Chương 55: Tôi tặng quà cho người mình thầm thích
Nói không ngoa thì hiện tại tôi đang tận hưởng một khoảng thời gian vô cùng hạnh phúc.
Được thưởng trà riêng tư cùng người con gái mình thích... đúng là kẻ chiến thắng mà.
Mà thôi, cứ đắc ý quá thế nào cũng có biến, nên tốt nhất là đừng nghĩ ngợi sâu xa thêm nữa.
“Trà Cecilia pha ngon lắm.”
Dù bình thường chẳng mấy khi uống trà nhưng tôi vẫn cảm nhận được. Trà do chính tay Cecilia pha thực sự rất tuyệt vời. Nó cực kỳ hợp với bánh ngọt, và mỗi khi nhấp một ngụm, tâm hồn tôi lại thấy tĩnh lặng lạ kỳ.
“Vẫn chưa thể sánh được với trà của cô Sophia đâu ạ nhưng nghe anh nói vậy em thấy vui lắm.”
Cecilia vừa ăn bánh vừa khẽ mỉm cười thẹn thùng nhìn tôi. Cái dáng vẻ đó đáng yêu đến mức tôi thấy mình thực sự “hết thuốc chữa” rồi.
“Phù. Lâu rồi em mới có một ngày nghỉ thảnh thơi bên cạnh ai đó như thế này.”
“Ha ha... Anh cũng vậy, dạo gần đây toàn chuyện túi bụi thôi. Được thế này đúng là cực kỳ khuây khỏa.”
Vừa trò chuyện vừa nhâm nhi trà cùng Cecilia có vẻ sẽ giúp tôi quét sạch mọi mệt mỏi và căng thẳng tích tụ suốt nửa tháng qua.
Mà nhắc mới nhớ, mục đích chính mình đến đây hôm nay là gì nhỉ?
Tôi nhấp thêm một ngụm trà rồi bắt đầu suy nghĩ. Tiệc trà thì cũng tốt đấy, nhưng tôi cảm giác mình đang quên mất một việc hệ trọng.
Bánh ngọt và xiên thịt nướng trên bàn. Không chỉ có thế, hình như tôi còn một thứ nữa cần phải đưa cho Cecilia?
Tôi thò tay vào túi áo lục lọi. À... nhớ ra rồi.
Hôm nay tôi đến đây là để tặng sợi dây chuyền cho Cecilia, nhằm thể hiện cái gọi là “thành ý” theo lời dì Seria mà.
Nguy hiểm thật, suýt chút nữa là tôi cứ thế thong dong hưởng lạc rồi ra về luôn rồi. Dạo gần đây hễ cứ đi chơi với ai là lại gặp rắc rối liên miên, nên cảm giác yên bình hiếm hoi này suýt nữa đã khiến tôi quên bẵng mục đích ban đầu.
Lúc này bầu không khí đang rất tốt, tặng quà chắc không vấn đề gì. Tôi sẽ trao sợi dây chuyền và dứt điểm cái “nợ” từ vụ náo loạn lần trước. Bằng một “thái độ đàng hoàng” như dì Seria đã dặn.
Thế nhưng, bất chợt tôi cảm thấy có gì đó sai sai. Ngoại trừ Happiness ra, việc tôi chưa gặp bất kỳ người hầu nào khác từ lúc vào dinh thự đến giờ thật là kỳ lạ. Đừng bảo là họ lại đang rình mò hay nghe lén ở đâu đó nhé?
Đây là một sự kiện vô cùng quan trọng đối với tôi: lần đầu tiên tặng quà cho một cô gái. Nếu được, tôi muốn trao nó khi chỉ có hai người mà không bị ai nhòm ngó.
Vậy nên trước tiên tôi phải kiểm tra xem có ai đang nghe lén căn phòng này không đã. Mấy cái ma pháp tiện lợi kiểu định vị vị trí người khác, tôi không có. Mấy cái kỹ năng của bậc thầy như cảm nhận hơi khí, tôi cũng không làm được. Thứ duy nhất tôi có thể làm là dùng ma thuật cường hóa ngũ quan.
