Chương 59: Tôi đã nhận nhiệm vụ của thương nhân
Lao ra khỏi dinh thự nhà Aquarein, tôi hướng thẳng về phía Guild Thương mại.
Vừa chạy được một đoạn, tôi mới hối hận vì không hỏi kỹ Cecilia xem Ma khoáng thạch là cái thứ gì, nhưng giờ mà quay lại thì mất mặt quá, nên tôi quyết định cứ thế mà tiến.
“Oa...”
Đến nơi, bước chân vào Guild Thương mại, tôi không khỏi choáng ngợp.
Khác hẳn với Guild mạo hiểm giả mà tôi vẫn thường lui tới, nơi này rộng lớn và được trang trí lộng lẫy vô cùng.
Nhân viên không chỉ có con người mà còn có rất nhiều á nhân, không khí mua bán diễn ra tấp nập.
“Quý khách đang tìm kiếm thứ gì ạ?”
Đang đứng ngẩn ngơ thì có tiếng người gọi từ phía sau.
Quay lại, tôi thấy một gã đàn ông có vẻ là thương nhân của Guild. Gã có thân hình béo tốt, chứng tỏ được ăn uống đầy đủ.
“À, ừm, cũng đại loại thế.”
“Không biết quý khách cần mặt hàng nào? Guild Thương mại Talibork chúng tôi tự hào có đủ loại hàng hóa đa dạng, chắc chắn sẽ đáp ứng được nhu cầu của quý khách.”
Gã thương nhân vừa xoa tay vừa nở nụ cười kinh doanh sấn tới gần tôi.
Thú thật là trông gã nặc mùi khả nghi, mà cái tên cửa tiệm nghe cũng có vẻ “hút máu” nữa.
Nhưng vì mạng sống của bạn bè đang bị đe dọa, tốn kém một chút cũng đành chịu.
“Vậy, ở đây có Ma khoáng thạch không?”
Khoảnh khắc tôi vừa dứt lời, nụ cười kinh doanh trên mặt gã tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt thật mà lẽ ra không nên để khách hàng nhìn thấy.
“Thất lễ, quý khách là người của Guild Thợ rèn phải không ạ?”
“Không, không phải.”
“Thành thật xin lỗi quý khách! Hiện tại Ma khoáng thạch đang trong tình trạng khan hiếm trầm trọng, chúng tôi không thể bán cho khách hàng phổ thông được ạ.”
“Cái gì!?”
“Vô cùng xin lỗi.”
Gã thương nhân cúi đầu tạ lỗi, nhưng tôi không thể chấp nhận lý do đó được.
“Này này, cái khí thế lúc nãy đâu rồi hả. Nếu ở đây không có thì không thể nhập từ nơi khác về sao?”
“À ừm... cái đó... hiện tại việc nhập hàng đang gặp chút khó khăn.”
Gã toát mồ hôi hột, cố lảng tránh câu hỏi của tôi.
Làm sao đây, ở đây có vẻ không có rồi. Hay là chạy qua Guild Thợ rèn hỏi xem có thể chia lại cho một ít không nhỉ.
“Này, cậu làm gì ở đây thế?”
Đột nhiên bị gọi, tôi quay lại thì thấy Clayman với đôi mắt cá chết quen thuộc đang đứng đó.
Mải đôi co với gã thương nhân nên tôi không nhận ra gã đến từ lúc nào.
“Hửm? À, Clayman à. Làm gì là làm gì... đi mua sắm thôi. Nhìn không biết à?”
“Thấy cậu có vẻ đang căng thẳng, định mặc cả giảm giá chứ gì? Kiếm được cũng kha khá mà keo kiệt gớm.”
Thấy gã thương nhân đang bối rối, chắc Clayman tưởng tôi đang ép giá.
Đúng là kiếp trước tôi cũng hay mặc cả, nhưng chưa bao giờ ép nhân viên đến mức toát mồ hôi hột thế kia đâu nhé.
Vả lại đúng như Clayman nói, tôi cũng có chút của ăn của để nên chẳng việc gì phải cò kè bớt một thêm hai làm gì.
“Trong mắt cậu tôi keo kiệt đến thế sao. Đã bảo chỉ là đi mua sắm bình thường thôi mà.”
