Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 49: Tôi đã chạm trán Dũng giả

Chương 49: Tôi đã chạm trán Dũng giả

“Phu phu phu. Cuối cùng thì ngày mai cũng tròn nửa tháng rồi!”

Vừa thức dậy là tâm trạng tôi đã lên tới đỉnh điểm. Nếu có ai ở gần đây, chắc hẳn họ sẽ thấy cái vẻ hưng hấn của tôi cực kỳ đáng ghét cho mà xem.

Kể từ sau vụ tư vấn cho Mikana và cuộc chiến đồ ăn với Raven, thời gian cứ thế trôi đi. Và ngày mai, lệnh cấm nửa tháng mà dì Seria đặt ra sẽ chính thức kết thúc.

“Mình đã chờ đợi ngày này biết bao nhiêu lâu rồi.”

Qua lần này tôi mới thấu hiểu sự khác biệt giữa việc “không gặp” và “không thể gặp” là lớn đến nhường nào. Thật lòng tôi không bao giờ muốn nếm trải cảm giác này thêm một lần nào nữa. Nhưng may thay, mọi thứ sẽ kết thúc vào ngày hôm nay.

“Cắc cắc cắc. Ngày mai, ta sẽ trở thành một vị thần!!”

Vì quá phấn khích, trong lúc đang đứng trước gương thay đồ, tôi đã lỡ thốt ra mấy câu thoại đậm chất Chuunibyou.

Tôi biết mình nên biết kiềm chế lại nhưng đây là phòng trọ tôi thuê, là không gian riêng tư của tôi mà. Có phải nơi công cộng đâu mà phải giữ kẽ.

Tôi quyết định giải phóng toàn bộ năng lượng tích tụ bấy lâu. Sau khi thay đồ xong, tôi bắt đầu thực hiện những hành động mà người bình thường chẳng thể nào hiểu nổi: vừa tạo dáng thật ngầu vừa tuôn ra những lời thoại mà tôi tự thấy là “chất phát ngất”.

“Ta phủ nhận sự tồn tại của ngươi!”

“Hãy tan biến dưới ma pháp của ta!”

“Chính ta sẽ cứu rỗi thế giới này!”

“Đáng tiếc thay… ngươi không phải đối thủ của ta đâu.”

Thay vì giải tỏa được năng lượng, tâm trạng tôi lại càng lúc càng hưng phấn hơn, đến mức không thể phanh lại được nữa. Tệ rồi, không dừng lại được.

“Ngày hôm nay sẽ là ngày tồi tệ nhất trong đời ngươi.”

“Từ nãy đến giờ ngươi đang lảm nhảm cái gì thế hả tên nhóc kia?”

“............”

Đang định bồi thêm câu “Bởi vì ngươi đã lỡ chạm mặt ta”, thì bất thình lình có tiếng nói vang lên.

Tôi quay lại thì thấy Guy đang nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật đáng thương.

Phải rồi. Vì quá cao hứng mà tôi quên béng mất cái gã tượng đá suốt ngày chỉ biết ngủ này vẫn đang ở trong phòng.

“Á á á á á á á á á á á á á á !?”

Xấu hổ, cực kỳ xấu hổ. Nhiệt huyết tụt dốc không phanh, tôi lập tức bị kéo trở về với thực tại phũ phàng. Tôi chỉ muốn tự đấm cho bản thân mình lúc nãy một trận. Rốt cuộc mình đang nói cái quái gì thế không biết.

Dù ngày mai được gặp Cecilia thật, nhưng thế này thì đúng là quá đà rồi.

Bầu không khí trong phòng trở nên gượng gạo một cách khó tả vì lỗi của tôi. Cứ ở lại đây chắc tôi sẽ chết vì ngượng mất. Bỏ mặc một Guy đang ngán ngẩm, tôi vội vã lao ra khỏi phòng.

“Ối chà!?”

Vừa mở cửa ra, tôi đã phải giật mình lùi lại vì có một thiếu nữ đang đứng sẵn ở đó.

“Chào anh, lâu rồi không gặp ạ.”

Thiếu nữ đứng đó chính là Teal-chan. Cô bé chẳng hề tỏ ra nao núng trước sự xuất hiện đột ngột của tôi mà thản nhiên chào hỏi. Vì cô bé mặc thường phục thay vì bộ đồ hầu gái nên chắc hôm nay là ngày nghỉ.

“À, chào em. Anh định đi ra ngoài một chút. Em tìm anh có việc gì sao?”

“Phu nhân nhờ em nhắn lại là trưa mai anh hãy đến dinh thự ạ.”

Dù dì Seria bảo nửa tháng, nhưng tôi vẫn hơi lo không biết có được đến đúng ngày thứ 15 không, giờ thì nhẹ cả người rồi. Thế là ngày mai tôi có thể đường đường chính chính đến gặp Cecilia.

