Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 63: Tôi chữa trị cho Vệ thần

Chương 63: Tôi chữa trị cho Vệ thần

“Hừm... hừm...”

Dù đã chui vào chăn ấm nệm êm nhưng tôi không tài nào ngủ được.

Hình ảnh Guy với cơ thể nứt toác ở nhà trọ cứ ám ảnh trong tâm trí tôi.

Và cả hình ảnh Teal-chan dù đang đau đớn vẫn lo lắng cho Guy nữa.

Nếu dùng ma thuật ẩn thân thì sẽ không ai nhìn thấy đâu nhỉ.

Bay hết tốc lực về vương đô, giải quyết xong việc rồi quay lại quán trọ trước khi trời sáng, như thế sẽ không bị ai nghi ngờ. Chắc là làm được nhỉ?

“Được rồi, lâu lắm rồi không bay, triển thôi!”

Nghĩ là làm, tôi kiểm tra xem Clayman đã ngủ chưa.

Để chắc ăn, tôi niệm Nightmare Sleep lên gã.

Lỡ gã tỉnh dậy thì phiền lắm, thôi thì cho gã một giấc mơ đẹp vậy.

Vừa niệm xong, gã liền nở một nụ cười nham nhở đến phát tởm và nói mớ “Sophia~”. Biết ngay là mơ thấy cái gì mà.

Bỏ lại Clayman đang ôm chặt cái chăn với nụ cười khả nghi, tôi lẻn ra khỏi phòng.

Nhưng để ra khỏi quán trọ thì phải đi qua quầy tiếp tân.

Dù trời đã tối nhưng chưa khuya lắm, chắc chủ quán vẫn còn thức.

Đang tính kế vượt qua chướng ngại vật thì tôi lén nhìn về phía quầy tiếp tân.

“Ơ, sao lại...?”

Chẳng hiểu sao Cecilia đang ngồi trên ghế sofa ở quầy tiếp tân. Trên bàn có tách trà, có vẻ cô ấy đang đợi ai đó.

Thấy tò mò, tôi thử bắt chuyện.

“Cecilia, em làm gì ở đây giờ này vậy?”

“Làm gì là làm gì. Em đang đợi Youki-san đấy.”

Đợi tôi nghĩa là sao?

Cecilia đứng dậy khỏi ghế sofa, đưa cho tôi một cái túi.

“Đây là số dược thảo em hái được hôm nay. Anh mang về đưa cho Seek-kun nhé.”

“Hả, nhưng mà...”

“Nhớ dặn Seek-kun phối hợp lời khai cho khớp nhé. Và khi Teal-chan tỉnh lại thì dặn cả em ấy nữa.”

“A, ừ, anh biết rồi.”

Tôi nhận lấy cái túi từ tay Cecilia và nhét vào cái ba lô đang đựng Ma khoáng thạch.

“Sophia-san lâu rồi mới làm nhiệm vụ nên có vẻ mệt lắm, cô ấy ngủ say rồi. Chắc là đến sáng mai cũng không dậy đâu nếu không có chuyện gì.”

“Anh sẽ cố gắng quay lại trước khi trời sáng.”

“Vậy ạ. Em đã bảo với chủ quán là nếu cần sẽ gọi nên ông ấy đi ăn tối rồi. Nếu anh muốn đi thì bây giờ là lúc thích hợp nhất đấy.”

Hóa ra cô ấy đã lo liệu cả chủ quán rồi.

Phải công nhận là cô ấy tháo vát thật đấy.

“Anh biết rồi, cảm ơn em. Nhưng sao em lại chuẩn bị kỹ càng thế này? Lúc nãy anh...”

“Em nghĩ nếu là Youki-san thì chắc chắn anh sẽ đi. Thực ra đây là lần thứ ba em nhờ chủ quán đi vắng rồi đấy. Lần tới chắc sẽ bị nghi ngờ mất, nên nếu anh không đến thì em cũng định quay về phòng thôi.”

Nhìn Cecilia mỉm cười kể lại, tôi thầm hối hận vì không hành động sớm hơn.

Cecilia cũng lo lắng cho hai người họ, và đã dự đoán khả năng tôi sẽ đi nên mới âm thầm hỗ trợ thế này.

Thực sự phải cảm ơn cô ấy rất nhiều.

“Cảm ơn em vì tất cả. Vậy anh đi đây.”

“Đi đường cẩn thận, đừng để ai nhìn thấy nhé.”

