Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 36: Tôi nghe chuyện xưa của đôi vợ chồng

Chương 36: Tôi nghe chuyện xưa của đôi vợ chồng

“Hôm qua, nghe tin một người quen ở Guild nhập viện nên anh đã đến thăm. Hóa ra gã chính là chồng của cô Sophia đấy.”

Tôi kể lại chuyện xảy ra ngày hôm qua cho hai người họ nghe, thầm hy vọng sẽ được nghe thêm mấy chuyện thú vị từ phía họ.

Từ quá trình Clayman nhập viện cho đến tận lúc gã phô diễn cái bầu không khí mặn nồng đến mức dư thừa rồi ra về. Thế nhưng, càng kể tôi lại càng thấy uất ức thay cho chính mình, cơn bực bội cứ thế dâng trào.

Cái gã Clayman đó mà cũng kết hôn được sao. Lại còn đang chung sống hạnh phúc bên cô Sophia nữa chứ.

Trong khi tôi đến một cô bạn gái còn chưa có nổi.

Vì cơn giận vô lý quá mức đó mà tôi vô thức trở nên hùng hồn, khiến cả hai người họ cứ tròn mắt nhìn tôi đầy thắc mắc. Sau khi tôi kết thúc câu chuyện, Cecilia mới mở lời.

“Thực ra hôm qua em cũng có nói chuyện với cô Sophia. Hình như lúc đó Happiness-chan cũng ở đó đúng không?”

Happiness gật đầu xác nhận.

“...Ngay sau khi bị Maid trưởng mắng.”

“À…”

Hèn chi, hôm qua vụ trốn việc bị bại lộ nên con bé bị lôi cổ về mà. Nhìn biểu cảm của Happiness, chắc hẳn con bé đã bị giáo huấn một trận ra trò.

Chắc là vì muốn nhanh chóng đi “hâm nóng tình cảm” với Clayman mà bị Happiness làm chậm trễ nên cô Sophia đã trút giận lên con bé. À không không, với tính cách của cô Sophia thì chắc không có chuyện đó đâu… nhỉ? Trong lúc tôi còn đang lo hão như vậy, Cecilia bắt đầu kể về chuyện ngày hôm qua.

“Hôm qua sau khi ăn sáng xong, em đang ngồi tổng hợp lại báo cáo về vụ ở thôn Dagaz. Định ra sân trong dinh thự đi dạo một chút cho khuây khỏa thì…”

Cô ấy bắt gặp cô Sophia đang đứng mắng Happiness với khuôn mặt không cảm xúc như mọi khi ở ngay sảnh chính. Happiness thấy Cecilia đi ngang qua liền dùng ánh mắt cầu cứu kịch liệt.

Với bản tính dịu dàng, Cecilia không thể làm ngơ nên đã đứng ra can ngăn.

“Cô Sophia ơi? Cháu nghĩ cô nên tha cho Happiness-chan được rồi đấy ạ…”

Nghe tiếng của Cecilia, cô Sophia xoay người lại và cúi chào một cách thanh lịch.

“Chào buổi sáng, tiểu thư. Tuy nhiên, vì Happiness đã tự ý bỏ việc để đi chơi chỗ Ngài Youki nên tôi cần phải nhắc nhở cô bé nghiêm khắc.”

Trước những lời đanh thép đó, Cecilia cũng cứng họng chẳng biết nói gì thêm. Điểm tựa cuối cùng là Cecilia cũng bị cô Sophia thuyết phục hoàn toàn, khiến Happiness rơi vào tuyệt vọng.

Kết cục là bài giáo huấn kéo dài thêm năm phút nữa, không hiểu sao Cecilia cũng đứng lại đó chịu trận luôn. Năm phút đó đối với cả Happiness lẫn Cecilia chắc hẳn là dài như cả thế kỷ.

“Phù… hôm nay tới đây thôi. Lần sau hãy chú ý đấy nhé.”

“Vâng.”

Cecilia kể rằng lúc đó cô ấy đã nhìn Happiness với vẻ mặt đầy thương cảm vì con bé trông như bị rút hết linh hồn.

Mà, tự làm tự chịu thôi, em không cần phải ái ngại quá đâu Cecilia.

“Nào, tôi phải khẩn trương thôi.”

“Hôm nay cô có việc gì bận sao ạ?”

