Chương 37: Tôi đã đến lâu đài
“Ờm… cho hỏi vị này là ai ạ?”
Vài ngày sau khi tôi cùng Cecilia và Happiness chứng thực được độ “mặn nồng” của vợ chồng Clayman và Sophia-san.
Hôm nay, trong lúc đang chuẩn bị đồ đạc để đến Guild nhận nhiệm vụ như mọi khi, tôi bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa cộc cộc. Ra mở cửa thì thấy một người lính mặc giáp sắt, đội mũ bảo hiểm và đeo kiếm bên hông đang đứng đó.
“Ngài là Youki-sama đúng không ạ? Rất vui được gặp ngài. Tôi là Kaito, thuộc Đoàn kỵ sĩ số 3 của Vương quốc Clarines.”
“Hả, chào cậu.”
Tôi khẽ cúi đầu đáp lễ người lính đang chào hỏi một cách lịch sự. Kaito à… mà kỵ sĩ của lâu đài tìm tôi có việc gì nhỉ?
Hay là Duke lại gây ra họa gì rồi? Khả năng đó là cực cao. Tuy nhiên, sau khi nghe người lính giải thích, có vẻ như đích thân nhà vua có việc cần gặp tôi. Họ muốn tôi cùng đến lâu đài ngay bây giờ.
Nhắc mới nhớ, hôm trước Cecilia cũng có nói có thể tôi sẽ phải vào lâu đài một chuyến. Việc phải vào tận hoàng cung khiến tôi lo sốt vó, không biết mình có lỡ tay làm gì sai không. Dù không nhớ ra mình đã gây họa gì, nhưng từ chối kỵ sĩ hoàng gia chắc chắn là không ổn, cộng thêm việc xe ngựa đã chờ sẵn ở cổng nên tôi đành chấp nhận đi theo.
“...Hửm?”
Vừa ra khỏi quán trọ, tôi thấy một cỗ xe ngựa quen thuộc đang đậu sẵn. Đó là xe của nhà Aquarein. Điều đó có nghĩa là…
“Youki-san.”
Vừa bước lên xe, đúng như dự đoán, Cecilia đã ở đó. Và cả…
“Đội trưởng ơi~ lâu rồi không gặp~”
Chẳng hiểu sao thằng nhóc Seek cũng đi cùng. Cái bầu không khí u ám của nó hôm trước biến đâu mất tiêu rồi. Seek đã trở lại với vẻ hoạt bát thường ngày mà tôi biết. Chắc chắn là nhờ công lao của dì Seria rồi. Thật mừng vì nó đã lấy lại tinh thần.
“Đội trưởng ngốc nghếch~ Đội trưởng nhát gan~ Đội trưởng hèn nhát~”
Có lẽ cứ để nó u sầu thêm một chút nữa thì tốt hơn. Vực dậy tinh thần xong là cái độ phiền phức của nó còn tăng gấp bội. Dù không gian xe ngựa khá chật hẹp nhưng nó vẫn thản nhiên leo lên đầu tôi ngồi, cười đùa hớn hở.
“Này, đừng có ngồi lên đầu anh!”
“Tại ngồi đây êm lắm nên em không xuống đâu~”
“Êm cái con khỉ! Mau xuống ngay cho anh nhờ!”
Nhìn một Seek đang “bung lụa” hết cỡ và một tôi với vẻ mặt khó ở, Cecilia chỉ mỉm cười dịu dàng đứng nhìn. Thay vì đứng nhìn thì em nhắc nhở nó giúp anh một câu không được sao. Trong lúc chúng tôi còn đang chí choé, cỗ xe ngựa đã bắt đầu khởi hành hướng về phía lâu đài.
Trong cỗ xe ngựa đung đưa, tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh vương đô đã dần trở nên quen thuộc. Kết cục là Seek vẫn cứ ngồi lì trên đầu tôi. Dù tôi có nói thế nào nó cũng nhất quyết không xuống nên tôi đành bỏ cuộc. Thôi thì cái cảm giác này cũng lâu rồi mới thấy lại, coi như cũng tạm được.
