Chương 3: Tôi đã thử đăng ký vào Guild
Tin tức về việc Dũng giả đã tiêu diệt được Ma Vương được truyền đi, cả thế giới đắm chìm trong niềm hân hoan. Các thôn xóm, thị trấn và quốc gia khắp nơi đều tổ chức những buổi lễ ăn mừng để tri ân Dũng giả.
Tại Minerva, vương đô của Vương quốc Clarines – nơi đã tuyển chọn ra Dũng giả, một buổi diễu hành hoành tráng cũng đang diễn ra cực kỳ sôi động.
Giữa lúc sự kiện trọng đại ấy đang được tổ chức, tôi đã tìm đến một Guild. Đó là một tòa nhà hai tầng trông khá kiên cố.
Vào thời điểm đó, sau khi được Cecilia thuyết phục từ bỏ kiếp sống ẩn dật, tôi đã âm thầm rời khỏi tòa lâu đài một mình. Vì cô ấy nói sẽ khéo léo giải thích với nhóm Dũng giả nên hiện tại, đối với họ, tôi hẳn là một kẻ đã chết.
Dựa theo tấm bản đồ mà cô ấy đưa cho, cuối cùng tôi cũng đã đặt chân đến đích đến: Vương đô Minerva.
“Sao tổ đội Dũng giả lại về tới vương đô nhanh hơn cả mình, người đã xuất phát trước nhỉ?”
Tôi kinh ngạc khi nhìn thấy tổ đội Dũng giả – những nhân vật chính của buổi lễ – đang được chào đón nồng nhiệt. Tất nhiên, trong số đó cũng có cả Cecilia, một thành viên của nhóm.
“Lẽ nào mình đã đi lạc sao? Mà, dọc đường mình cũng ghé ngang ghé dọc hơi nhiều, khả năng đó cao đấy chứ.”
Thực ra, trên đường tới đây, tôi đã vô cùng phấn khích khi lần đầu nhìn thấy những Á nhân tai mèo, tai chó hay tộc Elf xinh đẹp với đôi tai nhọn. Có lẽ vì mải mê ngắm nhìn và rẽ nhầm đường nên tôi mới phải đi đường vòng xa như vậy.
Mà thôi, kết quả là tôi cũng đã đến được Minerva rồi, không nên bận tâm làm gì. Vừa suy nghĩ, tôi vừa bước chân vào Guild – một địa điểm kinh điển trong các thế giới khác.
Bên trong còn kết hợp cả quán rượu nữa. Vì đang là ban ngày nên không thấy ai uống rượu, nhưng rải rác đây đó vẫn có người đang dùng bữa. Tôi không có ý định ăn uống gì nên đi thẳng tới khu vực có vẻ là quầy tiếp tân.
“Xin lỗi cho hỏi một chút. Tôi muốn đăng ký vào Guild...”
Vì không thấy ai ở quầy nên tôi thử gọi lớn. Ngay lập tức, một người đàn ông có vẻ là nhân viên bước ra từ phía sau.
“Hử—? Hôm nay có lễ diễu hành, ai nấy đều đi trẩy hội hết rồi, tôi cứ tưởng sẽ chẳng có ma nào tới chứ.”
Gã vừa gãi mái đầu bù xù vừa bước đi với vẻ uể oải. Đôi mắt gã trông lờ đờ như cá chết. Liệu người này có ổn không đây?
Thường thì quầy tiếp tân phải là một cô nàng xinh đẹp theo đúng khuôn mẫu chứ nhỉ. Mà thôi, tôi đến đây không phải vì mục đích ngắm gái đẹp, nên sao cũng được.
“Tôi muốn đăng ký mới vào Guild.”
Sợ lúc nãy gã không nghe rõ, tôi nhắc lại lần nữa. Gã nhân viên vừa gãi đầu sồn sột vừa đáp lại với giọng điệu đầy chán chường:
“Đăng ký mới à? Hôm nay hầu hết nhân viên đều xin nghỉ phép đi xem hội rồi. Để xem nào, phải làm gì ấy nhỉ?”
Gã lầm bầm rằng chắc giấy tờ nằm ở đây rồi bắt đầu bới tung đống hồ sơ trên quầy một cách cẩu thả. Này này, gã này có làm việc được không đấy?
