Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 505

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

WN - Chương 35: Tôi đã được ghé thăm

Chương 35: Tôi đã được ghé thăm

Ngày hôm sau cuộc gặp gỡ tình cờ chứng kiến cảnh tượng "mặn nồng" của Clayman và Sophia-san.

Vì quá đố kỵ với sự hạnh phúc của hai người họ, tôi đã phát bệnh "vã Cecilia" trầm trọng. Chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc, tôi quyết định bùng Guild, nằm ườn ra giường lăn qua lăn lại.

Guy thấy bộ dạng lười chảy thây của tôi chắc là ngứa mắt lắm, gã bảo nếu muốn gặp đến thế thì cứ vác mặt đến nhà người ta mà tìm.

Khổ nỗi hôm nay tôi đâu có hẹn trước, vả lại khả năng cao là cô ấy đang bận việc Linh mục nên làm sao mà gặp dễ dàng thế được. Cái gã này nói thì lúc nào chẳng hay.

Bực mình – hay đúng hơn là để giận cá chém thớt – tôi đã dùng ma thuật biến ngoại hình của gã từ Nhân sư thành tượng Thần Vệ Nữ Milo. Dù là đang trút giận nhưng tôi vẫn làm việc rất có tâm, không hề cắt xén công đoạn nào.

Quả là một tác phẩm để đời.

Bị thay đổi hình dạng, Guy cứ gào thét ầm ĩ hết cả lên. Hồi làm Đại Phật hay Nhân sư gã cũng càm ràm suốt, đúng là cái đồ ích kỷ mà. Mặc kệ những lời thỉnh cầu tuyệt vọng của Guy, tôi nhắm mắt đi ngủ.

Cộc cộc, cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên khiến tôi tỉnh giấc. Tôi lồm cồm ngồi dậy, đầu óc vẫn còn hơi mơ màng. Cảm giác như mình mới chỉ chợp mắt được chưa đầy một tiếng đồng hồ vậy.

Vì ngủ nửa chừng nên tôi vẫn thấy buồn ngủ, não bộ chưa kịp vận hành. Vừa gãi đầu sồn sột vừa tự hỏi là kẻ nào phá đám thì...

"Youki-san ơi, anh có nhà không ạ?"

Chẳng phải là giọng của Cecilia từ phía bên kia cánh cửa sao!?

"Có, có! Chờ anh một chút!"

Không ngờ Cecilia lại chủ động đến tìm tôi!

Tôi cuống cuồng vứt bộ đồ ngủ sang một bên, thay thường phục rồi chỉnh đốn lại tóc tai. Tiện tay dọn dẹp qua căn phòng bừa bộn, tất cả chỉ mất vỏn vẹn ba mươi giây. Tôi hớn hở ra mở cửa.

"Em xin phép vào nhà ạ."

"...Phép."

Đứng đó là Cecilia đang mặc thường phục nhưng vẫn cải trang bằng mũ và kính râm, đi cùng cô ấy không phải bộ đồ hầu gái mà là Happiness trong bộ thường phục giản dị. Dù hơi bất ngờ vì có cả Happiness nhưng tôi không bận tâm lắm.

Chỉ cần Cecilia đến thăm là tôi đã vui mừng khôn xiết rồi.

"Đột nhiên ghé thăm thế này em xin lỗi nhé. Có làm phiền anh không ạ?"

Cecilia lộ vẻ ái ngại.

Làm gì có chuyện đó! Hoàn toàn chào đón luôn! Tôi mong cô ấy đến còn không được ấy chứ. Với một kẻ đang phát bệnh "vã Cecilia" như tôi, cô ấy chính là liều thuốc đặc trị hữu hiệu nhất.

Happiness, người đã gắn bó với tôi đủ lâu để hiểu tôi đang nghĩ gì, nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.

"Biến thái."

Con bé thốt ra một câu cùng cái nhìn khinh bỉ. Tại sao anh mày lại bị chửi đến mức đó cơ chứ? Nghĩ về người mình thích thì có gì là sai đâu hả. Trong lúc tôi và Happiness đang lườm nhau cháy mặt thì Cecilia khẽ lên tiếng cắt ngang.

"Ờm... Youki-san?"

"Gì vậy em?"

"Bọn em... vào phòng được không ạ?"

"À."

Tôi và Happiness cứ thế đứng lườm nhau trước cửa phòng, kẹp Cecilia ở giữa. Đúng là chuyện này thì vào trong phòng rồi làm tiếp cũng được mà. Tôi thôi không đấu mắt với Happiness nữa và mời hai người vào trong.