Mà, khi tới lâu đài Clarines thì chắc chắn phải bắt nó xuống thôi. Nhắc mới nhớ…
“Mà này, sao anh và Seek lại bị lâu đài triệu tập vậy? Cả hai đứa anh đều không nhớ là mình đã làm gì để bị gọi vào cung cả.”
Tôi chỉ tay vào cái thằng nhóc đang ngồi trên đầu mình. Dựa vào giọng điệu hôm trước, tôi chắc chắn Cecilia biết gì đó nên yêu cầu một lời giải thích.
“Vâng, quả thực em cần phải giải thích cho anh rõ.”
Cecilia gật đầu và bắt đầu trình bày lý do chúng tôi phải vào lâu đài lần này.
“Anh Youki, Seek-kun và em, cả ba đã cùng đến thôn Dagaz đúng không? Vì công việc của em.”
“Ờ, đúng là có đi.”
Chuyện đó vẫn còn khá mới mẻ trong ký ức nên tôi không thể nào quên được.
“Anh vẫn nhớ như in cảnh mình đi hỗ trợ chữa trị mà chỉ toàn các cụ già tìm đến chỗ anh thôi đấy.”
Trong khi chỗ Cecilia thì toàn mấy gã đàn ông si tình, chỗ Seek thì toàn các cô nàng mắt hình trái tim bao quanh, còn tôi thì chỉ đón tiếp toàn các cụ ông cụ bà hiền hậu. Cái ký ức đó tôi chẳng thể nào quên nổi.
À, nhắc mới nhớ lúc đó có mấy tên dân làng ngu ngốc cứ nhìn Cecilia bằng ánh mắt dâm đãng hoặc buông lời tán tỉnh, anh đã bí mật dùng ma thuật để trừng trị tụi nó rồi đấy. Tất nhiên là giấu kín với cả em lẫn trưởng làng. May mà hôm đó sơn tặc tấn công nên mọi chuyện cũng trôi vào quên lãng, nhẹ cả người.
“A, ha ha, cũng có chuyện đó nữa sao ạ. Nhưng mà còn—”
“Nhắc mới nhớ, tụi mình cũng gặp Teal-chan và tên Gargoyle-đần ở thôn Dagaz nữa nhỉ~”
Thằng nhóc Seek đang ngồi trên đầu tôi đột ngột xen vào câu chuyện. Chắc là vì ngồi trong xe ngựa buồn chán quá, ngắm cảnh mãi cũng ngán nên nó mới tìm chuyện để nói.
“Gargoyle-đần là sao hả?”
Guy mà nghe thấy là gã nổi điên cho xem. Mà chắc Teal-chan còn nổi điên hơn nữa ấy chứ.
“Thì gã đó ngốc thật mà~”
Chắc nó lại nhớ tới giai thoại ngủ quên ở tàn tích của Guy nên mới cười nắc nẻ như vậy. Làm ơn đừng có vừa ôm bụng cười vừa ngồi trên đầu người khác thế chứ.
“Đúng là nghe chuyện đó thì thấy gã cũng hơi ngốc thật, nhưng mà…”
Teal-chan thì không hề biết câu chuyện Guy trở thành Vệ thần của làng như thế nào. Mà dù có nghe xong, chắc cô bé cũng sẽ diễn giải sai kiểu: “Quả không hổ danh Vệ thần đại nhân. Vì muốn bảo vệ làng mà Ngài đã nhất quyết không quay về tàn tích mà mình vốn phải canh giữ bấy lâu nay.”
Lúc đầu mới gặp tôi cứ ngỡ Teal là một cô bé thanh tú, điềm đạm và thông tuệ, đúng chuẩn một thiếu nữ văn chương. Ai dè hễ cứ nhắc tới Guy hoặc ở cạnh Guy là em ấy lại “mất kiểm soát”, nên lúc nào cũng phải để mắt tới. Guy thì có vẻ cũng chẳng thực sự ghét bỏ gì nên tôi cũng chẳng biết nói sao.
“Đúng không nè? Ôi trời ơi, thật sự là hài hước quá đi, cái tên Gargoyle-đần đó~”
“Này này… cười nhạo người ta thế là bất lịch sự lắm đấy.”