“Cảm ơn em đã cất công đến báo dù đang là ngày nghỉ. Mà này, cái bọc to đùng sau lưng em là gì vậy?”

Tôi thắc mắc về cái gói hành lý lớn được bọc trong tấm vải Furoshiki sau lưng cô bé. Với cơ thể yếu ớt của Teal-chan, sao em ấy lại có thể cõng được cái thứ to tướng thế kia nhỉ?

Mà quan trọng là, cái đó có thực sự cần thiết lúc này không?

“Là sách ạ.”

“Sách sao?”

“Vâng.”

“Tất cả đống đó luôn?”

“Đúng vậy ạ.”

“...”

“...”

Gì đây, ánh mắt của Teal-chan như đang cầu khẩn tôi là “làm ơn hãy hiểu cho em đi”. Chắc chắn việc truyền đạt lời nhắn của dì Seria chỉ là cái cớ, mục đích chính của cô bé khi đến đây là để gặp cái gã Gargoyle lolicon suốt ngày chỉ biết ngủ kia rồi.

“Ờm, anh định đi chơi một lát, em có muốn vào trong không?”

“Vâng, em cảm ơn anh rất nhiều ạ!!”

Teal-chan thực hiện một cú cúi chào dứt khoát – chắc là thành quả huấn luyện của cô Sophia – để bày tỏ lòng biết ơn. Này, cái thái độ của em thay đổi nhanh quá vậy!? Dù muốn bắt bẻ nhưng tôi cũng muốn nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt của Guy.

Teal-chan bước vào phòng, còn tôi thì chạy tót ra ngoài không mục đích.

“Hà... một lúc lâu nữa mình mới dám về... à không, mình không muốn về nữa luôn.”

Thật là xấu hổ, xấu hổ quá mức quy định. Ôi, ước gì có cái lỗ nào để chui xuống cho rồi. Lúc sáng thức dậy thì nhiệt huyết tràn trề, vậy mà giờ lại rơi xuống tận đáy xã hội. Cứ thế lao ra ngoài theo quán tính, tôi mới chợt nhận ra mình chẳng có hẹn với ai ngày hôm nay cả.

Đã vậy thẻ Guild cũng để quên ở phòng nên không nhận nhiệm vụ được. Mà bảo quay lại lấy thì... xin kiếu. Có thể đến tán dóc với Clayman, nhưng tôi không muốn làm cái cớ để gã trốn việc.

“Đành chịu vậy. May là vẫn mang theo tiền, thôi thì cứ đi lượn lờ đâu đó vậy.”

Một mình một ngựa đi giết thời gian. Thỉnh thoảng có một ngày nghỉ như thế này cũng không tệ. Lúc đó, tôi đã nghĩ như vậy.

Và sau vài tiếng đồng hồ lang thang một mình, kết quả thật thảm hại.

Đang đi thì va phải vai một người, hóa ra đó là một gã Á nhân mặt mày hung tợn. Bị gã lườm cho một cái làm tôi sợ xanh mặt.

Tạt đại vào một cửa hàng thì bắt gặp mấy cặp đôi tình tứ đến phát ghét, họ còn vừa chỉ trỏ vào kẻ cô đơn là tôi vừa cười khúc khích. Bộ anh mày muốn cô đơn lắm chắc.

Bực mình quá nên tôi quyết định đi ăn cái gì đó ngọt cho bình tĩnh lại. Ai dè đến quán bánh ngọt quen thuộc thì nhân viên phục vụ lại là một gã cơ bắp cuồn cuộn. Cái tạp dề trắng xếp nếp diềm đăng ten khoác trên người gã đúng là có sức công phá kinh khủng.

Nghe đâu cô nàng nhân viên thường ngày bị cảm nên anh trai cô ấy đến trông quán hộ.

Làm ơn đi, lúc đưa túi bánh cho khách thì đừng có đứng đó gồng cơ bắp tạo dáng được không. Làm cái bánh bên trong nát bét hết cả rồi kìa. Tôi định quay lại mắng vốn nhưng nghĩ đến cảnh phải diện kiến đống cơ bắp đó lần nữa nên đành ngậm ngùi ăn cái bánh nát.

Đang đi bộ thì lại va phải một đứa nhóc đang cầm xiên thịt nướng, làm bẩn hết cả quần áo.

Đã vậy, đứa nhóc đó còn oà khóc nức nở vì làm rơi xiên thịt, nên giờ tôi đang phải đứng ở hàng rong để mua đền cho nó đây.

“Tại sao hôm nay mình lại đen đủi đến mức này cơ chứ.”

“Đây, của cậu em, hai xiên thịt nướng nhé.”

“À, cháu cảm ơn bác. Này, của nhóc đây.”