“Hừm... mà thôi, sao cũng được, chẳng liên quan đến tôi. Thế, giấy tờ yêu cầu gửi lên Guild đã xong chưa?”
“D-Dạ vâng, tôi đã đợi ngài mãi, thưa ngài Clayman. Giấy tờ đã chuẩn bị xong xuôi rồi ạ.”
Hóa ra Clayman đến đây vì công việc, gã bắt đầu nói chuyện với gã thương nhân lúc nãy.
Nhìn cái cách gã thương nhân cuống quýt trước thái độ uể oải thường ngày của Clayman mà thấy buồn cười. Clayman vừa gãi đầu vừa ngáp, trong khi gã thương nhân thì cứ cúi đầu lia lịa.
Khách hàng và các thương nhân khác cũng nhìn chằm chằm vào Clayman, xì xào bàn tán.
Dù có lười biếng thì cái danh Phó Hội trưởng Guild cũng không phải để trưng.
Chứng kiến cảnh này tôi mới thấm thía rằng hóa ra Clayman cũng nổi tiếng ra phết.
“Xin lỗi đã để ngài đợi lâu, thưa ngài Clayman. Đây là giấy tờ yêu cầu ạ.”
Clayman nhận tập hồ sơ từ tay gã thương nhân đang ướt đẫm mồ hôi, buông một câu “Ừ” ngắn gọn rồi lướt qua.
Có vẻ nội dung không mấy khả quan, mặt gã nhăn lại.
Trông rõ là đang thấy phiền phức.
“Này này... nội dung yêu cầu còn rắc rối hơn lần trước nữa đấy.”
“Vâng... nhưng bù lại chúng tôi đã tăng thêm thù lao, và đây cũng là ý kiến chung của Guild Thương mại Talibork.”
Nghe qua thì có vẻ không phải là một yêu cầu "ngon ăn".
Gã thương nhân đang ra sức giải thích, còn Clayman thì cứ tặc lưỡi liên tục, thi thoảng lại ngáp dài.
Phó Hội trưởng mà thái độ thế kia có ổn không đấy?
Mà nghĩ lại thì ở Guild gã cũng y chang vậy.
Nhìn quanh thấy vài người ánh mắt sáng rực ngưỡng mộ cái vẻ bất cần đời của Clayman. Thật tình, cái gã Clayman này rốt cuộc là cái thứ gì vậy.
Mà gã có thể giải quyết công việc nhanh lên giùm cái được không. Đang nghĩ vậy thì bất chợt Clayman nhìn về phía tôi và nở một nụ cười nham hiểm. Gã vẫy tay gọi tôi lại, linh cảm chẳng lành.
“Này Youki. Cậu giúp tôi làm cái yêu cầu này chút đi.”
“Không rảnh.”
Tôi đang bận đi tìm Ma khoáng thạch cho Guy, hơi đâu mà đi làm nhiệm vụ.
Hơn nữa, nụ cười lúc nãy của Clayman chắc chắn là đang ủ mưu gì đó, khả nghi quá mức.
“À, lại đây, ghé tai vào đây.”
“Hả!? Đã bảo là không được mà...”
“Cứ lại đây, lại đây.”
Gã túm lấy vai tôi kéo lại gần. Cái gã này thật là...
“Đã bảo là tôi đang bận mà!?”
“Thì cứ nghe đi đã. Này, sáng nay cậu cứ lải nhải muốn lên hạng A, muốn lên hạng A đúng không. Vụ đó tôi sẽ dùng quyền hạn của mình lo liệu cho cậu.”
“Thì thế mới khả nghi đấy. Một kẻ lười chảy thây như anh mà lại chịu giúp tôi chuyện đó. Với lại tôi còn phải đi tìm Ma khoáng thạch nữa.”
Không có thời gian để tán dóc ở đây.
Chỗ này không có thì tôi đi tiệm khác.
Nếu vẫn không có thì... cùng lắm là tự mình đi kiếm.
“Ma khoáng thạch à? Thế thì đúng tủ rồi còn gì. Chẳng biết cậu cần cái thứ đó để làm gì, nhưng yêu cầu của tôi cũng liên quan đến Ma khoáng thạch đấy. Nếu cậu đi cùng, tôi sẽ chia cho một ít.”
“Thật không đấy!? Nhưng mà...”
