Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 67: Tôi đã bình tĩnh trở lại

Chương 67: Tôi đã bình tĩnh trở lại

“Thật tình, rốt cuộc anh đang làm cái trò gì vậy hả?”

“Ờm... em nói chuyện gì cơ? Anh chưa nắm bắt được tình hình.”

Trước mặt tôi là Cecilia đang đứng chống nạnh như bức tượng hộ pháp, còn tôi thì rất biết đọc bầu không khí nên đang ngồi quỳ seiza.

Ký ức ùa về, hình như trước đây cũng từng có cảnh tượng tương tự thế này rồi thì phải.

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tôi bắt đầu hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trước khi đến đây.

Mười ngày trước, “công tắc Chuunibyou” trong tôi bất ngờ được kích hoạt, cộng thêm đống stress tích tụ bấy lâu khiến cơn “bệnh” bùng nổ dữ dội.

Kết quả là tôi đã tự xưng cái danh hiệu đậm mùi tiểu thuyết ba xu là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, và một mình cân luôn bốn nhiệm vụ hạng A.

Với tinh thần Chuunibyou hừng hực và khí thế ngút trời, tôi vừa cười ha hả vừa lần lượt hoàn thành từng nhiệm vụ một.

Thế nhưng, nhờ lời khuyên can của Duke mà tôi đã sực tỉnh, để rồi ngay sau đó là cảm giác xấu hổ và hối hận tột cùng ập đến như sóng thần.

Và thế là tôi vừa hét lên những tiếng vô nghĩa vừa chạy thục mạng suốt đêm để về lại Minerva.

Đang lê bước nặng nề đến Guild để báo cáo thì xe ngựa nhà Aquarein trờ tới, và tôi bị tóm gọn.

Bị áp giải về dinh thự trong sự ngơ ngác, tôi được dẫn vào căn phòng này, nơi có một Cecilia đang cực kỳ, cực kỳ tức giận chờ sẵn.

“Anh vẫn chưa hiểu sao? Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, hay nói cách khác là anh Youki.”

“Hự... Sao em biết là anh?”

Suốt một tuần qua tôi chưa từng tháo mũ bảo hiểm ra lần nào.

Vì tôi cứ nghĩ một mạo hiểm giả hạng A bí ẩn, không rõ danh tính thì ngầu bá cháy.

Giờ nghĩ lại thì chỉ thấy giống một kẻ khả nghi thôi.

“Cả cái Minerva này đang đồn ầm lên kia kìa. Về Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, mạo hiểm giả hạng A bí ẩn đột ngột xuất hiện. Tất nhiên là tin đồn cũng lọt đến tai em rồi. Và em nhận ra ngay đó là Youki-san.”

“Nhưng anh đã che mặt kỹ càng, rồi còn thay đổi vóc dáng chút đỉnh nữa mà...”

Dù có đang trong cơn mê sảng Chuunibyou đi nữa, tôi vẫn đủ tỉnh táo để biết mình cần phải cẩn thận mấy chuyện đó.

Thế nên tôi đã hóa Ma tộc nửa vời để thay đổi vóc dáng mỗi nơi tôi đến.

Đó là hành động có tính toán trước để đề phòng tin đồn lan ra.

“Đúng là có tin đồn anh là một gã thư sinh mảnh khảnh, lại có tin đồn anh là một gã lực lưỡng vạm vỡ, khiến mọi người hoang mang không biết đâu mà lần. Nhưng anh không qua mắt được em đâu.”

“Không nhưng tại sao chứ?”

“Dù chưa tận mắt chứng kiến, nhưng người có thể ăn mặc y hệt như lời đồn thì chỉ có mỗi Youki-san thôi. Hơn nữa, nghe bảo anh còn nói rất nhiều câu thoại đặc trưng ở mỗi nơi anh đến làm nhiệm vụ nữa nhỉ?”

Hóa ra những câu thoại Chuunibyou của tôi đang được lan truyền khắp nơi. Địa ngục là đây chứ đâu. Đã thế lại còn bị Cecilia biết được nữa chứ.

Vốn dĩ tôi thừa nhận mình bị bệnh Chuunibyou, nhưng để người con gái mình thích biết được mấy câu thoại xấu hổ đó thì không thể chịu đựng nổi.

