại càng thêm khó hiểu.
Ăn xong bánh, tôi nhấp một ngụm trà để tráng miệng.
Bị phân tâm bởi gã thợ làm bánh cơ bắp, tôi vẫn chưa chốt được kế hoạch hẹn hò.
Tạm thời cứ uống trà từ từ để câu giờ đã.
“Youki-san giỏi chọn quán thật đấy. Quán sạch sẽ, trang trí dễ thương, bánh lại ngon nữa. Dù người thợ làm bánh lúc nãy có hơi bất ngờ một chút.”
Nhấp một ngụm trà, Cecilia đưa ra nhận xét.
Thấy cô ấy hài lòng là tốt rồi.
Lần này phải cảm ơn gã thợ làm bánh cơ bắp đó.
“Từ lúc biết quán này là anh thành khách quen luôn. Anh nghĩ quán này xứng đáng được đông khách hơn nữa cơ.”
Đó là cảm nhận thật lòng của tôi. Dù không phải vắng khách nhưng tôi nghĩ quán này xứng đáng có hàng dài người xếp hàng chờ đợi.
“Nghe quý khách nói vậy, cả tôi và anh trai đều rất vui ạ.”
“Em là cô bé bán hàng lúc nãy.”
Cô em gái bán hàng, Amy, chẳng biết từ lúc nào đã cầm ấm trà đến bàn chúng tôi.
“Em tên là Amy. Xin lỗi vì lúc nãy anh trai em làm hai vị giật mình...”
“Không sao đâu, được ăn thử bánh mới ngon thế này, bọn chị cảm ơn còn không hết ấy chứ.”
“Nghe quý khách nói vậy anh ấy sẽ vui lắm. Quý khách có muốn dùng thêm trà không ạ?”
Được Amy mời, tôi và Cecilia gật đầu đồng ý.
Trong lúc trà được rót vào tách, tôi cũng tranh thủ giới thiệu bản thân.
“À... anh tên là Youki, từ giờ anh sẽ còn ghé qua thường xuyên, mong được giúp đỡ.”
“Vâng, anh Youki. Cảm ơn anh đã luôn ủng hộ quán. Được nghe những lời khen ngợi của anh, em và anh trai rất cảm kích, mong anh tiếp tục chiếu cố ạ.”
Có vẻ cô bé nhớ mặt tôi.
Nhớ lại vụ đi phát bánh tạ lỗi hôm nọ, cô bé cũng nhận ra tôi mà.
Cũng phải thôi, tôi đến đây suốt.
Mà Cecilia định làm thế nào?
Cô ấy là người nổi tiếng, chắc sẽ dùng tên giả để qua chuyện.
Tôi cứ đinh ninh như vậy, nhưng Cecilia lại hành động trái ngược hoàn toàn với dự đoán của tôi.
“Chị là... Cecilia. Rất vui được gặp em, Amy-san.”
“Hả, Cecilia... chẳng lẽ là... thành viên tổ đội Dũng giả...?”
“Này, Cecilia!?”
Không ngờ Cecilia lại khai thật tên mình.
Amy không giấu nổi sự kinh ngạc, miệng cứ há hốc ra rồi lại ngậm vào.
“Xin lỗi vì đã làm em bất ngờ, nhưng chị thực sự rất thích bánh ở đây. Chị nghĩ dùng tên giả với người làm ra những chiếc bánh ngon thế này là thất lễ... Amy-san, làm ơn đừng tiết lộ thân phận của chị khi tôi đến đây nhé, được không?”
“D-Dạ vâng. Được ngài Cecilia ủng hộ thế này, em thật sự rất vinh hạnh.”
Thấy Amy co rúm người lại vì sợ hãi, Cecilia vội vàng trấn an.
Dù là quý tộc nhưng Cecilia không bao giờ tỏ thái độ bề trên, nên không sao đâu.
Tôi cũng giải thích thêm cho Amy hiểu về điều đó.
Ban đầu cô bé còn hoảng loạn, nhưng nghe giải thích xong thì dần bình tĩnh lại.
“Thật là... em xin lỗi vì đã thất thố trước mặt quý khách.”
“Vừa bình tĩnh lại đã xin lỗi ngay được.”
“Ơ... a, dạ!”
Tôi lại lỡ mồm nói câu không cần thiết rồi.
Vừa mới bình tĩnh lại xong mà giờ lại hỏng bét.
“Không không, đừng cuống, đừng cuống. Hít thở sâu vào nào.”
