Chương 39: Tôi đã chọc giận người mình thầm thích
“Tên kia! Bệ hạ đã có lòng ban thưởng mà ngươi dám thốt ra những lời cợt nhả như vậy sao!”
“Hieee!?”
Cô nữ kỵ sĩ nổi trận lôi đình, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm bên hông.
Phải làm sao với tình huống này đây!? Dù là do dục vọng của bản thân tự chuốc lấy, nhưng ai đó làm ơn cứu tôi với!
Tôi đưa mắt cầu cứu hai người bên cạnh. Seek thì vẫn đang cười sằng sặc, còn Cecilia thì đang ôm đầu, trông có vẻ như đang chìm đắm trong những suy nghĩ cực kỳ tiêu cực.
Chẳng có ai chìa tay ra cứu tôi cả, phải làm sao bây giờ.
“Ha ha ha ha ha!”
Bất thình lình, Vua Darts cười lớn. Tiếng cười của Ngài vang vọng khắp Đại sảnh Tiếp kiến, thậm chí còn sảng khoái hơn cả Seek.
“Thưa... thưa Quốc vương Darts, có chuyện gì vậy ạ?”
Vị đại thần có vẻ lo lắng liền lên tiếng. Cho đến khi Cecilia “khởi động” lại được, tôi chỉ còn biết trông chờ vào người có vẻ là tỉnh táo nhất ở đây là ông ấy thôi.
“Clyde, ông không thấy chuyện này thực sự thú vị sao? Cậu ta rất giống ta đấy.”
“Trên đời này chỉ cần một người như Bệ hạ là quá đủ rồi ạ... Hà... Ngài chẳng thấu hiểu cho nỗi khổ của tôi gì cả.”
Hóa ra vị đại thần này cũng là một người chịu nhiều vất vả, thật đáng thương. Nhưng nhìn cách hai người họ trò chuyện thân thiết, chắc hẳn ông ấy không hề ghét Vua Darts.
Cơ mà, thay vì dành thời gian tán dóc thong dong như vậy, làm ơn hãy giải quyết cô nữ kỵ sĩ đang trực chờ chém tôi kia kìa. Như thấu hiểu tâm nguyện của tôi, Vua Darts nắm lấy tay cô nữ kỵ sĩ và kéo sát lại đối diện với mình.
“Silvia, trước hết hãy bình tĩnh lại đã nào.”
Vua Darts thì thầm vào tai cô ấy bằng một giọng điệu vô cùng ngọt ngào. Nhìn cái dáng vẻ đó, gã chẳng giống một vị vua của một nước chút nào, mà trông y hệt một tên chuyên đi tán tỉnh phụ nữ hạng xoàng.
Thế nhưng, cô nữ kỵ sĩ lại đỏ bừng mặt trước lời nói đó và buông tay khỏi chuôi kiếm. Rồi giống như lúc nãy, một bầu không khí màu hồng lại bao quanh hai người họ, đưa họ lạc vào thế giới riêng. Cái cảnh tượng này... ví von thì đúng là chẳng khác gì mấy bộ truyện tranh thiếu nữ cả.
Dù sao thì nhờ Vua Darts mà tôi đã được cứu mạng. Đang định thở phào nhẹ nhõm thì bất chợt có ai đó vỗ vai tôi. Tôi ngoảnh lại. Đứng đó là Cecilia với một chiếc mặt nạ không cảm xúc y hệt cô Sophia.
Hóa ra tôi vẫn chưa được cứu.
“Youki-san? Anh hiểu em định nói gì rồi đúng không.”
Tôi chợt nhớ lại chuyện tương tự từng xảy ra ở thôn Dagaz, nhưng cấp độ giận dữ lần này hoàn toàn ở một đẳng cấp khác. Nếu hỏi là giận đến mức nào, thì chính là mức mà tôi chẳng còn tâm trí đâu để khen vẻ mặt không cảm xúc của Cecilia là đáng yêu nữa.
