Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 56: Tôi nghe tâm nguyện của Vệ thần

Chương 56: Tôi nghe tâm nguyện của Vệ thần

Kể từ hôm tôi đến gặp Cecilia, đến nay đã hơn mười ngày trôi qua.

Vì lệnh cấm đã được dỡ bỏ nên tôi cũng gặp cô ấy thêm vài lần nữa. Nhưng hôm nay thì không, tôi đến Guild để hoàn thành nhiệm vụ và báo cáo cho Clayman.

“Này, tôi phải làm bao nhiêu nhiệm vụ nữa thì mới được thăng lên hạng A vậy?”

“Hả? Tự nhiên hỏi cái gì thế?”

Clayman vừa xử lý hồ sơ công việc của tôi với vẻ mặt đầy chán chường vừa hỏi lại.

“Thì... từ hạng F lên hạng B tôi thăng cấp vèo vèo mà. Giờ tôi cũng làm được kha khá nhiệm vụ hạng B rồi còn gì?”

“Đừng có đòi hỏi quá đáng. Lên được hạng B trong chưa đầy nửa năm đã là chuyện hiếm có khó tìm rồi đấy.”

“Nhưng tôi muốn lên hạng A sớm.”

“Không được là không được. Cậu thử nghĩ mà xem. Lên hạng A đồng nghĩa với việc sẽ có thêm cả đống nhiệm vụ phiền phức. Kéo theo đó là hàng tá thủ tục xử lý lằng nhằng. Kết quả là việc của tôi sẽ tăng lên, và tôi sẽ thấy phiền phức. Hiểu chưa?”

“Tóm lại là tôi hiểu rồi, Clayman vẫn cứ lười biếng như mọi khi.”

Cái tên này, dám vì lợi ích cá nhân mà cản trở con đường thăng tiến của tôi sao. Mang danh Phó Hội trưởng mà làm ăn kiểu đó được à?

Sau đó tôi cố gắng năn nỉ thêm một lúc, nhưng gã cứ lảng tránh, đánh trống lảng hết chuyện này sang chuyện khác, rốt cuộc tôi vẫn chẳng bàn được gì về việc thăng hạng A.

“Khốn thật... Tôi muốn làm nhiệm vụ hạng A sớm cơ.”

Trên đường từ Guild về quán trọ, tôi lầm bầm một mình.

Clayman bảo là thủ tục phiền phức sẽ tăng lên, nhưng chắc chắn đó không phải là lý do duy nhất.

Gã nói việc thăng lên hạng B trong nửa năm đã là chuyện hiếm, vậy thì lên hạng A còn hiếm hơn nữa. Chắc chắn sẽ gây chú ý.

Có thể Clayman không cho tôi lên hạng là vì lo cho sự an toàn của tôi chăng?

Hoặc có khi đơn giản là vì gã thấy phiền thật.

“Giờ thì hôm nay làm gì đây nhỉ.”

Về đến quán trọ, tôi vừa đi về phòng vừa suy nghĩ kế hoạch cho ngày hôm nay.

Làm nhiệm vụ ở Guild thì dẹp đi, nếu định làm thì tôi đã chẳng về đây rồi.

Nhưng hôm nay cũng chẳng hẹn hò với ai.

Chưa biết làm gì, tôi bước vào phòng với tâm trạng bứt rứt.

“Về rồi đây— Ơ không có ai à... À không, có chứ.”

Ở đó là bức tượng đá đang nhận được cơn mưa lời khen từ tất cả những ai ghé thăm.

Hôm nọ, để trả đũa vụ bị gã cho xem giấc mơ kỳ quái bằng Nightmare Sleep, tôi đã tùy tiện thay đổi hình dạng của gã một cách cẩu thả, ai dè lại được mọi người tán dương nhiệt liệt.

Thế thì còn gì là trả đũa nữa.

Dù muốn làm gì đó khác nhưng chẳng nghĩ ra ý tưởng nào hay ho, nên tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

“Guy ơi, dậy chưa? Dậy đi nào.”

Chưa biết làm gì cho hết ngày nên tôi đánh thức Guy dậy để giết thời gian. Tôi vỗ nhẹ vào cơ thể đá, một giọng nói trầm thấp vang lên.

