Chương 62: Tôi đã thử hợp lực với cặp vợ chồng
Sau trận chiến với bầy ma vật đầu tiên, tiến sâu vào trong mỏ, chúng tôi thi thoảng lại đụng độ ma vật, nhưng nhờ có sự bá đạo của cặp đôi vợ chồng nhà Clayman mà cả nhóm cứ thế tiến lên mà chẳng gặp chút khó khăn nào.
Sophia-san và Clayman quá mạnh, đến mức tôi thấy hơi tiếc vì chẳng có đất diễn. Họ bảo tôi phải ở lại bảo vệ Cecilia – người đang dùng ma thuật soi đường – nên không một con ma vật nào có thể lọt qua được hàng phòng thủ của hai người họ để đến gần chúng tôi.
Dù được nhàn hạ thật đấy nhưng cảm giác vô dụng này cũng khiến tôi khó chịu.
Hầm mỏ có vẻ được bảo trì khá tốt bởi những người thợ mỏ thường ngày, đường đi dễ dàng và nhờ có bản đồ nên chúng tôi cũng không bị lạc.Cảm giác như đã đi rất sâu rồi, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng con ma vật mục tiêu đâu.
Từ nãy đến giờ chỉ toàn gặp mấy con tép riu giống hệt nhau, và tất cả đều bị Sophia-san hoặc Clayman tiễn về chầu trời.
“Này, chúng ta đi sâu lắm rồi mà sao mãi chưa thấy con ma vật cần tiêu diệt vậy?”
“À, đi thêm chút nữa là đến khu vực khai thác rộng lớn rồi. Chắc nó đang ở đó.”
“Hừm...”
Tôi hơi nghi ngờ không biết gã có nói bừa không, nên lén dùng ma thuật cường hóa ngũ quan để kiểm tra. Quả nhiên, đúng như Clayman nói, tôi ngửi thấy mùi của một sinh vật khác hẳn với những con đã gặp từ trước đến giờ.
Và tôi còn nghe thấy tiếng nhai ngấu nghiến thứ gì đó. Tiếng rốp rốp giòn tan. Rốt cuộc là con gì?
Linh cảm chẳng lành, nhưng không thể dừng lại, chúng tôi tiếp tục tiến bước. Và rồi, chúng tôi đến được khu vực khai thác thế nhưng.
“Này này, kia là con ma vật cần tiêu diệt sao.”
Đó là một con ma vật khá lớn. Trông giống phiên bản khổng lồ của Rock Lizard. Nhưng màu sắc lớp da đá của nó có vẻ khác.
“Đó là Rock Eater. Vốn là loài ma vật ăn đá nhưng có vẻ thứ nó đang ăn không phải là đá thường.”
Sophia-san bình tĩnh phân tích. Ma vật ăn đá mà lại không ăn đá thường nghĩa là sao?
“Nó đang ăn Ma khoáng thạch.”
“Cái gì!?”
Quan sát kỹ Rock Eater, tôi thấy nó đang khéo léo đục tường, moi ra những viên Ma khoáng thạch và nhai ngấu nghiến.
“Có vẻ do đột biến hay gì đó mà nó chuyển sang ăn Ma khoáng thạch. Rock Eater bình thường chỉ ăn đá thôi.”
“Này này, đừng có đứng đó mà bàn tán nữa, mau hạ gục nó đi!”
Cứ để nó ăn Ma khoáng thạch như ăn kẹo thế kia thì phần của tôi để chữa cho Guy sẽ chẳng còn mống nào mất. Tôi định dùng ma thuật cường hóa cơ thể để lao lên nhưng bị Clayman cản lại.
“Khoan đã. Tôi chưa nói xong.”
“Hả!? Sao nữa đây?”
“Tôi chưa giải thích về điều kiện nhiệm vụ và đặc điểm của nó mà. Chẳng hiểu sao cậu vội thế, nhưng bình tĩnh lại đi.”
“Được rồi.”
