Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 46: Tôi nghe chuyện quá khứ của người mình thầm thích

Chương 46: Tôi nghe chuyện quá khứ của người mình thầm thích

“Thế, sau vụ náo loạn đó anh với cô linh mục đã có tiến triển gì chưa? Tôi muốn biết chuyện đó trước.”

Mikana vừa nhâm nhi đồ uống vừa hỏi tôi.

Định gác chuyện của Raven sang một bên sao. Vậy thì tôi sẽ tuôn ra một tràng chuyện xui xẻo của mình để biến bầu không khí này thành một buổi “kể khổ”, khiến cô ta không còn tâm trí đâu mà tám chuyện yêu đương nữa.

“À, thực ra là chẳng có tiến triển gì cả. Cái gọi là hẹn hò cũng chỉ có đúng cái lần bị gã thanh mai trúc mã của cô phá hỏng đó thôi.”

“Hả!? Chẳng làm được trò trống gì á, anh bị ngốc à? Việc cô linh mục đó chịu đi hẹn hò chứng tỏ cô ấy cũng có thiện cảm với anh rồi, vậy mà...”

Mikana trưng ra vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa ngán ngẩm, rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Nói thật là đau lòng vãi chưởng, nhưng tôi phải thừa thắng xông lên, dồn ép cô ta luôn.

“Đã thế, gần đây tôi còn lỡ làm một chuyện ngu ngốc khiến Cecilia nổi giận. Kết quả là bị mẹ cô ấy cấm gặp mặt trong vòng nửa tháng luôn rồi.”

“Oa, làm cho cô linh mục đó nổi giận được thì... anh cũng đỉnh đấy.”

Sắc mặt Mikana thoáng chút tái đi. Có vẻ cô ta đang nhớ lại những lúc Cecilia nổi giận. Để tôi hỏi kỹ hơn xem sao, sẵn tiện lái chủ đề khỏi chuyện yêu đương của mình luôn. Với lại cái phản ứng này... có vẻ đáng quan tâm đây.

“Này, tôi thì bị Cecilia mắng suốt nên tôi không hiểu lắm cái phản ứng của cô với Raven là sao.”

“Nghĩa là anh chưa từng thấy cô linh mục đó thực sự nổi giận đúng không?”

“Không, lần trước rõ ràng là cô ấy nổi giận thật mà. Vì tôi đã làm một chuyện cực kỳ thiếu thường thức.”

Việc Cecilia thực sự giận là điều không cần bàn cãi. Nhưng dù lúc đó cô ấy tỏa ra nộ khí và ánh mắt lạnh băng không hề giống với hình tượng thường ngày, thì cũng đâu đến mức chỉ cần nhớ lại là mặt mũi tái mét như hai người này đâu chứ.

“Lạ nhỉ. Cái lần Yuuga gây họa, mức độ giận dữ của cô linh mục đó đáng sợ lắm mà.”

“...”

Raven vừa ăn dĩa đồ ăn thứ tư vừa gật đầu lia lịa tán thành với Mikana.

Quả nhiên lại là Yuuga gây họa à. Làm cho Cecilia nổi giận thì chắc hẳn gã đã làm chuyện gì đó cực kỳ ngu ngốc rồi. Dù tôi chẳng có quyền nói người ta, nhưng tôi vẫn thấy tò mò không biết gã đã làm gì.

“Này, gã Dũng giả đó đã làm cái quái gì mà khiến Cecilia nổi giận đến mức ấy?”

Dù biết là không nên tò mò quá sâu vào chuyện của người khác nhưng đã là con người (giờ là Ma tộc) thì làm sao cưỡng lại sự hiếu kỳ được. Vả lại tôi cũng không muốn làm Cecilia giận nữa nên muốn nghe để còn biết đường mà tránh.

Trước câu hỏi của tôi, Raven ôm đầu còn Mikana thì đỏ mặt tía tai bắt đầu kể.

“Cái gã ngốc Yuuga đó ấy à... Cứ thi thoảng lại đi nhầm vào phòng cô linh mục lúc cô ấy đang thay đồ, rồi lúc đi suối nước nóng thì gã lại nhầm lẫn giờ giấc thế nào mà đụng mặt cô ấy ngay tại bồn tắm lộ thiên. Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại suốt.”

“Này, cho hỏi hôm nay gã Dũng giả đó ở đâu thế? Để tôi đi cho gã bán thân bất toại... à không, đi giết gã luôn cho rảnh nợ.”

“...!”