Thế này thì tôi lại thành kẻ xấu mất.
Cecilia cũng đang mỉm cười dịu dàng thế kia, không cần phải căng thẳng đâu, nhưng có vẻ khó.
“Em đã bình tĩnh lại chưa?”
“D-Dạ vâng, tàm tạm rồi ạ. May mà không có khách nào khác...”
Đúng là nếu có khách khác thì chắc to chuyện rồi.
Không, chắc chắn là to chuyện.
Cecilia là người tinh tế nên chắc cô ấy đã xác nhận không có ai rồi mới nói tên thật... chắc vậy.
“Cho anh hỏi chút, có phải vì không có khách nên em mới nói tên thật không?”
“Vâng, đúng vậy ạ. Em không muốn gây phiền phức cho quán. Với lại em cũng không thích gây ra mấy vụ náo loạn không cần thiết.”
“A, đúng rồi nhỉ.”
Nhớ lại hồi đi hành trình cùng tổ đội Dũng giả, nghe bảo cô ấy mắng Yuuga suốt vì tội gây rối mà.
Cecilia thuộc kiểu người bị cuốn vào rắc rối chứ không phải kiểu người đi gây rối.
Mà, chắc chẳng ai thích tự mình gây rắc rối đâu nhỉ.
“Youki-san có vẻ thích gây náo loạn lắm nhỉ.”
“Không, làm gì có... à mà có khi có thật.”
Lúc bật công tắc Chuunibyou thì tôi không dám chắc.
Thích làm màu, lại còn phát ngôn mấy câu dị biệt với thế giới này... chết thật, phải kiềm chế lại mới được.
“Xin mạo muội hỏi, quan hệ giữa hai vị là...?”
“Youki-san là bạn của chị ạ.”
Câu trả lời dứt khoát của Cecilia khiến tim tôi hơi nhói.
Đúng là bạn thật, nhưng ít ra cũng nên ngập ngừng một chút chứ.
“A, ra là vậy. Xin lỗi vì đã hỏi chuyện riêng tư của quý khách.”
“Không sao đâu, cũng chẳng có gì phải giấu giếm mà. Youki-san cũng không để ý đâu nhỉ?”
“Ơ, ừ. Anh cũng không để ý đâu. Không sao.”
Nếu để ý mấy chuyện nhỏ nhặt này thì thế nào cũng bị Happiness chửi cho xem.
Kiểu như “Đồ hẹp hòi”. Con bé đó ít nói nhưng câu nào thốt ra là “chất” câu đó.
“Hai vị hiền lành thật đấy. Giá mà anh trai em cũng chín chắn được như anh Youki thì tốt biết mấy.”
Amy nhìn về phía nhà bếp với ánh mắt tiếc nuối.
Tôi cũng đâu có chín chắn lắm đâu, nhưng đúng là ông anh kia thì ham vui quá mức.
Cô bé còn trẻ mà đã vất vả rồi.
“Chắc em vất vả lắm nhỉ.”
“Em biết anh ấy vẫn làm việc đàng hoàng nhưng sự nhiệt tình của anh ấy đôi khi lại đi sai hướng.”
Cái tạp dề đó chắc là biểu tượng cho sự nhiệt tình chăng.
Bánh ngon thì ngon thật, nhưng không thể cứ thế mà bỏ qua được.
“Tiếng reo hò lúc nãy là sao vậy?”
“Anh ấy thì không nói làm gì, nhưng bánh ngọt anh ấy làm là hàng thật giá thật đấy ạ. Tùy hứng anh ấy lại cho khách ăn thử bánh mới như lúc nãy. Có vẻ mọi người rất thích.”
Nắm được dạ dày khách hàng rồi sao.
Nghĩ theo hướng đó thì cả tôi và Cecilia đều bị nắm thóp rồi còn gì.
Mà khoan, thế này thì vẫn chỉ là ngồi tán gẫu như mọi khi thôi sao.
Nói chuyện với Amy và Cecilia cũng vui đấy, nhưng hôm nay mục đích là khác cơ mà.
Thế nhưng, buồn thay là trong đầu tôi vẫn chưa có một kế hoạch hẹn hò nào ra hồn.
Biết đi đâu bây giờ, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Và rồi, tôi thấy Duke và Irene đang đi dạo cùng nhau giữa dòng người qua lại.
“Đây có thể là cơ hội...”
Chẳng biết là tình cờ hay sao, nhưng tôi quyết định thầm cảm ơn tình huống này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
