Chương 57: Tôi thử hỏi cách chữa trị cho Vệ thần
Không biết làm thế nào để sửa lại cơ thể cho Guy, tôi nghĩ ngay đến Duke – người có vẻ đáng tin cậy nhất trong chuyện này – và lao ra khỏi quán trọ... thế nhưng.
“Chẳng biết nó ở đâu nữa.”
Thế giới này không có ma thuật tiện lợi nào giúp định vị người cụ thể cả. Cách dùng ma thuật cường hóa ngũ quan như hồi ở nhà Cecilia thì lại không áp dụng được giữa chốn đông người. Tôi có phải chó đâu mà ngửi ra mùi giữa biển người này.
“Mọc cánh bay lên tìm là nhanh nhất.”
Nhưng làm thế thì cả thành phố sẽ loạn lên mất, nên dẹp đi. Có khi cả đoàn kỵ sĩ, trong đó có cả Duke, sẽ kéo đến để tiêu diệt tôi cũng nên. Ngốc thật.
“Giá mà có Raven ở đây thì tốt biết mấy.”
Nghĩ vậy, tôi ngoảnh lại phía sau. Nhưng tất nhiên, chỉ thấy dòng người tấp nập gồm cả con người và á nhân qua lại.
“Làm gì có chuyện thuận lợi thế được. Đành phải tự thân vận động tìm kiếm thôi.”
Dù chẳng biết hắn ở đâu, nhưng mạng sống của Guy đang bị đe dọa. Chút vất vả này chẳng bõ bèn gì.
Tôi hướng về phía trước và bắt đầu chạy đi tìm Duke.
Ba tiếng đồng hồ chạy đôn chạy đáo khắp vương đô. Có lẽ do liên tục đi lướt qua nhau nên tôi chẳng gặp được Duke dù hắn đáng lẽ đang đi tuần tra.
Không chỉ Duke, tôi còn gặp nhiều kỵ sĩ khác cũng đang đi tuần. Mỗi lần gặp, tôi đều hỏi xem Duke dự định tuần tra khu vực nào rồi lao đến đó... nhưng chẳng hiểu sao vẫn không gặp được.
“Hộc, hộc. Rốt cuộc nó đang ở cái xó nào vậy!?”
Chạy liên tục nãy giờ, tôi phải dừng lại để điều hòa nhịp thở. Đảo mắt nhìn quanh vẫn chẳng thấy bóng dáng Duke đâu.
Bắt đầu thấy bực bội vì tìm mãi không ra, nhưng tôi cố gắng kìm nén và suy nghĩ bình tĩnh. Tìm kỹ thế này mà vẫn không thấy thì có khả năng hắn đang ở trong tòa nhà nào đó.
“Chẳng lẽ đang ăn trưa ở quán nào đấy. Không, giờ này quá trưa rồi. Vậy thì... trụ sở Đoàn kỵ sĩ chăng?”
Không còn thời gian để chần chừ, tôi quyết định đến trụ sở Đoàn kỵ sĩ và bắt đầu chạy.
“Cùng lắm thì nhờ Raven cho ngồi đợi đến khi Duke về vậy.”
Vừa lầm bầm tôi vừa đến nơi và bước vào trong trụ sở.
“A!”
Nhìn về phía quầy tiếp tân, tôi thấy Duke đang nói chuyện gì đó với nhân viên. Bên cạnh hắn là cô nàng kỵ sĩ Elf hôm nọ. Tôi sải bước lại gần và vỗ vai Duke.
“Hửm... hóa ra là Đội trưởng. Ngài có việc gì thế ạ?”
“Việc cái con khỉ. Ta tìm ngươi muốn hụt hơi luôn đây này.”
“Ngài tìm em ạ? Nếu có việc gì thì đợi em chút nhé. Em vẫn còn vài cái báo cáo chưa xong.”
Nói rồi Duke quay lại tiếp tục nói chuyện với nhân viên. Có vẻ câu chuyện chưa kết thúc ngay được nên tôi ngồi xuống ghế sofa gần đó đợi. Chạy suốt ba tiếng đồng hồ khiến tôi mệt lử, người dựa hẳn vào ghế.
“A... mệt quá.”
“Cho tôi hỏi...”
Đang ngồi phịch xuống ghế với tư thế chẳng mấy đẹp mắt, tôi bỗng nghe tiếng gọi. Là cô kỵ sĩ Elf đi cùng Duke.
“À ừm... cô là người đi cùng Duke lúc nãy.”
“A, v-vâng, tôi là Irene. Anh là người quen của anh Duke đúng không ạ? Tôi luôn được anh Duke giúp đỡ rất nhiều.”
Chỉ mới giới thiệu bản thân mà cô ấy đã luống cuống cả lên. Chẳng lẽ cô ấy sợ tôi sao? Hay bản tính cô ấy vốn thế. Dù sao thì trông cô nàng cũng có vẻ dễ bị trêu chọc.
Thử trêu tí xem sao.
