Chương 65: Tôi đã trở nên Chuunibyou
“Phu phu phu... Thế nào, ngầu không?”
“Ngầu cái nỗi gì. Này, cậu... cậu nghiêm túc đấy à?”
Sau khi thay đồ trong con hẻm nhỏ, tôi quay lại chỗ Clayman và tạo dáng ngay lập tức. Cảm giác này cũng lâu rồi mới thấy lại, hưng phấn thật đấy.
“Tất nhiên rồi. Lâu lắm rồi máu nóng trong người mới sôi sục thế này. Không ai có thể ngăn cản ta được nữa!”
“A~ chịu rồi. Hết thuốc chữa rồi, phiền chết đi được.”
Clayman có vẻ ngán ngẩm tột độ trước một tôi đang bật công tắc Chuunibyou.
Nhưng tôi không bận tâm.
Bởi vì hiện tại tâm trạng tôi đang bay lên tận chín tầng mây rồi.
“Được rồi, đến Guild nhận nhiệm vụ thôi Clayman. Trước khi có thứ gì đó trong ta bùng nổ.”
“A~ biết rồi, biết rồi. Mà này, cậu định mặc cái bộ dạng đó đi thật à? Soi gương lại đi. Soi xong rồi đi cũng chưa muộn đâu.”
“Ngươi đang nói cái gì thế, Clayman. Tất nhiên là ta đã soi gương rồi chứ.”
Dù đã dự đoán trước được phần nào, nhưng phải nhìn tận mắt mới thấy được sự tuyệt vời của nó.
Tôi đã soi qua tấm kính cửa sổ của một cửa hàng gần đó rồi.
Áo khoác dài màu đen, quần cùng màu, găng tay hở ngón. Thấy đen toàn tập thì hơi nhàm nên tôi đã chọn áo sơ mi màu tím bên trong.
Tiếp đến là đôi bốt có tấm kim loại bạc che phần mu bàn chân, và điểm nhấn cuối cùng là chiếc mũ bảo hiểm.
Ông chủ tiệm bán cái mũ bảo hiểm này bảo rằng mũ sắt thì phòng thủ tốt hơn, cái này chỉ là sản phẩm làm ra để đùa vui thôi.
Nhưng nghe đâu cũng có người mua đấy.
Thực tế thì tôi là một trong số đó đây.
Ngoài ra, tôi còn mua một thanh kiếm có vỏ bao và đeo sau lưng.
Dù chưa bao giờ dùng kiếm, nhưng thấy hình dáng thú vị nên tôi đã mua.
Có vẻ tiệm vũ khí ở nước ngoài bán đủ thứ lạ lùng, chắc họ nhập về với tâm thế “bán được thì tốt”.
Đối với một tuyệt phẩm thế này mà lại nói thế sao.
Với tôi thì việc nó chưa bị ai mua mất đúng là may mắn.
“À, cậu soi gương rồi mà vẫn thấy ổn thì... thôi tôi cũng chẳng nói gì nữa. Có nói cũng vô ích.”
“Sao thế, Clayman. Đây chẳng phải là bộ trang bị mà thằng đàn ông nào cũng từng mơ ước một lần sao?”
“Mơ ước thì có nhưng thực tế chẳng ai mặc đâu, cái bộ dạng đó.”
“Vậy sao, mơ ước mà nhỉ. Quả không hổ danh Clayman, ngươi hiểu chuyện đấy.”
“Đúng là với cậu bây giờ thì nói gì cũng vô ích thật.”
Dẫn theo một Clayman đang thở dài bất lực, tôi hướng về phía Guild.
“Ơ kìa, chẳng phải là Phó Hội trưởng sao. Ngài bảo hôm nay nghỉ cơ mà?”
Vừa bước vào Guild, cô nhân viên ngồi cạnh chỗ Clayman đã lên tiếng chào đón.