“Đội trưởng cũng đang cười còn gì~”
“Hự.”
Bị nó nói trúng tim đen, tôi cứng họng. Quả thực mỗi lần nghe lại chuyện của Guy, tôi vẫn không tài nào nhịn cười được. Trong lúc tôi đang bị thuộc hạ cũ – mà lại còn là một đứa nhóc như Seek – dồn vào thế bí, Cecilia khẽ lên tiếng với vẻ dè dặt.
“Ờm… cho em tiếp tục câu chuyện được không ạ?”
“ “A…” ”
Tôi và Seek mải mê tán dóc mà quên mất việc quan trọng nhất là nghe Cecilia giải thích. Cecilia khẽ cười gượng nhìn chúng tôi. Thật là tệ hại, rõ ràng mình là người yêu cầu giải thích mà lại tự tiện đi buôn chuyện với Seek.
“Xin lỗi em nhé Cecilia. Nào, cả Seek nữa.”
“Chị Cecilia ơi~ em xin lỗi ạ.”
Tôi lôi thằng nhóc xuống khỏi đầu, bắt nó ngồi seiza và cúi đầu tạ lỗi. Tất nhiên tôi cũng cúi đầu theo.
“Không sao đâu, em không để bụng chuyện đó đâu ạ. Hai người ngẩng đầu lên đi.”
Được Cecilia dịu dàng tha lỗi, tôi mới dám ngẩng mặt lên. Thật may vì cô ấy không giận. Dự định sau này sẽ tỏ tình lại mà giờ bị ghét thì coi như hỏng bét. Chẳng biết bao giờ tôi mới có thể nói ra lời yêu chân thành đó một lần nữa đây? Mà thôi, chuyện đó tính sau, giờ phải nghiêm túc lắng nghe Cecilia đã.
“Vậy em xin tiếp tục. Việc chữa trị cho dân làng hay tiêu diệt sơn tặc ở thôn Dagaz thực ra cũng không đến mức phải báo cáo lên lâu đài. Cả chuyện của Ngài Guy nữa, Ngài ấy không hề có ý định tấn công con người, nói thật thì chỉ cần giấu kín đi là sẽ không có vấn đề gì cả.”
Nghe một cựu thành viên đội Dũng giả như Cecilia nói về việc che giấu sự tồn tại của ma vật khiến tôi hơi lo lắng. Nhưng nghĩ kỹ lại, Cecilia cũng hay làm mấy chuyện tương tự mà. Duke, Happiness rồi cả Seek nữa. Và đỉnh điểm chính là việc cô ấy đã khuyên một Ma tộc như tôi nên sống dưới danh nghĩa con người.
Đúng như Cecilia nói, miễn là không bị lộ thì chẳng sao cả, vả lại tôi và đám Duke cũng chẳng có ý định làm điều gì xấu. Còn một chuyện nữa ở thôn Dagaz là…
“Lẽ nào là về gã Dũng giả lố bịch kia?”
Nghe thấy từ “Dũng giả”, Seek khẽ rùng mình. Có vẻ nó cũng đã nhớ lại chuyện đó. Chuyện nó đã chẳng thể bảo vệ được Guy ngay trước mắt mình, và dù đã chiến đấu hết mình nhưng vẫn bị đánh bại một cách tuyệt vọng. Dù đã lấy lại tinh thần nhưng vết thương lòng chắc chắn vẫn chưa lành hẳn. Tôi đưa tay xoa nhẹ đầu nó.
“Em không sao đâu Đội trưởng. Em ổn rồi mà~”
Vừa mới run rẩy cúi mặt xuống, Seek đã ngẩng lên và trưng ra nụ cười ngây thơ như mọi khi. Có vẻ tôi đã lo hão rồi. Seek thực sự đã vượt qua được nó. Quả nhiên giao nó cho dì Seria là quyết định đúng đắn nhất.
“Seek-kun, em thực sự ổn chứ?”
Cecilia cũng lo lắng hỏi thăm, nhưng…
“Vâng, em đã quyết định rồi, em sẽ trở nên thật mạnh mẽ để không thua bất kỳ ai nữa~. Nên em không sao đâu ạ~. Với cả, dì Seria đã hứa với em là khi nào em mạnh lên, dì sẽ để em đi 'nghiền nát' gã đó mà.”