“Thật tình, bọn họ cứ bảo muốn xem Dũng giả rồi tự ý xin nghỉ hết A— phiền chết đi được.”
Đừng có càu nhàu trước mặt khách hàng chứ. Mà, mấy tay nhân viên nghỉ phép kiểu đó cũng tệ thật. Cơ mà, tại sao chỉ có mỗi gã này bị bỏ lại trực mới là điều kỳ lạ. Kiểu gì thì kiểu, đáng lẽ cũng phải có ít nhất hai người trực chứ.
Sau một hồi vừa tìm giấy tờ vừa lẩm bầm than vãn về đồng nghiệp, cuối cùng gã cũng tìm thấy thứ mình cần.
“A— đây rồi. Viết các thông tin cần thiết vào đây đi. Mà, thực ra cũng chỉ cần điền tên, tuổi, với lại ký vào bản cam kết tự chịu trách nhiệm nếu có mất mạng thôi.”
Nghe vậy, tôi điền các thông tin theo yêu cầu rồi đưa lại cho gã.
“Tên là Youki, 21 tuổi à. Rồi, xong. Thẻ Guild của cậu đây.”
Gã trả lời một cách hời hợt rồi đưa cho tôi một tấm thẻ hình chữ nhật vừa vặn bỏ túi, hẳn đó là thẻ Guild.
“Làm mất là tốn tiền đấy, cẩn thận vào. Mà nếu có lỡ làm mất thì ít nhất cũng phải sau ba ngày nữa mới được báo nhé. Vì khi đó tôi sẽ phải đứng ra làm mấy cái thủ tục phiền phức cho cậu đấy.”
Có vẻ như phải ba ngày nữa thì các nhân viên khác mới đi làm lại. Bộ gã này ghét làm việc đến thế sao? Lười biếng cũng phải có mức độ chứ.
“Hà... tôi hiểu rồi.”
Tôi tạm thời đáp lại cho qua chuyện. Mà tôi cũng chẳng đời nào làm mất đâu chắc vậy.
“Thế là xong rồi đấy. Ban đầu cậu sẽ bắt đầu từ hạng F thấp nhất. Cứ thong thả mà cố gắng nhé. À mà khoan, muốn cố gắng gì thì cũng phải đợi sau ba ngày nữa. Cậu mà làm nhiều nhiệm vụ bây giờ là tôi lại phải xử lý một đống giấy tờ mệt nghỉ đấy.”
Gã này định trốn việc đến mức nào nữa vậy trời!?
Tất nhiên tôi chẳng thèm nghe theo cái lý lẽ đó, ngay trong ngày hôm ấy, tôi đã hoàn thành càng nhiều nhiệm vụ càng tốt. Việc xử lý giấy tờ phiền phức gì đó, tôi mặc kệ gã.
Hiện tại, tôi đang nằm ườn trên giường tại quán trọ và suy nghĩ về những dự định sắp tới. Tiền thuê phòng là từ số tiền tôi kiếm được nhờ làm nhiệm vụ. Tôi đã chọn một quán trọ gần Guild với giá cả không quá đắt đỏ. Dù rẻ nhưng đồ ăn ở đây lại rất ngon, đúng là một lựa chọn sáng suốt.
(Dưới đà này, mình cứ hoàn thành nhiệm vụ để tăng hạng và kiếm tiền thôi. Rồi khi nào có được một cuộc sống ổn định, mình sẽ tỏ tình với Cecilia thêm lần nữa.)
Tôi vẫn chưa từ bỏ cô ấy. Đã mất công chuyển sinh vào thế giới Fantasy với năng lực “Cheat”, vậy mà chỉ vì trở thành Ma tộc mà tôi đã phải giam mình trong Ma Vương Thành bấy lâu nay.
Tôi không thể nào từ bỏ Cecilia, vị nữ thần đã chỉ lối cho tôi.
(Cắc cắc cắc... nhất định mình sẽ khiến mối tình này đơm hoa kết trái!)
Càng nghĩ về Cecilia, tâm trạng tôi càng phấn khích, căn bệnh “Chunibyo” lại trỗi dậy khiến tôi trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