Chẳng hiểu sao qua giọng điệu thì có vẻ như cô ấy hoàn toàn không nhìn thấy tôi, tại sao nhỉ?
“Ờ, nghỉ chứ, nghỉ chứ. Chỉ là có tên này muốn nhận nhiệm vụ hạng A của Guild thôi.”
“Nhiệm vụ hạng A sao? Vừa vặn đang có đấy ạ. Nhờ công Phó Hội trưởng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của Guild Thương mại Talibork mà uy tín của Guild chúng ta tăng cao hẳn lên.”
Cô nhân viên cười tươi roi rói kể chuyện. Guild mình làm việc trở nên nổi tiếng là điều tốt.
Dù công việc chắc chắn sẽ tăng lên.
Mà nói đúng ra thì nhiệm vụ đó không chỉ có Clayman, mà cả tôi, Cecilia và Sophia-san cũng hợp sức nữa.
Nhưng với tôi của hiện tại, đó chỉ là chuyện cỏn con, không đáng bận tâm.
“Có nhiệm vụ nào gần đây không?”
“Vâng, có khoảng bốn, năm cái. Nhưng chẳng lẽ Phó Hội trưởng định đích thân đi làm sao ạ?”
“Điên à. Nghỉ phép mà lại đi làm nhiệm vụ Guild, tôi rảnh lắm chắc.”
Đúng là với tính cách của Clayman thì không đời nào gã đi.
Cô nhân viên vừa hỏi cũng chỉ biết cười trừ.
“A ha ha... đúng là vậy thật. Phó Hội trưởng hiện không trong giờ làm việc mà. Tại bình thường dù kêu ca nhưng ngài vẫn làm việc đâu ra đấy nên tôi cứ lỡ miệng...”
“Thật tình, cô nghĩ tôi là ai chứ.”
Không ngờ Clayman lại được lòng nhân viên phết.
Gã gãi đầu sồn sột là để che giấu sự ngượng ngùng sao?
Cái điệu cười tủm tỉm đó không qua mắt được tôi đâu.
Không, bình thường thì qua mắt được, nhưng hôm nay gã đang vui vì chuyện khác.
Chắc là do đã chọn được món quà ưng ý cho Sophia-san.
“Vậy rốt cuộc là ai muốn nhận nhiệm vụ ạ?”
“Gã này, gã này này.”
Clayman chỉ tay về phía tôi đang đứng sau lưng.
“Ờm... đó không phải là Thức thần mới của Phó Hội trưởng sao ạ?”
Cô nhân viên nghiêng đầu thắc mắc rồi rón rén hỏi Clayman.
Hóa ra là bị hiểu lầm tai hại thế này.
Hèn chi đứng lù lù sau lưng mà chẳng được ai đoái hoài tới.
“Thức thần của tôi làm gì có hình dạng thế này. Gã này sẽ nhận nhiệm vụ. Dù không phải hạng A đâu nhé.”
“Hả... nhưng theo quy định thì chỉ mạo hiểm giả hạng A mới được nhận nhiệm vụ hạng A mà...”
“Thực lực thì khỏi lo, tôi bảo đảm.”
Dù Clayman đã nói đỡ nhưng cô nhân viên vẫn tỏ vẻ vô cùng bối rối.
Bình thường cô ấy luôn tươi cười và làm việc nhanh nhẹn lắm mà.
“Ờm... tên của ngài là...?”
“À, phải rồi. Cậu định lấy tên gì? Hạng A rồi, lấy biệt danh cũng được đấy.”
“Vậy thì, cứ gọi ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.”
Một cái tên đậm chất Chuunibyou đến mức ai nghe cũng muốn bắt bẻ “Lấy đâu ra cái tên đó vậy?”.
Dùng tên Youki cũng được, nhưng giờ đang che mặt, vả lại Clayman cũng bảo dùng biệt danh được mà.
Thế thì cứ bung lụa hết mình thôi.
