Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

49 36

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9454

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1389

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 65

WN - Chương 5: Tôi đã tiến thêm một bước

Chương 5: Tôi đã tiến thêm một bước

“Anh có thể bỏ việc ở Guild được không?”

“Hả!?”

Lạ thật. Chuyện này là sao đây? Tôi được Cecilia mời đến dinh thự cô ấy đang ở, và hiện tại chúng tôi đang ở trong phòng của cô ấy. Trong căn phòng sạch sẽ mang đậm nét nữ tính, cả hai đang cùng ngồi trên giường.

“Xin lỗi. Là do tôi giải thích chưa rõ.”

Tôi thấy là thiếu hơi bị nhiều đấy. Lý do gì mà cô ấy lại muốn tôi bỏ việc ở Guild chứ?

“Hiện tại, nhờ Ngài Dũng giả mà Ma Vương đã bị tiêu diệt. Thế nhưng, không phải mọi mối đe dọa từ ma vật đều đã biến mất.”

Ờ, thì đúng là vậy. Thế nên tôi mới đang làm việc ở Guild để giảm thiểu thiệt hại do ma vật gây ra mà. Nhưng cô ấy vẫn tiếp tục nói:

“Tuy nhiên, mối đe dọa không chỉ đến từ ma vật. Có lẽ sắp tới, những cuộc tranh chấp giữa con người với nhau sẽ bắt đầu.”

Hình như cô ấy đang nói về chiến tranh. Khó khăn lắm Ma Vương mới bị hạ gục để thế giới bình yên được một chút, vậy mà ở thế giới Fantasy này, con người vẫn cứ thích đấu đá nhau sao?

“Đặc biệt là Đế quốc Garis, một quốc gia quân sự. Có tin đồn rằng họ đã bắt đầu chuẩn bị binh lực rồi.”

“Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi?”

“Tại các quốc gia, bao gồm cả Vương quốc Clarines, đang có những động thái thu thập nhân tài ưu tú. Ví dụ như Ngài Dũng giả, những lời cầu hôn từ công chúa các nước hay tiểu thư các nhà quý tộc đang gửi đến gã nhiều như núi vậy.”

Đúng là cậu Dũng giả có khác. Chắc trong đó cũng có cả những cuộc hôn nhân vì tình cảm thật lòng chứ không chỉ là chính trị.

“Không chỉ Ngài Dũng giả, mà cả chúng tôi, những thành viên trong tổ đội cũng nhận được những lời mời đó.”

Tôi vừa nghe thấy một chuyện không thể ngó lơ được.

“Cô cũng nhận được sao!?”

Tôi vội vàng nhích lại gần hỏi cô ấy.

“Tất nhiên là có rồi nhưng tôi đã từ chối cả. Mà này, đừng có ngắt lời tôi chứ.”

Nhẹ cả người, tôi lùi lại vị trí cũ.

“Tóm lại là, nếu anh trở nên nổi tiếng một cách công khai vào thời điểm này, có khả năng anh cũng sẽ bị các nước nhắm tới đấy.”

“Vậy tôi nên làm gì bây giờ?”

Giả sử nếu bỏ việc ở Guild, tôi sẽ phải làm gì và sống thế nào đây?

“Vì vậy, tôi sẽ cá nhân thuê anh và trả thù lao cho anh.”

Đúng là làm vậy thì danh tiếng của tôi sẽ ít bị đồn xa hơn là làm việc ở Guild.

“Nhưng cô có đủ khả năng trả thù lao cho tôi không?”

Dù cô ấy có là tiểu thư nhà quý tộc đi nữa, số tiền cô ấy có thể tự ý điều động chắc chắn cũng có giới hạn.

“Sức mạnh của anh chắc chắn phải ở mức hạng S trở lên trong Guild. Thành thật mà nói, với tư cách cá nhân, tôi không thể điều động đủ số tiền để thuê một người phi quy chuẩn như anh được.”

Thực ra vì lỡ yêu cô ấy rồi nên tôi có làm việc với giá rẻ mạt cũng chẳng sao, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ không thích kiểu đó.

“Anh có tình cảm lãng mạn với tôi đúng không. Vậy nên... cái đó...”

Cô ấy vòng tay ôm lấy cơ thể mình, gương mặt thoáng hiện vẻ buồn bã. Ra là vậy.

“Đừng nói nữa!”

Tôi đoán được điều cô ấy sắp nói nên vội chặn lại. Vì cảm xúc dâng trào, giọng tôi trở nên gay gắt hơn.

