Chương 61: Tôi đã chứng kiến sức mạnh của cặp vợ chồng
Sáng hôm sau, sau khi chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi hướng đến khu mỏ, nơi thực hiện nhiệm vụ.
Lúc rời khỏi nhà trọ, thấy Cecilia cố tình tránh mặt Clayman khiến tôi có chút nao lòng.
Sophia-san thì đúng như đã tuyên bố, cô ấy tham chiến với bộ đồ hầu gái. Nhìn đi nhìn lại thì nó cũng chẳng khác gì bộ hầu gái cô ấy mặc hôm qua... thật sự ổn chứ?
Clayman thì có vẻ bối rối vì không hiểu tại sao Cecilia lại tránh mình, trông gã cũng có chút bận tâm. Thôi thì, tôi đành tự nhủ sở thích của mỗi người là khác nhau vậy.
Hiện tại chúng tôi đang tiến vào bên trong mỏ khoáng tối tăm dưới ánh sáng từ ma thuật của Cecilia.
“Này. Hình như tôi bị tiểu thư nhà Aquarein tránh mặt thì phải.”
“À, ừm. Chắc là anh tưởng tượng thôi.”
Tôi trả lời qua loa rồi nhìn về phía Cecilia đang đi ở hàng đầu để soi đường. Nhân tiện, đội hình là Cecilia và Sophia-san đi đầu, còn tôi và Clayman bọc hậu.
“Không, tưởng tượng thế quái nào được. Rõ ràng từ lúc tôi làm thủ tục nhận phòng xong quay lại là cổ cứ như thế suốt mà.”
“Ha ha ha.”
Tôi chỉ biết cười trừ. Hừm, cứ để không khí gượng gạo thế này cũng không hay, hay là kể lại chuyện hôm qua cho gã biết nhỉ. Tôi ghé tai Clayman thì thầm lại nội dung cuộc trò chuyện tối qua.
Tất nhiên là tôi nói nhỏ để Cecilia và Sophia-san không nghe thấy nhưng có khi Sophia-san nghe thấy rồi cũng nên. Vì lúc tôi bắt đầu kể, cô ấy có liếc về phía này một cái.
“À~, ra là vậy.”
Nghe xong, Clayman gật gù ra chiều đã hiểu tại sao mình bị xa lánh.
“Này, cậu thực sự là 'Maid-moe' (cuồng hầu gái) à?”
Nói thật lòng thì tôi không nghĩ Clayman là kiểu người đó. Tôi nghĩ với Clayman thì Sophia-san mặc gì cũng được cả.
“Maid-moe? Cái quái gì thế. Tôi không phải hạng đó đâu. Chỉ là... nhìn Sophia mặc bộ đồ đó, tôi mới có cảm giác thực tế rằng cô ấy đang làm một công việc bình thường thôi.”
“Ra vậy. Hóa ra là có lý do đàng hoàng à. Tôi cứ tưởng cậu cuồng hầu gái thật chứ.”
“Cuồng cái con khỉ. Tiện thể nói luôn, tôi chỉ bảo là tôi thích thôi chứ không hề ép buộc Sophia đâu nhé.”
Theo lời Clayman thì có vẻ họ tôn trọng nhau, không ai ép ai cái gì. Nhưng mà Sophia-san đã cất công đặt làm riêng bộ hầu gái chiến đấu cơ mà.
Có khi nào cặp vợ chồng này không cần nói ra cũng tự hiểu và cố gắng đáp ứng nguyện vọng của nhau không nhỉ.
“Ghen tị thật đấy. Quan hệ hai người tốt ghê.”
“Gì, tự nhiên nói thế. Nói trước là tôi không nhường Sophia cho ai đâu nhé. Bọn tôi vẫn mặn nồng lắm.”
Tôi có ý đó đâu mà gã nói cái gì vậy trời. Cái giọng điệu “không nhường đâu” nghe như ông bố giữ con gái ấy.
“Nhắc mới nhớ, anh có con rồi đúng không?”
“Ừ, một trai một gái. Dạo này hai đứa nó bắt đầu giống tôi và Sophia rồi đấy.”
Clayman cười nói. Con trai ư?Hình như hôm nọ nghe lén cuộc trò chuyện giữa Sophia-san và dì Seria đâu có nhắc đến con trai nhỉ.
“Này, có cả con trai nữa à?”
“Thì tôi bảo có mà... À, chắc cậu nghe chuyện từ Sophia chứ gì. Sophia ít khi nhắc đến thằng Quinn lắm, chắc tại nó giống cô ấy y đúc.”
Hóa ra hôm đó họ chỉ không nhắc đến thôi à.
“Con trai giống Sophia-san, vậy còn con gái?”
“Hiện tại Sophia đang ra sức giáo dục con bé nhưng mà trong những lúc rảnh rỗi con bé hay chơi với tôi. Thế là hình như nó bắt đầu giống tôi mất rồi.”