Tôi cường hóa khứu giác và thính giác để dò xét xung quanh. Cường hóa khứu giác trong phòng con gái sao... chết tiệt, mùi hương thơm quá đi mất. Đè nén cái suy nghĩ biến thái đó xuống, tôi bắt đầu dò xét... và có vẻ như xung quanh hiện không có ai.
Thế nhưng, từ phía ngoài hình như có tiếng nói của ai đó nghe rất quen?
“Youki-san, có chuyện gì sao ạ?”
“À không, anh định ra hóng gió chút thôi.”
Tôi đứng dậy, mở cửa sổ phòng ra. Cường hóa thị giác nhìn ra phía cổng, tôi thấy Yuuga và Mikana đang ở đó. Sao hai cái đứa đó lại đến đây vào lúc này cơ chứ. Nhờ thính giác được cường hóa, tôi nghe rõ mồn một cuộc hội thoại của họ. Họ đang nói cái gì vậy?
“Mikana, đến nơi rồi. Mau vào gặp Cecilia thôi.”
“Này Yuuga! Cậu có thực sự hiểu mục đích chúng ta đến đây hôm nay không vậy hả!?”
“Tất nhiên rồi! Tôi... chúng ta đã lỡ bỏ rơi đồng đội là Cecilia. Dù Cecilia vẫn còn sống nhưng sự thật đó không bao giờ thay đổi. Vậy nên tôi đến đây là để... nhờ Cecilia mắng cho một trận đấy chứ!!”
“Cái đồ đại ngốc này!”
Mikana vung tay cốc thẳng vào đầu Yuuga đang thao thao bất tuyệt một cách đầy tự hào. Cái khái niệm “bất kính với Dũng giả” chắc chắn không tồn tại trong từ điển của hai người này rồi. Mà quan trọng là tên Yuuga này đang lảm nhảm cái quái gì thế?
“Đau đấy Mikana... nhưng tớ biết cậu mắng là vì nghĩ cho tớ thôi đúng không. Cảm ơn nhé, đúng là Mikana có khác.”
Chắc trên đời chỉ có mỗi gã Dũng giả này là bị đồng đội đấm mà vẫn có thể nở nụ cười tỏa nắng để cảm ơn thôi quá.
“Trời ơi rốt cuộc là kẻ nào, kẻ nào đã tiêm nhiễm mấy cái thứ kỳ quặc đó vào đầu Yuuga hả!? Để bà đây mà tìm ra thì đừng hòng sống sót!”
Trong khi Yuuga đang xoa xoa cái đầu vừa bị cốc thì Mikana lại đang vò đầu bứt tai. Chết dở, là tại mình rồi. Cái tính của Yuuga vốn đã hay suy diễn thái quá, ai ngờ gã lại chỉ chắt lọc đúng cái đoạn đó cơ chứ. Cái bộ dạng đó của gã, bị người ta nhìn thành “khổ dâm” cũng chẳng oan chút nào.
“Nào, đi thôi Mikana. Vào gặp Cecilia để...”
“Để xin lỗi. Còn việc có được mắng hay không, và có được tha thứ hay không là tùy vào cô linh mục đấy nhé.”
Yuuga với tâm hồn trên mây và Mikana với vẻ mặt nghiêm nghị bước vào dinh thự. Chắc chắn họ sẽ tìm đến căn phòng này... và chắc chắn rắc rối sẽ nảy sinh.
Tôi muốn được ở riêng với Cecilia thêm một chút nữa. Tôi muốn trao sợi dây chuyền cho cô ấy. Nếu cứ ở lại phòng này, tâm nguyện của tôi sẽ tan thành mây khói ngay khi hai người kia ập tới. Vậy thì phải làm sao? Đơn giản thôi.
“Cecilia, anh có chuyện muốn nhờ.”
Tôi đóng cửa sổ lại, quay sang nhìn Cecilia.