Được Clayman trấn an, tôi đành nán lại nghe. Hấp tấp làm hỏng việc thì lại phiền cho Cecilia và mọi người.
“Nghe này. Về đặc điểm của nó, theo thông tin thì do ăn quá nhiều Ma khoáng thạch nên cơ thể nó đã biến đổi theo tính chất của loại đá đó.”
“Ờm, Ma khoáng thạch có tính chất hấp thụ ma lực đúng không. Nghĩa là...”
“Không đến mức vô hiệu hóa hoàn toàn ma thuật nhưng hiệu quả sẽ bị giảm đi đáng kể. Đối với hai người chuyên dùng ma thuật như cậu và tiểu thư thì nó là thiên địch đấy.”
Clayman chỉ tay vào tôi và Cecilia. Và ngay lập tức, ngón tay đó bị Sophia-san bẻ ngược lên trời. Chỉ vào tôi thì không sao, nhưng dám chỉ vào cả Cecilia là dở rồi.
Cecilia trợn tròn mắt kinh ngạc. Cũng phải, cảnh tượng vợ bẻ ngón tay chồng thế này đâu phải lúc nào cũng thấy.
“Sophia-san, hình như hơi quá tay...”
“Không sao đâu ạ. Chồng tôi không yếu đuối đến thế đâu.”
Đúng như Sophia-san nói, Clayman chỉ quằn quại một chút rồi lại tiếp tục câu chuyện như chưa có gì xảy ra. Khả năng hồi phục của gã này đúng là đáng sợ.
“Mà nó không phải miễn nhiễm hoàn toàn đúng không. Nếu tôi tung ma thuật thượng cấp thì kiểu gì chẳng hạ được?”
“Hạ được là cái chắc, nhưng không được làm thế. Cậu mà tung đòn đó ở đây thì cái hầm mỏ này sập mất. Với lại, bên Guild Thương mại Talibork đã đưa ra một yêu cầu cực kỳ oái oăm.”
“Yêu cầu oái oăm?”
“Ờ, chuyện là...”
Theo lời giải thích của Clayman, lớp da của con Rock Eater đột biến này là một loại nguyên liệu quý hiếm, nên họ muốn chúng tôi hạ gục nó mà không làm hỏng lớp da bên ngoài.
“Tại sao anh lại chấp nhận cái điều kiện vô lý như thế hả?”
“Sophia, anh chưa nói xong mà. Á á, anh xin hàng, xin hàng!”
Sophia-san kẹp cổ Clayman bằng đòn Headlock. Tôi nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc. Cecilia có vẻ đã quen với cảnh này rồi nên không lo lắng nữa mà chỉ cười trừ. Tôi cũng buồn cười không kém.
Mà cái gã Clayman này, mồm thì kêu xin hàng nhưng tay thì vẫn vòng ra ôm eo Sophia-san. Làm ơn về nhà mà tình tứ giùm cái. Thỏa mãn xong, Sophia-san mới buông tha cho gã.
“Đau quá. Tóm lại là, anh đâu có nhận bừa. Anh có kế hoạch đàng hoàng.”
Gã nói đầy tự tin nhưng tôi có linh cảm chẳng lành. Chắc chắn là một kế hoạch mà gã sẽ được ở vị trí nhàn hạ nhất cho xem.
“Kế hoạch là gì?”
“Đơn giản thôi. Dùng Thức thần của tôi bọc lấy cậu, rồi cậu chui vào trong bụng nó và đánh từ bên trong ra. Thế nào, hoàn hảo chứ?”
“Đừng có giỡn mặt!”
Hóa ra đây là lý do gã rủ tôi đi cùng. Định biến tôi thành virus chui vào bụng Rock Eater à, không có chuyện đó đâu.
“Sao anh không tự đi mà làm!”
“Tôi phải điều khiển Thức thần nên không đi được. Cậu đi đi. Tôi sẽ bọc cậu kỹ càng, chắc là ổn thôi.”
“Này, ít ra phải khẳng định là 'tuyệt đối an toàn' chứ!”