“Hừm... gì thế nhóc, hôm nay về sớm vậy?”

“À ừm... thì... ra ngoài rồi nhưng chẳng có gì làm nên...”

Chẳng lẽ lại bảo là đi thương lượng thăng hạng với Clayman thất bại nên chán đời bỏ về. Không thể nói thế được.

“Hừ, không có việc gì mà cũng ra ngoài sao. Thế nghĩa là bây giờ ngươi đang rảnh đúng không? Ta có chuyện cần nói đây.”

“Cũng được... có chuyện gì à?”

“Hừm... giải thích thì lâu la, để ta cho ngươi xem luôn thì nhanh hơn... Hự!”

Ngay khi Guy gồng mình lên, lớp đất bao phủ bên ngoài cơ thể gã nổ tung, bụi đất bay mù mịt khắp phòng.

“Oái!? Ngươi làm cái quái gì thế hả!”

Tôi lấy tay che mặt tránh bụi, vừa mắng cái gã vừa gây ra thảm họa này.

Bụi bay mù mịt mãi không tan, tôi phải mở cửa sổ để thông gió.

Chờ cho bụi bay bớt ra ngoài, tôi quay lại định chất vấn Guy xem tại sao tự nhiên lại dở chứng như vậy.

“Cái... cái gì!?”

Trước mắt tôi là hình dạng nguyên bản của Guy mà đã lâu rồi tôi không thấy.

Bức tượng ác ma bị mất một cánh tay và đôi cánh do Dũng giả Mirror của Đế quốc Galis gây ra.

Nhưng điều đáng nói là, từ những vết thương đó, những vết nứt đang lan rộng ra khắp cơ thể gã.

“Có vẻ như sát thương lúc đó lớn hơn ta tưởng. Cơ thể ta đang dần sụp đổ.”

“Sao ngươi không nói sớm hơn chứ? Ngươi biết từ lâu rồi đúng không!?”

“Hừ... nói ra thì được gì chứ. Chỉ làm thời gian đau buồn kéo dài thêm thôi. Thà cứ im lặng đến phút chót rồi nói toẹt ra một lần cho xong.”

Guy nói chuyện bằng vẻ mặt và giọng điệu bình thản như mọi khi, cứ như thể cái chết sắp đến không phải là chuyện của mình vậy.

“Biết đâu có cách chữa trị thì sao? Teal-chan cũng đang vừa làm việc ở nhà Cecilia vừa nỗ lực tìm cách chữa cho ngươi đấy!”

“Hừ, đáng tiếc là thời gian của ta chẳng còn bao nhiêu nữa. Chỉ chưa đầy năm ngày nữa thôi, vết nứt sẽ lan rộng và cơ thể ta sẽ vỡ vụn. Vì thế, nhóc con. Ta muốn nhờ ngươi chăm sóc cho Teal...”

Bản thân sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn lo cho Teal-chan sao.

“Guy, ngươi...”

“Đừng có hiểu lầm, không phải do ta là lolicon đâu đấy nhé.”

“Không, ta biết mà.”

Guy lườm tôi một cái.

Nếu là bình thường thì tôi đã trêu gã rồi, nhưng trong tình cảnh này thì tôi không còn tâm trí đâu mà đùa cợt nữa.

“Biết thì tốt. Vậy ta nói thẳng luôn nhé. Teal đang ở trong tình trạng có thể ngã gục bất cứ lúc nào. Vì thế, hãy cứu lấy con bé.”

Kẻ sắp chết đang nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc và cúi đầu khẩn cầu.

“Teal-chan á... thật sao!?”

“Ta đã dõi theo con bé từ khi nó còn nhỏ nên ta biết. Dạo gần đây mỗi lần con bé đến đây, rõ ràng là có gì đó không ổn.”

“Từ nhỏ sao... Ngươi biết Teal-chan từ lúc mấy tuổi vậy?”

“Bà của Teal tin rằng ta là Vệ thần của làng mà. Bà ấy thường dẫn Teal lúc còn bé tí đến chỗ ta, dâng đồ cúng và chắp tay cầu nguyện. Trong khi ta thực chất chỉ là một con ma vật tình cờ trú ngụ ở đó thôi.”

Gương mặt Guy khi hồi tưởng về quá khứ trông thật cô đơn.