Cảm giác như không gian xung quanh đang rung chuyển bần bật. Đến cả một kẻ mang năng lực “Cheat” như tôi cũng cảm thấy mình sắp đăng xuất khỏi trái đất tới nơi rồi.
“À, ờm. Tiểu thư Aquarein, xin cô hãy bình tĩnh lại. Chắc cậu ấy cũng không có ý xấu đâu.”
Vị cứu tinh xuất hiện bất ngờ, chính là Ngài Đại thần Clyde. Là một người tỉnh táo và chắc hẳn đã nếm trải đủ đắng cay nhờ công của Vua Darts, ông ấy hẳn đã quá quen với những tình huống như thế này. Biết đâu ông ấy sẽ giúp được gì đó.
Nghĩ lại thì, việc tôi đặt hy vọng vào ông ấy đúng là một sai lầm ngớ ngẩn.
“Tôi đang rất bình tĩnh đây ạ, Ngài Clyde. Xin Ngài đừng có nói mấy lời kỳ quặc như vậy.”
Cecilia đáp lại Ngài Clyde bằng khuôn mặt không chút cảm xúc. Ngay lập tức, mặt vị đại thần tái mét. Giây phút đó, tôi nhận ra một sự thật phũ phàng: Ông ấy cũng bó tay rồi.
“À, v-vậy sao. Tôi lỡ lời rồi. Xin lỗi nhé, Tiểu thư Aquarein.”
Chẳng những không dỗ dành được Cecilia mà còn chỉ biết câu giờ, Đại thần Clyde lẳng lặng quay trở về vị trí cũ bên cạnh ngai vàng.
Quả nhiên là đời tôi tàn rồi.
“Cecilia Aquarein, thôi nể mặt ta mà bỏ qua cho cậu ta đi. Ta tin cậu ta không có ý xấu gì đâu.”
Chẳng biết từ bao giờ Vua Darts đã buông cô nữ kỵ sĩ ra và bắt đầu đứng ra bảo vệ tôi. Lúc này, ai giúp tôi cũng được, tôi chẳng màng danh phận nữa. Kể cả đó có là một vị vua “cuồng yêu” đi chăng nữa.
“Tôi hiểu rồi, thưa Quốc vương Darts.”
Sau một hồi suy nghĩ, Cecilia trả lời. Dù gì đi nữa, gã vẫn là Vua. Cho dù gã có là kẻ thích liếc mắt đưa tình với nữ hộ vệ ngay trong buổi tiếp kiến đi chăng nữa, thì tước vị quân chủ vẫn là thật. Cecilia chắc cũng nhận định rằng việc làm loạn ở Đại sảnh Tiếp kiến thêm nữa là không ổn.
“Về nhà rồi biết tay em.”
Cô ấy thì thầm vào tai tôi. Vâng, quả nhiên là tôi vẫn chưa thoát nạn.
Trong lúc tôi đang run cầm cập vì tưởng tượng ra bài giáo huấn kinh hoàng đang chờ đợi mình ở nhà, Vua Darts lại phá lên cười.
“Ha ha ha! Nhìn hai người đúng là ta không thấy chán chút nào. Mà quay lại chuyện ban thưởng lúc nãy...”
“Dạ thôi, xin Ngài cứ quên chuyện đó đi ạ. Đó chỉ là một cách nói ví von thôi. Chẳng qua là vì lần đầu tiên được diện kiến Nhà vua nên tôi quá căng thẳng. Lại còn được Ngài hứa ban thưởng nên tôi lỡ cao hứng quá đà mà nói nhăng nói cuội thôi ạ.”
Cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo đang tỏa ra từ bên cạnh, tôi biết mình phải lập tức lái câu chuyện sang hướng khác nếu không muốn gặp nguy hiểm.
Khốn khiếp cái thằng Seek, thấy tôi cuống cuồng như vậy nó lại càng cười tợn hơn. Thằng nhóc này mới là đứa bất kính nhất ở đây này. Tại sao cô nữ kỵ sĩ nãy giờ chỉ nhắm vào tôi mà lại bỏ qua cho Seek... mà sao thằng nhóc đó lại đang nhìn chằm chằm vào Vua Darts vậy hả.
