Chương 60: Tôi đã nghe bí mật của cặp vợ chồng
Hiện tại tôi đang ngồi trên cỗ xe ngựa của gia tộc Aquarein.
Bên cạnh là Cecilia, đối diện là Sophia-san, và Clayman đang được Sophia-san cho gối đầu lên đùi.
“Cái tình huống này là sao đây?”
Tại sao Cecilia và Sophia-san lại ở đây, và tại sao Clayman lại bị tẩn cho bầm dập và đang ngất xỉu thế này?
Chưa kịp hiểu chuyện gì thì tôi đã bị Cecilia đẩy lên xe, nên giờ tôi muốn được giải thích cho rõ ngọn ngành.
“À ừm... nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ.”
Thấy trên đầu tôi hiện lên cả tá dấu chấm hỏi, Cecilia bắt đầu giải thích sự tình.
“Hôm qua sau khi Youki-san về, em đã hỏi Seek-kun về những nguyên liệu thuốc còn thiếu. Trong lúc đi thu thập thì có vài loại em không thể tìm được.”
“Ừm ừm, rồi sao nữa?”
“Đó là những loại dược thảo đặc biệt chỉ mọc ở những nơi tràn ngập ma lực. Em bảo sẽ đích thân đi hái thì cô Sophia đã đề nghị đi cùng...”
“Nếu người hầu trong nhà gặp nguy hiểm, với tư cách là Maid trưởng, tôi không thể ngồi yên được.”
Sophia-san nói một câu cực ngầu với vẻ mặt bình thản, nhưng cái cảnh tượng cô ấy vừa nói vừa cho một ông chú trung niên bầm dập gối đầu lên đùi mình thì... hơi bị sai sai.
“Đi một mình em cũng thấy hơi lo nên đã quyết định dựa vào lòng tốt của cô Sophia.”
“Dù hơi lo lắng về việc nhà cửa, nhưng tôi đã giao phó lại cho đám Happiness rồi. Tất nhiên là tôi đã xin phép phu nhân đàng hoàng.”
Với tính cách của dì Seria thì chắc chắn là dì đồng ý ngay tắp lự rồi.
“Vậy, tại sao lại đi cùng bọn anh?”
“Hôm qua, chồng tôi có nói là sẽ nhận nhiệm vụ đi đến một mỏ khoáng sản nơi ma lực dễ tích tụ, tôi thấy đúng lúc quá nên đã bàn bạc với anh ấy.”
“Ra vậy, và thế là...”
“Ban đầu anh ấy phản đối dữ dội lắm, nhưng tôi đã 'thuyết phục' được rồi.”
“Hả, thật sao?”
Tại sao Clayman lại phản đối việc Sophia-san đi cùng nhỉ?
Nhiệm vụ nguy hiểm đến mức đó sao?
Dù biết để chữa cho Guy thì nguy hiểm một chút cũng đành chịu, nhưng mà...
Thôi, chuyện đó gác lại đã.
“Anh hiểu lý do hai người có mặt ở đây rồi, nhưng tại sao Clayman lại ra nông nỗi này?”
Clayman vẫn đang ngủ say sưa trên đùi Sophia-san. Thật tình, gã này đang làm cái quái gì vậy.
Thi thoảng gã lại nói mớ “Đùi Sophia mềm quá~” khiến tôi chỉ muốn đấm cho một phát. Đồ ngốc.
“Sáng nay, anh ấy cứ kêu oải không chịu dậy nên tôi buộc phải lôi cổ anh ấy đi.”
“...”
Ừm, cạn lời.
Cecilia cũng đang méo xệch mặt, và tôi cũng thế.
Già đầu rồi mà còn làm trò gì thế không biết.
Trong lúc tôi và Cecilia đang nhìn Clayman bằng ánh mắt lạnh nhạt, gã đột nhiên mở mắt.
“Hửm... thảo nào ngủ ngon thế, hóa ra là được gối đầu lên đùi Sophia à.”
Clayman thốt ra một câu tỉnh bơ rồi ngồi dậy vươn vai.
“Hồi phục nhanh gớm nhỉ.”
Lúc tôi đến gã trông chẳng khác nào cái giẻ rách.
Nghe bảo lúc lên xe ngựa, gã bị Sophia-san túm cổ ném thẳng vào trong.
Lúc nghe kể tôi còn chẳng biết nên cười hay nên khóc nữa.
“Hử, anh ngủ lâu lắm rồi hả?”
“Mới xuất phát được chưa đầy ba mươi phút đâu. Từ cái bộ dạng đó mà sao dậy nhanh thế.”
“Cả em và Youki-san đều chưa dùng ma thuật hồi phục mà. Khả năng hồi phục kinh thật.”
Lúc lên xe Cecilia định chữa trị cho gã nhưng Sophia-san bảo không cần.
