Chương 41: Tôi đi nhờ tư vấn
“Cecilia...”
Dưới bầu trời nhuộm đỏ rực bởi ánh hoàng hôn. Giữa đồng cỏ mênh mông bát ngát, tôi và Cecilia đang đứng bên nhau.
“Cái này... em có thể nhận nó giúp anh được không?”
Tôi lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ hình vuông và mở nắp. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương với thiết kế giản đơn nhưng tinh tế.
“Youki-san... chuyện này là sao!?”
Gương mặt Cecilia hiện rõ sự kinh ngạc đan xen với niềm hạnh phúc vỡ òa. Tôi dùng giọng nói run rẩy để thốt ra tâm ý bấy lâu nay của mình.
“A-Anh muốn em kết hôn với anh.”
Dù rất khó khăn để thốt nên lời, nhưng cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành màn cầu hôn. Cecilia nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn niềm vui rồi lao tới ôm chầm lấy tôi.
“Em đồng ý ạ.”
Lời thì thầm bên tai ấy, có lẽ cả đời này tôi cũng không bao giờ quên được. Cuối cùng tôi cũng đã chạm tay tới cái đích cuối cùng. Hạnh phúc đến mức cảm giác như lồng ngực sắp nổ tung. Giữa lúc đang lâng lâng trên chín tầng mây vì nhận được câu trả lời như ý, tôi chợt nhận ra khuôn mặt của Cecilia đã ở ngay sát phía chính diện.
“Chúng ta... hôn nhau nhé?”
Cecilia đỏ mặt, thẹn thùng quay đi chỗ khác. Trong thoáng chốc, tôi có ảo giác như toàn bộ chức năng não bộ của mình đã ngừng hoạt động. Khi tôi còn đang đứng hình, Cecilia khẽ nhắm mắt và ngẩng mặt lên.
Kể từ kiếp trước cho đến tận bây giờ, một kẻ chưa từng biết mùi vị của nụ hôn là gì như tôi có chút hoảng loạn, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh để đáp ứng. Tôi vòng tay qua lưng Cecilia, khẽ ôm lấy cô ấy và đưa môi lại gần.
Thật không ngờ mình lại có thể hôn được người con gái mình yêu, chuyện này cứ như là—— một giấc mơ vậy.
“Ơ kìa?”
Mở mắt ra, Cecilia không còn ở đó nữa, thay vào đó là cái trần nhà quen thuộc. Tôi đang nằm ngửa và cảm nhận được sự êm ái của chiếc giường, nhìn quanh một lượt thì đây chính là cái khung cảnh quen thuộc mỗi ngày.
Hành lý và ghế ngồi bị vứt lộn xộn trên bàn. Ở góc phòng là con Gargoyle Guy phiên bản Thần Vệ Nữ Milo.
Sau khi phân tích những điều trên, tôi nhận ra toàn bộ những gì vừa trải nghiệm đều là——
“MƠ ÀAAAAAA!?”
Tôi trải qua cảm giác tuyệt vọng lớn nhất kể từ khi chuyển sinh đến nay, lăn lộn vật vã trên giường. Phải rồi, hôm qua tôi vừa mới bị dì Seria ban lệnh cấm gặp Cecilia trong vòng nửa tháng mà.
Làm sao mà có chuyện như trong mơ được cơ chứ. Ngay cả việc còn chưa chính thức hẹn hò thì lấy đâu ra mà cầu hôn đột ngột như thế, tình tiết nhảy vọt quá rồi đấy!
“Tại sao mình lại mơ một giấc mơ vừa hạnh phúc nhưng thời điểm thì lại bất hạnh thế này chứ?”
Rõ ràng là không thể gặp Cecilia suốt nửa tháng, vậy mà ngay ngày đầu tiên đã mơ thấy giấc mơ ngọt ngào như được sắp đặt thế này là sao. Tôi vắt óc suy nghĩ với cái đầu hoàn toàn không chút tỉnh táo. Và rồi, tôi đã tìm ra một câu trả lời duy nhất.
