Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 44: Tôi đã chạm trán cô nàng pháp sư

Chương 44: Tôi đã chạm trán cô nàng pháp sư

“Hai anh là đàn ông con trai mà lại dắt díu nhau vào cái tiệm này. Raven thì không nói, chẳng lẽ anh không còn nhắm đến cô linh mục kia nữa sao?”

Mikana gửi đến hai đứa tôi một ánh mắt đầy ngờ vực khi chúng tôi vừa bước ra khỏi cửa hàng phụ kiện. Có vẻ như cô ta đang hiểu lầm một chuyện cực kỳ tai hại.

Dù kiếp trước tôi có bị phái nữ đá bay đi chăng nữa, tôi cũng tuyệt đối không có ý định thức tỉnh tình yêu đồng giới đâu nhé. Còn Raven thì rõ ràng là đang tương tư Happiness nên chắc chắn cậu ta không có ý đồ đó rồi.

“Này, đừng có hiểu lầm tai hại thế chứ. Bọn tôi chỉ đang cùng nhau đi chọn quà thôi.”

“Quà tặng á? Tặng ai mới được chứ?”

“Thì tất nhiên là tặng cho người mình thầm thíc...”

Vừa thốt ra xong, tôi giật mình bịt miệng lại nhưng đã quá muộn. Mikana nhìn chúng tôi bằng vẻ mặt nham nhở, đưa mắt liếc qua liếc lại giữa tôi và Raven.

“Hồ~, anh thì tôi biết là đang nhắm đến linh mục rồi nên không nói, nhưng Raven thì đúng là bất ngờ thật đấy nha~”

“...”

Raven gửi đến tôi một ánh mắt trách móc kiểu “Sao cậu lại khai ra hả”. Dù bị lườm như vậy nhưng lời cũng đã lỡ nói ra rồi, giờ tôi phải nghĩ cách thoát khỏi sự truy vấn của Mikana đã.

“Hồi còn lập đội đi hành trình, Raven lúc nào cũng chỉ biết có luyện kiếm, chẳng bù cho tên ngốc Yuuga cứ suốt ngày bảo không nỡ từ chối lòng tốt của phái nữ để rồi vô thức lập ra một dàn harem. Vậy mà anh chàng kiếm sĩ vốn dĩ luôn giữ khoảng cách với phụ nữ, thậm chí là với con người nói chung, giờ lại...”

“...”

“Mà cái nết lầm lì không thèm mở miệng vẫn chẳng đổi nhỉ. Thôi thì, lần đầu gặp mặt tôi đã lỡ cười giọng của anh, cái đó là lỗi của tôi.”

Vẻ mặt Mikana thoáng chút hối lỗi, cô ta lảng tránh ánh mắt của Raven. Hóa ra cô nàng này cũng từng cười nhạo giọng nói của Raven sao. Có vẻ giờ cô ta cũng đã biết hối cải đôi chút rồi.

“Cậu vẫn còn giận Mikana chuyện đó à?”

Tôi ghé sát tai Raven hỏi nhỏ để Mikana không nghe thấy.

“Không giận. Chỉ là...”

“Chỉ là sao?”

“Cứ nghĩ đến việc lại bị coi thường, bị cười nhạo hay bị nhìn bằng ánh mắt kinh ngạc là tôi lại...”

“Ra là vậy. Ám ảnh tâm lý luôn rồi à.”

“...”

Tôi biết Raven rất mặc cảm về giọng nói của mình, nhưng không ngờ nó lại nghiêm trọng đến mức này. Thật lòng tôi cũng muốn giúp cậu ta vượt qua, nhưng hiện tại bản thân tôi còn chưa lo xong chuyện của mình nên chẳng còn tâm trí đâu mà bao đồng nữa.

Trước khi giải quyết vấn đề của Raven, tôi phải lo dọn dẹp mớ hỗn độn của mình đã.

“Hà. Mà nói đi cũng phải nói lại, cả linh mục lẫn kiếm sĩ, sao hai người họ lại đi thân thiết với một tên thường dân có khuôn mặt tẻ nhạt như anh vậy nhỉ?”

“Hả!? Tự nhiên cô kiếm chuyện gì vậy?”

“Trong số bốn người của tổ đội Dũng giả tiêu diệt Ma Vương, có tới hai người quen biết với một tên thường dân, chuyện này hiếm có lắm đấy nhé. Raven như tôi đã nói là luôn tránh né con người, còn linh mục thì dù trên đường đi có không biết bao nhiêu gã đàn ông sáp lại tán tỉnh nhưng cô ấy đều khéo léo từ chối hết, vậy mà...”

“Cái gì. Cecilia bị đàn ông vây quanh tán tỉnh á? Sao giờ tôi mới nghe chuyện này vậy.”

“Youki, cậu bắt bẻ trúng chỗ đó luôn à? Mà quan trọng là cậu với Cecilia rốt cuộc là quan hệ gì thế hả.”

Raven vừa tham gia bắt bẻ vừa đặt câu hỏi với âm lượng nhỏ xíu.

Cơ mà đứng tán dóc lâu thế này trước cửa tiệm phụ kiện thì phiền cho người ta quá. Trên hết là hai người này quá nổi bật, lỡ danh tính của Mikana và Raven mà lộ ra thì lại đại loạn mất.

