Chương 64: Tôi đã đi mua sắm
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi cơ thể Guy được chữa lành.
Sau đó, nhờ sự giúp đỡ của Cecilia và Sophia-san, thuốc của Seek đã được hoàn thành, và sức khỏe của Teal-chan cũng đã khá hơn rất nhiều.
Về phần Clayman, nhờ hạ gục Rock Eater mà hầu như không tốn chút sức lực nào, nghe đâu gã đã cuỗm được một khoản tiền thưởng hậu hĩnh.
Giờ nghĩ lại, có khi Guild Thương mại Talibork nghĩ rằng nhiệm vụ “không làm hỏng lớp da” là bất khả thi nên mới đưa ra điều kiện oái oăm đó để làm khó dễ chăng.
Nếu thế thật thì chỉ biết chia buồn với họ thôi. Dù sao thì vụ việc cũng đã được giải quyết êm xuôi.
“A~ chán quá đi, khốn kiếp...”
Tôi đang lang thang một mình trên phố với tâm trạng bực bội.
Chẳng phải tôi có hẹn với ai đâu. Đơn giản là tôi không muốn ở lại phòng trọ nên mới đi lượn lờ thế này.
Lý do không muốn ở phòng thì đơn giản lắm.
Tôi không thể chịu nổi cảnh Guy và Teal-chan tình tứ với nhau nữa rồi.
Mọi chuyện bắt đầu từ ba ngày sau khi Guy hồi phục.
Nhờ thuốc của Seek, sức khỏe Teal-chan tốt lên, và cô bé bắt đầu đến thăm Guy. Chuyện đó thì cũng bình thường thôi nhưng vấn đề là hai người đó không dừng lại ở đó.
Có lẽ vì cả hai đều từng đối mặt với cái chết và luôn nghĩ về nhau, nên phản ứng sau đó thật khủng khiếp.
Họ chìm đắm hoàn toàn vào thế giới riêng của hai người, đến mức tôi cảm thấy mình như một món đồ trang trí vô tri trong chính căn phòng của mình vậy.
Và chuyện đó diễn ra gần như mỗi ngày, ai mà chịu nổi chứ.
Teal-chan thường ghé qua vào giờ nghỉ trưa và sau giờ làm việc.
Dù biết hai người họ đã trải qua hoạn nạn nên cũng muốn rộng lượng một chút nhưng mà thôi, chịu hết nổi rồi.
Đó chính là lý do tôi đang lang thang vô định trên phố dù chẳng có việc gì làm.
“Hà... hay là đến Guild nhận nhiệm vụ nhỉ. Nhắc mới nhớ, hôm đó Clayman có hứa sẽ cho mình lên hạng A mà.”
Dù người đảm nhận vai trò nguy hiểm mà gã định đùn đẩy cho tôi là Sophia-san nhưng hứa là hứa.
Dù sao tôi cũng đã giúp đỡ làm nhiệm vụ rồi, nên coi như tôi đã giữ lời.
Tôi muốn thử nhận nhiệm vụ hạng A xem sao, nên quyết định đến Guild.
“Hửm, gì thế kia?”
Đang trên đường đến Guild, tôi thấy người qua lại xôn xao bàn tán gì đó.
Tò mò, tôi túm đại một người đi đường hỏi thăm thì được biết là các thương nhân từ khắp nơi đang đổ về để mở một phiên chợ lớn.
Vốn dĩ sự kiện này được tổ chức vài lần trong năm, nhưng do cuộc chiến với Ma Vương nên dạo gần đây vắng bóng thương nhân.
Giờ Ma Vương đã bị tiêu diệt, các thương nhân lại tụ tập đông đủ, và nghe đâu đây là phiên chợ quy mô lớn đầu tiên sau một thời gian dài.
“Thương nhân từ khắp nơi đổ về nghĩa là sẽ có rất nhiều món đồ lạ mắt nhỉ.”
Thú thật là tôi thấy hứng thú với cái này hơn là nhiệm vụ hạng A.
“Ừ, nhiều đồ hiếm lắm đấy. Ta cũng đang định đến đó đây. Nếu muốn thì đi cùng không?”
“A, vậy thì làm phiền anh quá, nhờ anh dẫn đường ạ.”
Nhân tiện, người mà tôi túm lại hỏi chuyện chính là gã người thú Sói mà tôi quen biết hôm nọ.
