Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

49 36

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9455

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1389

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 65

WN - Chương 2: Tôi đã thử và thất bại thảm hại

Chương 2: Tôi đã thử và thất bại thảm hại

Kết luận luôn cho nhanh: Tôi bị đá rồi. Bị từ chối thẳng thừng chỉ bằng một câu “Tôi không thích”.

Đây là căn phòng nằm ở khoảng giữa của Ma Vương Thành. Phải, chính là căn phòng mà kẻ chuyển sinh là tôi, Segawa Haruki (giờ là Youki), đang canh giữ. Hiện tại, tôi đang làm gì ở giữa căn phòng này ư?

“Bị đá rồi. Hỏng bét hết rồi. Chết quách đi cho xong.”

Tôi đang ngồi bó gối, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên mặt đất. Cộng dồn cả kiếp trước nữa thì đây là lần thứ bao nhiêu tôi thất bại trong việc tỏ tình rồi nhỉ?

“Ờm... cái đó...”

Cô nàng linh mục đứng bên cạnh đang bối rối nhìn tôi, tên cô ấy hình như là Cecilia.

“Ha ha ha.”

Chẳng hiểu sao tôi lại bật cười thành tiếng. Đời người mà, ai chẳng có đôi ba lần bị đá. Thực tế thì kiếp trước tôi cũng bị từ chối cả đống lần rồi. Thế nhưng lần này tôi thực sự đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào nó.

“Này, anh có sao không? Mà khoan, mình đang làm cái gì với kẻ địch thế này!”

Cứ ngỡ cô ấy định an ủi, ai dè cô ấy lập tức thủ thế chiến đấu ngay. Nhưng thà thế này còn hơn. Sự dịu dàng nửa vời chỉ càng xát muối vào tim tôi mà thôi. Đúng vậy, tôi là kẻ địch của cô ấy. Tại sao ư? Vì tôi là một Ma tộc.

Lần tới nếu có chuyển sinh, hy vọng mình sẽ được làm người. Nếu là con người thì có lẽ... à mà với cái mặt tẻ nhạt này thì chắc cũng vẫn vậy thôi.

Cô ấy chĩa cây trượng về phía tôi. Có vẻ như cô ấy định kết liễu tôi thật. Nếu được chết dưới tay người mình yêu thì cũng mãn nguyện rồi. Thế giới này cũng chẳng có gì vui vẻ mấy.

“Judgment Cross!”

Một cột sáng hình chữ thập lao thẳng về phía tôi. Đó là ma thuật ánh sáng cấp cao. Dù tôi sở hữu năng lực “Cheat”, nhưng nếu không kháng cự gì thì chắc chắn là sẽ chết được thôi.

“Aaa, hy vọng kiếp sau mình sẽ đầu thai làm người.”

Tôi nhắm mắt cầu nguyện.

...

......

.........

............?

Mãi mà chẳng thấy có tác động nào lên cơ thể, tôi rón rén mở mắt ra. Ma thuật mà cô ấy vừa phóng ra đã biến mất. Tôi chẳng làm gì cả, vậy là cô ấy đã tự hủy chiêu sao?

“Phù.”

Nhưng việc cưỡng ép hủy bỏ một ma thuật đã triển khai sẽ gây ra áp lực rất lớn cho cơ thể. Minh chứng là cô ấy đang phải chống một đầu gối xuống đất, thở dốc nặng nề. Tại sao cô ấy lại làm vậy chứ?

“Tại sao anh không chống trả? Qua những trận chiến trong suốt một tháng qua, tôi phần nào hiểu được thực lực của anh. Một ma thuật như vừa rồi, lẽ ra anh hoàn toàn có thể né tránh hoặc hóa giải dễ dàng chứ!”

Sau khi hồi phục từ cơn phản phệ của việc hủy ma thuật, cô ấy gặng hỏi tôi. Có hỏi tại sao thì...

“Vì bị em đá nên tôi muốn chết quách đi cho xong.”

“Đừng có đùa nữa!”

Lúc cô ấy nổi giận trông cũng dễ thương quá... À không. Phải trả lời nghiêm túc thôi.

“Sống cũng chẳng có gì vui cả. Cả ngày cứ phải giam mình trong căn phòng này. Muốn ra ngoài thì phải có lý do kiểu như đi tấn công làng mạc con người, nếu không thì chẳng được phép bước chân ra khỏi đây. Mà tôi thì không muốn hại người nên đành chịu chết dí ở chỗ này thôi.”

Vì mang ký ức của kiếp trước nên tôi cực kỳ ác cảm với việc đó.

“Tôi chưa từng thấy một Ma tộc nào như anh cả. Theo những gì tôi biết, Ma tộc vốn là những kẻ hung hãn, tàn bạo, coi con người như cỏ rác kia mà.”

Nghe tôi nói vậy, cô ấy lộ vẻ hoài nghi. Đúng như cô ấy nói, đại đa số Ma tộc đều có bản tính như vậy. Nhưng tôi là ngoại lệ.

“Thì bởi vì tôi vốn là con người mà.”

Tôi nói chẳng sai chút nào đâu.

“Cái gì!? Lẽ nào Ma tộc có tà thuật biến con người thành Ma tộc sao?”

Cô ấy trợn tròn mắt kinh ngạc. Lại hiểu sai ý tôi rồi. Chẳng có loại ma thuật nào như thế cả. Ngay cả kẻ có năng lực “Cheat” như tôi cũng chẳng làm được chuyện đó.