Seek hứa hẹn màn phục thù bằng một nụ cười rạng rỡ cùng những ngôn từ sặc mùi bạo lực. Không biết dì Seria đã hứa hẹn cái kiểu gì với thằng nhóc này nữa đây? Tôi tò mò lắm nhưng nếu hỏi bây giờ chắc chắn câu chuyện lại bị lái đi hướng khác, nên tôi đành nén lại và bảo Cecilia tiếp tục.
“Đúng như anh Youki nói, đó là về Dũng giả Mirror của Đế quốc Galis. Việc hắn ta xâm nhập vào Vương quốc Clarines để hoạt động gián điệp là chuyện bắt buộc phải báo cáo lên lâu đài.”
“Ờ, đúng là vậy thật.”
Dù có thế nào đi nữa thì cũng có những chuyện không thể che giấu. Nếu không báo cáo về gã, lỡ như chúng ta bị gài bẫy hay vu khống mà không hay biết, chiến tranh có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Hơn nữa, việc chúng đang sản xuất hàng loạt cái gọi là Ma vũ khí nhân tạo cũng là thông tin vô cùng quý giá cho Vương quốc Clarines. Với cương vị của mình, Cecilia không thể không báo cáo chuyện này. Vấn đề là…
“Em đã báo cáo về bọn anh đến mức độ nào rồi?”
Chuyện này chắc chắn sẽ nảy sinh nhiều rắc rối khi báo cáo. Đầu tiên là về Guy – con Gargoyle bị Mirror tấn công, rồi cả tôi và Seek nữa. Và quan trọng nhất là làm sao chúng tôi hạ gục được gã. Nếu báo cáo về thanh ma kiếm nhân tạo Magic Eater, việc một người chuyên dùng ma thuật như Cecilia hạ gục gã sẽ rất khó tin, còn nếu để lộ thân phận của tôi thì lại càng nguy hiểm…
“Thực sự là rất vất vả đấy ạ. Nhưng em đã cố gắng hết sức để suy tính rồi. Do đó, thân phận thật của anh và Seek-kun đã được giữ kín, hai người cứ yên tâm nhé.”
Có vẻ cô ấy đã dàn xếp ổn thỏa. Nhưng cô ấy đã báo cáo như thế nào nhỉ? Cecilia đưa cho tôi một tờ giấy ghi nội dung báo cáo, tôi liền đọc thử.
Trong đó hoàn toàn không nhắc gì tới Guy. Báo cáo ghi rằng trong lúc tôi, Cecilia và Seek đang đi tiêu diệt sơn tặc thì tình cờ bắt gặp Mirror đang khoái chí sát hại ma vật. Gã đã tự thú nhận mình đến Vương quốc Clarines để hoạt động gián điệp, và thế là một trận chiến nổ ra. Sau khi vượt qua những đòn tấn công từ nhiều loại ma vũ khí nhân tạo khác nhau, chúng tôi đã dồn được gã vào đường cùng và đẩy gã xuống sông.
“Thế này là ổn rồi sao?”
“Tạm thời là vậy ạ.”
Dù có trộn lẫn vài phần sự thật vào đó nhưng tôi vẫn thấy lo lắng không biết liệu có lừa được họ hay không. Cecilia có vẻ tin là mọi chuyện đã ổn, nhưng tôi vẫn không khỏi băn khoăn. Riêng thằng nhóc Seek, thấy chuyện đau đầu đã xong, nó lại bắt đầu leo trèo lên người tôi rồi chễm chệ ngồi lên đầu.
Thôi thì giờ mặc kệ nó luôn vậy. Tôi đang cảm thấy bất an tột độ không biết chuyện gì đang chờ đón mình khi vào lâu đài. Cecilia cũng bảo chỉ được triệu tập vào lâu đài chứ cũng không rõ cụ thể phải làm gì. Giữa mớ bòng bong lo âu của tôi và Cecilia, cỗ xe ngựa đã lặng lẽ tiến vào khuôn viên Lâu đài Clarines từ lúc nào không hay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