Trái tim tôi tan nát thật rồi dù hôm qua nó vừa mới tan nát một lần xong.

“Hèn chi Duke nhận ra Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ là anh.”

“Anh đã gặp Duke-san rồi ạ?”

“Ừ, lúc anh đang tiêu diệt đạo tặc thì đoàn kỵ sĩ tới. Cậu ta đã khuyên anh nên tỉnh mộng đi.”

“Quả không hổ danh Duke-san.”

Thật sự tôi nợ Duke nhiều quá.

Nếu cứ tiếp tục cơn điên đó, có khi tôi đã gây ra những chuyện hối hận cả đời không hết.

Hôm nào phải mời cậu ta đi ăn mới được.

Cơ mà, chỉ có thế mà cũng nhận ra được Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ là tôi sao.

“Khoan đã? Nếu Duke nhận ra anh thì...”

“Tất nhiên rồi. Cả Seek-kun và Happiness-chan cũng nhận ra ngay. Nghe tin đồn xong là hai đứa cứ cười khúc khích suốt."

“Mấy cái đứa này...”

Lát nữa phải nói chuyện phải quấy mới được... à không, thôi bỏ đi.

Giờ mà đi nói chuyện với chúng nó thì chẳng khác nào tự xát muối vào vết thương lòng.

Tinh thần tôi không chịu đựng thêm được nữa đâu.

“Quan trọng hơn... Youki-san có hiểu tình cảnh hiện tại của mình không đấy?”

“Ơ, à không, anh không hiểu.”

Đang ngồi quỳ trước mặt người thương thế này, tốt nhất là đừng đùa cợt. Không khí rõ ràng không thích hợp chút nào.

“Em đã giải thích rồi mà. Việc trở nên nổi tiếng và được biết đến rộng rãi sẽ dẫn đến hậu quả gì.”

“Ờm... là gì nhỉ?”

Hình như có nói thật, nhưng tôi không nhớ ra nổi.

Cảm giác đó là một chuyện rất quan trọng.

“Chẳng phải em đã nói là các quốc gia đang có động thái thu thập nhân tài ưu tú sao?”

“A... nhắc mới nhớ!”

Hồi mới đến dinh thự này lần đầu, hình như có nói chuyện đó.

Chiến tranh giữa con người với nhau, rồi hôn nhân chính trị để lôi kéo nhân tài đại loại vậy.

“Có vẻ anh nhớ ra rồi. Em cũng không muốn trói buộc Youki-san đâu nhưng anh nổi bật quá rồi đấy. Làm ơn hãy kiềm chế lại một chút đi ạ.”

Cecilia nói hoàn toàn đúng.

Nếu chỉ là mạo hiểm giả hạng A thì còn đỡ.

Đằng này lại che mặt, ăn mặc kỳ quái, xưng danh Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ đầy bí hiểm, lai lịch bất minh thì lại là chuyện khác.

Đã thế tin đồn về vóc dáng lại còn mâu thuẫn lung tung nữa chứ. Nổi bật theo hướng tiêu cực quá mức rồi.

“Không, lần này anh thực sự là đồ ngốc. Anh đã hành động thiếu suy nghĩ và để mọi chuyện đi quá xa.”

“Không đâu, em nghĩ cũng có những người được cứu nhờ Youki-san nhận nhiệm vụ hạng A mà. Chỉ là, xin anh hãy hạn chế làm Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ đi ạ.”

“Ừ, anh sẽ không làm nữa đâu, tuyệt đối. Từ giờ anh sẽ nhận nhiệm vụ với tư cách Youki bình thường.”

Bộ đồ Chuunibyou đó sẽ bị phong ấn dưới đáy tủ quần áo vĩnh viễn.

Và cả ký ức về mười ngày qua cũng sẽ bị chôn vùi vào sâu thẳm trong tim.

Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, chúng ta chỉ gắn bó với nhau vỏn vẹn mười ngày thôi nhỉ, cảm ơn nhé.

Tôi thầm nói lời từ biệt với Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ trong lòng.

“Vậy ạ, em xin lỗi nhé. Dù Youki-san có làm gì thì em cũng đâu có quyền can thiệp...”

