Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 45: Tôi đi ăn cùng cậu bạn thân và cô nàng pháp sư

Chương 45: Tôi đi ăn cùng cậu bạn thân và cô nàng pháp sư

Trong khi bị ép buộc phải đi cùng Mikana đến nhà hàng mà cô ta giới thiệu, tôi đã vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để tống khứ cô nàng này đi cho rảnh nợ.

Tôi tuyệt đối không muốn tâm sự chuyện tình cảm của mình hay của Raven cho Mikana nghe chút nào. Trông cô ta có vẻ là kiểu người mồm loa mép giải, tôi không muốn cả hai thằng đàn ông chúng tôi bị cô ta mỉa mai là lũ hèn nhát rồi dẫn đến sụp đổ tinh thần đâu.

“Youki.”

Raven đang đi bên cạnh bỗng khẽ gọi tên tôi. Lẽ nào cậu ta đã nghĩ ra cao kiến gì rồi sao?

“Gì vậy?”

“Mối quan hệ giữa Youki và Cecilia là như thế nào vậy?”

“Giờ này mà cậu còn hỏi cái đó hả!?”

“Ừ.”

Tôi biết là cậu ta tò mò, nhưng tôi thấy giờ không phải lúc để tám chuyện thì phải. Có vẻ Raven cũng thuộc kiểu người khá tùy hứng nhỉ.

Mà thôi, việc chỉ mình tôi biết người thầm thương của Raven cũng hơi bất công, nên tôi sẽ giải thích ngắn gọn.

“Cô ấy là người trong mộng của tôi, còn hiện tại quan hệ giữa hai đứa đang dừng ở mức bạn bè.”

“Người Youki thích là Cecilia sao. Vậy ra người mà cậu vừa mới làm giận là...”

“Chính là Cecilia.”

“Ra vậy. Cậu vẫn ổn chứ?”

“Ổn là ổn thế nào?”

“Không. Vì Cecilia vốn đối xử dịu dàng với tất cả mọi người, nên một khi cô ấy đã nổi giận thì đáng sợ lắ... À mà thôi, không có gì.”

Có vẻ như Raven vừa nhớ lại chuyện gì đó nên đã im bặt và lắc đầu. Hồi còn ở trong tổ đội Dũng giả, chắc hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra rồi.

Tôi không nghĩ là do Raven gây họa, nên chắc chắn là hai kẻ còn lại đã làm gì đó. Khả năng cao, à không, chắc chắn là do Yuuga rồi.

“Raven à, tôi đã bị Cecilia mắng không biết bao nhiêu lần, lại còn thường xuyên nhận được ánh mắt lạnh băng từ cô ấy nữa nên tôi quen rồi, không sao đâu.”

“Thế còn chuyện tình cảm, liệu có ổn không?”

“............”

Liệu có... ổn không nhỉ? Càng nghĩ sâu xa tôi lại càng thấy bất an. Nghĩ lại thì mình đã lỡ làm không ít hành động ngu ngốc trước mặt Cecilia rồi. Cứ đà này liệu cô ấy có hết kiên nhẫn với mình không đây.

Hỏng rồi, càng nghĩ tâm trí tôi càng chìm sâu vào những suy nghĩ tiêu cực và u uất.

“Youki!”

Thấy tôi đứng thẫn thờ với vẻ mặt đầy lo âu, Raven gọi khẽ vào tai tôi. Tiếng gọi đó giúp tôi sực tỉnh khỏi mớ hỗn độn trong đầu.

“Cậu không sao chứ. Xin lỗi nhé, tôi lỡ lo lắng thái quá rồi.”

“À không, tôi ổn mà. Chỉ là đang mải suy nghĩ chút chuyện thôi.”

“Vậy sao. Thật xin lỗi, tại tôi lỡ nói mấy lời không đâu.”

“Ha ha ha...”

Tôi cười gượng gạo để xua tan bầu không khí, rồi tạm thời dời mắt khỏi Raven. Chuyện Cecilia nghĩ gì về mình thì ngoài cô ấy ra chẳng ai biết được, nên có ngồi đây vắt óc cũng bằng thừa – tôi tự nhủ với bản thân như vậy.

Cảm thấy tâm trạng có chút trùng xuống, tôi quyết định bật “công tắc Chunibyo" để lên dây cót tinh thần.

“Raven, ta đã ổn rồi. Ngươi hãy cứ yên tâm đi!”

Tôi không còn thì thầm nữa mà dùng tông giọng bình thường, kèm theo một tư thế tạo dáng cực ngầu.