“Không phải, không phải thế. Tôi là một người chuyển sinh. Kiếp trước tôi là con người.”

Đột nhiên, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh băng. Cái ánh nhìn như thể đang xem một kẻ điên nói nhảm vậy.

“Gì chứ. Thật mà. Tôi sinh ra ở Trái Đất, tên là Segawa Haruki, chết vì tai nạn giao thông.”

Dù cô ấy có lẽ chẳng hiểu “Trái Đất” hay “tai nạn giao thông” là gì, nhưng tôi vẫn cố khẳng định rằng mình đã từng chết một lần.

“Thật khó tin. Vậy thì, giả sử những gì anh nói là thật, tại sao anh lại đứng về phía Ma vương? Chẳng phải anh nên đứng về phía con người chúng tôi sao?”

“Có lẽ vậy, nhưng nếu tôi nói muốn đứng về phía các người, em nghĩ gã Dũng giả kia có tin tôi không?”

Một kẻ đầy rẫy sự chính nghĩa cứng nhắc và cái tôi cao ngất trời như gã, liệu có thèm nghe lời một kẻ mà gã đã mặc định là kẻ thù không? Cô nàng pháp sư lẳng lơ tôn thờ Dũng giả thì không nói, còn gã kiếm sĩ kia thì miễn bàn luôn.

Mà thực ra tôi cũng chẳng mặn mà gì với việc làm đồng đội của họ. Dù có cô ấy ở đó đi nữa, nhưng phải chung đội với một gã Dũng giả đẹp mã, một cô nàng pháp sư lẳng lơ và một gã kiếm sĩ lầm lì thì đúng là ngạt thở chết mất.

Dường như đã bị những lời của tôi thuyết phục, cô ấy im lặng.

“Mà, với thực lực của cậu Dũng giả đó thì hạ gục Ma Vương cũng dễ thôi.”

Dù sao gã cũng là Dũng giả mà. Gã kiếm sĩ và cô nàng pháp sư thực lực cũng không phải hạng xoàng, chắc chắn là sẽ ổn thôi.

“Chẳng phải nếu anh ra tay hạ gục Ma Vương thì sẽ nhanh hơn sao?”

“Làm sao tôi làm chuyện đó được. Ở xã hội loài người, một binh sĩ quèn mà giết vua thì sẽ ra sao?”

Tôi hỏi ngược lại cô ấy.

“Tệ nhất là bị xử tử, nếu bỏ trốn thì sẽ bị truy nã toàn quốc.”

“Với Ma tộc thì còn tệ hơn thế nhiều. Nếu tôi hạ Ma Vương, có khi tôi lại bị đẩy lên làm Ma Vương tiếp theo mất. Tôi thì xin kiếu chuyện đó.”

Dù chức vụ hiện tại của tôi hơi thấp, nhưng làm Ma Vương thì sớm muộn gì cũng bị tiêu diệt thôi. Mà thực ra, chừng nào còn là Ma tộc thì sớm hay muộn gì cũng bị con người tiêu diệt cả.

“Từ trước đến nay tôi vẫn luôn canh giữ căn phòng này, nhưng thực chất chẳng khác gì một gã 'hikikomori', tôi cũng bắt đầu thấy chán rồi.”

Và đúng lúc đó, tổ đội Dũng giả xuất hiện.

“Thực ra lúc đầu tôi cũng định để họ hạ gục cho xong, nhưng căn bệnh 'Chunibyo' từ thời xa xưa lại phát tác, thế là tôi lỡ cao hứng.”

Quét sạch cả đội luôn.

“Thấy cứ đà này thì thế giới sẽ nguy to, nên tôi quyết định chữa trị rồi vứt họ ở ngôi làng gần đây. Và thế là, tôi nhìn thấy em rồi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

“Hả... ra là vậy.”

“Suốt một tháng qua, tôi vừa chiến đấu vừa quan sát em. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, chính vì mình mà thế giới mãi không có hòa bình. Nghĩ rằng không thể cản đường họ thêm được nữa, nên hôm nay tôi mới hạ quyết tâm tạo ra buổi tỏ tình này.”

Mặc dù kết quả là thất bại thảm hại.

“Này, tổ đội Dũng giả chắc chắn sẽ hạ được Ma Vương thôi. Khi đó tôi sẽ mất nơi nương tựa. Lại còn bị em đá nữa. Nên là, kết thúc ở đây được rồi.”

Kể từ khoảnh khắc chuyển sinh thành Ma tộc, đời tôi coi như đã chấm hết rồi. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Vài phút sau, cô ấy chậm rãi mở lời.

“Không được đâu. Anh có sức mạnh. Một sức mạnh mà tổ đội Dũng giả của chúng tôi không thể nào bì kịp. Tại sao anh không dùng sức mạnh đó vì con người chúng tôi?”

Cô ấy đột ngột đưa ra đề nghị đó.

“Hơn nữa, với sức mạnh cỡ anh thì chắc chắn có thể cải trang thành con người được đúng không? Như vậy anh hoàn toàn có thể hòa nhập vào xã hội loài người mà.”

Tại sao câu chuyện lại chuyển hướng thế này? Mặc cho tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô ấy vẫn tiếp tục.

“Vậy nên hãy cùng tôi đi ra thế giới bên ngoài nhé.”

Cô ấy đưa tay về phía tôi. Có vẻ như thời khắc kết thúc kiếp sống “hikikomori” đã đến rồi.

Ngày hôm đó, Ma Vương bị tiêu diệt, và thế giới đã có hòa bình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!