“Không không, em không cần xin lỗi đâu. Người mất kiểm soát là anh mà.”

Ngược lại tôi còn biết ơn vì cô ấy đã khuyên nhủ.

Có vẻ cô ấy lo lắng cho tôi, ừm, quả nhiên Cecilia là tuyệt nhất.

“Anh nói vậy em cũng thấy nhẹ lòng. À, em cũng đã dặn kỹ Happiness-chan và Seek-kun là tuyệt đối không được nói cho ai biết Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ là Youki-san rồi.”

“A, cảm ơn em. Mấy đứa đó mà không dặn là kiểu gì cũng đi rêu rao khắp nơi cho xem. May quá.”

Duke thì không nói, chứ hai đứa kia thì chắc chắn sẽ đem chuyện này ra làm trò cười.

“Ngoài ra, cô Sophia và mẹ em hình như cũng lờ mờ đoán ra rồi, nên em cũng đã tìm cách lấp liếm cho qua chuyện.”

“Anh thực sự đã gây phiền phức cho mọi người quá nhiều rồi.”

“Không sao đâu ạ, cũng chẳng có gì to tát cả. Nhân tiện, anh còn nghĩ ra ai có thể biết danh tính thật của anh không? Nếu có thì phải đi dặn họ giữ bí mật.”

“Ờm, chắc còn Clayman thôi. Gã biết ngay từ đầu mà. Mà việc danh tính của anh chưa bị lộ chứng tỏ gã cũng giữ bí mật giúp anh rồi.”

Đằng nào cũng phải đến làm thủ tục hoàn thành nhiệm vụ, tiện thể dặn dò gã luôn.

“Vậy sao. Nếu là Clayman-san thì chắc ổn thôi ạ. Qua lần nhiệm vụ vừa rồi, em thấy chú ấy cũng không phải người xấu. Hơn nữa, chú ấy là chồng của cô Sophia mà.”

“A—, em nói thế thì anh hoàn toàn đồng ý.”

Sophia-san không đời nào lại đi chọn nhầm chồng.

Clayman tuy là một gã vô dụng nhưng được cái làm việc đâu ra đấy.

Dù cái hình ảnh lười biếng thường ngày quá ấn tượng khiến người ta hay có cái nhìn tiêu cực về gã.

“Nói thế này có hơi thất lễ với Clayman-san nhưng vì em đã quen biết cô Sophia từ lâu rồi nên...”

“Không không, em không cần phải khách sáo với Clayman đâu. Lúc nào gã chẳng lười biếng. Hồi đầu anh đến quầy của gã để nhận nhiệm vụ, gã còn nổi cáu bảo anh sang quầy bên cạnh đi cơ mà.”

Gã còn bảo mọi người đều sang chỗ mấy cô em xinh đẹp, sao tôi lại cứ đâm đầu vào chỗ gã.

Ký ức ùa về thật hoài niệm.

“Hả... có chuyện đó sao ạ?”

“Gã thì chỉ muốn lười thôi nhưng nhân viên trong Guild tin tưởng gã lắm. Nên gã hay bị nhờ vả đủ thứ việc.”

“Lần đầu em nghe chuyện đó đấy. A, nếu anh muốn thì dùng trà nhé? Em sẽ đi pha.”

“Uống chứ, uống chứ! Trà Cecilia pha ngon tuyệt mà. Anh mong chờ lắm đấy.”

“Phu phu, được anh khen em vui lắm.”

Nhìn bóng lưng Cecilia đang chuẩn bị trà, tôi bỗng thấy lòng mình vui phơi phới.

Cần gì phải làm Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, có cả tá cách để xả stress thế này cơ mà.

Sau đó, tôi vừa uống trà do Cecilia pha vừa trò chuyện vui vẻ.

Giữa chừng có thêm Happiness đang nghỉ giải lao và Seek rảnh rỗi tham gia, tiếng cười nói không ngớt.

Tán gẫu xong xuôi, Happiness quay lại làm việc, tôi cũng có việc cần đến Guild nên xin phép ra về.

Được Cecilia và Seek tiễn ra cổng, tôi rời dinh thự và hướng về phía Guild.