Lúc nãy chỉ nhìn thấy bóng lưng to lớn nên tôi cứ tưởng là một người đàn ông vạm vỡ bình thường.
Vẫn cái nụ cười đáng sợ ấy.
Cứ hễ gã cười “Nhe...” một cái là hàm răng nanh sắc nhọn lại lộ ra.
Nhưng có vẻ gã không phải người thú xấu xa, gã đã dẫn tôi đến tận nơi tổ chức phiên chợ.
“Oa, đông vui thật.”
Nơi đó chật ních người và á nhân.
Thương nhân thì kẻ bày sạp ngay tại chỗ, kẻ dựng lều bán hàng. Lướt qua hàng hóa trưng bày, tôi thấy vô số món đồ lạ lẫm chưa từng thấy bao giờ.
“Hừm, quả nhiên phiên chợ lần này quy mô thật. Thôi ta đi đây. Lần tới có dịp thì cùng đi làm nhiệm vụ nhé.”
“A, vâng. Cảm ơn anh đã dẫn đường. Nếu có dịp rất mong được hợp tác ạ.”
“Có gì đâu, ta cũng có việc ở đây mà. Tiện đường thôi, tiện đường thôi. Đừng khách sáo thế. Chào nhé.”
Vẫy tay chào một cái, gã người thú Sói dẫn đường cho tôi biến mất vào đám đông. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được.
“Nào, đã đến đây rồi thì phải lượn một vòng cho thỏa thích chứ. Coi như đổi gió vậy.”
Thấy món nào hay hay thì mua.
Tôi hòa mình vào dòng người, ngắm nghía các món hàng bày bán trên sạp.
Từ những vật dụng thường ngày cho đến những thứ kỳ quái chẳng biết dùng để làm gì, đủ cả.
Đang lượn lờ xem hàng, tôi bất chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Đang chăm chú săm soi món hàng như thể đang thẩm định giá trị, chẳng phải là Clayman đó sao.
“Clayman đấy à. Anh làm gì ở đây thế?”
“A—, là cậu à. Thì... đi mua sắm chút thôi, mua sắm ấy mà.”
“Hừm... thế công việc ở Guild thì sao?”
“Hôm nay tôi trốn Sophia xin nghỉ phép đấy. Lấy cớ là đã đóng góp công lớn cho nhiệm vụ tiêu diệt Rock Eater nên tự thưởng cho mình một ngày nghỉ.”
Giấu vợ trốn việc để đi mua sắm thảnh thơi thế này, cái gã đàn ông này thật tình.
Bị lộ thì chắc chắn sẽ bị ăn mắng cho xem... mà thôi, chuyện nhà người ta tôi chẳng quan tâm.
“Bị Sophia-san mắng thì đừng có trách tôi không báo trước nhé.”
“Hừ, bị mắng thì bị mắng. Tôi cũng chẳng hối hận đâu.”
Nói nghe ngầu gớm nhỉ.
Cảm thấy có uẩn khúc gì đó, tôi gặng hỏi.
Hóa ra là gã đến để mua quà tặng Sophia-san.
“Rốt cuộc thì hôm kỷ niệm ngày cưới tôi vẫn chưa mua được gì cho cô ấy cả.”
“Đến giờ vẫn chưa mua á. Nhưng ở đây bán đủ thứ, đúng là nơi lý tưởng để chọn quà đấy.”
“Đúng không? Thế nên tôi mới đang chọn đây.”
“Hê... Tôi cũng đang đi đổi gió đây. Để tôi giúp anh một tay.”
Vốn dĩ tôi đến đây để giải tỏa tâm trạng, nên đi cùng ai đó cũng vui.
Clayman cũng tỏ vẻ “tùy cậu”, thế là hai đứa cùng nhau đi lượn.
Lượn qua vài sạp hàng và lều trại, mắt tôi bỗng dán chặt vào một món đồ.
“Ồ, cái này được đấy nhỉ?”
“Cái gì cơ... Này, cậu... nghiêm túc đấy à?”
Thứ tôi gợi ý cho Clayman là một chiếc bờm tai mèo. Cực kỳ hợp với gã Clayman cuồng hầu gái.
“Mua đi!”
“Mua cái con khỉ. Cậu biết là tôi đang chọn quà bù cho kỷ niệm ngày cưới không hả. Tặng cái này thì thành trò đùa ác ý mất!”