“Chuyện gì vậy anh? Nếu là thêm trà thì vẫn còn đấy ạ.”
Đúng là tôi rất muốn uống thêm thật. Vì trà ngon quá nên tôi đã lỡ uống sạch sành sanh rồi. Nhưng giờ không phải lúc để nhẩn nha tiệc trà.
“Không phải chuyện đó. Xin lỗi nhé nhưng em đi cùng anh một lát được không!”
Tôi nắm lấy tay Cecilia, kéo cô ấy đứng dậy rồi lao ra khỏi phòng. Chẳng cần nhìn cũng biết Cecilia đang vô cùng hoang mang. Tôi biết hành động này có hơi cưỡng ép, nhưng chuyện đó để giải thích sau. Với cái dinh thự to thế này, kiểu gì chẳng tìm được một nơi chỉ có hai người.
Đang chạy dọc hành lang dài để tránh xa phòng của Cecilia, tôi lại nghe thấy những giọng nói quen thuộc nên vội dừng bước.
“Hộc... hộc... Youki-san, đột nhiên anh chạy đi đâu vậy ạ? Với lại chạy nhảy lung tung trong dinh thự thế này thế nào cũng bị cô Sophia mắng cho xem.”
“Anh xin lỗi, Cecilia. Nhưng tạm thời em hãy đợi ở đây một chút nhé.”
“Hả? Khoan đã Youki-san!”
Mặc kệ lời can ngăn của Cecilia, tôi chạy về phía phát ra tiếng nói. Nấp sau góc rẽ hành lang và lén nhìn vào, tôi thấy Raven và Duke đang đứng đó. Có vẻ hai người họ đang lưỡng lự không biết có nên vào phòng không... cái phòng đó hình như là phòng nghỉ của hầu gái thì phải.
“Anh định đứng đực mặt ra đó đến bao giờ hả? Mau vào trao quà đi chứ.”
Duke đang bực bội hối thúc Raven. À, hóa ra là đến để tặng món quà đã mua cho Happiness sao. Duke có vẻ đóng vai trò là kẻ đi cùng để cổ vũ.
“Nhưng mà, liệu có ổn không nhỉ. Đột nhiên tặng quà thế này con bé có thấy kỳ quặc không?”
“Anh cứ lải nhải câu đó suốt từ nãy đến giờ rồi đấy ạ!? Đàn ông con trai gì mà cứ u uất mãi thế.”
“...Nhưng nếu cô ấy không thích thì tôi phải làm sao đây? Không được rồi, tôi muốn đi về quá.”
Raven đang nhìn chằm chằm vào chiếc trâm cài tóc và trăn trở. Đã mất công cùng nhau đi mua nên tôi thực lòng muốn cậu ta thành công. Tuyệt đối không có chuyện cho phép cậu ta đi về mà chưa tặng quà nhé.
“Hả!? Chính anh bảo muốn em đi cùng để tiếp thêm can đảm mà giờ lại đòi về là thế nào. Để khớp lịch nghỉ ngày hôm nay, cả hai đứa mình đã phải vắt kiệt sức làm việc suốt mấy ngày qua đấy. Anh định đổ sông đổ biển hết công lao đó hả!?”
Hóa ra đống hồ sơ chất chồng trên bàn Raven hôm qua là kết quả của việc nỗ lực để được nghỉ ngày hôm nay sao. Cảm thấy thật sự có lỗi vì đã vô tình làm tăng thêm khối lượng công việc cho cậu ta quá.
“Đúng là như vậy. Được rồi, đi thôi.”
Dường như đã hạ quyết tâm, Raven đặt tay lên nắm cửa... nhưng rồi lại khựng lại. Nhìn kỹ thì tay cậu ta đang run bần bật kìa.
“Trời ơi là trời! Cứ đà này là hết giờ nghỉ trưa của Happiness mất thôi!!”
“Tôi xin lỗi.”
Duke vừa lắc vai Raven vừa than trời trách đất. Tôi rất muốn ở lại xem kết cục ra sao, nhưng chính tôi cũng đang có việc trọng đại cần giải quyết. Tôi lén quay lại chỗ Cecilia trước khi bị hai người họ phát hiện.
