Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 54: Tôi đã gặp lại người mình thầm thích sau bao ngày xa cách

Chương 54: Tôi đã gặp lại người mình thầm thích sau bao ngày xa cách

Tay xách nách mang nào là xiên thịt nướng, nào là bánh ngọt, cuối cùng tôi cũng đã đặt chân đến trước dinh thự nhà Aquarein.

Có vẻ như phía cổng đã được thông báo trước, nên khi tôi vừa xưng tên, mấy người lính canh đã vui vẻ cho tôi đi qua ngay. Nhắc mới nhớ, trước đây từng có hai tên lính dám đuổi khéo tôi ngay từ cổng. Giờ thì đã thay bằng người mới rồi, không biết số phận của hai gã kia giờ ra sao nhỉ?

Dựa vào những gì nghe được từ cuộc trò chuyện của dì Seria và cô Sophia hôm nọ thì... ừm, tốt nhất là không nên đào sâu làm gì. Có những chuyện không biết sẽ hạnh phúc hơn. Mà nếu chẳng may tôi gây ra chuyện gì tàng trời ở cái dinh thự này, liệu tôi có bị cô Sophia “xử lý” luôn không nhỉ?Thôi, không nghĩ nữa, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình rồi.

Cơ mà, sao chẳng thấy bóng dáng người hầu nào thế này? Một mình rảo bước giữa cái dinh thự rộng lớn như thế này khiến tôi có chút bất an.

“Đội trưởng.”

Đang mải suy nghĩ mông lung thì bất chợt có tiếng gọi từ phía sau khiến tôi giật mình quay lại.

“Hửm...? À, Happiness. May quá... Anh cứ thắc mắc sao chẳng thấy người hầu nào, làm anh thấy hơi lo.”

“Tại sao?”

Happiness vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc như mọi khi để đặt câu hỏi. Thì tại cái dinh thự này to quá mà, anh cứ tưởng hễ có khách đến là phải có người ra đón tiếp nồng hậu chứ. Nhất là cô Sophia, anh cứ ngỡ sẽ gặp cô ấy ngay từ sảnh chính rồi cơ.

“Thì... hỏi tại sao thì... kiểu như... thường thì phải có người ra đón rước này nọ chứ, đúng không?”

“Ngài tưởng ngài là ai?”

“Ơ, tưởng là ai là sao. Chẳng phải em đến đây là để dẫn đường cho anh à?”

“Chính xác.”

“...”

Cái kiểu đùa với khuôn mặt không cảm xúc này thực sự rất khó để đáp lại. Đã cất công đùa thì ít nhất cũng phải thay đổi sắc mặt một chút cho anh mày nhờ chứ.

Cậu bạn Raven chắc chắn sẽ vất vả lắm đây. Cái nết của Happiness thì dù có được tặng quà chắc con bé cũng chỉ thản nhiên cảm ơn với khuôn mặt đơ như cây cơ cho xem. Một kẻ như Raven làm sao mà đọc được cảm xúc qua cái gương mặt đó cơ chứ. Chắc cậu ta sẽ tự mình suy sụp vì tưởng bị ghét cho mà xem.

“Dẫn đường.”

“Ờ, nhờ em nhé. Mà thực ra một mình anh cũng tự tìm được đến phòng Cecilia mà.”

“Công việc.”

“À, ý em là đừng có giành việc của em chứ gì? Anh biết rồi, nói đùa chút thôi.”

“Thế thì được.”

Sau màn đối đáp đó, tôi lẳng lặng đi theo sự dẫn đường của Happiness. Nói cho cùng, dù Happiness không có cảm xúc đi nữa thì tôi vẫn có thể đọc được phần nào tâm trạng của con bé. Dù sao cũng gắn bó với nhau bao nhiêu năm rồi mà.

Dù vậy, về cơ bản thì Happiness vẫn là một ẩn số, nên tôi cũng không dám chắc mình hiểu hết 100%. Mà đến cả Seek tôi còn chẳng hiểu nó nghĩ gì nữa là.

Vừa đi theo sau Happiness, tôi vừa suy nghĩ vẩn vơ. Trong không gian tĩnh lặng của dinh thự, chẳng hiểu sao tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi hột. Chỉ cần nghĩ đến việc sắp được gặp Cecilia là tim tôi lại đập loạn nhịp vì căng thẳng. Tệ thật, mới không gặp có nửa tháng mà đã run đến mức này rồi sao.