Raven đang ăn cũng phải dừng lại để giữ tôi ngồi xuống ghế. Hóa ra gã đó sở hữu năng lực Lucky Pervert à. Đúng là cái gã nhân vật chính mang danh hiệu Dũng giả có khác.

Nhưng không chỉ nhìn Cecilia thay đồ mà còn dám nhìn trộm cả lúc tắm nữa thì dù là ai đi chăng nữa tôi cũng không thể ngồi yên. Tôi gạt tay Raven ra định đứng dậy. Chắc mặt tôi lúc này đang dữ tợn như quỷ dạ xoa rồi.

“Này, bình tĩnh lại coi! Một tên thường dân như anh làm sao mà giết được Yuuga cơ chứ! Với lại tôi chưa kể xong, ngồi im mà nghe đi.”

“Chậc, được rồi.”

Tôi tặc lưỡi rồi ngồi xuống. Phải rồi, giờ mình đang là con người Youki mà. Một mạo hiểm giả thường dân mà hạ gục Dũng giả cứu thế giới thì to chuyện mất. Nếu là Ma tộc Youki, tôi thề sẽ tẩn cho gã Dũng giả Harem đó một trận ra bã...

“Cảm giác sau lưng anh đang tỏa ra một luồng hắc khí đáng sợ đấy. Mà thôi, việc Yuuga bị đàn ông căm ghét cũng chẳng phải chuyện gì mới mẻ nữa. Quay lại chuyện chính nhé.”

“Và thế là Cecilia nổi đóa lên đúng không?”

“Ừ. Nhưng lúc đó cũng chỉ là mức độ giận dỗi bình thường thôi.”

“Hả?”

“Thì cũng chỉ là bài giáo huấn khoảng mười phút thôi. Vì cô linh mục đó cơ bản là kiểu người thích dùng lời lẽ khuyên bảo chứ ít khi nổi lôi đình.”

“Nhắc mới nhớ lần trước tôi cũng bị giáo huấn. Ơ? Thế thì có gì mà phải sợ đến mức đó đâu?”

Nếu chỉ dừng lại ở mức độ mà tôi từng trải qua, dù đúng là có đáng sợ thật nhưng cũng không đến nỗi cứ nhớ lại là mặt cắt không còn giọt máu.

“Hồi đó cô linh mục chỉ mắng mỏ vài câu là tha lỗi cho Yuuga luôn. Cô ấy có thể khiển trách lỗi lầm của người khác mà không cần phải quát tháo. Dù không muốn thừa nhận nhưng tôi thấy cô ấy đúng là một người bao dung. Chính vì thế, cái lần duy nhất mà Yuuga 'thực sự' gây họa mới đúng là kinh hoàng...”

“Rốt cuộc gã đã làm cái quái gì?”

“Yuuga trên đường đi hành trình, cứ hễ ghé qua làng mạc hay thị trấn nào là lại vô tình khiến các cô gái ở đó mê mẩn, bản thân tôi cũng là một trong số đó.”

“Chuyện đó thì có vấn đề gì à?”

Dũng giả có Harem là tình tiết quá sức bình thường ở thế giới kiếp trước của tôi. Vả lại gã vừa đẹp trai, vừa mạnh, lại còn có danh tiếng lẫy lừng thế kia cơ mà. Đi đến đâu mà chẳng tự động “cắm cờ” (flag) tình ái được.

“Vấn đề lớn lắm luôn ấy chứ! Đi đến đâu gã cũng làm thân với các cô gái, thành ra thời gian lưu lại ở mỗi làng hay thị trấn tối đa chỉ được ba ngày. Nếu ở lâu hơn là đám con gái hâm mộ Yuuga sẽ kéo đến vây kín quán trọ luôn!”

“Không không, tất cả là lỗi của gã Dũng giả thì cứ bắt gã đứng ra chịu trách nhiệm là xong chứ gì?”

“Chính vì cái gã Yuuga đó là đồ ngốc nên bọn tôi mới bị liên lụy đấy chứ!”

“Nghĩa là sao?”

“Yuuga không giống như cô linh mục, gã cứ dịu dàng không đúng lúc đúng chỗ nên chẳng nỡ từ chối lời mời của các cô gái.”

“À, hiểu rồi. Nghĩa là nếu không mau chóng rời đi, gã sẽ hứa hẹn hẹn hò với cả đống phụ nữ, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến lịch trình của chuyến hành trình chứ gì.”