“Chà, mình nhận ra rồi. Sự chữa lành hóa ra lại ở ngay bên cạnh mình thôi.”

“A—, tốt rồi.”

Đến quầy tiếp tân, tôi thấy Clayman đang xụ mặt ra vẻ hờn dỗi.

Vừa bước vào Guild, nhìn thấy tôi là gã đã trưng ra cái bộ mặt đó rồi.

Mình làm gì sai à?

“Thế, tôi có chuyện cần nói...”

“Biết rồi, biết rồi. Xin lỗi nhé, tôi rời chỗ chút. Sẽ quay lại ngay.”

Clayman xin phép cô nhân viên bên cạnh rồi lôi tôi ra cửa sau của Guild.

Ra ngoài, gã cẩn thận quan sát xung quanh xem có ai không.

Xác nhận không có ai, gã lục túi và đưa cho tôi một cái túi nhỏ.

“Cái này là...”

“Thù lao đấy. Của mấy cái nhiệm vụ cậu hoàn thành. Bốn cái nhiệm vụ hạng A, bộn tiền đấy chứ đùa à?”

Đúng là tiếng xu kêu leng keng nghe rất vui tai.

Lần đầu tiên nhận được khoản thù lao lớn thế này từ nhiệm vụ, tôi có chút xúc động.

“Nhưng sao lại đưa ở chỗ này?”

“Tin đồn ầm ĩ thế kia. Đưa cho cậu ở quầy tiếp tân lúc đang để mặt mộc thế này thì loạn mất! Vốn dĩ đã có cả đống kẻ đến hỏi tôi Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ là ai rồi đấy.”

Clayman thở dài ngao ngán.

Chắc gã bị tra hỏi dữ dội lắm.

“Tất nhiên anh không khai ra tôi đúng không!?”

“Ừ. Tôi bảo là cứ để là người đàn ông bí ẩn thì ngầu hơn. Hồi vụ Rock Eater cậu cũng giúp tôi nhiều dù phiền phức thật nhưng hứa là phải giữ chứ.”

“May quá. Từ giờ về sau cũng nhờ anh giữ bí mật giúp nhé, làm ơn đấy.”

“Mà, nếu cậu đã không muốn thì tôi sẽ im lặng thôi...”

Nghe Clayman nói vậy tôi yên tâm hẳn.

Thế là danh tính của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ vẫn được bảo toàn.

Chỉ cần không hoạt động nữa thì tin đồn cũng sẽ dần lắng xuống thôi... chắc vậy.

Dù sao thì vụ náo loạn này coi như đã được giải quyết.

“Chà, cảm ơn anh nhiều. Xin lỗi vì đã gây phiền phức nhé, vậy thì...”

“Đứng lại.”

Xong việc rồi, hôm nay tôi cũng chẳng có hứng thú nhận nhiệm vụ nữa, định quay về thì bị gã túm tay giữ lại.

Còn chuyện gì nữa sao?

Nhìn mặt gã thì có vẻ chẳng phải chuyện tốt lành gì.

“Ờm, tôi còn gây ra vụ gì nữa à?”

“Không có bằng chứng xác thực. Nhưng tôi chắc chắn chỉ có thể là do cậu làm thôi.”

“Tôi á...?”

Clayman cũng biết thừa là tôi đã vắng mặt ở Minerva suốt mười ngày qua mà.

Có muốn làm gì cũng đâu có làm được.

“Này, cậu không nhớ hôm chúng ta đi chợ cùng nhau à?”

“Nhớ chứ nhưng đó là quá khứ tôi muốn xóa bỏ nên đang định phong ấn nó lại đây.”

Nếu không đi chợ hôm đó thì tôi đã chẳng gặp mấy món trang bị kia.

Dù là do tích tụ mệt mỏi và stress nhưng tôi cũng đã quá đà thật.

Nhắc mới nhớ, Clayman có mua quà cho Sophia-san.

Hình như là bờm tai mèo... à không, nhầm.

Là tạp dề và gia vị ngoại quốc mới đúng.

Thế cái bờm tai mèo ở đâu ra. À nhớ rồi.