Tôi đưa hai xiên thịt (khuyến mãi thêm một xiên) cho đứa nhóc vẫn còn đang sụt sịt.

“Hức... cảm ơn anh ạ.”

“Từ giờ đi đứng thì phải nhìn phía trước cho cẩn thận nghe chưa. Nếu không làm được thì đừng có vừa đi vừa ăn, mang về nhà mà ăn.”

“V-Vâng ạ.”

“Chào nhé.”

Đứa nhóc không ăn ngay mà cho xiên thịt vào túi rồi chạy biến đi. Chắc là định mang về nhà ăn thật, nhưng tôi lại lo không biết nó có vấp ngã rồi lại làm rơi thịt tiếp không đây. Mà nếu nó có ngã thật thì anh mày cũng chịu, không lo nổi nữa đâu.

“Mà đúng là hôm nay đen thật sự. Tại sao nhỉ... Ái chà!”

Mải suy nghĩ lung tung nên tôi lại va phải người khác. Người đó chẳng nói chẳng rằng, cứ thế vội vàng lách qua tôi rồi đi mất.

“Gì thế, va vào người ta mà không xin lỗi lấy một câu. Khả nghi thật.”

Cảm giác có điềm chẳng lành, tôi sờ vào túi áo. Thôi xong, ví tiền mất tiêu rồi. Lúc nãy trả tiền thịt nướng vẫn còn cơ mà. Vậy là...

“Cái thằng ranh đó!”

Lần này là bị móc túi sao. Hôm nay đúng là ngày tồi tệ nhất đời tôi mà. Chắc hắn chưa đi xa được đâu. Tôi bắt đầu chạy thục mạng về hướng gã lúc nãy vừa đi và đưa mắt quan sát xung quanh. Và rồi, tôi thấy nó. Chắc nó không ngờ mình bị phát hiện nhanh đến thế nên khi thấy tôi đuổi theo, nó liền cắm đầu chạy trốn.

Tên móc túi rẽ vào một con hẻm tối. Chắc gã tưởng chạy vào ngõ ngách mê cung này là thoát được tôi sao, nhầm to rồi con ạ.

“Thuấn Lôi!”

Tôi kích hoạt ma pháp cường hóa chân, trong nháy mắt đã áp sát và tặng một cú đá bay người.

“Gự hự!?”

Tên móc túi văng đi kèm theo một tiếng kêu thảm hại. Thế nhưng, chẳng hiểu từ đâu có một người khác cũng bay tới và va chạm với tên móc túi trên không trung, cả hai cùng ngã nhào ra đất.

“Gì vậy? Tự nhiên có người bay tới... mà thôi kệ đi. Quan trọng là cái ví, cái ví...”

Tôi lục túi tên móc túi lấy lại chiếc ví, kiểm tra kỹ bên trong thấy tiền nong vẫn còn nguyên vẹn nên mới yên tâm nhét lại vào túi.

Lấy lại được ví rồi thì chẳng việc gì phải nán lại cái nơi u ám này nữa, tôi quay lưng định đi ra phố lớn.

Bất chợt, tôi cảm nhận được sát khí nên lập tức nhảy lùi lại. Vừa thủ thế chiến đấu vừa quay lại nhìn thì...

“Này, anh bạn kia. Mau trả lại chiếc ví vừa trộm từ cậu ta cho tôi.”

Không ngờ Dũng giả Yuuga đang chĩa kiếm vào tôi. Và đi cùng gã là một thiếu nữ lạ mặt. Gặp đúng cái đứa mà tôi không muốn gặp nhất trên đời. Đã vậy gã còn đang hiểu lầm một cách trầm trọng nữa chứ...

“Đây là ví của tôi mà...”

“Ra là vậy, anh định không trả đúng không. Vậy thì tôi phải dùng vũ lực thôi!”

“Này, nghe người ta nói hết câu đã chứ...”

Thế là tôi bị kéo vào một trận đấu với Yuuga. Không thể cứ thế để gã đánh nên tôi buộc phải chống trả, và rồi trận chiến cứ thế leo thang đến mức không thể kiểm soát. Kết quả là, dân chúng đã báo cho đoàn kỵ sĩ, và thế là tôi cùng Yuuga được mời về đồn kỵ sĩ để “tâm sự” một cách vô cùng thân thiết dù tôi chẳng làm gì sai cả.

Bất chợt, câu nói mà tôi lỡ thốt ra vào buổi sáng hiện về trong đầu.

‘Ngày hôm nay sẽ là ngày tồi tệ nhất trong đời ngươi.’

Câu nói tôi tự nhủ với mình trong gương, hóa ra lại trở thành sự thật ứng nghiệm lên chính bản thân tôi. Thề luôn, từ giờ tôi sẽ tuyệt đối kiêng cử mấy cái trò Chuunibyou một thời gian. Tôi thề đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!