Thấy cô Sophia có vẻ vội vàng, Cecilia tưởng trong nhà có việc gì nên đã hỏi vậy.

“Dạ không, vốn dĩ hôm nay tôi đã xin nghỉ phép rồi.”

Cecilia nghĩ chắc vì mình đưa Teal-chan về nên mới khiến khối lượng công việc tăng lên làm cô Sophia vất vả, cô ấy định cúi đầu xin lỗi thì…

“Tiểu thư không có lỗi gì cả nên đừng bận tâm ạ… Kẻ có lỗi là…”

Cô Sophia liếc xéo Happiness một cái khiến con bé sợ hãi co rúm người lại. Đúng là không tài nào chịu nổi cái nhìn sắc lẹm từ một cựu mạo hiểm giả hạng A mà.

“Thôi mà cô, Happiness-chan cũng biết lỗi rồi.”

Thấy Happiness sắp bị mắng tiếp, Cecilia lại ra sức dỗ dành cô Sophia. Nhờ sự thuyết phục của Cecilia, cô Sophia mới sực nhớ ra mình đang vội.

“Phải rồi nhỉ. Cô bé cũng có vẻ hối lỗi rồi, vả lại tôi cũng phải nhanh chóng đến viện trị liệu nữa.”

“Viện trị liệu? Cô Sophia thấy không khỏe ở đâu ạ!?”

Cecilia hốt hoảng hỏi dồn dập vì tưởng cô Sophia ngã bệnh. Cô ấy cứ đinh ninh là vì sức khỏe không tốt nên cô Sophia mới nghỉ phép, vậy mà vẫn gượng dậy đến dinh thự làm việc.

“Tiểu thư bình tĩnh lại đi ạ. Tôi rất khỏe. Tôi chỉ đi đón chồng mình thôi.”

“Chồng cô ạ? Xin lỗi cô, cháu lỡ hiểu lầm. Phải rồi, cô Sophia đã kết hôn rồi nhỉ. Cô bảo đi đón là sao ạ…?”

“Chồng tôi vừa gặp chấn thương nặng, phải mất cả tháng mới bình phục.”

Cô ấy vẫn dùng tông giọng bình thản như mọi khi để kể, nhưng Cecilia thì kinh ngạc đến mức thốt lên:

“Ôi trời, chuyện đó nghiêm trọng lắm đấy ạ! Đã có chuyện gì xảy ra vậy cô!?”

Cecilia đã nghe dì Seria kể sơ qua về việc cô Sophia từng là mạo hiểm giả, và đã kết hôn với người cộng sự hồi ở Guild là Clayman. Thế nên khi nghe một kỵ sĩ cựu hạng A như Clayman bị thương nặng, cô ấy nghĩ chắc hẳn đã có một biến cố kinh thiên động địa nào đó xảy ra.

Thấy Cecilia hốt hoảng như vậy, cô Sophia nhận ra mình vừa nói hớ nên đành đính chính lại:

“Chính xác thì phải nói là do tôi gây ra mới đúng ạ.”

“...Hả?”

Happiness, kẻ nãy giờ vẫn đang làm phông nền, cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.

Nếu là tôi ở đó, chắc tôi cũng sẽ có phản ứng y hệt thôi.

“Ờm… nghĩa là sao ạ?”

“Giải thích.”

Cecilia sau khi lấy lại bình tĩnh liền yêu cầu một lời giải thích. Happiness dù vẫn còn sợ nhưng vì tò mò nên cũng hóng chuyện theo.

“Vì không có nhiều thời gian nên tôi sẽ nói ngắn gọn. Vào ngày kỷ niệm ngày cưới, anh ta dám bỏ tôi ở nhà một mình rồi đi biệt tăm đến sáng mới vác mặt về. Vì quá bực mình nên tôi đã tẩn cho anh ta một trận ra bã.”

“Ờm… thì ra là vậy…”

“Cạn lời.”

Đáng lẽ đây là đoạn phải nhảy vào bắt bẻ dữ dội, nhưng không hiểu sao cả hai người họ đều không dám ho he một câu nào với cô Sophia. Happiness thì không nói, ngay cả Cecilia cũng chịu thua luôn sao.

“Nhưng mà, lý do anh ta về muộn là vì mải mê đi tìm quà tặng tôi. Đúng là cái đồ ngốc, thật chẳng giống ai.”