Đối với tôi, Guy chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu.

Nhưng nếu Guy biến mất thì tôi sẽ rất buồn.

“Chuyện của Teal-chan cứ giao cho ta. Ta sẽ đi hỏi Cecilia và Seek về tình trạng của em ấy.”

“Vậy sao, xin lỗi vì đã làm phiền. Vậy là ta không còn gì hối tiếc nữa...”

“Nhưng mà, ta cũng sẽ cứu cả ngươi nữa! Nhất định đấy!”

Để xua tan bầu không khí ảm đạm, tôi nở một nụ cười tự tin và tạo dáng quen thuộc.

Thấy tôi bật “công tắc Chuunibyou”, Guy đứng hình.

Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên Guy thấy tôi ở trạng thái này.

Tốt thôi, nếu gã có phàn nàn thì tôi sẽ dùng khí thế để lấn át gã.

“Nhóc con, tự nhiên bị làm sao thế? Đập đầu vào đâu à? À không, quan trọng là ngươi bảo sẽ cứu ta sao? Cơ thể ta chỉ trụ được khoảng năm ngày nữa thôi. Không thể nào...”

“Không thể hay không thì phải thử mới biết được chứ!? Đừng có thốt ra mấy câu sáo rỗng đó trước mặt ta, Guy!”

Tôi lắc đầu, tỏ vẻ ngán ngẩm như thể gã vừa nói điều gì đó ngớ ngẩn lắm.

“Hừm, tự nhiên thấy nói chuyện với tên nhóc nhà ngươi phiền phức ghê. Cũng có thể ngươi nói đúng. Nhưng chỉ trong năm ngày mà ngươi tìm được cách sửa chữa cơ thể cho ta sao?”

Bị bảo là phiền phức, nhưng tinh thần của tôi khi bật công tắcChuunibyou là bất khả xâm phạm.

“Ờ, cứ giao cho ta. Thú thật là nếu ngươi mà đi nốt thì cái phòng này đã vắng lại càng thêm vắng. Với lại ta vẫn cần ngươi làm người mẫu cho các tác phẩm nghệ thuật của ta dài dài. Ta nhất định sẽ tìm ra cách sửa chữa cho ngươi.”

“Hừ, vậy ta sẽ đợi mà không kỳ vọng gì nhiều đâu. Ta đi ngủ đây. Nằm yên một chỗ sẽ giúp trì hoãn sự sụp đổ của cơ thể thêm chút ít. Nhóc con, nếu không tìm được cách thì cũng đừng tự trách mình đấy. Nhớ chăm sóc cho Teal.”

Nói rồi Guy chìm vào giấc ngủ.

Đại ý là dù gã có chết thì cũng không phải lỗi của tôi nên cứ yên tâm, nhưng phải nhớ chữa trị cho Teal-chan.

“Nào, giờ tính sao đây. Chuyện về ma vật thì hỏi Duke là chuẩn nhất. Hình như nó bảo hôm nay có lịch tuần tra thị trấn cùng đoàn kỵ sĩ thì phải.”

Chắc là đang đi cùng cô nàng kỵ sĩ Elf hôm nọ hoặc là Raven.

“Trước hết phải tìm xem nó đang ở đâu đã. Mà, có đi cùng ai thì cứ bịa đại lý do gì đó rồi lôi Duke ra một góc nói chuyện là xong. À, trước đó thì.”

Tôi dùng ma thuật thổ để thay đổi hình dạng cho Guy đang ngủ say, phòng khi có ai nhìn thấy.

Lần này tôi không làm qua loa nữa, mà tạc theo hình tượng một Samurai oai phong lẫm liệt mà tôi hằng ngưỡng mộ.

“Lúc tỉnh dậy thì cứ liệu mà trầm trồ đi nhé.”

Biết là sẽ không có tiếng trả lời, nhưng tôi vẫn nói với Guy rồi bước ra khỏi phòng.

Khoảnh khắc đóng cửa, tôi ngoái lại nhìn. Qua khe cửa, tôi thấy Guy trong hình dáng Samurai.

Và...

“Hự...!!”

Căn phòng ngập trong cát bụi và đất đá, bừa bộn kinh khủng.

Thôi, về rồi dọn sau vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!