Clayman vừa cười vừa kể, nhưng tôi thì ngay lập tức nhận ra bao công sức của Sophia-san đã đổ sông đổ biển.
Hèn chi trước mặt dì Seria, cô ấy chỉ bảo là đang giáo dục thôi. Chắc là không dám nói ra việc con gái đã lỡ giống ông chồng yêu quý. Mà giống Clayman thì tôi cũng phần nào tưởng tượng ra được rồi.
Con trai giống Sophia-san lạnh lùng và con gái giống Clayman lười biếng à. Thực sự muốn gặp thử xem sao.
“Ngài Youki, anh yêu. Chuyện phiếm đến đây là hết rồi ạ.”
Nghe tiếng Sophia-san, tôi nhìn về phía trước và thấy vô số bóng đen đang lao tới. Chắc chắn là một bầy ma vật. Theo thông tin của Clayman thì trong này có ma vật hạng C.
Nhờ ánh sáng ma thuật của Cecilia, hình dáng lũ ma vật dần hiện rõ. Có vẻ là Rock Lizard và Rock Gorilla. Toàn là ma vật hệ đá. Đúng là mỏ khoáng sản có khác, không biết có liên quan gì không.
Bề mặt cơ thể chúng cứng như đá tảng nhưng với người dùng ma thuật như tôi thì chẳng thành vấn đề.
“Được rồi, l...”
Tôi chưa kịp dứt lời, Sophia-san, người vừa nãy còn đứng cạnh Cecilia, đã lao vút về phía bầy ma vật, thực hiện một cú xoay người trên không trung. Rồi cô giáng một cú đá gót, nghiền nát con Rock Lizard ngay tại chỗ.
“Ồ, quả không hổ danh Sophia. Dù làm hầu gái bấy lâu mà kỹ năng chẳng hề mai một chút nào. Chuyển động sắc bén thật đấy.”
Dù chạm trán ma vật nhưng Clayman vẫn giữ thái độ bình thản, đứng quan sát vợ mình chiến đấu. Trong lúc đó, Sophia-san cứ thế lạnh lùng hạ gục từng con một cách chắc chắn.
“Không, khoan đã, tôi cũng phải tham chiến chứ.”
“À thôi, cậu cứ ở đó bảo vệ tiểu thư đi. Tôi và Sophia lo được.”
Nói rồi Clayman bước lên phía trước tôi và Cecilia. Đúng là hiện tại Cecilia hoàn toàn không phòng bị gì, nên tôi ở lại bảo vệ cũng hợp lý.
Cơ mà, Clayman chiến đấu kiểu gì vậy? Gã chẳng mang vũ khí gì cả, chắc là dùng ma thuật giống tôi chăng? Thế nhưng, Clayman lại bắt đầu chiến đấu theo một cách hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
“Này Cecilia. Cái kia là gì thế?”
“Hồi còn đi hành trình cùng tổ đội Dũng giả em đã từng thấy rồi. Đó là Thức thần (Shikigami) đấy ạ.”
Kiếp trước tôi có thấy trong truyện tranh rồi. Hình như là mấy ông thầy pháp hay dùng thì phải? Cảm giác hơi khác so với tưởng tượng. Mà thôi, chi tiết nhỏ nhặt đó bỏ qua đi. Vấn đề là Clayman đang dùng thứ trông giống Thức thần đó, nhưng mà...
“Thức thần là cái thứ như thế kia á?”
“Không ạ, em cũng từng gặp vài người sử dụng Thức thần nhưng...”
Cecilia nghiêng đầu thắc mắc. Có vẻ nó khác với những gì Cecilia từng thấy. Cũng phải thôi.
“Cái mà Cecilia từng thấy chắc là có hình dạng người hoặc thú đúng không?”
“Sao Youki-san biết hay vậy? Chẳng lẽ anh cũng từng thấy rồi sao?”
“À không, chuyện đó thì em tự hiểu giùm anh nhé.”
Dù đang trong trận chiến nhưng tôi không thể bô lô ba la về chuyện kiếp trước trước mặt vợ chồng Clayman được.Tôi liếc nhìn về phía hai người họ.
“Em xin lỗi. Em hiểu rồi ạ.”
Cecilia dường như đã lờ mờ đoán ra ý tôi nên khẽ gật đầu. Đúng là Cecilia, hiểu chuyện thật.
Lạc đề mất rồi. Tóm lại điều tôi muốn nói là:
“Cái đó, nhìn kiểu gì cũng chỉ giống như mấy tờ giấy gấp đang đánh nhau thôi mà.”
Thứ đang chiến đấu với bầy ma vật là những hình nhân giấy gấp theo kiểu Origami, cầm vũ khí cũng bằng giấy gấp như kiếm, thương, trượng...Đã thế, bọn chúng còn mạnh kinh khủng.