Vừa cãi lại cái kế hoạch vô trách nhiệm của Clayman, tôi vừa nhìn con Rock Eater. Nếu chui vào trong và quậy phá, với cơ thể được cường hóa thì tôi hoàn toàn có thể làm được.
Nhưng mà, dù có được Thức thần của Clayman bảo vệ đi chăng nữa... ừm, vẫn tởm lắm. Nghĩ đến Guy và Teal-chan, liệu mình có làm được không?
“Vai trò đó, để tôi làm cho.”
“Cái gì!?”
Trong lúc tôi còn đang phân vân, Sophia-san đã xung phong nhận việc. Điều này khiến cả Clayman cũng phải kinh ngạc, đôi mắt cá chết thường ngày giờ mở to hết cỡ.
“Nhưng mà Sophia-san, cô làm vậy có ổn không?”
“Ngài Youki chuyên về ma thuật, còn tôi giỏi cận chiến hơn nên tôi nghĩ mình phù hợp hơn.”
“Thì... đúng là vậy thật, nhưng mà...”
“Vốn dĩ kế hoạch này đã quá nguy hiểm rồi còn gì?”
Cecilia nói rất đúng. Có khả năng bị tiêu hóa ngược lại lắm chứ. Đối thủ là con quái vật nhai khoáng thạch rau ráu cơ mà.
“Cecilia-sama, xin đừng lo. Thức thần của chồng tôi không yếu ớt đến thế đâu. Đúng không anh?”
“À, ừ... đúng là vậy, nhưng mà...”
“Hơn nữa, Ngài Youki và Cecilia-sama cần phải dùng ma thuật để cầm chân Rock Eater. Khi tôi tấn công từ bên trong, chắc chắn nó sẽ đau đớn và vùng vẫy dữ dội.”
Đúng vậy, không thể để nó làm sập hầm mỏ được.Ma thuật không hoàn toàn vô hiệu, nên nếu dùng ma thuật trói buộc thì có thể hạn chế chuyển động của nó.
“Này, Sophia...”
“Nào anh yêu, chuẩn bị đi. Em tin tưởng anh.”
“Ờ... ừ, cứ giao cho anh!”
Bị Sophia-san áp đảo, Clayman chẳng thể nói gì thêm và đành chấp nhận. Gã bắt đầu chuẩn bị Thức thần với sự tập trung cao độ chưa từng thấy. Nếu người chui vào là tôi thì chắc gã chẳng tập trung được đến mức này đâu.
“Cơ mà tại sao Sophia-san lại tự nguyện nhận vai trò nguy hiểm đó nhỉ?”
“Em cũng không biết nữa.”
Tôi và Cecilia cùng suy nghĩ nhưng chẳng tìm ra lý do. Chẳng lẽ vì tôi càm ràm nên cô ấy làm thay? Không, Sophia-san không phải kiểu người hành động vì lý do đó.
Chúng tôi suy đoán mãi cho đến khi Clayman chuẩn bị xong, nhưng rốt cuộc vẫn không hiểu, đành bắt đầu thực hiện kế hoạch. Cecilia giải trừ ma thuật ánh sáng và thay bằng đuốc.
“Được rồi, lên đi!”
Theo tín hiệu của Clayman, tôi và Cecilia lao lên trước.
“Earth Lock!”
“Saint Chain!”
Tôi và Cecilia đồng thời kích hoạt ma thuật trung cấp hệ Thổ và Quang. Mặt đất trồi lên khóa chặt chân Rock Eater, xích ánh sáng quấn chặt lấy cơ thể nó. Bị làm phiền bữa ăn, nó bắt đầu vùng vẫy dữ dội. Những sợi xích răng rắc vỡ vụn, lớp đá trồi lên cũng bắt đầu nứt toác.
“Này này, vừa mới niệm xong mà...”
“Phải chồng thêm nhiều lớp ma thuật nữa mới giữ chân nó được!”