Nhân tiện, nguồn gốc cái tên là từ bộ trang phục đen toàn tập và hình dáng thanh kiếm mà ra.
“Cậu ta bảo thế đấy. Đăng ký tên đó đi.”
“Dạ không, ý tôi hỏi là tên thật...”
“Thôi tôi về đây. Phiền phức quá rồi. Thủ tục cô tự lo nhé.”
“A, khoan đã... Phó Hội trưởng, ngài Clayman ơi!”
Mặc kệ tiếng gọi với theo của cô nhân viên, Clayman bỏ đi một mạch.
Chắc hôm nay gã mệt rồi.
Với một kẻ lười biếng như Clayman, việc phải đi mua sắm, rồi đóng vai người bắt bẻ nãy giờ chắc là quá sức.
Lại còn không có Sophia-san ở bên để hồi phục năng lượng nữa chứ.
Chỉ còn lại cô nhân viên đang hoang mang tột độ và tôi.
Clayman đã về rồi, sự hưng phấn của tôi cũng đang tăng vùn vụt không thể kìm nén. Đã đến lúc thể hiện bản lĩnh thực sự.
“Hừ, ta muốn nhận nhiệm vụ ngay lập tức. Cho ta xem có những nhiệm vụ nào đi?”
“A, v-vâng ạ!”
Cô nhân viên vội vàng chạy vào quầy lấy ra một xấp giấy yêu cầu.
Chắc đây là những nhiệm vụ mà cô ấy nói với Clayman lúc nãy.
Hầu hết đều ở gần đây.
Nào là tiêu diệt đám cựu mạo hiểm giả biến chất thành đạo tặc, nào là thu thập dược thảo ở dãy núi có ma vật nguy hiểm sinh sống...
Nhìn qua các nhiệm vụ khác, chúng cũng nằm khá gần nhau.
Thế này thì di chuyển cũng không vất vả lắm.
Nếu cố gắng thì trong khoảng mười ngày có thể giải quyết được bốn cái.
Tôi cũng chẳng muốn về quán trọ, đi mười ngày chắc cũng không sao.
Trước đây tôi cũng từng đi làm nhiệm vụ vài ngày không về nên Guy sẽ không thấy lạ đâu.
“Được rồi, ta sẽ nhận hết đống này.”
Tôi đưa những tờ yêu cầu đã chọn cho cô nhân viên xem.
“Hả... nhận một lúc bốn cái luôn sao!? Đây toàn là nhiệm vụ hạng A đấy ạ.”
“Ờ, cứ giao cho ta. Khoảng mười ngày nữa ta sẽ trở lại. Hãy chờ tin tốt nhé!”
“Hả, ơ kìa!?”
Bỏ lại cô nhân viên đang ngơ ngác, tôi bước ra khỏi Guild.
Tất nhiên, trước khi đi không quên tạo một dáng thật ngầu.
Vì mặc đồ khác mọi khi nên tôi đã ngẫu hứng sáng tạo ra một tư thế mới.
Tôi luôn muốn được một lần nếm trải cảm giác làm nhân vật chính mạnh nhất thế giới. Giờ đây, huyền thoại về Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ sẽ bắt đầu... kiểu vậy.
Cố nén tiếng cười lớn sắp bật ra khỏi cổ họng, tôi ngước nhìn bầu trời. Cảm giác của nhân vật chính khi bước bước đầu tiên vào cuộc phiêu lưu chắc cũng giống thế này đây.
Không thể để mây đen che phủ bầu trời trong xanh này được.
Phải, đó là sứ mệnh của ta.
“Cắc cắc cắc. Ta sẽ giải quyết tất cả!”
Với tinh thần Chuunibyou bùng nổ, tôi bắt đầu chạy. Mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh.
Giờ đây, trên lưng ta chắc hẳn đang mọc ra đôi cánh của tự do.
Không còn gì phải sợ hãi nữa.
Lúc đó, tôi đã thực sự nghĩ như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
