Chương 32: Tôi đã thử thay đổi hình dạng cho tác phẩm
“Đội trưởng, kẻ nào đã dám làm Seek phải khóc vậy hả? Mau nói cho em biết đi. Em không đánh hắn tới mức máu chảy thành sông thì lòng không cam đâu ạ!”
“Tắm máu.”
Ngày đầu tiên sau khi trở về Minerva.
Vì đã quá mệt mỏi sau khi hỗ trợ công việc ở thôn Dagaz, tôi đang nằm nướng trên giường quán trọ thì bất thình lình Duke và Happiness đá văng cửa xông vào.
Tiếng động mạnh làm tôi giật bắn mình tỉnh giấc, vừa định hỏi có chuyện gì thì đã nghe thấy những lời đó. Thông tin lan truyền nhanh quá vậy trời. Hai đứa này nghe ngóng từ đâu thế không biết?
“Này này, hai đứa bình tĩnh lại coi! Mà ai kể cho hai đứa nghe chuyện đó vậy?”
“Tụi em nghe phong thanh là Seek vừa đi làm nhiệm vụ về nên đã định cùng Happiness tổ chức tiệc chúc mừng công lao của nó ạ. Thế rồi hôm qua lúc gọi nó tới, thấy mặt mũi nó u ám quá nên em đã gặng hỏi và nghe nó kể lại hết rồi ạ.”
Nhắc mới nhớ, hôm qua lúc vừa về tới nhà thì chẳng thấy Seek đâu nữa. Chắc là lúc đó tôi đang bận đàm phán với lão chủ quán trọ để lão đồng ý cho đặt bức tượng “Đại Phật Gargoyle” trong phòng.
Mà tính ra sao hai đứa này lại cho tôi “ra rìa” vậy hả? Tôi cũng đã làm việc vất vả lắm chứ bộ. Mà thôi, dù có được mời thì lúc đó tôi cũng đang bận thương lượng với lão chủ quán tới tận khuya nên chắc cũng chẳng đi được.
“Hai đứa yên tâm đi. Kẻ làm Seek khóc, anh đã bẻ gãy một tay, hai chân với vài cái xương sườn của gã rồi quăng xuống sông rồi.”
Nghe tôi kể lại màn trả đũa dành cho Mirror, cả Duke và Happiness đều chép miệng thở dài rồi lắc đầu ngán ngẩm. Sao vậy trời?
“Chậc chậc chậc, Đội trưởng còn non và xanh lắm ạ. Phải tay em thì em sẽ nghiền nát toàn bộ xương cốt gã ra thành bột, rồi buộc thêm tạ sắt thả xuống biển sâu cơ.”
“Đừng quên móc sạch nội tạng nữa.”
Hai đứa này, bộ đang nói mấy chuyện kinh dị gì vậy? Mà thôi, xét đến những gì gã đã làm thì có lẽ làm vậy cũng đáng. Nhưng giờ thì chắc gã đang trôi dạt ở đâu đó trên sông rồi. Huống hồ chẳng biết gã còn sống hay đã chết, nên thôi kệ đi.
“Tóm lại là gã đó đã bị anh hạ gục rồi nên không sao đâu. Mà quan trọng là công việc hôm nay của hai đứa thì sao?”
Mặt trời chỉ vừa mới ló rạng được một lát thôi mà. Duke thì vẫn bộ giáp hiệp sĩ như mọi khi nên không nói, nhưng Happiness đang mặc bộ đồ hầu gái hẳn hoi. Giờ này còn chưa đến giờ nghỉ trưa, lẽ nào...
“Không sao đâu ạ. Tụi em quay lại ngay mà.”
“Bình thường.”
“Không sao cái con khỉ, bình thường cái nỗi gì! Hai đứa lại trốn việc đến đây đúng không!? Mau quay lại chỗ làm ngay lập tức cho anh!”
Lỡ như Raven hay cô Sophia mà lên tiếng trách móc thì tôi biết giấu mặt vào đâu. Hai đứa định kéo anh mày vào rắc rối chung à?
“Nhưng mà Đội trưởng ơi, thằng nhóc Seek ấy, tụi em có khuyên nhủ thế nào nó cũng không chịu vực dậy tinh thần gì cả! Chẳng lẽ ngài không thấy lo cho nó sao?”
“Đồng cảm.”
“Hừm...”
Ra là vậy sao. Tôi khoanh tay trầm ngâm suy nghĩ. Nếu cả hai đứa này cũng không xong thì chắc chỉ còn cách nhờ dì Seria thôi. Dù không nhờ thì chắc dì ấy cũng sẽ tìm cách an ủi Seek thôi, dì là người phù hợp nhất rồi.