"Đội trưởng."

Vừa vào phòng, Happiness đã bắt chuyện với vẻ mặt đầy hoang mang.

"Sao vậy?"

"Guy đâu?"

"Thì ở kia chứ đâu."

Tôi chỉ tay về phía Guy lúc này đang mang hình dáng Thần Vệ Nữ Milo. Chính chủ chắc đang giả vờ ngủ nên không thèm đáp lời. Happiness nhìn chăm chăm vào Guy khoảng năm giây rồi buông một câu:

"Không thể tiêu hóa nổi."

"Tại sao chứ!?"

Lại bị chê rồi. Nhân sư không được mà Thần Vệ Nữ cũng không xong sao!? Đúng là tôi có hơi giận cá chém thớt lúc làm, nhưng tôi thề là mình đã dồn hết tâm huyết vào đó. Thậm chí tôi còn thấy đây là tác phẩm xuất sắc nhất từ trước đến nay của mình nữa cơ.

"Cecilia thấy sao?"

"Ơ, em... em ạ!? Ờm..."

Có vẻ cô ấy không ngờ mình sẽ bị hỏi nên bắt đầu cuống cuồng cả lên. Trông bộ dạng đó của Cecilia đáng yêu quá, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời. Và kết quả là...

"Em nghĩ... có chút không ổn lắm đâu ạ."

"Hảaaaa!?"

Đến cả Cecilia cũng chê. Vậy là tôi đã thất bại ba lần liên tiếp.

Tôi thầm cảm thán rằng nghệ thuật quả là một con đường đầy chông gai và sâu sắc. Chắc hẳn là gu thẩm mỹ của tôi không hề khớp với quan điểm cái đẹp của cư dân thế giới này rồi. Lúc đó, tôi đã vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để bức tượng mình tạc được mọi người công nhận.

"..."

Vì quá mải mê suy nghĩ nên tôi không hề hay biết Happiness đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy thương hại.

(Ôi thần linh ơi, cầu xin người hãy giúp Youki-san có được cái nhìn khách quan về những bức tượng mà anh ấy làm ra.)

Và tôi lại càng không biết rằng Cecilia đang chắp tay cầu nguyện cho tôi với một vẻ mặt vô cùng thành kính.

"Mà nhắc mới nhớ, sao hôm nay hai người lại rủ nhau đến đây thế?"

Chuyện về hình dạng tiếp theo của Guy để sau tính, tôi bắt đầu hỏi mục đích chuyến ghé thăm của họ.

"Đến để cười nhạo Đội trưởng."

"Ý em là sao đây hả Happiness-san?"

Chẳng lẽ trong ngày nghỉ quý giá, Happiness lại lôi cả Cecilia đến đây chỉ để trêu chọc tôi thôi sao? Anh mày nghĩ mình có nhiều cách tận hưởng ngày nghỉ ý nghĩa hơn thế này nhiều nhé. Tôi lại định lườm Happiness tiếp thì Cecilia đã đứng ra can thiệp.

"Happiness-chan, đừng đùa nữa em. Youki-san cũng bình tĩnh lại đi."

Nghe lời Cecilia, cả hai chúng tôi cùng lùi lại một bước. Thực ra mấy màn đấu khẩu kiểu này ở Ma Vương Thành xảy ra như cơm bữa, nên cũng chẳng cần phải can ngăn làm gì.

"Hai người bình tĩnh rồi nhỉ. Vậy mục đích thực sự... thực ra chỉ là bọn em đến chơi thôi."

Cứ ngỡ có chuyện gì hệ trọng, hóa ra chỉ là đi chơi.

Happiness được nghỉ vì Teal-chan đã vào làm nữ hầu ở dinh thự nên gánh nặng công việc của con bé đã giảm bớt. Còn Cecilia thì được dì Seria cho nghỉ phép vì công việc ở thôn Dagaz kết thúc sớm hơn dự kiến.

Thật may vì mình đã giúp một tay. Tuy có gặp chuyện bực mình nhưng bù lại cũng có thêm những cuộc gặp gỡ mới mà.

"Nhắc mới nhớ, không biết Seek-kun đã ổn chưa nhỉ?"

Cecilia chợt nhớ lại chuyện ở thôn Dagaz. Seek đã bị Mirror – tên Dũng giả của Đế quốc Galis – hành cho tơi tả cả về thể xác lẫn tinh thần mà.

"Không, thằng nhóc vẫn còn buồn bã lắm."

"Vậy sao... lo thật đấy."