“Anh biết rồi, chào em.”

Chào tạm biệt Cecilia xong, tôi rời khỏi quán trọ.

Tôi niệm ma thuật ẩn thân Banish Wave lên mình rồi đi ra khỏi làng.

Khi đã hoàn toàn rời xa khu dân cư, tôi trở lại hình dạng Ma tộc.

“Muốn bay hết tốc lực thì phải dùng hình dạng này thôi. Chậc... dù không muốn trở lại hình dạng này chút nào nhưng đành chịu vậy.”

Lầm bầm một mình giữa thảo nguyên vắng lặng, tôi tung đôi cánh bay vút lên bầu trời.

Từ đó, tôi im lặng bay một mạch về Minerva và đáp xuống trước quán trọ mình đang thuê.

Tất nhiên, tôi phải tàng hình rồi mới lẻn vào quán trọ và vào phòng. Rõ ràng là phòng mình thuê mà sao phải lén lút như ăn trộm thế này.

Tại cái bộ dạng này mà ra cả thôi.

Nhìn Guy, có vẻ gã vẫn ổn.

Vết nứt lan rộng hơn so với lúc tôi đi, nhưng cơ thể vẫn chưa sụp đổ.

Vẫn còn cứu được.

Tôi cố gắng không gây chấn động mạnh, nhẹ nhàng đánh thức Guy.

“Này, Guy dậy đi!”

Nhưng Guy không dậy. Là do ngủ say quá, hay là...

“Chẳng lẽ đã quá muộn rồi sao!?”

Có khi nào cơ thể chưa vỡ nhưng gã đã chết rồi không? Không. Chắc chắn là vẫn còn khoảng hai ngày nữa mà.

“Này, đừng có ngủ nữa, dậy đi chứ. A~ thật tình, cái gã tượng đá lolicon biết đi này! Ta tìm được cách cứu ngươi rồi đây. Ngươi chỉ cần ăn cái Ma khoáng thạch này là xong mà!”

“.........!”

Tôi thấy cơ thể Guy khẽ giật một cái.

Có vẻ gã đã phản ứng.

Cứ gọi tiếp thì chắc gã sẽ dậy thôi.

“Dậy mau lên cho ta nhờ! Nói cho mà biết nhé. Ta tuyệt đối không tha thứ cho kẻ dám bỏ lại một cô bé đáng thương như vậy mà chết đâu. Thế nên là...”

“Eeei, ồn ào quá đi!”

Ngay lúc tôi định tuôn một tràng càm ràm cho hả dạ thì Guy mở bừng mắt.

Quả nhiên là chưa chết.

“May quá, kịp rồi.”

“May cái nỗi gì hả tên nhóc. Dám phá giấc ngủ có thể là cuối cùng của ta. Đã thế còn nhân lúc ta ngủ mà nói năng xằng bậy nữa chứ.”

“Hả, ngươi nghe thấy hết à? Thấy không dậy cứ tưởng...”

“Ta tỉnh rồi! Chỉ là cơ thể đã đến giới hạn nên cử động mất thời gian thôi.”

Hóa ra gã nghe hết từ đầu đến cuối.

“Được rồi, thế thì ăn cái này đi!”

Nếu đã tỉnh thì chắc gã cũng nghe thấy chuyện tôi tìm ra cách chữa rồi.

Không có thời gian giải thích dài dòng, tôi lôi Ma khoáng thạch trong ba lô ra và nhét thẳng vào mồm Guy.

“Này tên nhóc, làm cái trò gì... ưm hự!?”

“Giải thích sau. Cứ ăn đi, nhanh lên!”

Guy có vẻ miễn cưỡng nhưng cũng bắt đầu nhai rôm rốp.

Tôi cứ thế nhét liên tục Ma khoáng thạch vào mồm gã, nhanh hơn cả tốc độ gã nhai.

“Ưm, ưm hự, ực.”

Guy giơ một tay ra trước mặt tôi như muốn nói điều gì đó.

“Chẳng hiểu ngươi nói gì cả. Ơ, a!”

Nhìn cánh tay gã giơ ra, những vết nứt lúc nãy đã biến mất hoàn toàn.

Nhờ Ma khoáng thạch mà cơ thể gã đang hồi phục.

“Hử!? Ưm gư ga...”

Guy cũng ngạc nhiên nhìn cánh tay mình, chắc gã đã nhận ra hiệu quả của Ma khoáng thạch.