“Cứ giao cho dì Seria đi. Chắc chắn Seek cũng sẽ tìm đến chỗ dì ấy thôi mà.”
“Vậy ạ. Nếu cả hai đứa tụi em đều bó tay thì chắc chỉ có dì Seria mới lo liệu được thôi nhỉ.”
“Kỳ vọng.”
Có vẻ hai đứa cũng tán thành. Vậy là chúng chịu quay về làm việc rồi.
“Nhắc mới nhớ Đội trưởng. Từ lúc bước vào phòng em đã thấy thắc mắc rồi, cái thứ này là cái gì vậy ạ?”
Duke chỉ tay vào bức tượng “Đại Phật Gargoyle”. Có nên giải thích cho hai đứa này không nhỉ? Trong lúc tôi còn đang đắn rầu rĩ thì...
“Nói thật lòng là trông nó quê mùa lắm luôn ấy ạ. Ngài lượm lặt ở đâu về thế? Chẳng ăn nhập gì với căn phòng cả, nhìn chỉ thấy vướng víu thôi. Em khuyên thật là ngài nên vứt nó đi thì hơn.”
“Đồng cảm.”
“Rác.”
Thấy tôi im lặng, hai đứa bắt đầu buông lời chê bai thậm tệ. Tôi liếc nhìn bức tượng Đại Phật, thấy nó đang khẽ run lên bần bật. Có vẻ gã đã nghe thấy hết rồi.
“Vứt đi là thượng sách đấy ạ. Có muốn đặt tượng đá trang trí thì cũng đừng chọn cái kiểu này chứ.”
“Các ngươi... Dám ăn nói hàm hồ như vậy sao... Ta cũng đâu có muốn mang cái hình dạng này cơ chứ!!”
Cuối cùng thì giới hạn chịu đựng cũng đã chạm đáy, Gargoyle bắt đầu nổi cơn lôi đình. Thấy bức tượng Đại Phật đột nhiên cất tiếng nói, hai đứa kia thoáng chút giật mình, nhưng ngay lập tức chúng đã lấy lại bình tĩnh: Duke rút kiếm khỏi bao, còn Happiness thì chuẩn bị niệm chú ma thuật. Gargoyle thấy tình thế nguy cấp cũng lập tức phá vỡ lớp vỏ Đại Phật và hiện nguyên hình.
Bầu không khí trở nên căng thẳng như dây đàn, nhưng tôi không thể để một trận chiến nổ ra trong phòng trọ được nên vội vàng can ngăn.
“Này! Đừng có quậy phá trong phòng. Hai đứa định để anh mày phải trả tiền đền bù hư hại tài sản hả. Tất cả ngồi xuống ngay, để anh giải thích.”
Sau khi dỗ dành ba đứa, tôi bắt đầu giới thiệu về Gargoyle cho Happiness và Duke nghe.
“Hồ, ra là vậy sao. Xin lỗi vì đã đột ngột rút kiếm với anh nhé. Tôi là Duke thuộc tộc Dullahan, rất vui được làm quen. Còn cô bé này là Happiness thuộc tộc Harpy. Tuy hơi ít nói nhưng là một người tốt, mong anh giúp đỡ.”
“Chào.”
“Hừm... hóa ra là bạn của tên nhóc này sao. Ta chỉ là một con Gargoyle bình thường. Không có tên. Rất vui được gặp các hạ.”
“Không có tên thì gọi bất tiện lắm ạ. Để tụi em đặt cho anh cái biệt danh nhé.”
“Guy (Gai).”
“Ồ, nghe ngầu đấy chứ! Guy... nghe vừa mạnh mẽ vừa nam tính.”
“Nuh... muốn gọi sao thì tùy các ngươi.”
“Chốt.”
May quá, suýt chút nữa là căn phòng này tan nát rồi. Có vẻ bọn họ sẽ chung sống hòa bình với nhau. Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn mà họ đã thân thiết đến mức đặt biệt danh cho nhau như vậy. Tôi cũng thấy gọi là “Gargoyle” hơi dài dòng. Có lẽ từ giờ tôi cũng sẽ gọi gã là Guy vậy.
“Mà này, cái bộ dạng lúc nãy là do Đội trưởng ép anh làm sao. Thật không thể tiêu hóa nổi cái gu đó mà.”
“Quê mùa.”
“Thực ra ta cũng thấy vậy, nhưng vì để hòa nhập vào thế giới loài người nên đành phải...”
Vừa mới làm quen xong là ba đứa đã bắt tay nhau quay sang chê bai tác phẩm tâm huyết của tôi. Thế rồi cả ba hùa nhau trút bầu tâm sự, kể khổ về tôi.