“GUYYYYYY!”
Tôi túm lấy thân hình của Guy và lắc mạnh. Đừng có giả bộ ngủ, anh mày không dễ bị lừa đâu.
“Hừm, cái gì thế tên nhóc kia, ồn ào quá đấy. Để yên cho ta nghỉ... Ơ kìa cái gì đây!?”
“Mày bảo ai ồn ào hả con kia! Mày đã niệm Nightmare Sleep lên tao đúng không!?”
Guy lộ rõ vẻ hoang mang, nhưng chắc chắn là gã đang giả nai, tuyệt đối là vậy.
“Này này, bình tĩnh lại coi! Đã có chuyện gì xảy ra.”
“Đừng có mà chối quanh. Vào cái lúc này thì làm sao tao mơ thấy cái đó được! Chắc chắn là mày muốn chơi đểu nên mới cho tao thấy giấc mơ đó đúng không?”
“Hả!? Ngươi đang nói cái quái gì thế. Ta không hề làm chuyện đó...”
“Khốn kiếp. Dám chơi khăm anh mày hả! Để đáp lễ, anh mày sẽ biến mày thành cái hình dạng quái đản nhất trần đời cho mầy xemmm!”
“DỪNG LẠI NGAYYYYY!”
Tôi dùng ma thuật thổ như mọi khi để thay đổi hình dạng của Guy. Lần này tôi làm một cách hoàn toàn cẩu thả, đến mức nếu mười người nhìn vào thì cả mười đều sẽ phán đây là một tác phẩm thất bại thảm hại.
Mười phút sau. Sau khi đã lấy lại bình tĩnh và nghe Guy giải thích, tạm thời tôi cũng cảm thấy hơi hối lỗi.
“Ngươi có gì muốn nói không?”
“Thì... hôm qua vừa gặp chuyện đau lòng quá nên tôi lỡ tay nghi ngờ tí thôi. Tạm thời tôi cũng đang kiểm điểm rồi nè.”
“Tại sao vì cái lý do ích kỷ của tên nhóc nhà ngươi mà ta vừa bị nghi ngờ, lại còn bị thay đổi cả hình hài thế này cơ chứ.”
Guy chép miệng lắc đầu ngán ngẩm. Bây giờ khi đã bình tĩnh, tôi cũng thấy việc giận cá chém thớt lên đầu Guy là không tốt thật.
“Thì tôi bảo là tôi xin lỗi rồi mà. Tại hôm qua tôi lỡ làm Cecilia giận. Dù được tha thứ rồi nhưng tình hình hơi căng.”
Tôi kể cho gã nghe chuyện bị dì Seria cấm gặp Cecilia nửa tháng, và chuyện tôi hoàn toàn mù tịt về cái gọi là “thái độ đàng hoàng”.
“Ta không có hứng thú với mấy chuyện yêu đương nam nữ của con người đâu. Không tư vấn được cái đó đâu nhé.”
“Đồ lolicon mà còn bày đặt.”
“Này, tiểu tử, ngươi vừa nói cái gì? Ngươi lại bảo ta là lolicon đúng không.”
Dám mang cái bộ mặt ác ma đáng sợ đó đi “tẩy não” một thiếu nữ như Teal-chan còn gì. Teal-chan bình thường là một thiếu nữ văn chương thông tuệ, vậy mà hễ nhắc đến Guy là hình tượng sụp đổ hoàn toàn, chắc chắn là do gã này rồi. Thậm chí tôi còn nghi ngờ sớm muộn gì gã cũng sẽ ra tay với Teal-chan cho xem.
“Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi hả tên nhóc kia! Ta không phải là lolicon hay cái gì đó tương tự, ta chỉ là đang trả ơn cô bé đó thôi.”
“Rồi rồi, biết rồi, biết rồi. Lạc đề rồi, quay lại chuyện chính đi.”