“A, nghĩ lại thì cũng đúng nhỉ. Xin lỗi, xin lỗi.”
“Này này. Hôm nay cậu sao thế? Ổn không đấy?”
Lúc nãy thì bực bội, giờ nhìn thấy nhiều đồ lạ mắt nên tâm trạng tôi tốt lên hẳn.
Lỡ mồm đùa chút thôi nhưng mà tôi thấy cũng được mà, bờm tai mèo hợp với đồ hầu gái lắm chứ bộ.
Tôi lén mua chiếc bờm tai mèo và nhét vào đống đồ của Clayman mà gã không hề hay biết.
Hôm nay tôi có vẻ hơi bất bình thường thật, bình thường tôi đâu có làm mấy trò này.
Cảm giác như cơn hưng phấn kỳ lạ đang dâng trào trong người vậy.
Sau đó, tôi cùng Clayman nghiêm túc chọn quà tiếp, và rồi tôi bắt gặp một món đồ kích thích tâm hồn Chuunibyou của mình dữ dội.
“Oa! Ngầu quá đi mất.”
Thứ khiến mắt tôi sáng rực lên là một chiếc áo khoác dài.
Thiết kế đơn giản với tông màu đen chủ đạo, nhưng lại toát lên cái khí chất “nhân vật chính”.
“Cậu em có mắt nhìn đấy. Cái này làm từ chất liệu xịn sò lắm, đảm bảo khả năng phòng thủ cũng không phải dạng vừa đâu.”
“Được, tôi mua!”
“Cảm ơn cậu em, mua được món hời rồi đấy!”
Tôi gật đầu tâm đắc, hớn hở chào tạm biệt ông chủ tiệm.
Thỉnh thoảng đi mua sắm thế này cũng không tệ.
Cảm giác như công tắc Chuunibyou sắp bật lên rồi.
À không, có khi nó bật lên từ lúc nào rồi cũng nên.
Sau đó, tôi lượn qua nhiều cửa hàng khác và lỡ tay mua sắm vô tội vạ.
“Này này, cậu mua nhiều quá rồi đấy.”
Trên đường về từ phiên chợ.
Nhìn tôi vác cái bọc đồ to tướng căng phồng, Clayman lầm bầm.
“Bấy lâu nay tôi có mua sắm gì cho bản thân đâu, thế này cũng được mà. Nghe bảo chợ này mỗi năm chỉ họp có mấy lần thôi. Phải mua ngay kẻo sau này hối hận.”
“Không, nhưng mà... theo tôi thấy thì cậu toàn mua mấy thứ kỳ quái không à.”
“Cậu nói cái gì thế hả. Tôi chỉ mua những thứ đã đánh cắp trái tim tôi thôi nhé.”
“Trái tim cậu cấu tạo kiểu gì thế không biết. Mà thôi, tôi mua được món cần mua là được rồi.”
Kết cục, Clayman đã mua tạp dề và các loại gia vị ngoại quốc.
Gã nghĩ rằng Sophia-san – người thích nấu ăn và chăm lo gia đình – sẽ vui khi nhận được những món này.
Phải công nhận là với Clayman thì gu chọn quà này cũng khá đấy chứ.
“Cơ mà, giờ làm gì đây nhỉ.”
Giờ đang là buổi trưa, chắc chắn Teal-chan đang ở phòng trọ, nên tôi không muốn về.
Đã ăn vặt đủ thứ ở chợ rồi nên bụng cũng không đói.
“Hay là đến Guild nhận nhiệm vụ đi? Tiện thể diện luôn mấy món vừa mua xem sao.”
“Chính là nó!”
“Hả!?”
Vẻ mặt cười cợt ban đầu của Clayman bỗng cứng đờ lại. Chính gã đề xuất mà sao giờ lại làm cái mặt đó, khó hiểu thật.
Dù sao thì, kế hoạch cho phần còn lại trong ngày đã được quyết định.
“Này, chờ chút đã! Cậu định mặc mấy thứ vừa mua đi làm nhiệm vụ thật á!?”
“Thì chính Clayman nói còn gì. Vậy thì, triển luôn. Tôi chui vào góc hẻm thay đồ chút, cậu đợi ở đây nhé.”
Tôi để Clayman đứng đó và chui vào một con hẻm vắng vẻ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