“Nhát gan.”

Happiness đang đi phía trước bỗng hơi ngoái lại nhìn tôi, lầm bầm một câu nhỏ xíu vừa đủ nghe.

“Này, đứng lại đó cho anh. Ai nhát gan hả?”

Tôi chộp lấy vai Happiness bắt con bé quay lại. Tự nhiên bị mắng là nhát gan, anh mày không thể ngồi yên được.

“Chuyện gì cơ?”

Happiness đánh mắt đi chỗ khác một cách đầy giả trân. Cái con bé này định giả nai đấy à.

“Lúc nãy em vừa bảo anh nhát gan đúng không!? Tai anh thính lắm đấy nhé. Nghe rõ mồn một luôn!”

Con người ta ai chẳng nhạy cảm với lời nói xấu về mình. Mà, dù tôi là Ma tộc đi nữa thì vẫn vậy thôi.

“Tự luyến quá đà.”

“Không hề nhé, tự luyến cái nỗi gì. Rõ ràng là em vừa nói mà!”

Thật tình, tôi không hiểu sao con bé lại nhất quyết phủ nhận đến cùng như vậy. Nhìn bộ dạng xù lông của tôi, Happiness bỗng thở phào nhẹ nhõm một cái: “Phù...”.

“Hết căng thẳng chưa?”

“Căng thẳng gì cơ. Mà đừng có lái sang chuyện khác.”

“Run.”

Nghe đến đó, tôi chợt khựng lại. Hóa ra Happiness cố tình chọc gậy bánh xe để giúp tôi bớt căng thẳng sao. Để thuộc hạ cũ phải bận tâm lo lắng cho mình thế này, tôi đúng là một người Đội trưởng thất cách mà.

“Cảm ơn nhé, Happiness. Nhờ em mà anh thấy ổn hơn rồi đấy.”

“Thế thì tốt.”

Đáp lại lời cảm ơn của tôi bằng một tông giọng cụt lủn, Happiness lại quay lưng tiếp tục bước đi. Nhìn bóng lưng của con bé, tôi chợt thấy cả ba đứa thuộc hạ cũ của mình, đứa nào cũng thật đáng tin cậy.

Nhờ có Happiness mà tôi đã lấy lại được sự bình tĩnh cần thiết để đứng trước cửa phòng của Cecilia.

Cộc cộc. Happiness gõ cửa.

“Tiểu thư, Đội trưởng đã đến rồi ạ.”

Ngay sau câu nói của Happiness, một giọng nói “Mời vào” vang lên từ bên kia cánh cửa. Đã nửa tháng rồi tôi mới lại được nghe giọng của Cecilia. Cơn run rẩy lại bắt đầu ập đến khiến tôi phải hít thở thật sâu, ngay lập tức tôi dính trọn một cú huých khuỷu tay vào mạng sườn từ Happiness.

“Hự...!?”

Cơn đau đột ngột khiến tôi phát ra một tiếng kêu kỳ quặc. Nhìn sang Happiness, ánh mắt con bé như đang muốn nói: “Tỉnh táo lại đi”. Dù cách thức hơi bạo lực nhưng tôi vẫn thầm cảm ơn nó. Happiness mở cửa bước vào, tôi cũng lủi thủi theo sau.

“Lâu rồi không gặp, Youki-san... À mà cũng mới có nửa tháng thôi nên cũng không hẳn là lâu lắm nhỉ.”

Vừa bước vào phòng, tôi đã thấy Cecilia đang ngồi trên ghế mỉm cười chào đón. Chắc là cô ấy vừa mới đọc sách xong, cạnh đó vẫn còn vài cuốn sách đang xếp chồng lên nhau.

“Không đâu, anh có cảm giác như nửa năm rồi mới được gặp em ấy chứ.”

“Đúng tròn nửa tháng mà anh. Youki-san lúc nào cũng nói mấy câu thú vị nhỉ. Mà thôi đừng đứng đó nữa, anh ngồi xuống đi.”

“À... cảm ơn em.”