Cecilia kể rằng lúc nói câu đó, cô ấy chắc chắn đã thấy cô Sophia mỉm cười nhẹ. Sau đó cô Sophia chào tạm biệt hai người rồi nhanh chóng rời khỏi dinh thự trong bộ đồ hầu gái.

“Đó là toàn bộ chuyện đã xảy ra hôm qua ạ.”

“Ừ, vậy là anh hiểu rồi. Tóm lại là hai vợ chồng cô Sophia và Clayman vẫn mặn nồng lắm.”

Cái kiểu “tsundere” gì thế này!? Tôi thực sự rất muốn biết nếu hôm đó Clayman mua được quà và mang về đúng lúc thì chuyện gì sẽ xảy ra đấy.

“Happiness, hôm nay em chưa gặp cô Sophia à?”

“Gặp rồi.”

“Thế nào?”

“Đáng sợ lắm.”

Ơ? Tôi cứ ngỡ sau khi chăm sóc Clayman thì tâm trạng cô ấy phải tốt lên chứ. Chẳng lẽ cái gã Clayman đó lại gây thêm họa gì rồi?

“Cứ cười khúc khích suốt.”

“...”

Hóa ra là tâm trạng cô ấy đang cực kỳ tốt à. Nụ cười của cô Sophia mà khiến cả Happiness cũng phải thấy sợ. Tôi cũng muốn diện kiến thử một lần xem sao.

Nghĩ đến đó, tôi chợt nhận ra mình vẫn chưa nghe được điều quan trọng nhất. Chuyện thời mạo hiểm giả của họ!

Mấy chuyện tình cảm sến súa kia nghe thế đủ rồi. Cái tôi muốn nghe là những chiến tích kỳ quặc thời hai người đó còn tung hoành cơ.

“Cecilia này, em có bao giờ nghe kể về thời mạo hiểm giả của cô Sophia chưa?”

“Đột ngột quá nhỉ. À, em có nghe mẹ kể qua vài chuyện đấy ạ.”

“Kể đi kể đi!”

“Mau tung chuyện hay ra đây!” – Tôi giục giã Cecilia. Thấy bộ dạng như trẻ con của tôi, Cecilia khẽ mỉm cười khúc khích.

“Vậy em kể nhé.”

“Thôi được rồi… Cecilia.”

Nhìn ra ngoài trời thì nắng đã tắt hẳn. Từ nãy đến giờ, tôi ngồi nghe Cecilia kể về những giai thoại của “Cặp đôi uể oải vô đối” mà quên cả ăn uống. Thế nhưng.

“Tại sao kết cục câu chuyện nào cũng toàn là mấy trò sến súa hết vậy hả trời.”

“Em… em xin lỗi.”

Cecilia lí nhí xin lỗi. Nhưng tôi đâu có trách cô ấy, Cecilia không có lỗi gì nên tôi bảo cô ấy không cần phải xin lỗi nữa. Happiness thì đã chán nghe từ giữa chừng và đang ngủ ngon lành trên giường của tôi.

“Hai cái người đó bị làm sao vậy không biết.”

Ví dụ như chuyện hồi hai người mới gặp nhau chưa được bao lâu.

Dù đã lập đội nhưng cô Sophia vẫn thấy bất an. Trước khi bắt cặp với Clayman, cô ấy từng tham gia vài tổ đội khác. Thế nhưng ngày xưa cô Sophia sống rất cảm tính, chẳng bao giờ chịu phối hợp với đồng đội. Kết cục là với thực lực của mình, cô Sophia có thể hoàn thành nhiệm vụ mà không một vết xước, nhưng đồng đội thì toàn bị thương nặng.

Họ đổ lỗi cho cô Sophia vì chọn nhiệm vụ không phù hợp với cả đội, thế là cô ấy bị đuổi khỏi nhóm hết lần này đến lần khác.

Thế nhưng, Clayman dù mồm thì kêu oải, kêu phiền, nhưng nhiệm vụ nào cô Sophia chọn gã cũng lẳng lặng đi theo.

Sau một tháng bắt cặp, khi hai người đang ngồi đối diện nhau dùng bữa tại quán rượu của Guild.

“Nếu thấy phiền phức đến vậy, hay là chúng ta giải tán đi?”