Giờ nhìn gã xoay tay, bẻ cổ rắc rắc cứ như cái xác không hồn lúc nãy là ảo giác vậy.
“Hì, với tôi thì được chạm vào Sophia là ma thuật hồi phục tốt nhất rồi.”
Sao gã có thể thản nhiên buông lời sến súa thế được nhỉ.
Cecilia ngồi bên cạnh khẽ nhích lại gần tôi hơn. Vì đối diện cô ấy là Clayman mà. Có vẻ cô ấy cũng thấy hơi ớn với phát ngôn vừa rồi của gã.
Với tôi thì đây là cơ hội tốt, nhưng với Clayman thì... chia buồn nhé.
Tóm lại là Clayman đã dậy rồi, phải xác nhận lại nhiệm vụ thôi.
“Xin lỗi vì vừa dậy đã hỏi, nhưng giải thích về nhiệm vụ đi.”
“À, nhắc mới nhớ tôi chưa nói nhỉ. Nhiệm vụ lần này là tiêu diệt đám ma vật đang chiếm cứ khu mỏ khai thác Ma khoáng thạch.”
Nghe có vẻ là một nhiệm vụ tiêu diệt thông thường.
Thấy Clayman năn nỉ đi cùng, tôi cứ tưởng có uẩn khúc gì, hóa ra là tôi lo xa sao?
“Ma vật trong mỏ mạnh cỡ nào?”
“Báo cáo nói hầu hết là hạng C... nhưng ai biết được.”
Dù nói nước đôi nhưng nghe vẫn giống nhiệm vụ bình thường.
Đừng nói là đi cùng tôi, cái nhiệm vụ này Clayman có cần thiết phải đích thân đi không?
Chắc chắn là có gì đó mờ ám.
“Xin Ngài hãy yên tâm, Ngài Youki. Tôi và tiểu thư cũng sẽ đi cùng vào mỏ mà.”
“Đúng vậy, Youki-san. Em cũng sẽ cố gắng.”
“Mà, với đội hình này thì chắc chắn là không sao rồi.”
Có Maid trưởng mạnh nhất Sophia và cựu thành viên đội Dũng giả Cecilia đi cùng thì còn gì bằng. Hai người này còn đáng tin cậy hơn Clayman nhiều.
Tôi thôi không nghi ngờ Clayman nữa và nghĩ xem còn vấn đề gì không.
“Nhắc mới nhớ, nhiệm vụ này mất khoảng bao lâu?”
Suýt nữa thì quên hỏi điều quan trọng nhất.
Thời hạn chỉ còn bốn ngày tính cả hôm nay.
Dù có hoàn thành nhiệm vụ mà không về kịp trong bốn ngày thì Guy sẽ tan biến mất.
“Suôn sẻ thì ba hoặc bốn ngày. Mà có Sophia với tiểu thư nhà Aquarein thì chắc chắn là xong sớm thôi.”
“Vậy sao...”
Thời gian sít sao quá.
Cùng lắm thì khi tìm thấy Ma khoáng thạch, tôi sẽ một mình bay về trước vậy.
“Mà, tôi đã báo với Guild là mất một tuần rồi.”
“Tại sao vậy ạ?”
“Thì để xong việc sớm rồi thong thả nghỉ ngơi...”
Bốp!
Clayman đang trả lời Sophia bỗng biến mất.
À không, không phải biến mất thật.
Chỉ là gã đang nằm đo ván trên sàn xe ngựa.
“Anh yêu, làm ơn cư xử cho đàng hoàng trước mặt tiểu thư. Với lại, xong nhiệm vụ thì nhớ về đi làm ngay đấy nhé.”
“Ờ... ừ. Anh biết rồi... Sophia.”
Clayman nằm trên sàn giơ tay ra hiệu đã rõ.
Nhìn cảnh đó, mặt tôi và Cecilia càng thêm méo xệch.
Làm ơn đừng có bạo lực trong cái xe chật hẹp này được không.
“À, ừm, cô Sophia. Hiện giờ cháu cũng là đồng đội cùng làm nhiệm vụ với mọi người... nên nếu được, cô cứ cư xử bình thường với cháu được không ạ?”
“Tiểu thư nói vậy thì...”
“Thôi nào Sophia. Cecilia đã muốn vậy rồi thì em cứ chiều ý cô ấy đi.”
Nói thật thì tôi không nghĩ Clayman có thể dùng kính ngữ được đâu.
Không biết Cecilia có nhận ra điều đó không mà lại đề nghị như vậy, nhưng quả là một nước đi hay.
Với vợ chồng Sophia và Clayman thì đây có thể là chuyện thường ngày, nhưng tôi và Cecilia thì chịu không nổi.