Vẫn chưa tin tưởng Clayman lắm, với lại không biết có xong sớm không nữa.
“Cứ giúp đi. Nếu cậu đang gấp thì ngày mai chúng ta xuất phát luôn.”
“Ngày mai sao.”
Nếu tin lời Clayman thì việc tham gia nhiệm vụ sẽ chắc chắn có được Ma khoáng thạch hơn là đi tìm ở các Guild Thương mại khác.
Với thời hạn chỉ còn năm ngày thì tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
“Được rồi. Nhưng đổi lại, xong việc là cậu phải đưa Ma khoáng thạch cho tôi đấy nhé.”
“Chốt kèo. Xong nhiệm vụ tôi sẽ đưa cho cậu đàng hoàng, yên tâm.”
Thỏa thuận xong, Clayman buông vai tôi ra.
“À, ờm. Vậy rốt cuộc ngài có nhận yêu cầu này không ạ?”
Gã thương nhân bị bỏ quên nãy giờ lên tiếng với vẻ lo lắng.
Mồ hôi vẫn chưa ngừng tuôn, gã lấy khăn tay ra lau vội.
“Ờ, nhận. Tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng kỳ vọng của các vị.”
Clayman buông một câu sáo rỗng chẳng chút thành ý rồi nhận lấy tờ yêu cầu.
Trong từ điển của Clayman làm gì có hai chữ “cố gắng” cơ chứ.
“Cảm ơn ngài rất nhiều, ngài Clayman.”
“Thế nhé, khi nào xong việc sẽ có người của Guild đến báo cáo, cứ chờ tin.”
“A, chờ đã Clayman.”
Thấy Clayman vẫy tay rồi bước ra khỏi Guild Thương mại Talibork, tôi vội đuổi theo.
“Hử, cậu vẫn còn ở đây à. Có chuyện gì?”
“Chuyện gì là chuyện gì. Vì hoàn cảnh nên tôi mới nhận lời, chứ tôi đã biết nội dung yêu cầu là cái quái gì đâu.”
“Nói ngắn gọn là đi thu thập Ma khoáng thạch. Tôn trọng hoàn cảnh của cậu nên như đã nói, sáng mai chúng ta xuất phát. Tập trung trước cửa Guild vào sáng sớm nhé, hết.”
Nói xong, Clayman bỏ đi thẳng.
Cái câu “nói ngắn gọn” nghe cứ sao sao ấy.
Nhưng Clayman cũng không phải người xấu đến mức gài bẫy tôi đâu... chắc vậy.
Dù sao thì mạng sống của Guy đang bị đe dọa, tôi cũng chẳng còn đường lui.
“Cecilia chắc cũng đang cố gắng vì Teal-chan, mình cũng phải nỗ lực thôi.”
Tạm thời đã có manh mối về Ma khoáng thạch, tôi quay về quán trọ chuẩn bị cho ngày mai, trong lòng vẫn không nguôi lo lắng cho Guy.
Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị đồ đạc rồi rời quán trọ để đến điểm hẹn đúng giờ.
Trên đường đi, tôi cứ đinh ninh rằng với cái tính lười biếng đó thì kiểu gì Clayman cũng sẽ cao su giờ giấc, nhưng hóa ra tôi đã lo thừa.
Vừa nhìn thấy Guild, tôi đã thấy một cỗ xe ngựa đậu trước cửa, và một bóng người đang vẫy tay với tôi. Tôi cũng vẫy tay lại... nhưng.
“Clayman đâu phải kiểu người sẽ vẫy tay chào mình nhiệt tình thế kia nhỉ?”
Cảm giác sai sai khiến tôi buột miệng nói ra.
Lại gần hơn, tôi nhận ra đó không phải Clayman mà là Cecilia.
Và cỗ xe ngựa kia cũng chính là xe của nhà Aquarein mà tôi vẫn thường đi.
“Chào buổi sáng, Youki-san.”
“Chào em. Ơ, sao Cecilia lại ở đây?”
“Không chỉ có mình em đâu ạ.”
Cecilia chỉ tay vào trong xe.
Nhìn vào thùng xe, tôi thấy cô Sophia đang tao nhã thưởng trà, và một gã Clayman đang nằm vật vã như cái xác không hồn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