Tôi tiếp tục cho gã ăn đến khi vơi đi một nửa ba lô thì các vết nứt trên cơ thể gã đã hoàn toàn biến mất.

“Còn thừa một nửa cơ à. Nhưng thế này là yên tâm rồi.”

“Này tên nhóc. Đừng có nhét vào mồm ta thô bạo thế chứ. Thấy vết nứt trên tay biến mất là ta hiểu công dụng của đá này rồi! Cho ăn từ từ thôi.”

“À, xin lỗi xin lỗi. Tại ta nghĩ phải cho ăn nhanh kẻo không kịp nên hơi cuống.”

“Hừ, biết thế là được. Vẫn còn thừa kìa. Tiện thể cho ta ăn nốt đi.”

Guy giật lấy cái ba lô trên tay tôi và dốc ngược vào mồm.

Không biết có phải do thích không, mà tôi cũng chẳng hiểu vị giác của Gargoyle thế nào nên chịu.

Guy nhai Ma khoáng thạch rôm rốp y hệt con Rock Eater rồi nuốt chửng tất cả.

“Này này, ăn nhiều quá đấy. Có sao không vậy...”

“Hừm... cũng ngon phết đấy chứ. Lần sau nhớ mang về tiếp nhé.”

Có vẻ gã thích Ma khoáng thạch thật.

Ta không đi lấy nữa đâu, phiền lắm.

Tôi nhận lại cái ba lô từ tay Guy và kiểm tra bên trong.

Chắc vẫn còn túi dược thảo làm thuốc ở trong đó.

“Hửm...?”

Ngoài túi dược thảo, tôi thấy còn một vật gì đó nằm sâu dưới đáy ba lô.

Tò mò lấy ra xem thì thấy một vật giống như cái móng vuốt.

Màu sắc thì giống hệt Ma khoáng thạch nhưng...

“Hừm, vẫn còn sót à, đưa đây!”

“A, chờ chút đã.”

Guy phớt lờ lời ngăn cản của tôi, tống luôn cái đó vào miệng.

Hình như đó không phải Ma khoáng thạch mà là móng vuốt của con Rock Eater đột biến.

Chắc lúc đánh nhau nó bị gãy ra và tôi lỡ tay nhặt nhầm.

Chỉ là cái móng vuốt thôi chắc không sao đâu nhỉ, lo quá.

“Cái này vị lạ hơn hẳn. Gì thế này, người nóng quá!?”

“Đã bảo chờ chút mà. Cái đó đâu phải Ma khoáng thạch!”

Chuyện gì sẽ xảy ra đây, tôi lo lắng nhìn Guy.

Bất ngờ thay, phần cánh tay và đôi cánh đã mất từ từ mọc lại.

Guy thì kêu nóng và lăn lộn dưới đất, còn tôi thì trố mắt nhìn hiện tượng kỳ lạ đó.

Cuối cùng, quá trình mọc lại kết thúc, cánh tay và đôi cánh đã hoàn toàn được tái tạo.

“...”

“...”

Cả hai chúng tôi đều câm nín.

Guy và tôi cùng nhìn vào cánh tay và đôi cánh vừa mới không có ở đó lúc nãy.

“Thôi... đừng suy nghĩ sâu xa làm gì. Không còn thời gian nữa, ta còn việc phải làm, đi đây.”

Bỏ lại Guy đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi lẻn ra khỏi phòng.

Vẫn giữ nguyên trạng thái ẩn thân, tôi lẻn vào dinh thự nhà Aquarein.

Dùng khứu giác cường hóa để tìm Seek, tôi lôi đầu thằng nhóc dậy.

“Ư~ đau quá... Ai đấy?”

“Im lặng nào. Ta đây.”

“Ơ, Đội trưởng, sao lại ở dạng này. Mà mấy giờ rồi... vẫn còn đêm mà~ Chúc ngủ ngon~”

“Đừng có ngủ!”

Sợ nó đang mộng du nên tôi hắt nước vào mặt cho tỉnh hẳn rồi giải thích sự tình.

Dù vẫn còn dụi mắt buồn ngủ nhưng nó cũng chịu pha chế thuốc.

“Oápppp. Vậy để em làm thuốc rồi kê đơn cho Teal-chan. Còn lại thì cứ theo lời Đội trưởng dặn nhé~”

“Ừ, nhờ em đấy. Thôi ta về đây kẻo bị nghi ngờ.”

“Bye bye~”

Seek tuy hơi vô tư nhưng về khoản này thì rất đáng tin cậy.