“A, Youki-san. Đột nhiên bảo em đợi là ý gì vậ... Ơ, lần này lại định đi đâu nữa thế ạ!?”
“Xin lỗi, không phải hướng này.”
Chẳng thèm đợi Cecilia đồng ý, tôi lại nắm chặt tay cô ấy chạy đi tìm nơi vắng vẻ.Định bụng ra sân trong nhưng vừa ló mặt ra đã thấy có người ở đó rồi.
“Seek-kun, nghe chị nói tiếp nè. Hôm kia chị có đến chỗ Vệ thần đại nhân. Và rồi, Vệ thần đại nhân đã thay đổi sang một hình dáng vô cùng uy nghiêm lẫm liệt. À, tất nhiên là hình dáng trước đây cũng rất oai phong rồi! Nhưng mà hôm kia Ngài ấy còn hơn thế nữa... Seek-kun, em có đang nghe chị nói không đấy!?”
“Khò... khò...”
Đó là cảnh Teal-chan đang thao thao bất tuyệt về Guy, còn Seek thì chắc là do nghe mệt quá nên đã ngủ khì, mũi còn thổi bong bóng nữa chứ. Lâu lắm rồi tôi mới lại thấy có đứa ngủ thổi bong bóng thế kia.
“Seek-kun, dậy mau em.”
Teal-chan đã trở lại với vẻ thông tuệ thường ngày, cô bé lắc người Seek để kéo thằng nhóc ra khỏi cõi mộng.
“Ư~ Teal-chan ơi, cho em ngủ đi mà.”
“Em nói gì lạ vậy. Giờ mới là buổi trưa thôi mà? Ngủ giờ này là quá sớm. Nên là, chúng ta tiếp tục câu chuyện về Vệ thần đại nhân nhé!”
Lại bật công tắc rồi. Có vẻ Teal-chan sở hữu cái công tắc còn đáng sợ hơn cả công tắc Chuunibyou của tôi nữa.
“Em xin kiếu mà~ Teal-chan sắp đến giờ vào làm rồi đúng không nè~”
“Không sao đâu, chị vẫn còn trong giờ nghỉ trưa mà. Vậy chị kể tiếp nhé. Chuyện là hôm kia Vệ thần đại nhân...”
Mới nghe đến đoạn mở đầu mà đầu Seek đã gật gù sắp lăn ra ngủ tiếp rồi. Chỗ này cũng không được. Chưa nói đến chuyện riêng tư, giờ mà ló mặt ra là cả tôi và Cecilia cũng bị bắt ngồi nghe diễn thuyết về Guy cho mà xem.
“Youki-san, kìa là Seek và Teal-chan...”
“Không phải chỗ này. Chỗ tiếp theo, tiếp theo!”
“Ơ...? Ít nhất cũng phải chào hỏi một tiếng ch... Này, lại đi đâu nữa đây anh.”
Khốn kiếp, biết đi đâu bây giờ. À, phòng khách chắc là không có ai đâu. Chắc chắn là vậy luôn. Tôi tự mặc định như thế rồi kéo Cecilia chạy về hướng phòng khách.
Tới nơi, hóa ra ở đây cũng đã có "chủ". Tiếng trò chuyện phát ra từ bên trong phòng. Hình như là giọng của dì Seria và cô Sophia. Họ đang nói chuyện gì thế nhỉ? Tôi hé cửa nhìn trộm một chút.
“Youki-san, không được đâu, nhìn trộm là xấu lắ... Ơ, mẹ và cô Sophia ạ?”
“Suỵt! Anh tò mò không biết hai người họ đang nói gì thôi mà. Một chút thôi.”
Dù đang vội nhưng tính tò mò của tôi đã trỗi dậy rồi. Cecilia cũng tò mò lắm nhưng cô ấy nhất quyết không chịu nhìn trộm. Đúng là Cecilia, đẳng cấp khác hẳn cái thằng tôi này. Nào, họ đang nói gì vậy?
