Chương 33: Tôi đã đi thăm bệnh
Bỏ mặc Sphinx Gargoyle (Guy) ở lại phòng, tôi tìm đến Guild sau bao ngày vắng bóng để kiếm tiền đền bù chi phí sửa chữa.
Bên trong vẫn náo nhiệt như thường lệ. Dù còn chưa tới trưa nhưng đã có vài tay mạo hiểm giả ngồi nốc rượu tì tì. Tôi tiến về phía quầy tiếp tân nơi Clayman thường ngồi, thế nhưng…
“Ơ kìa?”
Clayman không có ở đó. Trên quầy đặt một tấm biển ghi chữ “Nghỉ phép”.
Cái gã Clayman này, lúc nào cũng mồm năm miệng mười bảo oải với phiền, lẽ nào cuối cùng gã cũng quyết định vứt bỏ công việc luôn rồi sao. Chắc là bị vợ hết yêu rồi tống cổ ra khỏi nhà, thế là gã rơi vào cảnh tuyệt vọng chán đời. Rồi từ đó tinh thần bất ổn, phải nhập viện điều trị cũng nên…
“Ờm… xin lỗi anh.”
Trong lúc tôi đang mải mê với những suy luận ác ý đầy tính ảo tưởng của mình, một cô nhân viên xinh đẹp ngồi cạnh chỗ Clayman cất tiếng gọi.
“À, xin lỗi. Tôi đang mải suy nghĩ chút chuyện ấy mà.”
Dù có chết tôi cũng không dám nói ra là mình đang thầm trù ẻo đồng nghiệp của cô ấy đâu.
“Không có gì. Anh là người hay trò chuyện với Phó Hội trưởng đúng không ạ?”
Hử? Mình quen biết người nào có quyền lực thế từ bao giờ vậy nhỉ?
“Ở Guild này tôi chỉ nói chuyện với mỗi Clayman thôi.”
“Thì bởi vậy, gã chính là Phó Hội trưởng đó thôi…”
“……”
Tôi suýt chút nữa là ngã ngửa ra sàn.
Không thể nào. Vô lý đùng đùng. Cái gã lười biếng, hay cằn nhằn, người luôn coi hai chữ “phiền phức” là tôn chỉ sống như Clayman mà lại là Phó Hội trưởng á!?
Hóa ra thế giới này cũng có ngày Cá tháng Tư sao. Chắc Clayman đang nấp ở xó xỉnh nào đó, cầm cái bảng ghi chữ “Bị lừa rồi nhé” và cười khoái chí cho xem.
“Anh không sao chứ? Ánh mắt anh xa xăm quá rồi kìa, mau tỉnh lại đi!”
Cô nhân viên túm lấy vai tôi lắc lấy lắc để. Đầu óc quay cuồng một hồi tôi mới sực tỉnh lại.
“À… xin lỗi nhé. Tại tôi thấy so với cái nết thường ngày của gã thì chuyện này thật khó mà tin nổi.”
“Ha ha… tôi hiểu cảm giác của anh mà.”
“Cô cũng thấy vậy sao?”
“Nhưng mà gã làm việc đâu ra đấy lắm đấy nhé. Từ tiếp tân, sắp xếp hồ sơ đến cả việc đứng ra can thiệp mấy vụ ẩu đả giữa các mạo hiểm giả, việc gì ở Guild gã cũng cân được hết.”
Oa, thật sự là không thể tưởng tượng nổi cái hình ảnh đó luôn. Nhưng cô nhân viên chẳng có lý do gì để nói dối, chắc đó là sự thật rồi. Nhắc mới nhớ, chính Clayman cũng từng nói tiếp tân không phải công việc chính của gã.
“Ngay cả hôm diễu hành Dũng giả, mọi người đã nói đùa là trừ Phó Hội trưởng ra thì tất cả xin nghỉ phép hết đi. Ai dè Phó Hội trưởng tưởng thật nên đã một mình gánh vác cả cái Guild này suốt ba ngày trời đấy.”
Hóa ra là vào cái ngày đầu tiên tôi đến Minerva sao. Chính chủ thì than vãn đủ điều, hóa ra lại là người tự nguyện chấp nhận làm hết việc một mình à.
“Vậy… gã Clayman 'thực ra rất được việc' đó hôm nay bị làm sao mà nghỉ thế?”
“Chuyện này liên quan đến uy tín của Guild nên không được phép công khai, nhưng với một người thân thiết với Phó Hội trưởng như anh thì chắc không sao. Nhưng nhớ là tuyệt đối không được nói cho ai khác biết đấy nhé?”
“Tôi biết rồi.”
Để nghe chuyện thầm kín, tôi ghé sát tai vào miệng cô nhân viên.
“Thực ra, nghe bảo gã vừa mới cãi nhau với vợ. Kết quả là Phó Hội trưởng bị thương nặng, phải mất cả tháng mới bình phục, hiện đang nằm viện điều trị nên mới phải xin nghỉ phép đấy.”
Lần thứ hai trong ngày tôi suýt ngã ngửa. Cảm giác cái kịch bản này mình nghe ở đâu rồi thì phải. Thôi thì, dù sao cũng nên đi thăm gã một chuyến.
“Xin lỗi, tôi muốn đi thăm bệnh, cô có thể cho tôi biết Clayman đang nằm ở viện nào không?”
“Được chứ. Phó Hội trưởng đang nằm ở Viện trị liệu số 1 Minerva. Địa chỉ là—”
Theo lời cô nhân viên, nơi đó chỉ cách Guild khoảng mười phút đi bộ. Tôi cảm ơn cô ấy rồi hướng thẳng về phía Viện trị liệu số 1 Minerva.