“Chuyện với Cecilia lát nữa tôi sẽ kể sau. Giờ thì rời khỏi đây cái đã. Đứng trước cửa tiệm thế này thu hút sự chú ý quá.”

“Đúng là vậy. Tôi không muốn dẫm vào vết xe đổ của nhóm Yuuga đâu.”

“Quyết định vậy đi. Như kế hoạch ban nãy, chúng ta tìm nhà hàng nào đó ăn trưa thôi. Bụng tôi biểu tình lắm rồi.”

“Ừ.”

Được rồi, hướng giải quyết đã xong. Mau chuồn khỏi đây thôi.

“Này, hai người xì xầm cái gì mà định bỏ rơi tôi thế hả?”

Mikana trưng ra bộ mặt sưng sỉa vì bị chúng tôi cho ra rìa. Vấn đề là giờ phải làm gì với cô nàng này đây. Thật lòng tôi chẳng muốn đi cùng cô ta thêm chút nào nữa. Tôi vốn không giỏi đối phó với kiểu phụ nữ này, vả lại cứ đi cùng thế nào tôi cũng lỡ mồm nói ra mấy chuyện dư thừa cho xem.

“Bọn tôi đi ăn trưa đây, chào nhé.”

“...”

Tôi vừa đi lùi vừa vẫy tay chào tạm biệt, Raven thì không hiểu sao lại cúi chào một cái rồi sải bước theo cạnh tôi. Thế là xong, vừa được đi ăn vừa thoát khỏi Mikana, nhất cử lưỡng tiện.

“Hả!? Chờ chút coi!”

Đời không như là mơ. Đôi vai của hai đứa tôi bị tóm chặt lấy khi vừa mới định cất bước về phía nhà hàng.

“Gì nữa đây?”

“Gì là gì hả? Tôi đã nói xong đâu. Sao tự nhiên hai người lại rủ nhau đi nhà hàng là thế nào!?”

“Thì... vốn dĩ nếu không gặp cô thì bọn tôi cũng định đi ăn mà... đúng không?”

“...”

Tôi tìm kiếm sự đồng tình từ Raven, cậu ta chỉ lặng lẽ gật đầu.

“Hừ, dù vậy thì chuyện vẫn chưa...”

“Này, cô quên vụ náo loạn lần trước rồi à? Định lại làm phiền cửa hàng người ta tiếp sao?”

Tôi thở dài ngao ngán. Vụ náo loạn lần trước phải mất tận năm tiếng đồng hồ mới dẹp loạn được. Trong suốt thời gian đó, cửa hàng phụ kiện này chẳng buôn bán được gì vì đám đông vây kín lối vào. Thậm chí mấy cô nhân viên mải ngắm Yuuga đến mức bỏ bê cả công việc luôn cơ mà.

“Ư...”

“Cứ đứng đây cãi vả thì kiểu gì cũng bị lộ thôi. Tôi xin kiếu mấy vụ đại náo đó rồi.”

Cuộc hội thoại bỗng chốc rơi vào im lặng. Nói đến mức này chắc cô ta cũng hiểu rồi nhỉ. Thế nhưng, một tiếng động phát ra từ bụng của ai đó đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Một âm thanh khá là vang dội.

“Ai đấy?”

Tất nhiên không phải tôi. Raven thì lắc đầu lia lịa... vậy là.

Tôi nhìn sang thì thấy Mikana đang đỏ mặt tía tai, cúi gầm mặt xuống. Nhận ra ánh mắt của hai đứa tôi, cô ta ngẩng lên lườm cháy mặt.

“Cái gì hả!? Tôi cũng biết đói chứ bộ. Có ý kiến gì không!?”

Chẳng biết sao cô ta lại nổi khùng ngược lại với bọn tôi, dù hai đứa tôi chưa kịp hé răng câu nào.

“Mà nhắc mới nhớ, hai người định đi nhà hàng đúng không. Vậy cho tôi đi cùng với. Đang đói, vào trong quán thì tha hồ mà nói chuyện.”

“Này này, ai cho cô tự tiện quyết định thế.”

“Nếu đã quyết rồi thì đi mau thôi. Quanh đây tôi biết có quán này ngon lắm.”

“Này, chờ... chờ chút đã.”

“Bỏ cuộc đi Youki. Một khi Mikana đã thế này thì không ai cản được đâu.”

Mikana phớt lờ tiếng gọi của tôi, cứ thế phăm phăm bước về phía trước. Tôi định ngăn lại thì Raven vỗ vai tôi rồi chậm rãi lắc đầu. Này này, tôi không phải Clayman, sao cứ toàn gặp mấy chuyện phiền phức thế này cơ chứ.

“Này! Hai người mau chân lên coi. Định để tôi leo cây đấy à!?”

Mikana quay lại vẫy tay gọi với khuôn mặt đang ở trạng thái “sắp nổ tung”.

“Thực ra cô cứ đi luôn cũng được mà.”

“Đành phải đi theo thôi.”

Tôi và Raven đồng loạt rũ vai, lủi thủi bước theo sau Mikana.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!