Đám kỵ sĩ xung quanh thì vẫn giữ thái độ “không liên quan đến mình”. Họ đứng bất động như tượng. Chắc hẳn ai nấy đều hiểu rõ nhúng tay vào chuyện này chỉ tổ rước họa vào thân. Mấy cái người này, làm việc đi chứ, làm việc đi!
“Thật tình, không ngờ vương quốc ta lại có một kẻ thú vị đến thế này. Nếu gặp Youki sớm hơn, có khi ta đã đưa cậu vào tổ đội Dũng giả rồi.”
“Dạ không dám, Ngài đánh giá tôi quá cao rồi thưa Quốc vương.”
Phải chung đội với gã Dũng giả ngốc nghếch và cô nàng pháp sư tính tình khó ưa đó sao? Dù có Cecilia và Raven ở đó đi nữa thì tôi cũng xin kiếu. Bình thường chỉ có mỗi Cecilia là người biết bắt bẻ, nếu tôi mà vào nữa thì tổ đội đó sẽ mất cân bằng trầm trọng mất. Mà thôi, đó cũng chỉ là giả thuyết.
“Ha ha ha, ta không hề quá lời đâu. Ta tin là Youki sẽ sớm lên tới hạng A trong Guild mạo hiểm giả thôi.”
Tại sao chỉ mới nói chuyện vài câu mà gã lại khẳng định như vậy chứ? Tôi có biểu diễn võ thuật hay dùng ma thuật như Seek đâu. Cảm giác như tôi lỡ bị một kẻ phiền phức để mắt tới rồi.
“Đội trưởng ơi~ Thế còn phần thưởng của em đâu~?”
Đáng lẽ nếu cứ tiếp tục câu chuyện thì vụ phần thưởng sẽ trôi vào quên lãng, vậy mà cái thằng Seek vừa mới cười lăn lộn xong đã lập tức nhắc lại.
“Hửm? Phải rồi, chúng ta đang nói về phần thưởng. Vậy thì đầu tiên là phần thưởng của Youki... nhưng vì ta phải tôn trọng ý kiến của tiểu thư Aquarein nên yêu cầu đó không được chấp thuận đâu nhé.”
Nhìn Vua Darts cúi đầu nói lời xin lỗi, tôi bỗng thấy vô cùng tội lỗi. Rõ ràng Vua Darts nói đúng còn tôi mới là kẻ sai, vậy mà lại để Ngài phải xin lỗi thì đúng là áp lực tinh thần cực lớn. Nhất là khi tôi biết chắc chắn sau khi về nhà, một cực hình về thể xác đang chờ đợi mình.
“Cecilia Aquarein, cô có mong muốn gì không?”
Vua Darts chuyển hướng nhìn từ một tôi đang ủ rũ sang Cecilia.
“Dạ không, tôi chỉ thực hiện đúng trách nhiệm của một người dân Vương quốc Clarines mà thôi.”
“Quả không hổ danh thành viên tổ đội Dũng giả. Tuy nhiên, nhiệm vụ của cô ở thôn Dagaz vốn chỉ là chữa trị cho dân làng và tiêu diệt sơn tặc. Việc chiến đấu với Dũng giả của Đế quốc Galis không nằm trong yêu cầu, nên cô không cần phải câu nệ đâu.”
“Tôi hiện là 'cựu' thành viên rồi thưa Bệ hạ. Hơn nữa, việc chạm trán Mirror chỉ là tình cờ, tôi không có ý định nhận thưởng gì thêm ạ.”
“Hừm... nếu cô đã quyết tâm từ chối thì ta cũng không nên ép uổng. Mà nhắc mới nhớ, tổ đội Dũng giả của Vương quốc Clarines giờ cũng đã trở thành huyền thoại rồi nhỉ.”