Cecilia đóng cuốn sách đang đọc dở lại rồi cất lên kệ. Mình có đang làm phiền cô ấy đọc sách không nhỉ – cái tính nhút nhát của tôi lại trỗi dậy. Thế nhưng, nếu tôi để lộ vẻ tiêu cực đó ra mặt, chắc chắn lại dính thêm một cú huých nữa từ Happiness cho xem, nên tôi đành dùng niềm vui được gặp Cecilia để đè bẹp những suy nghĩ vẩn vơ đó. Được rồi, mình ổn.

“Tôi xin phép cáo từ.”

Thế nhưng, sau khi chào Cecilia, Happiness lại lẳng lặng rời khỏi phòng, để lại tôi và Cecilia trong không gian chỉ có hai người. Tôi muốn tìm chủ đề gì đó để bắt chuyện nhưng đầu óc cứ trống rỗng. Thôi thì cứ tặng quà trước đã.

“À, cái này là quà tạ lỗi... à không, quà gặp mặt.”

Tôi đưa cho Cecilia hộp bánh ngọt và cái túi đựng hai mươi xiên thịt nướng.

“Ơ, quà cho em sao? Cảm ơn anh nhé Youki-san. Bánh ngọt và... hai mươi xiên thịt nướng ạ?”

Cecilia nhận quà và nhìn vào bên trong với một dấu hỏi lớn trên đầu. Đến cả tôi cũng thấy cái tổ hợp này nó kỳ quặc vãi chưởng, số lượng xiên thịt nướng cũng vô lý nữa.

“Ờm... hai người chúng ta thì làm sao ăn hết được đống này nhỉ. Hay anh mua cho cả những người hầu khác nữa ạ?”

Thấy tận hai mươi xiên thịt, cô ấy đinh ninh là tôi mua cho cả gia nhân trong nhà.

“Ha ha... thực ra cả bánh lẫn thịt nướng anh đều được người ta tặng không đấy.”

“Anh có thể giải thích kỹ hơn được không ạ?”

Bị Cecilia yêu cầu giải thích, tôi đành thuật lại những biến cố xảy ra vào ngày hôm qua và sáng nay. Tất nhiên, tôi lờ đi vụ việc liên quan đến Yuuga vì biết kể ra sẽ rất phiền phức.

“Hóa ra là có chuyện như vậy sao. Nhưng kết cục thì cũng tốt mà, chẳng phải vòng tròn bạn bè của anh đã rộng mở hơn rồi sao?”

“Ư... ờ, chắc là vậy.”

Câu này nghĩa là cô ấy từng nghĩ tôi là kẻ không có bạn bè sao? Nghĩ vậy làm tôi thấy hơi chạnh lòng. Một kẻ cô độc không có bạn bè, nghe chẳng có chút sức hút nào cả. Thấy tôi bắt đầu tủi thân, Cecilia dường như nhận ra mình lỡ lời nên vội vàng đính chính:

“Youki-san, đừng hiểu lầm ý em. Em nói vậy là vì thấy anh đã dần hòa nhập được với cuộc sống ở Minerva này rồi đấy.”

“Hả?”

“Việc anh không chỉ thân thiết với em hay đám Duke, mà còn kết bạn được với những người dân khác ở Minerva nữa nghĩa là anh đã dần quen với thế giới này rồi đúng không?”

Nghe lời Cecilia, tôi trầm ngâm suy nghĩ. Đã khoảng ba tháng trôi qua kể từ khi tôi thoát khỏi kiếp “hikikomori” ở Ma Vương Thành. Hồi đầu mới ra ngoài, tôi hăng máu kiểu “Thế giới khác là nhất!”, nhưng thực chất trong lòng cũng đầy rẫy sự bất an.

Thế nhưng, trải qua bao chuyện, từ đi hẹn hò với Cecilia, tư vấn tình cảm cho Raven, cho đến tẩn cho tên Dũng giả của đế quốc một trận ra bã.Có lẽ chính những trải nghiệm đó đã giúp tôi trưởng thành hơn đôi chút.

“Hồi còn ở Ma Vương Thành, Youki-san từng nói là muốn chết đúng không. Còn bây giờ thì sao?”

“Thì... tất nhiên là anh muốn sống rồi. Hiện tại có nhiều chuyện vui lắm và trên hết là anh đã có mục tiêu để phấn đấu.”