“Ừ, tôi là Youki. Rất vui được gặp cô. Tôi và Duke là quan hệ cấp trên cấp dưới cũ, tôi từng là Đội phó của cậu ta.”
“Đ-Đội phó sao ạ!? Hóa ra anh Youki là một người tài giỏi đến vậy. V-Vậy, anh là Đội phó của đội nào thế ạ?”
“Chuyện đó không thể nói được. Nếu nói ra thì tính mạng của cô cũng sẽ bị đe dọa mất.”
“Hả...”
“Và Duke cũng sẽ buộc phải biến mất khỏi trước mắt cô.”
“Hảaaaa!?”
Thấy cô nàng hoảng loạn hơn lúc nãy, tôi phải cố nhịn cười. Duke mà được đi cùng một cô gái thú vị thế này thì đúng là không thể coi thường được.
“Đội trưởng, để ngài đợi lâu. Ơ, có chuyện gì thế ạ?”
“A, anh Du-Duke... em, em chưa nghe gì về chuyện của anh hết đâu ạ. Nên là, anh đừng biến mất khỏi trước mắt em nhé!”
Nhìn Irene nắm chặt tay Duke lắc lấy lắc để, tôi suýt thì phì cười thành tiếng, vội lấy tay che miệng.
“Đội trưởng, ngài lại trêu chọc Irene rồi đúng không. Ngài đã nói cái quái gì với cô ấy thế?”
“A, bị lộ rồi à.”
“Nhìn ngài cố nhịn cười lộ liễu thế kia thì ai mà chẳng biết. Ngài nghĩ chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi ạ?”
Dù không thấy mặt Duke qua lớp mũ giáp nhưng chắc chắn hắn đang làm vẻ mặt ngán ngẩm. Đúng như hắn nói, quen nhau bao năm rồi nên tôi hiểu mà.
“Ha ha ha... thì, đúng là vậy. Xin lỗi nhé. Ta đùa hơi quá trớn rồi.”
“Thật tình... Nghe chưa Irene. Tôi không biết Đội trưởng nói gì, nhưng toàn là nói dối cả đấy.”
“Ơ... thật vậy ạ? Anh Duke sẽ không biến mất sao? May quá. Ủa, thế còn vụ Đội trưởng thì sao ạ?”
“Đó chỉ là biệt danh thôi, cô đừng bận tâm.”
Duke trấn an cô nàng Irene đang hoảng loạn và giải thích về trò đùa của tôi. Sau khi nói chuyện xong, Irene cúi chào tôi rồi đi đâu đó mất.
“Tạm thời em bảo cô ấy lánh mặt một chút vì em còn phải viết báo cáo. Như vậy tiện hơn cho ngài đúng không ạ?”
“Ừ, cũng phải. Chuyện này cũng hơi tế nhị. Nhắc mới nhớ, Duke am hiểu về sinh thái ma vật lắm đúng không? Ta có chuyện muốn hỏi về Guy.”
“Trong phạm vi hiểu biết của em thì được ạ. Có chuyện gì xảy ra sao?”
Thầm cầu nguyện kiến thức của Duke có thể cứu được Guy, tôi kể lại sự việc sáng nay.
“Chuyện là như vậy đấy, Duke, ngươi có biết cách nào sửa chữa cơ thể cho Guy không?”
“À, chuyện đó đơn giản thôi ạ. Chỉ cần cho hắn ăn Ma khoáng thạch là xong ngay.”
“Ra vậy... Hả!?”
Vừa kể xong đã có ngay giải pháp, tôi ngạc nhiên đến mức lạc cả giọng.
“Sao ngài lại hét lên thế. Mà, để đến mức nứt vỡ cơ thể thì đúng là nguy cấp thật đấy ạ. Chỉ cần một chấn động nhỏ thôi là vỡ tan tành ngay.”
“Nghĩa là phải nhanh chóng kiếm Ma khoáng thạch cho Guy ăn, nếu không sẽ nguy to đúng không?”
“Chính xác ạ. Mà lạ thật. Là Gargoyle thì ít nhất hắn cũng phải biết về Ma khoáng thạch chứ.”
“Hắn là kẻ suốt ngày chỉ biết ngủ trong hầm ngục với miếu thờ mà. Chắc là lười biếng không chịu trau dồi kiến thức rồi.”
Sống cuộc đời chỉ toàn ngủ với ngủ thì lấy đâu ra kiến thức. Hồi ở hầm ngục không biết có đồng loại nào không nhỉ? Nếu có thì chắc cũng học được chút ít rồi.
“Dù là sinh thái ma vật thì ít nhất cái này cũng phải biết chứ ạ. Đội trưởng cũng thiếu kiến thức quá đấy.”
Không ngờ lại bị nó càm ràm ngược lại. Hồi ở Ma Vương Thành tôi có cả đống thời gian để học, nhưng cứ nghĩ mấy cái này để Duke với Happiness lo là được rồi nên chẳng thèm động tới.