“Sophia này, nhắc mới nhớ, con gái cô vẫn khỏe chứ? Lâu rồi không thấy mặt mũi con bé đâu dì cũng thấy lo lo.”
Bất ngờ tôi biết thêm một sự thật chấn động. Clayman và Sophia-san đã có con rồi sao.
“Dạ vâng, để tránh việc con bé giống hệt bố nó, cháu vẫn đang trực tiếp giáo dục con bé mỗi ngày nên phu nhân cứ yên tâm ạ.”
“Ôi chao thế sao? Chồng của Sophia thú vị mà. Để con bé giống bố một chút cũng có sao đâu?”
“Nếu giống cả những phần không cần thiết thì phiền lắm ạ.”
Đúng là cô Sophia, thản nhiên buông lời cay đắng về chồng mình với khuôn mặt lạnh như tiền. Mà đúng là gã Clayman lười chảy thây đó thì ai mà chẳng lo nếu con mình giống gã chứ.
“Nhân tiện đây, Ngài Youki đang làm cái gì ở đó vậy ạ?”
Ánh mắt của cô Sophia bắt gặp tôi qua khe cửa. Thôi xong, bị lộ rồi. Tôi quên béng mất cô ấy là cựu mạo hiểm giả hạng A.
“Chạy mau Cecilia, bị cô Sophia phát hiện rồi!”
“Đã bảo là không được nhìn trộm mà. Em cảm giác có chạy cũng vô ích thôi. Ơ, lại chạy nữa hả anh!”
Rốt cuộc cái dinh thự này có chỗ nào để hai người ở riêng không vậy trời? Tôi vừa lầm bầm vừa chạy khắp nhà. Cứ mỗi lần định dừng lại là lại suýt đụng mặt ai đó, vòng vo một hồi, cuối cùng tôi và Cecilia ngồi bệt xuống một căn phòng trông giống như thư phòng.
“Hộc... hộc... khốn thật, chẳng tìm được chỗ nào cả.”
“Phù... phù... Youki-san, rốt cuộc anh chạy khắp dinh thự để tìm cái gì vậy ạ?”
“Tìm cái gì á...”
Tìm một căn phòng để ở riêng với Cecilia chứ gì. Ơ, thế không phải bây giờ đang ở riêng rồi sao? Chạy nãy giờ cũng mệt lử rồi, lại còn bắt Cecilia chạy theo mình nữa, thật là có lỗi quá. Dù cái thư phòng này hơi bụi bặm một chút nhưng thôi, chỗ này cũng được.
“Cecilia, cái này cho em...”
Tôi lấy hộp đựng dây chuyền từ trong túi ra đưa cho Cecilia.
“Cái này... em mở ra xem được không ạ?”
“Ừ.”
Được tôi đồng ý, Cecilia lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp.
“Đây chẳng phải là... sợi dây chuyền ở cửa hàng phụ kiện hôm chúng ta gặp Ngài Dũng giả và Mikana-san sao.”
“Em vẫn còn nhớ à. Hôm đó anh đã định mua tặng em rồi mà vì gã Dũng giả gây ra vụ náo loạn nên không mua được. Vậy nên, cái này là quà dành cho Cecilia. Coi như đây là cách anh giải quyết cái 'nợ' từ lần trước... à không, là thái độ đàng hoàng mà anh muốn thể hiện.”
“Phì cười.”
Vì quá bối rối nên tôi nói năng lộn xộn hết cả lên. Nhìn bộ dạng lúng túng đó của tôi, Cecilia khẽ mỉm cười.
“Cảm ơn anh nhé, Youki-san. Em sẽ trân trọng sợi dây chuyền này.”
Có vẻ Cecilia thực sự rất vui. Tôi thầm đấm tay vào không trung ăn mừng. Nếu là nhân vật chính, chắc đoạn này sẽ tiến tới tỏ tình luôn nhỉ. Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu thì cánh cửa thư phòng mở toang. Và ở đó, chẳng hiểu sao toàn bộ dàn nhân vật: Yuuga, Mikana, Duke... đều có mặt đông đủ. Quả nhiên là kết cục này mà.