“Mấy cái đứa này, vừa vừa phái phải thôi chứ.”
Cuối cùng tôi là người nổi cáu trước, và một trận hỗn chiến mini đã nổ ra ngay trong phòng. Đang lúc ồn ào thì có tiếng gõ cửa vang lên. Bỏ mặc Happiness và Duke, vì sự hiện diện của Gargoyle mà bị người ngoài thấy thì sẽ rất gay go, nên tôi vội vàng dùng ma thuật thổ để phủ một lớp vỏ mới lên người gã.
Vì cái Đại Phật bị chê thậm tệ nên lần này tôi quyết định đổi sang một hình tượng khác. Sau khi hoàn thành, tôi đẩy gã vào góc phòng rồi ra mở cửa.
“Quả nhiên là các người đang ở đây.”
Người đứng trước cửa là cô Sophia. Gân xanh nổi đầy trên trán, rõ ràng là cô ấy đang cực kỳ giận dữ. Mà, tôi cũng phần nào đoán được lý do rồi.
“Tôi đã giao phó việc huấn luyện lính mới mà tiểu thư Cecilia đưa về ngày hôm qua cho hai người mà nhỉ. Chắc chắn hai người không có thời gian để la cà ở những nơi thế này đâu. Mau quay về dinh thự ngay lập tức cho tôi. À, Ngài Youki. Vì Ngài đã chăm sóc tiểu thư rất chu đáo ở thôn Dagaz nên tôi xin gửi lời cảm ơn. Nhân tiện, tôi thấy bức tượng đá đó không ổn chút nào đâu ạ. Vậy xin phép Ngài, tôi đi trước.”
Cô Sophia cúi chào một cách lịch lãm, rồi tóm cổ Happiness đang định lẻn đi mất. Cứ thế, cô ấy lôi xềnh xệch con bé ra khỏi phòng.
“Thì ra là ở đây à.”
Lần này đến lượt Raven bước vào phòng.
“Hôm qua tôi đã nói rồi mà, hôm nay chúng ta có lịch trình đến thôn Dagaz để dẫn giải đám sơn tặc mà tiểu thư Cecilia và Youki đã bắt giữ về đây. Lẽ ra phải xuất phát từ sáng sớm rồi vậy mà tôi cứ phải đứng đợi Duke mãi. Đi thôi nào. À còn Youki, nếu có dịp, lần tới nhất định chúng ta phải đi chơi cùng nhau đấy nhé.”
“À... ừ, hẹn gặp lại.”
“Chào nhé... À mà nói thật lòng thì tôi nghĩ bức tượng đá đó không hợp đâu, khuyên cậu nên đổi sang cái khác thì hơn. Nào, đi thôi.”
“Đội trưởng ơi, trận đấu của chúng ta để lần sau tính nhé~”
Để Duke không chạy thoát được, Raven nắm chặt lấy tay hắn rồi lôi đi xềnh xệch.
“Đi hết rồi sao.”
“Này tên nhóc kia, ngươi vừa làm cái quái gì với cơ thể ta vậy?”
Bị hai người liên tiếp đến rồi phủ nhận sự tồn tại của mình, Gargoyle đang rất bực bội. Cả tôi cũng thấy hơi sốc khi tác phẩm của mình bị chê bai thậm tệ, dù đúng là tôi có làm hơi gấp gáp thật nhưng đâu có đến mức làm bừa đâu chứ.
“Lần trước cái Đại Phật bị chê nên tôi đã rút kinh nghiệm, đổi sang một bức tượng cực ngầu rồi mà nhỉ.”
Hình tượng Nhân sư (Sphinx) rõ ràng là rất ngầu mà. Tại sao lại không được chứ? Chắc là vì tôi là người chuyển sinh nên gu thẩm mỹ có chút khác biệt với cư dân thế giới này chăng. Có lẽ tôi cần phải dành thời gian nghiên cứu sâu hơn về mỹ thuật của thế giới này mới được.
“Quan trọng hơn, nhìn căn phòng bừa bộn chưa kìa. Cứ đà này chủ quán sẽ bắt đền tiền sửa chữa mất. Tiền thì tôi vẫn còn, nhưng tôi lại đang muốn trêu chọc Clayman một chút đây. Có lẽ lâu rồi nên ghé qua Guild một chuyến nhỉ.”
“Này, ngươi định để cơ thể ta thế này mà đi luôn sao!? Quay lại đây tên nhóc kiaaaa!!”
Để kiếm tiền đền bù hư hại cho căn phòng, tôi quyết định hướng về phía Guild sau bao ngày vắng bóng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