“Tôi muốn mối tình giữa tôi và cô đơm hoa kết trái, nhưng không phải theo cách này! Cắc cắc cắc, đúng vậy, tôi có năng lực 'Cheat'. Dù là sát thủ hay tình báo của các nước khác có đến đi chăng nữa, chúng cũng chẳng phải đối thủ của tôi! Mỹ nhân kế lại càng không. Vì giờ đây trong mắt tôi chỉ có mỗi cô mà thôi!”

Do quá phấn khích nên nửa chừng căn bệnh “Chunibyo” lại phát tác, cuối cùng tôi còn chốt hạ bằng một tư thế tạo dáng cực ngầu. Trong lúc tâm hồn tôi đang trải qua một kỷ băng hà vì xấu hổ, thì phản ứng của nhân vật chính là...

“...Khúc khích”

Cô ấy đang cố nén cười. Nhưng dường như không thể chịu nổi nữa, cô ấy ôm bụng cười ngặt nghẽo.

“... A ha ha ha, xin lỗi... tôi không nhịn được. Phụt...”

Cứ thế cô ấy cười mãi không thôi. Sau một lúc, có vẻ đã bình tĩnh lại, cô ấy hít thở thật sâu để lấy lại nhịp độ.

“Phù. Xin lỗi anh, tôi không ngờ anh lại trả lời như thế nên lỡ cười mất.”

“À không, tại tôi cũng bị cảm xúc lấn át nên hình như đã nói mấy lời kỳ quặc.”

Tôi cuống cuồng bào chữa. Thấy bộ dạng đó của tôi có vẻ thú vị, cô ấy lại khẽ mỉm cười. Khi cơn buồn cười đã dứt, không hiểu sao cô ấy lại ghé sát tai tôi thì thầm:

“Chuyện anh kể kiếp trước từng là con người, tôi lại càng tin thêm rồi đấy. Chẳng có tên Ma tộc nào lại thú vị như anh cả.”

“Hả!? Hóa ra trước giờ cô vẫn chưa tin tôi sao. Mà sao lại nói thầm thế?”

Hơi sốc một chút. Tôi cứ ngỡ cô ấy tin mình nên mới giúp tôi giả chết chứ.

“Không phải đâu. Ý tôi là tôi muốn xác nhận lại lần nữa thôi. Còn chuyện nói thầm thì có lẽ sau này anh sẽ hiểu. Mà nhắc mới nhớ, chuyện tôi định nói ban nãy, thực ra cũng có một phần là nguyện vọng của cá nhân tôi đấy.”

Lẽ nào mình vừa bỏ lỡ một cơ hội ngàn vàng sao? Nhìn tôi đứng hình tại chỗ, cô ấy lại khẽ cười.

Sau đó, tôi và cô ấy đã tán gẫu với nhau rất nhiều chuyện. Thời gian trôi qua, vì cô ấy sắp tới giờ có lịch trình tiếp theo nên tôi chuẩn bị ra về.

“Hôm nay rất vui. Lần tới chúng ta lại gặp nhau nhé. Tôi sẽ liên lạc với anh.”

“Tôi cũng vui lắm. À mà trước khi về, tôi có một thỉnh cầu cuối cùng.”

Mặt tôi nóng bừng lên. Không biết có ổn không nhỉ? Liệu cô ấy có từ chối không?

“Chuyện gì vậy?”

Tôi hạ quyết tâm và nói:

“Từ giờ trở đi, tôi có thể gọi trực tiếp tên cô là Cecilia được không?”

Nói ra rồi, tôi nói ra rồi! Vừa dứt lời, mặt tôi lại càng nóng hơn nữa. Có lẽ lúc này mặt tôi đang đỏ rực như trái cà chua chín mất rồi. Cô ấy khẽ mỉm cười và đáp:

“Được chứ. Vậy tôi cũng sẽ gọi anh là Youki-san nhé.”

Tuyệt vời ông mặt trờiiii! Tôi thầm đấm tay vào không trung ăn mừng.

“Vậy thì, hẹn gặp lại nhé, Youki-san.”

“Hẹn gặp lại, Cecilia.”

Tôi bước trên đường về nhà từ dinh thự của cô ấy. Hiện tại, dù đang nằm trên giường tại quán trọ nhưng tôi vẫn không thể ngừng cười tủm tỉm. Tôi có cảm giác mối quan hệ giữa mình và Cecilia đã tiến thêm được một bước. Một ngày thật tuyệt vời.

À, nhân tiện thì ngày hôm sau khi đến Guild, tôi đã bị mọi người bao vây hỏi dồn dập đến mức nghẹt thở, nhưng đó là chuyện không đáng để tâm cho lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!