“Tôi lại cảm thấy cậu theo một nghĩa khác là 'không ổn chút nào' đấy.”

“Ý cậu là sao?”

Tôi không nhớ mình có làm gì sai nhé. Tôi đâu có còn u sầu nữa, hiện tại nhiệt huyết của tôi đang ở mức cao nhất đây này. Trạng thái này làm gì đến mức phải bị lo lắng chứ.

“À không, không có gì. Miễn là Youki thấy phấn chấn trở lại là tốt rồi.”

“Ra vậy. Thế thì tốt, giờ chúng ta có thể yên tâm quay lại vấn đề chính rồi nhỉ.”

Raven khẽ nghiêng đầu thắc mắc. Ngay từ đầu, mục đích của tôi đâu phải là nói về mối quan hệ với Cecilia. Hiện tại còn một việc quan trọng hơn nhiều cần phải bàn bạc.

“Cậu không hiểu sao? Để ta khai sáng cho nhé! Câu trả lời chính là: Làm thế nào để né tránh sự dò xét của Mikana.”

“À, ra là vậy.”

Vẻ mặt Raven bỗng trở nên ngán ngẩm, cậu ta đưa tay lên trán. Có vẻ cậu ta đã nhận ra tình cảnh hiểm nghèo của mình hiện tại.

“Phía tôi thì Mikana đã biết tỏng vài chuyện rồi nên không sao, nhưng Raven thì khác đúng không. Nếu bị cô ta hỏi dồn dập, rồi lại còn đưa ra mấy lời khuyên dư thừa mà cậu chẳng thèm nhờ, tệ nhất là nếu cô ta đánh hơi được chuyện của Happiness thì sao?”

Sắc mặt Raven bắt đầu tái dần đi. Cậu ta hiểu Mikana rõ hơn tôi, nên chắc chắn cậu ta thừa biết nếu bị lộ thì mọi chuyện sẽ phiền phức đến mức nào.

“Chỉ cần Youki giữ kín miệng là được mà đúng không?”

“Non lắm. Cái hạng người như cô ta, một khi đã tò mò là sẽ đeo bám đến cùng cho mà xem. Cậu cứ thử tưởng tượng nếu tôi im lặng, mũi giáo của cô ta sẽ lập tức chĩa về phía cậu ngay.”

“Thú thật là nếu bị Mikana truy hỏi gắt gao, tôi không tự tin là mình sẽ giữ kín được đâu.”

“Chính vì thế mới cần một kế hoạch đột phá. Đúng rồi! Hừ, vui lên đi Raven. Nhờ tinh thần đang lên cao mà ta đã nghĩ ra một tuyệt chiêu rồi đây.”

Tôi nở một nụ cười đầy bí hiểm. Quả nhiên cứ mỗi lần bật công tắc Chunibyo là đầu óc tôi lại sáng láng hẳn ra. Điểm yếu duy nhất là tay chân cứ hay múa may quay cuồng và vô thức tạo mấy cái dáng mà mình cho là ngầu thôi.

“Thật sao?”

“Cứ tin ở ta! Kế hoạch cụ thể là như thế này...”

Tôi ghé tai truyền đạt kế hoạch cho Raven. Ngay khi vừa nói xong thì Mikana phía trước đã càm ràm bảo hai đứa đi chậm quá, thế là bọn tôi phải chạy bộ đuổi theo. Đi thêm vài phút, chúng tôi đã đến nhà hàng do Mikana giới thiệu.

“Đến nơi rồi, chính là chỗ này. Không khí ở đây rất trang nhã, nhân viên lại nhiệt tình mà đồ ăn thì cực kỳ xuất sắc luôn đấy. Nào, vào thôi.”

Bước vào bên trong, đúng như lời Mikana nói, nội thất ở đây được trang trí rất bắt mắt, mùi thơm của thức ăn tỏa ra ngào ngạt khiến ai nấy đều thèm thuồng. Thế nhưng, đây rõ ràng không phải nơi dành cho hai gã đàn ông đi cùng nhau, mà là một nhà hàng mang đậm phong cách hẹn hò đôi lứa.

Cái cảm giác muốn “đánh chén” một bữa ra trò dường như biến tan sạch sành sanh khi vào đây. Quả nhiên, cô ta cố tình dẫn bọn tôi đến nơi này để dễ bề khai thác chuyện yêu đương, đặc biệt là về Raven đây mà.

“Chào mừng quý khách, ba người đúng không ạ? Mời quý khách dùng ghế bên này.”