“Phù... nếu là mong muốn của tiểu thư thì đành vậy.”
“Cảm ơn cô, Sophia-san.”
“Tuy nhiên, tôi vẫn sẽ giữ cách nói chuyện như mọi khi với tiểu thư ạ.”
“Vậy ạ... tiếc quá.”
Cecilia xụ mặt xuống.
Hừm, muốn giúp cô ấy quá nhưng Sophia-san có vẻ là người rất nguyên tắc.
Chắc cũng do vấn đề thân phận nữa.
“Hay là ít nhất cô gọi tên em ấy đi, được không?”
Nghe đề xuất của tôi, Sophia-san suy nghĩ một chút.
Gọi tên thôi cũng đã khác biệt nhiều rồi.
“Nếu chỉ thế thì... cũng được. Vậy tôi xin phép gọi là Cecilia-sama.”
“Thật sao ạ!? Cảm ơn cô, Sophia-san!”
Vui mừng vì được gọi tên, Cecilia ôm chầm lấy Sophia-san. Người đề xuất là tôi mà.
“Hừ, thua Sophia rồi nhé. Mà, đành chịu thôi.”
Clayman, kẻ đã hồi phục từ lúc nào, vỗ vai tôi.
Được gã an ủi chỉ làm tôi thấy thảm hại hơn thôi, làm ơn dừng lại đi.
Bỏ mặc tôi đang ủ rũ, cỗ xe ngựa vẫn tiếp tục lăn bánh.
Sau đó chúng tôi vừa ngắm cảnh vừa tán gẫu, và đến được thị trấn có khu mỏ khi trời đã tối.
Hiện tại tôi đang chứng kiến cảnh tượng hiếm có: Clayman và Sophia-san đang làm thủ tục nhận phòng.
Vì hai người họ bảo sẽ lo liệu nên tôi và Cecilia đứng đợi ở một khoảng cách an toàn và nói chuyện phiếm.
“Nhắc mới nhớ.”
“Có chuyện gì sao anh?”
“Không, ngày mai Sophia-san sẽ không mặc đồ hầu gái đi chiến đấu đấy chứ?”
Tại lúc nào cũng thấy cô ấy mặc đồ hầu gái mà.
Đi vào mỏ có ma vật thì chắc phải có trang bị đàng hoàng chứ nhỉ.
“Chắc cô ấy vẫn giữ trang bị hồi còn ở Guild chứ ạ? Em nghĩ cô ấy sẽ mặc bộ đó...”
“Không cần phải lo lắng đâu ạ.”
“Oái!?”
Đột nhiên Sophia-san xuất hiện ngay sau lưng tôi.
Rõ ràng lúc nãy cô ấy còn đang nói chuyện với chủ quán trọ mà, giờ chỉ còn mỗi Clayman đứng đó.
“Có chuyện gì không ạ, Ngài Youki?”
“Không, tại cô xuất hiện bất ngờ quá. Mà quan trọng là...”
“Sophia-san, ngày mai cô có trang bị để mặc không ạ?”
Cecilia hỏi còn nhanh hơn tôi.
Chắc cô ấy lo lắm. Tôi thì tò mò muốn thấy Sophia-san mặc đồ khác ngoài đồ hầu gái xem sao.
“Tất nhiên là có rồi ạ. Là đồ đặt làm riêng đấy.”
Hóa ra là có đồ riêng.
Cecilia nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thế là yên tâm rồi nhưng mà tôi vẫn muốn hỏi cho chắc.
“Tiện thể cho tôi hỏi đó là trang bị như thế nào vậy?”
“Để xem nào. Về vẻ bề ngoài thì cũng không khác bộ đồ hầu gái tôi đang mặc là mấy.”
“...”
A, Cecilia đứng hình rồi. Tôi cũng suýt chút nữa là đứng hình theo.
Làm ơn mặc trang bị cho đàng hoàng đi.
Cần gì phải đặt làm riêng một bộ hầu gái chiến đấu cơ chứ?
“Tại sao cô không mặc giáp trụ bình thường?”
“Vì chồng tôi bảo anh ấy thích nhìn tôi mặc đồ hầu gái.”
Tiếp theo Cecilia, đến lượt tôi đứng hình.
Sau đó Sophia-san còn nói gì nữa nhưng tôi chẳng nhớ nổi.
Khi Clayman mang chìa khóa phòng đến, Cecilia liền trốn ra sau lưng tôi.
Clayman ngơ ngác không hiểu chuyện gì, tôi cũng chỉ biết vỗ vai gã an ủi “Đừng bận tâm”. Không ngờ Clayman lại là một tín đồ của Maid.
Để chuẩn bị cho ngày mai, tôi tự nhủ sở thích là quyền tự do của mỗi người rồi chui vào chăn đi ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