Tôi đã hơi coi thường nó rồi. Giờ thì tung hết sức với ma thuật trói buộc thôi.
“Saint Chain, Earth Lock, Aqua Press, Blizzard Gale!”
Xích ánh sáng, gai đá, áp lực nước và gió băng giá đồng loạt trút xuống để tước đoạt tự do của nó. Cecilia cũng liên tục bồi thêm ma thuật nhưng con quái này lì lợm thật, nó vẫn còn cử động được.
“GÀOOOOOOOOOOO!”
Không cử động được như ý muốn, nó gầm lên một tiếng kinh hoàng. Âm thanh vang vọng trong hầm mỏ khiến tai tôi muốn nổ tung. Nhưng việc nó há cái miệng to tướng ra lại là cơ hội tuyệt vời.
Ngay khoảnh khắc đó, Sophia-san được bao bọc bởi Thức thần của Clayman lao thẳng vào miệng con Rock Eater. Nó lập tức nhận ra có dị vật xâm nhập vào cơ thể.
Nó cố gắng khạc ra nhưng không được. Sau một hồi quằn quại, nó bắt đầu lồng lộn điên cuồng. Chắc chắn Sophia-san đã bắt đầu hành động từ bên trong.
“Con này quậy kinh thật.”
“Chắc nó đau lắm. Trông cũng tội nghiệp ghê.”
Cecilia có vẻ đồng cảm với con quái vật. Dù tôi cũng là Ma tộc và không phải không thấy tội, nhưng phải dứt khoát thì mới cứu được Guy. Tôi tập trung vào việc trói buộc con quái đang điên cuồng vùng vẫy.
“Này thì quậy này!”
Tiếng hét của Clayman vang lên, bốn con Thức thần khổng lồ to ngang ngửa Rock Eater xuất hiện và ghì chặt nó xuống đất. Hẳn bốn con liền. Lần đầu tiên tôi thấy Clayman hăng hái đến thế.
“Vì Sophia-san đang ở bên trong mà. Nếu là tôi thì chắc chắn gã Clayman đó chẳng đời nào nỗ lực đến mức này đâu.”
“Phu phu, ai biết được ạ. Biết đâu trước mặt Sophia-san thì anh ấy vẫn sẽ cố gắng thể hiện thì sao?”
“Cũng có khả năng đó thật.”
Cecilia cũng đã bắt đầu hiểu rõ con người Clayman chỉ trong thời gian ngắn ngủi này. Có vẻ cô ấy đã không còn bận tâm vụ bộ đồ hầu gái nữa rồi nhỉ Thôi, đừng khơi lại chuyện đó làm gì. Mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp mà.
“Hai người kia, đừng có lơ là cho đến khi nó ngừng cử động hẳn!”
“Rõ!”
“Biết rồi.”
Rock Eater cố gắng vùng vẫy nhưng bị khống chế chặt chẽ như vậy thì cũng đành bó tay. Sophia-san tất nhiên không phải tay mơ, chỉ vài phút sau, con Rock Eater đổ gục xuống đất và bất động hoàn toàn.
Xác nhận nó đã chết hẳn, chúng tôi giải trừ ma thuật.Cecilia có vẻ hơi mệt, còn tôi thì vẫn khỏe re nên chạy lại gần cô ấy.
“Vất vả rồi Cecilia.”
“Anh cũng vậy, Youki-san. Trông anh vẫn thư thái quá nhỉ.”
“Thì... anh là hàng 'phi quy chuẩn' mà lị.”
Đang tán gẫu thì cái miệng của Rock Eater nhúc nhích, và Sophia-san bước ra. Lớp Thức thần của Clayman tan biến, để lộ Sophia-san hoàn toàn sạch sẽ, không một vết xước hay dính chút bụi bẩn nào.
Chúng tôi định lại gần hỏi thăm thì Clayman đã nhanh chân hơn, lao tới ôm chầm lấy Sophia-san.
“Sophia, em không sao chứ. May quá.”