Được nhân viên dẫn đến chỗ ngồi, tôi ngồi xuống và khẽ liếc mắt ra hiệu cho Raven. Nhận được tín hiệu, Raven khẽ gật đầu đáp lại.Mikana, cô đừng hòng đạt được ý nguyện. Tôi và Raven bắt đầu triển khai kế hoạch đúng như đã bàn bạc.

“Nào— giờ thì kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện về hai người đi ch...”

“Xin lỗi! Cho tôi gọi món với!”

“Này, nghe tôi nói đ...”

Mặc kệ Mikana đang định mở lời, tôi phớt lờ cô ta và gọi nhân viên tới, chọn nhanh khoảng mười món trong thực đơn. Raven vì không tiện nói chuyện nên chỉ dùng tay chỉ vào các món ăn, cũng gọi khoảng tám món.

“Cái gì!? Hai người định ăn hết bao nhiêu đây đồ ăn hả!?”

“Thì bọn tôi đang đói, vả lại bọn tôi đều là đàn ông con trai mà. Đúng không Raven?”

“...”

Raven gật đầu lia lịa. Tất nhiên bình thường bọn tôi chẳng bao giờ ăn nhiều đến thế. Tất cả đều nằm trong kế hoạch cả.

“Hừm...? Thôi tùy hai người. Còn tôi thì...”

Mikana không có ý định ăn uống gì nhiều ở đây nên chỉ gọi đồ uống. Có vẻ cô ta dự định sẽ tập trung vào việc tra hỏi, nhưng đâu có dễ thế. Vài phút sau, khi đồ ăn được dọn lên, tôi và Raven bắt đầu ăn một cách chậm rãi, nhai kỹ và cực kỳ từ tốn đến mức không còn kẽ hở nào để mở lời.

“Hai người rõ ràng là không có ý định nói chuyện với tôi đúng không.”

Nhìn bộ dạng của hai đứa tôi, Mikana trưng ra vẻ mặt ngán ngẩm. Tôi thì ăn uống hào sảng, Raven thì giữ đúng phép tắc lịch sự nhưng tay cả hai đều không rời khỏi dĩa, và quan trọng nhất là chúng tôi ăn cực kỳ mất thời gian. Đây chính là kế hoạch mà tôi đã dày công suy nghĩ: Chiến thuật "Đang bận ăn nên không thể nói chuyện".

Tôi thấy đây đúng là một kế hoạch hoàn hảo không tì vết. Cứ cái đà này, bọn tôi sẽ ngồi nhâm nhi cho đến tận chiều tối mà chẳng cần hé môi với Mikana câu nào, sau đó giải tán là xong.

“Hồ~. Ra là vậy sao. Tiếc quá nhỉ, tôi còn đang định kể cho anh nghe một chuyện cực kỳ thú vị về cô nàng linh mục cơ đấy.”

Khựng. Cánh tay vốn định không bao giờ dừng lại của tôi bỗng chốc đứng hình. Chuyện về Cecilia sao? Một câu chuyện về Cecilia mà mình chưa từng biết, mình muốn nghe. Một khi ý nghĩ đó nảy ra, tôi không tài nào kiềm chế được nữa.

Mười món ăn vốn dĩ định ăn nhâm nhi cho hết buổi chiều, vậy mà chỉ trong chưa đầy hai mươi phút tôi đã đánh chén sạch sành sanh. Kế hoạch phá sản hoàn toàn.

“Tôi xin phép dùng bữa xong ạ.”

Ăn hết một lúc mười dĩa đồ ăn khiến bụng tôi căng tròn, thở không ra hơi. Raven nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngán ngẩm.

Tôi biết cậu định nói gì mà, nhưng mà cứ nghe đến chuyện về người con gái mình thích là tôi lại không kiềm lòng được. Mà thôi, đó cũng chỉ là lời bào chữa cho sự thất bại của kế hoạch mà thôi.

“Nào, trong khi chàng kiếm sĩ vẫn còn đang bận ăn, có vẻ tôi nên bắt đầu nghe anh kể chuyện trước nhỉ.”

Mikana trưng ra vẻ mặt đắc thắng, nhưng tôi tự nhủ: dù có kể chuyện của mình thì tôi tuyệt đối cũng sẽ không hé răng nửa lời về chuyện của Raven đâu. Raven thì cứ lúng túng nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Mikana, trong khi vẫn đang nỗ lực chiến đấu với bốn dĩa đồ ăn còn lại trên bàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!