“Ư... M-Mà, không ngờ cách chữa trị mà Teal-chan tìm kiếm mỏi mắt lại đơn giản đến thế. Có hy vọng chữa được cho Guy rồi, may quá, may quá.”
“Đội trưởng, ngài đang cố lảng sang chuyện khác đúng không. Mà thôi kệ đi.”
Tôi cười trừ, tưởng tượng ra vẻ mặt ngán ngẩm của Duke. Giá mà tôi chịu khó học hành đàng hoàng thì đã chẳng phải chạy vạy khắp vương đô suốt ba tiếng đồng hồ để tìm Duke thế này.
“Nhắc mới nhớ, nãy giờ ngươi ở đây suốt à? Bảo là đi tuần tra mà làm ta chạy tìm muốn chết luôn.”
“À, ra là vậy. Hôm nay đúng là em có đi tuần tra thật. Chắc là do đi lướt qua nhau nhiều quá thôi ạ.”
“Làm gì mà lướt qua nhau lắm thế! Ta đã hỏi mấy kỵ sĩ khác về lộ trình của ngươi rồi chạy tới đó tìm mà?”
Xui xẻo đến mức này sao. Hôm nay tôi đâu có đứng trước gương nói mấy câu ngu ngốc nào đâu.
“Thực ra là do Irene đi đến đâu cũng bị đám côn đồ gây sự, mỗi lần như thế lại phải giải quyết và dẫn giải chúng về đồn nên lịch trình bị lệch đi khá nhiều. Chắc đó là nguyên nhân đấy ạ.”
“Này này, kỵ sĩ mà lại bị gây sự là sao. Kỵ sĩ là để bảo vệ người dân bị gây sự cơ mà.”
Đó mới là mục đích của việc tuần tra chứ. Mà, cô nàng Irene đó có vẻ dễ thu hút rắc rối thật. Lúc nãy chính tôi cũng vừa trêu cô ấy xong.
“Đúng là như Đội trưởng nói nhưng bản thân Irene làm việc rất nghiêm túc. Cô ấy không có lỗi đâu ạ.”
“Ừ, trông cô ấy cũng có vẻ là người làm việc đàng hoàng. Xin lỗi nhé, cảm giác như ta vừa coi thường cộng sự của Duke vậy.”
“Lúc nãy ngài trêu chọc cô ấy ra mặt còn gì. Mà thực ra em cũng hay trêu cô ấy lắm.”
Câu cuối Duke nói lí nhí trong miệng. Ngươi cũng chẳng có tư cách nói ta đâu, tôi thầm nghĩ nhưng không nói ra.
Đã tìm được cách chữa cho Guy rồi thì không cần dông dài nữa. Duke vẫn còn việc ở đoàn kỵ sĩ phải làm.
“Vậy cảm ơn ngươi nhé Duke. Gửi lời xin lỗi đến Irene giúp ta. Cố gắng làm việc nhé.”
“Rõ rồi ạ. Đội trưởng cũng cố gắng lên nhé.”
Chào tạm biệt xong, tôi bước ra khỏi trụ sở Đoàn kỵ sĩ. Giờ phải đi kiếm Ma khoáng thạch để chữa cho Guy.
“Mà khoan, Ma khoáng thạch kiếm ở đâu nhỉ? Mà Ma khoáng thạch là cái quái gì?”
Ra khỏi trụ sở tôi mới nhận ra vấn đề. Tôi hoàn toàn mù tịt về Ma khoáng thạch. Đã chia tay ngầu lòi thế kia rồi, giờ quay lại hỏi Duke thì mất mặt quá.
Đang không biết tính sao thì tôi thấy một cỗ xe ngựa quen thuộc đang lao tới. Cỗ xe dừng ngay trước mặt tôi, cửa mở ra và Cecilia với vẻ mặt hốt hoảng đưa tay về phía tôi.
“Cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi. Youki-san, mau lên xe đi anh!”
“Có chuyện gì vậy?”
“Lên xe rồi em giải thích sau. Mau lên anh!”
Bị Cecilia hối thúc, tôi leo lên xe, và cỗ xe lập tức lăn bánh.
“Rốt cuộc có chuyện gì? Anh cũng đang bận lắm đây...”
“Tình trạng của Teal-chan chuyển biến xấu rồi. Hiện giờ Seek-kun đang túc trực bên cạnh. Thằng bé bảo hãy gọi anh về ngay để đề phòng bất trắc nên em mới đi tìm anh.”
“Thật sao. Cả Teal-chan nữa à.”
Hết Guy rồi đến Teal-chan sao. Hai người này là vận mệnh tương liên à? Mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Giờ phải kiểm tra tình trạng của Teal-chan, và bàn với Cecilia về chuyện của Guy nữa.
“'Cả Teal-chan nữa' là ý gì vậy anh Youki?”
“À, thực ra là...”
Trên đường về dinh thự, tôi và Cecilia trao đổi thông tin với nhau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