“Vậy ra, cậu đến để thăm bệnh cho tôi hả.”
“Ờ.”
Clayman đang nằm ườn trên giường bệnh. Dù khắp người quấn băng và bó bột nhưng gã vẫn giữ cái vẻ mặt uể oải như mọi khi. Nhìn chẳng giống một bệnh nhân vừa nhận chẩn đoán một tháng mới bình phục chút nào.
Cơ mà, bị vợ đánh tới mức này thì đúng là cạn lời thật.
“Nghe bảo là do cãi nhau với vợ à. Chắc lại làm gì đó khiến chị nhà ngứa mắt chứ gì?”
Với cái tính của gã này, chắc chắn là lại lười làm việc nhà, rồi cứ thản nhiên oải với phiền nên mới khiến vợ nổi trận lôi đình rồi.
“À—, thực ra thì… cái ngày xảy ra vụ việc chính là kỷ niệm ngày cưới của tôi.”
Gã này tệ thật sự đấy. Ngày kỷ niệm của hai vợ chồng mà gã làm cái quái gì thế không biết.
“Ra vậy, chắc là quên kỷ niệm ngày cưới nên bị vợ tẩn cho ra bã chứ gì.”
Phụ nữ vốn rất coi trọng mấy ngày kỷ niệm mà. Nhưng Clayman lại lắc đầu phủ nhận.
“Không phải đâu, tôi nhớ kỹ lắm chứ. Chỉ là tôi định đi mua quà cho vợ, nhưng vì lười nên cứ lần khứa mãi, đến tận đúng ngày kỷ niệm mới chịu đi.”
“Rốt cuộc là không tặng quà à? Nên mới thành ra thế này?”
“Không phải~ Tại mải mê tìm quà quá mà lúc ngoảnh lại thì trời đã tối mịt rồi. Tôi vội vàng chạy về nhà thì thấy cô vợ vốn bình thường đã không cảm xúc, giờ mặt còn 'đơ' hơn cả mọi khi nữa.”
“Anh là đồ đại ngốc à.”
Làm hỏng cả ngày kỷ niệm thì đúng là hết thuốc chữa. Quà cáp chỉ là phụ thôi, quan trọng là phải ở bên nhau mà chúc mừng chứ.
“Thật tình, phiền phức quá đi mất.”
“Tất cả là tại anh thôi. Mau đi xin lỗi vợ đi!”
Nếu bây giờ còn kịp… mà lỡ dẫn đến ly hôn thì đúng là gay go.
“Không, vợ tôi hết giận rồi. Thậm chí lát nữa tan làm cô ấy còn bảo sẽ đến đón tôi về nhà để trực tiếp chăm sóc nữa cơ~”
Gã vừa nói vừa cười nham nhở đầy vẻ tự mãn như muốn bảo “Ghen tị không nào”. Quả nhiên là mình nghe chuyện này ở đâu rồi. Những suy đoán trong đầu dần trở nên chắc chắn, tôi quyết định hỏi Clayman một câu.
“Vợ của anh, có phải đang làm hầu gái không?”
“Ồ! Sao cậu biết hay vậy. Nhưng không phải hầu gái thường đâu nhé, là Maid trưởng hẳn hoi đấy. Ngầu chưa?”
Gã nói một cách đầy tự hào như thể đang khoe chiến tích của chính mình vậy. Vâng. Giờ thì tôi biết chắc chắn vợ của Clayman là ai rồi.
“Sophia-san...?”
“Hả. Sao cậu lại biết tên vợ tôi?”
Chết dở, lỡ miệng nói ra mất rồi. Mà thực ra tôi cũng chẳng làm gì khuất tất nên cũng không việc gì phải cuống cả. Phải giải thích ngay trước khi gã bắt đầu hiểu lầm linh tinh.
“À~, thực ra tôi có quen biết tiểu thư nhà Aquarein. Với cả trong đám hầu gái cũng có vài người bạn cũ của tôi. Tôi biết cô ấy vào lúc đó.”
Nói thế này chắc gã sẽ không nghi ngờ gì nữa. Đúng như dự đoán, ánh mắt sắc lẹm đầy hoài nghi của gã ngay lập tức trở lại cái vẻ lờ đờ thiếu sức sống thường ngày.
“Xin lỗi nhé, tôi lỡ nghi ngờ cậu chút xíu. Nhắc mới nhớ, hồi ở Guild cũng có lần tiểu thư nhà đó đến tìm cậu mà nhỉ. May quá, chứ nếu cậu mà dám làm gì vợ tôi thì… hiểu rồi chứ?”
Trong khoảnh khắc, một luồng sát khí cực lớn nhắm thẳng vào tôi. Gương mặt gã lúc này nghiêm túc đến mức không thể nào tưởng tượng nổi đó là cái gã oải chè đậu thường ngày. Đúng là không hổ danh Phó Hội trưởng Guild.
“Này này, đừng có tỏa sát khí thế chứ. Tôi làm sao dám đụng vào Sophia-san được.”
“À, ra vậy. Thế thì tốt. Xin lỗi nhé.”
Cái gã này bị làm sao thế không biết. Nếu đã yêu Sophia-san đến thế thì ngày kỷ niệm làm cho đàng hoàng vào chứ. Cái vẻ mặt nghiêm túc ban nãy biến đâu mất tiêu rồi, gã lại trở về cái bộ dạng lười biếng như cũ.
Thế nhưng, từ Clayman cho đến Sophia-san, cả hai chắc chắn đều là những cao thủ thứ thiệt. Thật tò mò không biết hai người họ đã gặp nhau như thế nào nhỉ. Tôi quyết định sẽ hỏi Clayman chi tiết về chuyện đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