“Vâng. Như anh thấy đấy, em vẫn ổn, nên buông ra đi ạ. Ngài Youki và Cecilia-sama đang nhìn kìa.”
“Kệ họ chứ. Nhìn thì có mất miếng thịt nào đâu.”
“Không được. Buông ra ngay. Nhiệm vụ vẫn chưa xong, em còn phải đi tìm nguyên liệu thuốc nữa.”
“Ư... được rồi.”
Clayman miễn cưỡng buông Sophia-san ra. Chứng kiến màn này, tôi chỉ có thể thốt lên:
“Mặn nồng thật đấy.”
“Vâng.”
Tôi và Cecilia nhìn nhau, cả hai cùng đỏ mặt. Chẳng hiểu sao lại đỏ mặt nữa. Có lẽ nhìn cặp vợ chồng đó, chúng tôi cũng cảm nhận được điều gì đó chăng.
“Này, hai người đứng đực ra đó làm gì. Mỗi người đều có thứ cần tìm mà đúng không. Mau tìm cho xong rồi về.”
“A, xin lỗi. Đi ngay đây.”
“Em cũng đi tìm đây ạ.”
Cuộc tìm kiếm trong hầm mỏ bắt đầu. Vì Rock Eater đã cày xới lung tung nên khu vực này khá bừa bộn.
Nhưng may là nó chưa ăn hết, nên tôi tìm thấy Ma khoáng thạch khá dễ dàng.
Vấn đề nằm ở chỗ Cecilia và Sophia-san, đá vụn và khoáng thạch vương vãi khắp nơi khiến việc tìm dược thảo gặp nhiều khó khăn. Kết quả là khi ra khỏi mỏ thì trời đã tối mịt.
“Chết tiệt, thế này thì hôm nay không về kịp rồi.”
“Đi đường núi ban đêm nguy hiểm lắm. Xe ngựa không chạy được đâu. Thôi, mai thong thả về.”
“Tôi thì không thong thả được đâu.”
Dù vẫn còn thời gian nhưng tôi lo cho Guy. Tôi nhìn vào chiếc túi chứa đầy Ma khoáng thạch vừa nhặt được. Có cái này là Guy sẽ được cứu. Tôi muốn mang về cho gã càng sớm càng tốt.
“Youki-san, sao vậy anh?”
“Này, hay là anh bay về trước được không?”
Tôi thì thầm hỏi ý kiến Cecilia. Trời tối hay không thì bay trên trời cũng chẳng ảnh hưởng gì. Tôi bay còn nhanh hơn xe ngựa nhiều.
“Không được đâu anh, nguy hiểm lắm. Chắc chắn sau này sẽ bị nghi ngờ. Với lại lỡ có ai nhìn thấy anh đang bay thì sao?”
“Rủi ro cao quá nhỉ... nhưng mà...”
“Có chuyện gì vậy ạ?”
Đang phân vân thì Sophia-san đi tới nên tôi vội lảng chuyện.
“A ha ha. tôi chỉ đang than mệt với Cecilia thôi mà.”
“Ra vậy. Lâu rồi mới làm nhiệm vụ Guild nên tôi cũng thấy hơi mệt. Chồng tôi đang đi báo cáo với những người thợ mỏ về việc tiêu diệt Rock Eater và xử lý xác ma vật, khi nào anh ấy quay lại chúng ta sẽ về nhà trọ nghỉ ngơi.”
“A, vâng, tôi hiểu rồi.”
Trước mặt Sophia-san thì không thể nói lung tung được nên tôi đành nghe theo. Một lát sau Clayman quay lại và chúng tôi trở về quán trọ đã ở hôm qua.
Tôi đã tính đến việc lén lút rời khỏi nhà trọ giữa đêm để bay về vương đô, nhưng nhớ lại lời Cecilia nên đành thôi. Thay vào đó, sáng mai chúng tôi sẽ khởi hành thật sớm. Tôi báo trước với Cecilia rồi lên giường đi ngủ, trong đầu vẫn không nguôi lo lắng cho Guy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