Sophia-san vì nghĩ mình đang ép buộc Clayman nên đã chủ động đề nghị chia tay. Clayman nốc cạn ly rượu, đặt mạnh xuống bàn rồi nhìn thẳng vào mắt cô Sophia:

“Làm nhiệm vụ thì đúng là phiền thật, nhưng ở bên cạnh Sophia thì không hề thấy phiền chút nào, nên không giải tán gì hết.”

Gã đã nói như vậy đấy. Và thế là trái tim cô Sophia bắt đầu loạn nhịp. Cái quái gì thế này!?

Hay như chuyện về nguồn gốc cái danh hiệu “Cặp đôi uể oải vô đối”.

Từng có một lũ lưu manh to gan lớn mật dám đến tán tỉnh cô Sophia. Trong lúc Clayman rời khỏi bàn vài phút để đi giải quyết nỗi buồn, ba gã say rượu bước vào Guild và bắt đầu trêu ghẹo cô Sophia.

Chúng trưng ra bộ mặt dâm đãng rồi buông lời tán tỉnh bẩn thỉu.

“Có chuyện gì sao? Các anh có việc gì cần nhờ à?”

Sophia-san đáp lại bằng tông giọng bình thản như đang nói chuyện với người bình thường. Cái thái độ không hề sợ hãi cũng chẳng buồn phản kháng đó khiến lũ lưu manh chùn bước, đúng lúc đó Clayman quay lại.

“À—, gì đây, tán gái à… Oải quá đi. Phiền phức thật đấy, Sophia qua đây đi, chúng ta đổi sang quán khác uống.”

Bình thường thì người ta phải lao vào cứu mỹ nhân, vậy mà gã chỉ đứng đó vẫy tay gọi cô Sophia. Cô Sophia lập tức lách qua đám lưu manh để chạy về phía Clayman.

“Đành vậy. Chúng ta đi đâu đây anh?”

Lũ lưu manh đời nào để họ đi dễ dàng như vậy, chúng lao tới định giữ hai người lại.

“À—, đã bảo oải lắm rồi mà, phiền chết đi được, thôi ngay cái trò đó đi giùm cái…”

Clayman túm vai mấy gã đó, dùng sức ấn chúng ngồi xuống ghế để kết thúc vụ náo loạn cho nhanh. Chắc là vì gã thấy đánh nhau phiền phức quá mà. Kẻ nào ngoan cố quá thì bị cô Sophia tặng cho một cú đá bay thẳng ra cửa.

Nhân viên Guild chứng kiến cảnh tượng đó, kết hợp cái vẻ uể oải lười biếng của Clayman với sức mạnh của cô Sophia, thế là cái danh hiệu “Cặp đôi uể oải vô đối” ra đời.

Nếu chỉ có thế thì đúng là một câu chuyện hay. Nhưng đoạn kết của nó mới thực sự gây ức chế: Sau đó hai người chuyển sang một quán rượu khác, vừa uống vừa càm ràm về lũ lưu manh lúc nãy, và Clayman đã nói:

“Thật tình, lũ phiền phức. Tôi chỉ muốn dành trọn thời gian quý báu này để ở bên Sophia thôi mà.”

Sến súa phát nớnnnnn!

Ngày xưa chắc gã tự luyến lắm, kiểu như ta là kẻ mạnh nhất thế giới ấy. Clayman bây giờ đúng là đã trưởng thành hơn nhiều rồi. Vạn tuế Phó Hội trưởng lười biếng.

“Vậy, em cũng xin phép về đây ạ. Happiness-chan, dậy mau em.”

Cecilia lay người Happiness đang ngủ trên giường.

“Xong rồi à?”

Cecilia dắt theo Happiness vẫn còn đang ngái ngủ tiến về phía cửa phòng.

“Vậy em về nhé. À, nhắc mới nhớ, có thể sắp tới anh Youki sẽ phải vào lâu đài Clarines một chuyến đấy ạ.”

“Hả?”

“Chỉ là 'có thể' thôi ạ. Vậy nhé, chào anh.”

Cecilia ra về mà chẳng thèm giải thích thêm câu nào. Tại sao tôi lại phải vào lâu đài!? Trong khi tôi còn đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, thì vài ngày sau đó, lệnh triệu tập vào lâu đài đã thực sự được gửi tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!