Tôi dùng ma thuật ẩn thân, bay hết tốc lực về lại quán trọ nơi Cecilia đang ở.

Đáp xuống một nơi cách xa ngôi làng, tôi bẻ sừng, vặt cánh để trở lại hình dạng con người thì thấy trời đã sắp sáng.

“Chết dở, phải nhanh lên!”

Tôi tàng hình rồi lẻn vào quán trọ mà không để ai phát hiện.

Vào phòng thì thấy Clayman vẫn đang ôm chăn ngủ ngon lành.

Mặc kệ gã, tôi chui tọt vào chăn.

“Mệt quá. Cuối cùng cũng được ngủ...”

Ngay lập tức tôi chìm vào giấc mộng... nhưng.

“Ngài Youki, Ngài Youki. Dậy đi ạ.”

“Ưm... ơ kìa? Sao Sophia-san lại ở trong phòng bọn tôi...”

“Thấy Ngài Youki và chồng tôi mãi không dậy nên tôi đến gọi. Chẳng phải hôm qua hai người bảo muốn về Minerva sớm sao? Xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi ạ.”

Hình như hôm qua tôi có nói thế thật.

Giờ thì chẳng cần vội nữa nhưng không thể giải thích lý do được nên đành phải nhanh chóng chuẩn bị.

Nhân tiện, Clayman bị đánh thức một cách khá “bạo lực”.

Chắc tưởng vẫn đang mơ nên gã ôm chầm lấy Sophia-san. Kết quả là bị thổi bay ngay lập tức.

Dù sao thì chúng tôi cũng lên xe ngựa và xuất phát ngay lập tức.

“Youki-san, anh không sao chứ?”

Tiếng Cecilia vang lên. Đương nhiên rồi vì cô ấy ngồi ngay cạnh mà.

Đầu tôi cứ gật gù theo nhịp lắc lư của xe ngựa.

Lý do đơn giản thôi: Buồn ngủ.

“Này này, hôm qua cậu không ngủ à? Thức đêm làm cái gì không biết.”

“Kẻ ngủ nướng như anh mà có tư cách nói câu đó sao?”

Vợ chồng Clayman và Sophia-san đang diễn hài, nhưng tôi chẳng còn sức đâu mà cười hay bắt bẻ nữa.

“Xin lỗi... cho anh ngủ chút...”

Tôi ngã người sang bên cạnh và thiếp đi.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy gương mặt Cecilia ở ngay phía trên.

Đầu óc vẫn còn mơ màng nhưng tôi cố gượng dậy.

“Cuối cùng anh cũng dậy rồi. Sắp đến Minerva rồi đấy, Youki-san.”

Có vẻ tôi đã ngủ li bì suốt chặng đường.

Cũng phải thôi, hôm qua gần như thức trắng mà.

Cơ mà sao Clayman cứ nhìn tôi cười tủm tỉm thế nhỉ.

“Cậu cũng sướng thật đấy. Cẩn thận không bị fan của tiểu thư xiên cho bây giờ?”

“Tự nhiên nói gì thế. Tôi làm gì à?”

“Nãy giờ Ngài cứ gối đầu lên đùi Cecilia-sama mà ngủ suốt đấy ạ.”

“Thật á...”

Được gối đầu lên đùi người mình thích, chẳng lẽ tôi cũng sắp gia nhập hội riajuu rồi sao... thoáng nghĩ vậy nhưng tôi gạt đi ngay.

Chắc tại lúc nãy tôi ngã ra ngủ nên cô ấy thương tình thôi.

“Em không để ý đâu nên anh đừng lo. Với lại hôm qua anh đã vất vả nhiều rồi mà... nhỉ.”

Cecilia nháy mắt với tôi.

Chắc là cô ấy đang ám chỉ chuyện tôi bay đi bay về đêm qua.

Thôi cứ coi như đây là phần thưởng đi, ừm.

Cơ thể Guy đã được chữa lành, Teal-chan cũng đã có Seek lo liệu.

“Được rồi, về nhà ngủ tiếp thôi.”

“Gì, cậu vẫn ngủ được nữa á? Còn lười hơn cả tôi rồi đấy.”

“Kệ tôi.”

Hai người phụ nữ bật cười trước màn đối đáp của tôi và Clayman.

Biệt đội này cũng thú vị phết đấy chứ.

Trong cỗ xe ngựa lắc lư, tôi thầm nghĩ như vậy trên đường trở về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!