Sau màn "bắt quả tang" tại thư phòng và một hồi náo nhiệt, mọi chuyện cũng dần ổn định lại. Hiện tại, một cảnh tượng kỳ quặc đang diễn ra tại sân trong: cả hội đang cùng nhau ngồi chén đống xiên thịt nướng mà tôi mang tới.
“Cecilia, tôi đã nhận ra tội lỗi của mình rồi. Vậy nên hãy mắng t...”
Yuuga chưa kịp nói hết câu đã bị Mikana cốc cho một phát vào đầu. Cái thằng này vẫn chẳng hiểu mô tê gì sao.
“Hà... đúng là cái đồ ngốc! .Nào, đến lượt tôi.”
Dẹp Yuuga sang một bên, Mikana đứng đối diện với Cecilia. Có vẻ đã đến lúc giải quyết dứt điểm chuyện cũ.
“Tôi nói thẳng nhé. Tôi xin lỗi.”
Mikana cúi đầu tạ lỗi với Cecilia. Lúc đầu Cecilia có vẻ chưa hiểu tại sao mình lại được xin lỗi, nhưng sau đó cô ấy đã nhanh chóng nắm bắt được sự tình và mở lời:
“Mikana-san, chuyện lúc đó không sao đâu ạ. Vì em vẫn còn sống nhăn răng đây mà.”
“Nhưng tôi đã định bỏ mặc đồng đội là cô...”
“Lúc đó ngoài cách đó ra thì chẳng còn phương án nào khác mà. Và trên hết là em vẫn ổn. Vậy nên chị đừng tự dằn vặt mình vì những lỗi lầm không đáng có đó nữa.”
“C... cảm ơn cô nhé... ờm, Cecilia.”
Nhắc mới nhớ, bình thường Mikana toàn gọi Cecilia là “linh mục” thôi mà nhỉ. Mà thôi, thấy Cecilia không để bụng và vụ của Mikana cũng đã được giải quyết êm xuôi là tốt rồi. Đang lúc nhẹ lòng thì vạt áo tôi bị ai đó kéo giật giật.
Quay lại nhìn, tôi thấy Happiness với khuôn mặt không còn hoàn toàn vô cảm nữa, mà thoáng chút bối rối, trên tay đang cầm một chiếc trâm cài tóc. Có vẻ Raven đã thành công trao quà rồi nhưng sao trông con bé lạ vậy.
“Cái này.”
“Trâm cài tóc đẹp đấy chứ. Ở đâu ra vậy em?”
Tôi giả bộ không biết để trêu nó. Dù hơi ác nhưng tôi muốn xem Happiness sẽ trả lời thế nào.
“Được tặng.”
“Ai tặng thế?”
“...”
Happiness cúi mặt, đôi má đỏ ửng. Tôi đâu có hỏi câu nào khó đến thế đâu nhỉ.
“Mà thôi, không trả lời được thì thôi. Được tặng thì phải cài lên chứ nhỉ?”
“Thì, ừm.”
Bộ con bé đang phân vân gì sao? Hay đơn giản chỉ là xấu hổ thôi? Nhưng nếu không cài thì tội nghiệp cho Raven quá, mà ép con bé cài thì cũng không được. Tính sao đây.
“Oa~ chị Happiness có trâm cài tóc đẹp thế~”
Seek vừa nhồm nhoàm nhai hai xiên thịt nướng vừa chạy tới.
“Em nghĩ nó hợp với chị lắm đấy~ Cài thử cho em xem đi mà~”
Đúng là cái thằng nhóc hay vòi vĩnh. Một khi Seek đã lên tiếng thì không ai từ chối nổi. Happiness dường như cũng cảm nhận được điều đó, con bé đưa mắt nhìn quanh một lượt như để xác nhận gì đó rồi mới chậm rãi cài chiếc trâm lên tóc. Chắc là đang kiểm tra xem Raven có ở gần đây không chứ gì.