Chúng dễ dàng đỡ đòn vuốt và răng nanh của Rock Lizard, né tránh những cú đấm của Rock Gorilla nhẹ như bỡn. Kiếm giấy cắt ngọt xớt lớp da đá, thương giấy xuyên thủng, còn trượng giấy thì bắn ra Fireball và các ma thuật khác.
Tạo ra cái cảnh tượng siêu thực đó, nhưng Clayman thì chỉ đứng im một chỗ.
Cứ tưởng gã đang tập trung điều khiển Thức thần, ai dè không phải. Gã chỉ uể oải gạt mấy viên đá vụn bay tới như thể đuổi ruồi.
“Oápppp~”
Thậm chí gã còn ngáp dài một cái rõ to. Trong lúc tôi còn đang nghi ngờ liệu cái gã lười biếng này có thực sự đang chiến đấu không, thì trận chiến đã kết thúc.
Tất cả Thức thần thu nhỏ lại và bay về phía Clayman. Sophia-san cũng đang phủi bụi trên bộ váy hầu gái.
“Xong rồi, đi tiếp thôi.”
“Này này, chờ chút. Clayman, cái trò vừa nãy là sao?”
“Cậu không biết à? Chán thế. Nghe này, cái đó gọi là Thức thần...”
“Cái đó tôi nghe Cecilia nói rồi.”
Đó không phải điều tôi muốn hỏi.
“Ờm. Tại sao Thức thần của Clayman-san lại có hình dạng như vậy ạ?”
Cecilia thay tôi đặt câu hỏi. Vì đã từng thấy Thức thần “xịn” nên chắc cô ấy thắc mắc lắm.
“Thưa Cecilia-sama, đó là do chồng tôi kêu phiền phức nên không thèm nghĩ ra hình dạng cụ thể cho chúng đấy ạ.”
“Hả!?”
Cecilia ngạc nhiên, còn tôi thì lại thấy cực kỳ hợp lý. Ra là vậy sao.
Có vẻ Clayman vốn là một thiên tài có thể sử dụng thành thạo cả vũ khí lẫn ma thuật. Nhưng vì bản tính lười biếng, gã luôn tìm cách để chiến đấu nhàn hạ nhất có thể.
Trong quá trình tìm hiểu, gã đã tìm ra thuật Thức thần. Nghe đâu đó là kỹ thuật của ngoại quốc nên việc học nó rất khó khăn. Nhưng không biết là do tài năng hay do chấp niệm với sự lười biếng, Clayman đã học thành tài.
“Thế nhưng, đến đoạn tạo hình thì cái tính lười cố hữu của chồng tôi lại trỗi dậy, nên anh ấy cứ để nguyên dạng gấp giấy đó mà dùng luôn.”
“Vậy nghĩa là nếu muốn, những Thức thần đó hoàn toàn có thể chiến đấu trong hình dạng người hoặc thú sao ạ?”
“Vâng.”
“...”
Cecilia có vẻ vẫn chưa phục lắm, còn tôi thì thấy sao cũng được. Đúng chất Clayman rồi, miễn chiến đấu được là tốt. Thú thật là tôi cũng mệt mỏi với việc bắt bẻ gã này rồi.
“Thời gian quý lắm, đi tiếp thôi.”
Phải nhanh lên vì Guy và Teal-chan. Tôi hối thúc mọi người, Cecilia tiếp tục soi đường và chúng tôi tiến sâu vào trong mỏ.
“Nhắc mới nhớ, lũ ma vật này bình thường vẫn xuất hiện ở đây đúng không?”
“Ờ. Thì sao?”
“Tôi cứ thắc mắc là chẳng lẽ lúc nào người ta cũng phải gửi yêu cầu tiêu diệt lên Guild sao?”
“Làm gì có chuyện đó. Mấy tay thợ mỏ làm việc ở đây rank cũng cao phết đấy. Mấy con ma vật cỡ này thường thì họ tự xử lý được hết.”
Mỏ khoáng sản được bảo trì tốt thế này chứng tỏ họ vẫn tự lo liệu được. Điều đó có nghĩa là chắc chắn phải có một kẻ địch nào đó cực kỳ phiền phức đang ẩn nấp. Một kẻ mà những thợ mỏ có thể hạ gục ma vật hạng C hợp sức lại cũng không thắng nổi.
Mà thôi, nhìn thái độ của Clayman thì tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần cho một nhiệm vụ rắc rối rồi. Vì Ma khoáng thạch, và vì nguyên liệu thuốc cho Teal-chan nữa. Trong từ điển của tôi không có hai chữ “rút lui”. Dưới ánh sáng của Cecilia, chúng tôi tiếp tục tiến sâu vào lòng mỏ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