“Vì sau khi tiêu diệt Ma Vương, mỗi người đều đã quay trở lại với cuộc sống riêng của mình ạ.”
Theo như tôi nghe kể từ Cecilia, Yuuga hiện đang bận rộn với các hoạt động ngoại giao và tiêu diệt ma vật hạng A.
Mikana thì đang làm việc tại lâu đài với tư cách là Pháp sư cung đình, và nghe đâu giữ chức vụ khá cao.
Raven hiện là Đoàn trưởng kỵ sĩ trong lâu đài, còn Cecilia với tư cách linh mục vẫn đang rong ruổi khắp các thôn xóm để cứu chữa cho mọi người.
Đúng là mỗi người đều đã đi theo những ngã rẽ riêng của cuộc đời. Dù dưới góc nhìn của tôi thì không hẳn vậy. Yuuga thì vẫn đang tương tư Cecilia, còn Mikana thì lại thầm yêu Yuuga. Tổ đội Dũng giả về mặt tình cảm thì vẫn còn “nồng cháy” lắm. Theo nhiều nghĩa khác nhau.
“Tiếc là thế giới vẫn chưa thực sự hòa bình nhỉ. À, lạc đề mất rồi. Thế còn cậu bé này, nhóc có muốn phần thưởng gì không?”
Cuối cùng là đến lượt Seek. Làm ơn, đừng có thốt ra câu nào kỳ quặc nhé dù tôi cũng chẳng có quyền nói nó. Tôi dẹp lòng tự trọng sang một bên và hồi hộp chờ xem Seek sẽ nói gì.
“Em buồn ngủ quá, em muốn về nhà đi ngủ ạ~”
“““...”””
Thằng nhóc há miệng thật to ngáp một cái rõ dài, dụi mắt rồi vươn vai. Đúng là cái đồ tự do quá mức mà. Tất cả chúng tôi đều cạn lời trước câu trả lời của Seek.
“Ha ha ha! Ra vậy, nhóc thấy buồn ngủ rồi à. Vậy thì đành chịu thôi. Buổi nói chuyện hôm nay kết thúc ở đây vậy.”
Vua Darts là người đầu tiên phá tan sự im lặng. Có vẻ như buổi diện kiến hôm nay đã đến lúc hạ màn. Tốt lắm Seek. Ít ra là em cũng không để lộ sơ hở nào nghiêm trọng. Thật may quá, mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch.
“Vậy chúng ta về thôi nào Seek-kun. Cả anh Youki nữa.”
“Vâng ạ~”
“À... ừ.”
Tôi đã hoàn toàn quên béng mất cái sai lầm tai hại mà mình vừa gây ra. Lúc bước ra khỏi Đại sảnh Tiếp kiến, Vua Darts còn nói vọng theo: “Khi nào rảnh lại đến chơi nhé”. Nói thật là sau cái phốt vừa rồi, tôi chẳng còn mặt mũi nào mà quay lại đây nữa.
Trên chuyến xe ngựa lượt về, Seek lại tiếp tục đùa nghịch leo lên đầu tôi ngồi. Nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà bắt bẻ nó nữa. Bầu không khí trong xe ngựa chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Cecilia không biểu cảm, còn tôi thì cúi gằm mặt, run rẩy vì sợ hãi.
Seek thấy chúng tôi như vậy liền bắt đầu mè nheo: “Chán quá đi à~”. Nhưng vì cả hai chúng tôi đều im như thóc nên một lát sau thằng nhóc cũng lăn ra ngủ luôn. Với cái bầu không khí tồi tệ đó, cỗ xe ngựa cuối cùng cũng về tới dinh thự nhà Aquarein.
Seek được đưa vào phòng khách để ngủ trưa. Còn tôi, chỉ mình tôi, được dẫn vào phòng của Cecilia.
Và rồi, buổi giáo huấn một-chọi-một chính thức bắt đầu. Ôi, tôi đúng là cái đồ đại ngốc mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