Không chỉ Cecilia, mà cả tôi, Duke và Happiness đều rất lo lắng. Thế nhưng nó mãi chẳng chịu vực dậy tinh thần. Hôm qua nó còn chẳng thèm về quán trọ, không biết nó đã đi đâu rồi.

"Ổn rồi."

" "Hả!?" "

Câu nói của Happiness khiến tôi và Cecilia đồng thanh kêu lên kinh ngạc. Mới hôm qua Happiness còn lo lắng đến mức chạy tới đây tìm, vậy mà chỉ sau một ngày đã có chuyện gì xảy ra?

"Seek đã vực dậy tinh thần rồi sao?"

"Chưa hẳn. Nhưng dì Seria dự định sẽ lo liệu chuyện đó."

"Mẹ em á!?"

Hỏi kỹ Happiness thì mới biết, hiện giờ Seek đang ở dinh thự nhà Aquarein.

"Cecilia không biết chuyện này sao?"

"Vâng. Hôm qua em bận túi bụi với việc báo cáo tình hình ở thôn Dagaz nên là..."

Hóa ra vì quá bận nên cô ấy không hề hay biết.

"Kể tiếp đây."

Hóa ra ngày hôm qua, dì Seria có việc phải lên phố. Trên đường ngồi xe ngựa trở về dinh thự, dì đã bắt gặp Seek đang lững thững đi bộ một mình với vẻ mặt thảm hại. Nhận thấy sự bất thường, dì Seria lập tức lôi Seek lên xe và đưa thẳng về dinh thự.

"Hành động của mẹ em không phải là bắt cóc đấy chứ?"

"Trông thì giống thật, nhưng với tư cách là người chung phòng, anh cho phép dì làm vậy."

"Tiếp tục."

Sau khi đưa Seek về nhà, dì Seria đã gặng hỏi sự tình. Nghe Seek vừa khóc vừa kể về việc mình bị Mirror đánh bại và sỉ nhục ở thôn Dagaz uất ức đến nhường nào, dì Seria đã lặng lẽ ôm chặt lấy nó, vừa xoa đầu vừa vỗ về cho đến khi nó nín khóc mới thôi.

Sau đó vì Seek khóc mệt quá nên đã ngủ thiếp đi, thế là dì cho nó ngủ lại dinh thự luôn. Nhân tiện, Happiness mất khoảng ba mươi phút mới kể xong cái đoạn này.

"Hóa ra hôm qua ở nhà đã xảy ra chuyện như vậy sao. Đúng là mẹ em có khác..."

Cecilia vô cùng xúc động trước hành động của mẹ mình. Chắc là vì dì cũng làm công việc cứu chữa người khác nên mới tâm lý như vậy.

"Đội trưởng, phu nhân có lời nhắn."

"Dì Seria nhắn gì cho anh?"

"Bảo là sẽ 'tạm giữ' Seek."

Nghe cái từ đó cứ như lời đe dọa của bọn bắt cóc tống tiền ấy nhỉ. Mà thôi, nghe thì nghe thế chứ chắc chẳng vấn đề gì đâu.

"Bảo với dì là anh đồng ý nhé. Giao Seek cho dì Seria là chuẩn bài rồi."

"Rõ."

"Mà dù sao thì anh cũng đã định nhờ dì rồi. Coi như đỡ được công đi lại."

"Anh đã định làm vậy sao?"

Cecilia khẽ nghiêng đầu. Bởi vì tôi và Happiness hiểu quá rõ về Seek nên mới quyết định giao nó cho dì Seria.

"Thì, lý do là vì đối với Seek, dì Seria còn giống mẹ hơn cả mẹ ruột của nó nữa. Chuyện này hơi phức tạp nên để khi khác anh kể cho nghe."

Đây là chuyện hệ trọng đối với Seek nên tôi không thể tùy tiện kể khi không có mặt chính chủ được. Khi nào có dịp, tôi sẽ nói cho Cecilia biết.

"Vậy ạ, em hiểu rồi."

"Tóm lại là cứ giao Seek cho dì Seria thì chắc chắn sẽ ổn thôi. Mà, đổi chủ đề chút nhé, thực ra thì..."

Bất chợt tôi nhớ lại cảnh tượng hai vợ chồng Clayman và Sophia-san mặn nồng ngày hôm qua. Tôi đã nghe chuyện của Clayman, nhưng còn chuyện của Sophia-san thì vẫn chưa.

Nếu là Cecilia, có lẽ cô ấy sẽ biết chút gì đó về thời còn làm mạo hiểm giả của Sophia-san, tôi quyết định sẽ hỏi thử xem sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!