Chương 4: Tôi đã được mời
Một tuần trôi qua kể từ khi tôi gia nhập Guild.
Nhờ hoàn thành các nhiệm vụ một cách thuận lợi, hạng của tôi đã tăng lên D. Hôm nay cũng vậy, sau khi xong việc, tôi lại đến Guild để báo cáo.
“Này, đằng kia có mấy cô nhân viên xinh xắn kìa, ai nấy đều xếp hàng bên đó để báo cáo nhiệm vụ cả. Tại sao cái thằng nhà cậu cứ nhất quyết phải đâm đầu vào chỗ tôi thế hả!”
Gã gằn giọng hỏi tôi với vẻ mặt bực bội thấy rõ. Có hỏi tại sao thì...
“Thì lúc đầu tôi cũng tưởng tiếp tân là các cô nàng xinh đẹp theo đúng khuôn mẫu rồi. Nhưng mà chẳng hiểu sao, tôi lại lỡ quen với việc được Clayman tiếp đón mất rồi.”
“ĐỪNG CÓ QUEN KiỂU ĐÓOO! Việc của tôi lại tăng thêm rồi đây nàyyy!”
Tiếng gào của gã vang vọng khắp sảnh Guild.
Clayman là tên của gã nhân viên đã trực ở quầy khi tôi đăng ký vào Guild lần đầu tiên. Ba ngày sau đó, các nhân viên khác đã đi làm lại đầy đủ, nhưng tôi vẫn cứ nhờ gã xử lý nhiệm vụ giúp mình. Bởi dù hay càu nhàu, Clayman thực chất làm việc rất đâu ra đấy.
“Dù sao cũng là công việc mà, có gì đâu chứ. Đừng có than vãn nữa.”
Chẳng có lý do gì khiến tôi không được phép đến đây cả.
“Vấn đề là tiếp tân vốn chẳng phải việc chính của tôi. Hôm diễu hành Dũng giả là vì đám nhân viên khác nghỉ hết nên thiếu người tôi mới phải ra ngồi đó thôi.”
Gã vừa uể oải xử lý nhiệm vụ vừa lẩm bẩm than thở. Trong lúc tôi đang định ậm ừ nghe gã trút bầu tâm sự như mọi khi, đột nhiên lối vào Guild trở nên ồn ào náo nhiệt.
“Có chuyện gì thế nhỉ?”
Clayman rướn người khỏi quầy nhìn ra phía cửa, tôi cũng ngoảnh lại xem trung tâm của sự hỗn loạn là gì. Và ở đó...
“Xin lỗi. Cho tôi đi qua được không?”
Vị nữ thần của lòng tôi – Cecilia đang đứng đó. Xung quanh vang lên những tiếng xì xào kinh ngạc kiểu như: “Tại sao Ngài Cecilia, đồng đội của Dũng giả lại ở một nơi như thế này?”. Không khí chẳng khác gì buổi hòa nhạc của idol kiếp trước.
Đến cả một kẻ lười biếng và luôn giữ nhịp độ chậm chạp như Clayman cũng thoáng chút dao động. Cô ấy chậm rãi bước về phía tôi.
“Xin lỗi vì bấy lâu nay đã không liên lạc gì với anh.”
Nhìn cảnh cô ấy cúi đầu tạ lỗi, tôi và đám mội viên xung quanh đều đứng hình. Chỉ duy có Clayman là vẫn giữ đôi mắt lờ đờ như cá chết, bình thản quan sát diễn biến sự việc.
“Chúng ta hãy tới nhà tôi để nói chuyện cụ thể nhé.”
Nói rồi cô ấy nắm lấy tay tôi vẫn còn đang ngẩn ngơ mà kéo đi. Cứ thế, tôi bị cô ấy lôi tuột ra khỏi Guild. Việc sảnh Guild sau đó đã náo động đến mức nào, có lẽ cũng chẳng quan trọng lắm.
Ra khỏi sảnh Guild, tôi được đưa lên một cỗ xe ngựa có vẻ như là xe của cô ấy. Gã phu xe nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại, nhưng sau khi được Cecilia giải thích, gã cũng cúi đầu chào. Đây là lần đầu tiên tôi được ngồi trên một cỗ xe ngựa đung đưa như thế này.
“Thực ra tôi đã định tới gặp anh sớm hơn, nhưng vì các buổi diễu hành và tiệc tùng cứ liên tục diễn ra nên mãi tới giờ mới thu xếp được thời gian.”
Cô ấy cúi đầu xin lỗi. Thực ra cô ấy chẳng cần phải làm vậy.
“Không sao, tôi cũng lần đầu tiên ra khỏi lâu đài và đang tận hưởng cuộc sống ở thế giới khác mà mình hằng mơ ước nên cô không cần bận tâm đâu.”
“Anh nói vậy thì tôi nhẹ lòng hơn rồi.”
Thấy cô ấy vẫn có vẻ hơi trầm xuống, tôi quyết định đổi chủ đề.
“Mà này, sao cô lại tìm thấy tôi hay vậy?”
“Lúc đầu tôi cũng không biết phải làm sao vì không biết hình dáng của anh sau khi cải trang. Vậy nên tôi đã thử tra cứu những người mới gia nhập Guild gần đây.”
Ra vậy, hẳn cô ấy đã phải tốn không ít công sức.
“Nhưng hóa ra tìm anh lại nhanh hơn tôi tưởng.”
Ơ, thế á?
“Anh chẳng thèm đổi tên, diện mạo cũng không thay đổi mấy. Rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì vậy?”
“Cô nói gì thế? Tôi đã thay đổi rất nhiều rồi còn gì.”
Diện mạo của tôi khi còn là Ma tộc vốn không giống quái vật cho lắm mà trông chẳng khác gì một con người có vẻ ngoài mờ nhạt. Những điểm cần chú ý duy nhất chỉ là cặp sừng uy nghi trên trán và đôi cánh đen sau lưng thôi.
“Tôi đã phải nghiến răng chịu đau để bẻ gãy sừng rồi vặt cả cánh đi đấy.”
Dù nếu muốn tôi vẫn có thể tái tạo lại chúng, nhưng hiện tại tôi đang cố ý ngăn chặn quá trình đó.
“Kể cả vậy thì toàn bộ tổ đội Dũng giả, bao gồm cả tôi, đều đã biết mặt anh rồi. Ít nhất thì anh cũng nên đeo thêm cái kính vào chứ.”
Trong khi chúng tôi vẫn đang mải tranh luận về chuyện cải trang của tôi, cỗ xe đột ngột dừng lại. Có vẻ đã tới đích, phu xe gọi chúng tôi, tôi liền bước xuống xe.
“Oa, to thật đấy.”
Hiện ra trước mắt tôi là một dinh thự vô cùng tráng lệ. Trước cổng có hai người lính đang canh gác. Tôi vừa định cùng cô ấy bước vào trong thì bị đám lính ngăn lại.
“Tiểu thư, mừng người đã về. Kẻ này là ai?”
Hai gã lính chĩa mũi thương về phía tôi. Này này, định làm thật đấy à?
“Bỏ thương xuống! Anh ấy là bạn của ta.”
Đám lính liền hạ vũ khí xuống. Dù trông vẫn có vẻ hậm hực nhưng có lẽ bọn chúng không dám cãi lời Cecilia. Cảm nhận được ánh mắt của đám lính đang găm chặt vào mình, tôi theo chân Cecilia bước vào bên trong dinh thự.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