“Thấy sao?”
“Đẹp lắm luôn~ Em nghĩ chị nên cài nó suốt luôn đi~”
“Đấy thấy chưa Happiness. Anh cũng thấy nó rất hợp với em. Được tặng món đồ tốt như vậy, chúc mừng em nhé.”
Tôi cũng phụ họa theo thằng nhóc Seek để khen ngợi con bé. Mà thật sự là nó rất hợp nên tôi không hề nói dối.
“Phải... cảm ơn người ta mới được!”
Có vẻ Happiness đang dự định sẽ làm gì đó để đáp lễ. Chúc mừng nhé, Raven. Lúc nãy tôi thấy cậu ta đang ủ rũ và được Duke an ủi ở đằng kia nhưng thôi, nói ra bây giờ thì mất vui, nên cứ giữ bí mật chuyện này vậy.
“Youki-san.”
“Ơ, Cecilia. Nói chuyện xong rồi à?”
“Là Youki-san đúng không? Anh đã nói gì đó với Mikana và Ngài Dũng giả phải không?”
Có vẻ bị lộ rồi. Mà tôi cũng đâu có ý định giấu giếm nên thôi kệ vậy.
“Tại anh thấy vì anh mà mối quan hệ của họ bị rạn nứt nên anh mới đứng ra tư vấn, rồi giáo huấn, rồi lỡ miệng nói vài câu dư thừa thôi mà.”
“Ra là vậy sao. Chuyện của Mikana thì cảm ơn anh nhé. Còn Ngài Dũng giả thì hình như đang trở nên hơi kỳ quặc... Mikana vừa mới than thở với em xong đấy.”
Tất cả là tại cái tính hay suy diễn của Yuuga thôi. Mà lúc đó tôi chỉ giáo huấn bình thường thôi chứ có ngờ gã lại ra nông nỗi này đâu. Dù sao thì gã cũng vô hại, nên chắc không vấn đề gì.
“Mà, kệ đi.”
“Không kệ được đâu ạ. Ngài Dũng giả mà cứ như thế thì...”
“Nếu gay go quá cứ giao cho anh, anh sẽ nghĩ ra cao kiến khác cho.”
“Nếu anh đã nói vậy thì thôi vậy. Mà công nhận, ở đây nhộn nhịp thật đấy nhỉ.”
Cecilia đưa mắt nhìn quanh rồi khẽ lẩm bẩm. Thế này mà gọi là nhộn nhịp sao? Chỉ là cả đám đang ngồi tụ tập ăn thịt nướng và tán dóc thôi mà.
“Kể từ khi gặp Youki-san, em toàn gặp những chuyện vui vẻ và thú vị thôi. Từ nay về sau cũng mong được anh giúp đỡ nhé, Youki-san.”
“Ơ... à, ừ. Mong được em giúp đỡ.”
Lời nói vừa rồi của Cecilia nghe chẳng khác nào câu thoại của một cặp vợ chồng đã gắn bó nhiều năm vậy.
“Nói chơi vậy thôi. Chứ giá mà thành thật được như vậy thì tốt biết mấy.”
Tôi lầm bầm một mình với cái suy nghĩ viển vông đó. Rõ ràng là mới đến đây từ buổi trưa mà chạy nhảy một hồi giờ đã là hoàng hôn rồi. Nghĩ đến lúc phải ra về cũng thấy buồn thật, nhưng tự nhủ sớm muộn gì cũng được gặp lại nên tôi thấy ổn.
Sau khi bị cô Sophia phạt nhẹ vì tội nghe lén, tôi đã nhận được cái gật đầu “đạt yêu cầu” từ dì Seria dù chỉ là tạm thời. Nhưng đạt là đạt, thế là vui rồi. Tôi nhất định sẽ lại đến dinh thự này để gặp Cecilia. Vừa nghĩ thầm như vậy, tôi vừa chén nốt miếng thịt nướng cuối cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