Thấy câu nói dư thừa của mình sắp lái câu chuyện đi theo hướng kỳ quặc, tôi vội vàng chỉnh lại. Vấn đề bây giờ là tôi nên hành động thế nào tiếp theo kìa.
“Hừ, sao cũng được. Nhưng như ta đã nói, hỏi ta cũng bằng thừa, ta chẳng biết gì đâu.”
Đúng là đi hỏi một kẻ suốt đời chỉ biết ngủ trong tàn tích hay miếu thờ như Guy về chuyện tình cảm thì quá là vô vọng. Nhưng phải làm sao đây? Đúng rồi, phải đi hỏi lời khuyên từ một “người thành công” mới được. Tôi lập tức hướng về phía Guild, nơi có một người quen đã lập gia đình.
“Hả? Những lúc như thế thì chỉ có một cách thôi. Cứ im lặng để người ta đá, người ta đấm cho một trận. Chỉ cần chịu đựng được thì sau đó thiên đường với màn chăm sóc tận tình và gối đầu lên đùi đang chờ đón cậu đấy.”
“Đúng là tôi ngu mới đi hỏi ý kiến của Clayman mà.”
Tôi cứ ngỡ một người đã lập gia đình và đang sống hạnh phúc như Clayman sẽ cho mình lời khuyên gì đó hữu ích, nhưng tôi đã quên mất một điều. Đó là vợ chồng Clayman và Sophia-san vốn dĩ không phải là một cặp đôi bình thường.
“Cái gì hả? Tôi đang trong giờ làm việc mà vẫn rảnh rỗi ngồi đây tư vấn tình cảm cho cậu, thế mà còn chê cái nỗi gì?”
“Chẳng tham khảo được cái gì hết! Cái kiểu yêu đương bạo lực đó chắc chỉ có mỗi anh với Sophia-san là tiêu hóa nổi thôi!”
Ôi trời, tại sao quanh tôi toàn là mấy kẻ lập dị thế này. Thiếu đi người bình thường duy nhất là Cecilia đúng là cực hình mà. Mà dù có cô ấy ở đây tôi cũng chẳng dám hỏi. Ai đời lại đi xin tư vấn tình cảm từ chính người mình đang thầm thương trộm nhớ cơ chứ.
“Không biết cậu đang lảm nhảm cái gì nhưng hết việc rồi đúng không? Mà nếu không có việc gì thì cứ ngồi đó cũng được. Tôi càng đỡ phải làm việc.”
“Tự mãn với sự lười biếng cũng vừa vừa phái phải thôi. Nhưng giờ tính sao đây, ngoài gã này ra mình còn có thể trông cậy vào ai.”
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ xem còn ai để bấu víu không, đột nhiên có ai đó vỗ vai tôi từ phía sau. Quay lại nhìn, tôi thấy Raven trong bộ dạng cải trang đang đứng đó.
“À, Raven hả. Hôm nay cậu được nghỉ sao?”
“Ừ, nên tôi định đi mua sắm như đã hẹn hôm nọ.”
Nhắc mới nhớ hôm trước chúng tôi có hẹn thật. Không ngờ cậu ta lại giữ lời đến mức tìm tận tới Guild thế này. Đúng rồi!
“Này, tôi có chuyện muốn tham khảo ý kiến của cậu, được không?”
“Youki từng tư vấn cho tôi rồi mà. Được thôi.”
Raven trông cũng có vẻ là người tỉnh táo, dù trước đó cậu ta hơi mù mờ về chuyện tình cảm, nhưng hiện tại cậu ta cũng đang tương tư Happiness nên biết đâu sẽ đưa ra được ý kiến hay ho.
“Vậy chúng ta đổi địa điểm nhé. Về phòng trọ của tôi đi.”
“Được thôi.”
Thuyết phục được Raven xong, tôi dẫn cậu ta quay trở lại quán trọ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