Mikana gật đầu lia lịa. Mang danh Dũng giả mà lại có những hành động gây cản trở đồng đội như vậy sao. So với ma vật thì có vẻ như đám con gái mê mẩn gã mới là vật cản lớn nhất của chuyến hành trình, nghe hài hước thật đấy. Cái kiểu Dũng giả gì thế không biết.

“Dù tôi có nhắc nhở bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì cứ hễ đến một thị trấn mới chưa đầy một ngày là gã đã kịp làm quen với hàng tá cô gái rồi.”

“Lẽ nào đó là lý do?”

Cecilia nổi giận vì Yuuga lăng nhăng sao? Nếu Cecilia ghen tuông mà nổi giận với Yuuga thì...

“Này, bộ anh đang tự ý hiểu lầm cái gì à? Đúng là vì lý do đó, nhưng cô linh mục không phải nổi giận vì có cảm tình với Yuuga đâu nhé.”

“À, vậy sao.”

“Chứ còn gì nữa, nếu cô ấy mà có ý với Yuuga thì hai người đó đã thành đôi từ tám đời nhà nào rồi.”

“Cũng đúng...”

“Thật tình, để tôi kể nốt cho nghe. Chính vì chuyến hành trình mãi không tiến triển theo kế hoạch, lại còn không thể nghỉ ngơi tử tế ở các điểm dừng chân, và rồi vào một ngày nọ, Yuuga cuối cùng cũng bị đám con gái bao vây giữ chân khiến lịch trình bị chậm trễ thảm hại.”

Tôi nghĩ chuyện đó thì không chỉ Cecilia, mà cả Mikana lẫn Raven, cả ba người cùng nổi giận một lúc mới đúng. Mà đáng lẽ phải làm thế từ lâu rồi mới phải. À mà Raven thì dù có muốn mắng chắc cũng không dám mở mồm rồi.

“Vì cái thói lăng nhăng bê bối đó mà cô linh mục đã thực sự nổi lôi đình. Lúc đầu vẫn là bài giáo huấn như mọi khi, nhưng vì Yuuga cứ liên tục nói mấy lời dư thừa nên là...”

Nghe bảo trong suốt quá trình giáo huấn Yuuga, từ đôi mắt đến khóe miệng của Cecilia đều không hề có một chút ý cười nào. Cô ấy cứ thế thản nhiên tuôn một tràng giáo huấn kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ. Mikana và Raven chứng kiến cảnh tượng đó lúc bấy giờ đã sợ đến mức không dám nhúc nhích lấy một phân.

“Thế nên là, làm cho cô linh mục nổi giận vừa vừa phái phải thôi... không là to chuyện đấy.”

“...”

Nghĩ lại thì hôm đó tôi đã được dì Seria cứu một mạng. Nếu dì Seria không vào phòng lúc đó, có khi tôi cũng đã phải nếm trải kết cục y hệt Yuuga rồi. Mà thôi, dù có bị như vậy thì ngày hôm đó rõ ràng là tôi sai hoàn toàn, nên tôi sẽ chấp nhận hứng chịu cơn thịnh nộ của Cecilia một cách trực diện thôi.

“Nào, giờ thì đến lượt chàng kiếm sĩ kể chuyện tình cảm cho tôi nghe n...”

Rột~ rột~

Lại là tiếng bụng của ai đó kêu lên. Tôi đã chén sạch mười dĩa rồi, Raven thì đang bận ăn, không thể nào là bọn tôi được. Vậy thì.

“Rõ ràng là lúc nãy bụng kêu như sấm mà cứ đòi chỉ gọi đồ uống thôi là sao.”

“Ồn ào quá đi. Tại tôi nóng lòng muốn nghe chuyện thôi mà, có ý kiến gì không!?”

Mikana đỏ mặt tía tai và nổi khùng ngược lại với tôi. Cơ mà, cô ta chọn thời điểm để bụng kêu đúng là chuẩn không cần chỉnh. Tình huống hài hước đến mức tôi suýt phì cười, nhưng sợ bị Mikana soi mói rồi lại càng thêm phiền phức nên tôi phải lấy tay che miệng để nhịn cười.

Đúng lúc đó, Raven đẩy hai dĩa đồ ăn còn chưa động đũa về phía Mikana.

“Tôi... tới giới hạn rồi.”

Một giọng nói thào thào vang lên bên tai tôi. Hóa ra trong lúc tôi và Mikana đang mải buôn chuyện, một mình Raven đã phải nỗ lực chiến đấu với đống đồ ăn đó sao. Ai mà ngờ cái kế hoạch hoàn hảo của tôi lại dẫn đến kết cục bi thảm này cho cậu ta chứ.