Mục tiêu đó chính là khiến mối tình đơn phương với Cecilia đơm hoa kết trái. Kể từ ngày hôm đó, Cecilia đã trở thành lẽ sống của đời tôi. Yên tâm đi, tôi chắc chắn mình chưa biến thành kẻ bám đuôi đâu.

Tôi đã được phụ huynh là dì Seria cho phép rồi mà... dù hiện giờ tôi cảm giác quan hệ của hai đứa vẫn chưa vượt mức tình bạn là mấy.

“Mục tiêu sao. Tốt quá rồi. Có mục tiêu sẽ giúp con người ta có thêm sức sống. Em cũng sẽ học tập Youki-san để tìm cho mình một mục tiêu mới mới được.”

“Không không, đừng có học tập kẻ như anh.”

“Anh không cần phải khiêm tốn quá mức như vậy đâu mà.”

Cecilia dành cho tôi một nụ cười rạng rỡ và chân thành nhất. Nụ cười đó đã hoàn toàn hạ gục tôi, khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy nữa.

“Ờm, thì... cảm ơn em.”

Tạm thời cứ cảm ơn cái đã. Tôi không muốn để cô ấy thấy bộ dạng thẹn thùng thảm hại của mình nên phải tìm cách chuyển chủ đề ngay.

“Có gì đâu mà anh phải cảm ơn chứ. Nhân tiện đây, mình cùng ăn bánh nhé? Em sẽ đi pha trà.”

“Ừ, ăn thôi... Ơ, mà Cecilia biết pha trà sao? Chẳng phải đó là việc của người hầu à?”

“Em được cô Sophia dạy đấy ạ. Em nghĩ là phụ nữ thì nên biết mấy việc này, sau này chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến.”

Nhìn bóng lưng Cecilia đang bận rộn pha trà và nghe những lời đó, tôi bỗng mơ màng nghĩ đến cảnh sau này cô ấy làm vợ mình thì hạnh phúc biết mấy. Thế rồi một thắc mắc khác lại nảy ra.

“Cecilia có biết nấu ăn không?”

“Biết chứ ạ, dù chỉ ở mức độ thông thường thôi. Hồi đi hành trình, những lúc phải ngủ ngoài trời hầu hết đều là do em nấu đấy.”

Khao khát cưới Cecilia về làm vợ trong tôi bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Theo đà này thì có vẻ việc nhà gì cô ấy cũng cân được hết rồi. Ngược lại, liệu có việc gì mà Cecilia không làm được không nhỉ? Tôi thử hỏi xem sao.

“Này, có việc gì mà Cecilia thấy mình không giỏi... hay ghét làm không?”

“Việc em không làm được sao? Để xem nào, em không giỏi kiếm thuật hay thể thuật cho lắm.”

“............ Ra là vậy. Mà, em là Linh mục mà. Chuyện đó đâu cần phải bận tâm làm gì đâu đúng không?”

Tôi vốn không định hỏi về khía cạnh chiến đấu nhưng câu trả lời ngoài dự kiến làm tôi hơi lặng đi một chút.

Tóm lại là tôi đã biết thêm được một điểm cộng cực lớn về độ nữ tính của Cecilia, thế là ổn rồi.

“Thế nhưng, dù Ma Vương đã bị tiêu diệt nhưng vẫn còn rất nhiều ma vật hung tợn ngoài kia. Youki-san, nếu anh có thời gian, hôm nào đó anh chỉ dạy cho em một chút được không?”

“Hả, ý em là dạy thể thuật á?”

“Vâng!”

“Anh thì không phiền đâu... nhưng mà cũng vừa vừa phái phải thôi nhé.”

Bất chợt hình ảnh gã nhân viên cơ bắp cuồn cuộn ở tiệm bánh ngọt hiện lên trong đầu tôi. Cái dáng vẻ giơ ngón tay cái đầy đắc ý như muốn bảo: “Cứ giao cho tôi”. Tuyệt đối không được, không đời nào. Tôi không muốn Cecilia của mình trở nên cơ bắp cuồn cuộn như thế đâu, nên tôi tự nhủ sẽ chủ yếu dạy cô ấy về ma pháp cường hóa thôi.

Tôi thầm hạ quyết tâm sắt đá như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!