“Này, cậu vừa nhớ ra cái gì đúng không. Lúc đó cậu đã nhét cái gì vào túi đồ của tôi đúng không!?”

“Ừ, có nhét.”

“Biết ngay là cậu mà! Mà, tôi cũng đoán ra rồi. Tại cậu mà...”

Theo lời kể của Clayman, vào cái đêm tôi hừng hực khí thế rời khỏi Minerva để đi làm nhiệm vụ.

Gã đã mang quà về tặng cho Sophia-san.

Lúc đầu gã đưa gia vị ngoại quốc, cô ấy rất vui.

Thế nhưng, khi lôi cái tạp dề ra để tặng nốt món cuối cùng, chiếc bờm tai mèo cũng bị móc vào và rơi ra theo.

Cả hai đứng hình mất vài giây vì không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng Sophia-san đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và nói một câu.

“Cảm ơn anh, mình à”, với một vẻ mặt vô cùng vi diệu.

“Thà bị đấm như mọi khi còn hơn...”

“Chứ còn gì nữa. Lâu lắm rồi tôi mới bị Sophia nhìn bằng ánh mắt đó đấy! Đến thằng con trai nó cũng nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng nữa chứ.”

Lúc đó tôi hơi bị hâm hấp nên mới làm trò đó.

Quên béng đi mất.

Mà Sophia-san phản ứng như vậy nghĩa là cô ấy không chịu đeo à?

“Thế rồi anh vứt cái bờm tai mèo đó đi chưa?”

“Chẳng hiểu sao con gái tôi lại thích mê cái đó, nên không vứt được. Cứ mỗi lần nhìn thấy nó là ký ức về cái không khí gia đình đóng băng hôm đó lại ùa về.”

“Thích mê á.”

Con gái Clayman cũng cá tính phết nhỉ.

Tự nguyện đeo bờm tai mèo. Tôi muốn gặp cô bé thử một lần quá.

“Hà, thôi tôi quay lại làm việc đây.”

“Ừ, hẹn gặp lại.”

Vậy là sự bùng nổ Chuunibyou của tôi, vụ náo loạn Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ đã chính thức khép lại.

“A, quên chưa nói cái này.”

“Gì nữa, người ta đang định về với cái tâm thế 'mọi chuyện đã kết thúc êm đẹp' mà.”

Định phong ấn nó làm lịch sử đen tối nên tôi nghĩ thế là xong rồi chứ.

Đang định về thì gã lại gọi giật lại.

“Nói trước nhé, ở Guild cậu vẫn chỉ là hạng B thôi đấy. Nếu muốn nhận nhiệm vụ hạng A thì cứ mặc cái bộ đồ Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ gì đó mà đến.”

“Hả, cái gì cơ?”

Hình như tôi vừa nghe thấy một điều cực kỳ vô lý.

Muốn nhận nhiệm vụ hạng A thì phải mặc đồ Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ á?

Trong lúc não tôi còn đang bị đình trệ vì chưa xử lý kịp thông tin, Clayman bắt đầu giải thích lý do.

“Thực ra là vì tự ý thăng hạng A cho một gã từ đâu chui ra nên tôi bị cấp trên mắng cho một trận tơi bời. Xin lỗi nhé, nhưng vụ cho cậu lên hạng A coi như hủy bỏ rồi.”

“Không không không không! Đùa à, này. Thế nghĩa là tôi vẫn cứ mãi là hạng B sao?”

“Cậu cũng làm nhiệm vụ hạng A rồi nên chắc cũng hiểu, đâu phải cứ có thực lực là lên được hạng A đâu. Mà, cứ tích lũy thêm kinh nghiệm đi rồi sẽ lên được thôi. Cố lên nhé.”

Clayman bỏ lại một lời khuyên chẳng có chút giá trị nào rồi quay trở vào Guild.

Lúc đó, tôi đã học được một bài học sâu sắc về hậu quả của việc đánh mất bản thân và hành động thiếu suy nghĩ.

Nghe như văn cảm tưởng ấy nhỉ.

Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa đứng chôn chân tại chỗ.

Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, đối với tôi chỉ là một lịch sử đen tối, nhưng có vẻ như tôi sẽ không thể nào quên được nó rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!