“Raven bảo cô ăn nốt hai dĩa đó đi kìa.”

“Ư. Vậy thì tôi không khách sáo nhé.”

Có vẻ như đã đói đến lả người, Mikana bắt đầu đánh chén với tốc độ chóng mặt. Chắc là cô ta đói thật rồi.

“Mà này Raven, cậu ổn chứ?”

Raven đang vừa lấy tay bịt miệng vừa ôm bụng vì quá no. Thế giới này không có thuốc tiêu hóa hay sao nhỉ? Nếu có tôi sẽ đi mua ngay cho cậu ta.

“Không sao. Nghỉ một lát là ổn thôi, chắc vậy.”

“Làm kỵ sĩ mà sức ăn kém quá nhỉ.”

“Không phải đâu, bình thường thì lượng này chẳng thấm tháp gì vào đâu, nhưng cứ nghĩ đến việc lỡ bị Mikana đánh hơi được chuyện của Happiness là tôi lại chẳng còn tâm trí đâu mà ăn uống.”

“Tinh thần yếu quá đấy. Bộ cậu sợ bị lộ đến mức đó sao?”

“Nếu bị Mikana biết được thì khả năng cao là Yuuga cũng sẽ biết. Mà một khi Yuuga biết, chắc chắn gã sẽ có những hành động không thể lường trước được.”

“À, hiểu rồi. Đúng là sẽ phiền phức to thật.”

Dũng giả đồng nghĩa với kẻ chuyên đi “tạo cờ” (flag maker) mà. Mà cờ ở đây không chỉ là cờ tình ái, mà còn là cờ rắc rối nữa. Raven chắc chắn là không muốn lôi Happiness vào mớ hỗn độn đó rồi.

“Với lại... đơn giản là tôi cũng thấy rất xấu hổ nữa. Khi phải kể về người mình thích cho người khác nghe.”

“...”

Raven vừa thẹn thùng kể vừa đưa tay gãi nhẹ đôi má đã hơi ửng hồng. Raven... cậu thuần khiết quá rồi đấy. Chẳng hiểu sao, dù chuyện tình cảm của mình cũng quan trọng, nhưng giờ tôi lại thấy muốn ủng hộ hết mình cho tình yêu của Raven.

“Youki, sao cậu im lặng vậy? Có chuyện gì à?”

“Không... Raven này... hãy cố gắng lên để được hạnh phúc nhé.”

“Hả?”

“À thì, ý tôi là tôi luôn ủng hộ cậu đấy.”

Mặc kệ một Raven đang ngơ ngác, tôi đơn phương kết thúc cuộc hội thoại riêng. Lúc này Mikana cũng đã ăn xong, có vẻ cô ta đã đứng đợi hai đứa tôi nói chuyện xong từ nãy giờ.

“Thế rốt cuộc chuyện tình cảm của chàng kiếm sĩ là sao đây?”

“Hủy bỏ nhé.”

“Cái gì!? Tại sao chứ!”

Ăn no nê rồi thì làm ơn đừng có sưng sỉa lên như vậy nữa. Dù cô ta có nói gì, tôi tuyệt đối sẽ không hé răng về chuyện của Raven đâu.

“Ta sẽ bảo vệ tình yêu thuần khiết của Raven!”

Tôi dõng dạc tuyên bố, chỉ đủ cho Mikana nghe thấy. Chẳng biết tự lúc nào, cái công tắc “Chunibyo” trong tôi lại được bật lên rồi.

“Tại sao tự nhiên tôi lại bị biến thành nhân vật phản diện thế này hả trời!”

“Chứ không phải à?”

“Không phải nhé! Tôi cũng chỉ muốn giúp ích gì đó cho Raven thôi mà... Với cả...”

“Với cả sao?”

“T-Tôi dạo gần đây chuyện với Yuuga cũng không được suôn sẻ cho lắm, nên đang đau đầu chẳng biết làm sao nên định tham khảo ý kiến hai người chút thôi.”

““............””

Càng về cuối câu giọng cô ta càng nhỏ dần, đến đoạn kết thì chỉ còn như tiếng muỗi kêu. Này này... không ngờ lại là một cuộc tư vấn tình cảm ngược sao. Cả tôi và Raven đều đứng hình, đầu óc không kịp nhảy số trước tình tiết quay ngoắt 180 độ này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!